Sóng Dữ Từ Tháp Aegis
Tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp rú lên từng hồi dài, xé toạc bầu không khí lạnh lẽo của phòng thẩm vấn bọc chì thuộc Phân khu Đường gia. Trên bức tường thép không gỉ, màn hình radar giám sát biệt thự Ngũ Gia nhấp nháy điên cuồng những dải sóng đỏ rực như máu.
Đường Diệc Thần lao đến bảng điều khiển, mười đầu ngón tay bọc trong găng da đen gõ nhanh các lệnh bảo mật. Gương mặt anh tái nhợt, đôi mắt xám tro hằn lên những tia máu đầy vẻ căng thẳng.
"Tư lệnh! Tháp phát sóng Mind-Net thử nghiệm tầm xa của Aegis ở khu trung tầng đã đạt một trăm phần trăm công suất!" Giọng nói hoảng loạn của tài xế đặc nhiệm Sơn Tùng rè rè qua bộ đàm. "Luồng sóng nhiễu đang càn quét thẳng vào đồi Ánh Sáng! Hệ thống lá chắn điện từ của chúng ta đang sụp đổ!"
Nhạc Diệp Chi ngồi trên chiếc ghế hợp kim titan, toàn thân khẽ run lên. Mười đầu ngón tay của cô, vốn dĩ đang chịu những vết bỏng lạnh nhè nhẹ dưới dạng các vệt đỏ ửng do áp suất lạnh cực hạn của Diệc Thần trước đó, giờ đây hoàn toàn tê dại. Tai trái của cô vẫn là một khoảng im lặng vĩnh viễn, trong khi tai phải — mỏ neo thính giác duy nhất còn lại ở mức ba mươi lăm phần trăm — đang phải hứng chịu những tiếng rít siêu tần chói tai truyền qua đất. Cô cảm nhận được mặt đất dưới chân đang rung chuyển nhẹ, một nhịp rung không phải của địa chấn, mà là sự dao động điện từ cường độ cao đang bóp nghẹt bầu khí quyển.
"Nhạc Diệp Chi, bám chặt lấy tôi!" Đường Diệc Thần không chút do dự, anh bước tới, dùng đôi bàn tay rắn rỏi nâng bả vai mảnh mai của cô dậy. Sự nghi ngờ lạnh lùng trước đó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự lo lắng và bảo bọc tột cùng.
Khi cánh cửa bọc chì dày nặng mở ra, một luồng không khí khét lẹt mùi ozone và tĩnh điện ập thẳng vào mặt họ. Diệp Chi khẽ nghiêng đầu sang bên phải, cố gắng dùng thính giác siêu phàm còn lại để định hình không gian.
*ẦM! ẦM!*
Những tiếng nổ rền rĩ vang lên từ sảnh chính của biệt thự Ngũ Gia. Tĩnh điện dày đặc đến mức mái tóc đen của Diệp Chi dựng nhẹ lên, làn da nhạy cảm của cô cảm thấy bỏng rát như bị hàng vạn cây kim châm cứu vô hình đâm vào.
"Kính Vũ! Vô Nhai! Dừng lại!" Tiếng hét của Đường Diệc Thần vang lên bên tai phải cô, nhưng ngay lập tức bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của lôi điện và sấm sét.
Khi họ tiến vào sảnh chính, nhãn quan tâm linh Đời đầu của Diệp Chi dù đang bị mờ nhạt nhưng vẫn bị kích thích mạnh mẽ bởi một cảnh tượng quang phổ kinh hoàng. Thế giới tối tăm của cô bùng nổ trong ba luồng ánh sáng khổng lồ đang vặn vẹo, cuồng loạn va chạm vào nhau.
Ở góc phía Đông, Lôi Kính Vũ đang quỳ sụp dưới đất, hai tay bám chặt vào cột đá cẩm thạch. Luồng dị năng Lôi Điện Cuồng Bạo cấp S của anh bộc phát hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát. Những tia sét màu xanh tím rực sáng phóng ra điên cuồng, nung chảy lớp viền titan của các bức tường, tạo ra những tiếng nổ *XÈÈ... XÈÈ...* chói tai. Nhịp tim của anh đập ở tần số kinh hoàng — một trăm tám mươi nhịp một phút, dồn dập và nghẹt thở.
Ở phía đối diện, Dạ Vô Nhai đang bị nuốt chửng bởi chính dị năng Hắc Ám Thực Hồn của mình. Sương mù đen kịt, lạnh lẽo lan tỏa từ cơ thể gã, ăn mòn mọi nguồn ánh sáng và tạo ra những tiếng thì thầm ký ức đầy hoang tưởng. Đôi mắt gã đen kịt không thấy đáy, gã gầm rú điên cuồng như muốn xé rách đại não đang bị rác thần kinh tàn phá.
Đường Diệc Thần đứng bên cạnh Diệp Chi cũng bắt đầu co giật nhẹ. Lớp băng xanh biếc bắt đầu lan nhanh dưới chân anh, hơi thở hóa thành sương trắng. Cả ba ông trùm S-tier đang đồng loạt rơi vào trạng thái tiền bạo loạn (Overload) do tháp Mind-Net kích thích dữ dội vào thùy thái dương. Nếu họ hoàn toàn mất trí, toàn bộ biệt thự Ngũ Gia sẽ bị san phẳng, và bản thân họ sẽ chết não vĩnh viễn.
"Diệp Chi... cô không thể chơi đàn lúc này..." Đường Diệc Thần cố giữ giọng mình tỉnh táo, nhưng lớp băng trên tay anh đang run rẩy. "Màng tai của cô... sẽ không chịu nổi..."
"Tôi phải chơi," Diệp Chi kiên định thốt ra từng chữ, giọng nói trong vắt của cô vang lên giữa tiếng sấm sét. "Nếu họ phát điên, tất cả chúng ta đều không có đường sống. Đưa tôi đến cây đàn dương cầm."
Diệc Thần nghiến răng, anh bế xốc cô lên, lướt nhanh qua những tia sét đang phóng loạn xạ, đặt cô ngồi trước cây đàn dương cầm lớn ở trung tâm sảnh chính.
Diệp Chi hít sâu một hơi, cô miết mười đầu ngón tay đang đông cứng vì bỏng lạnh lên phím ngà voi lạnh ngắt. Cô nhắm chặt đôi mắt mù, vận hành Thiền định giữ vững tâm thức để bảo vệ thùy chẩm của mình, rồi nhấn phím đàn đầu tiên.
*KENG...*
Tiếng đàn dương cầm cất lên, vang dội một nốt trầm ấm ở tần số 432Hz. Giai điệu xoa dịu bắt đầu lan tỏa dưới dạng những dải lụa năng lượng màu vàng kim nhạt, truyền qua mặt sàn đá cẩm thạch hướng thẳng về phía ba ông trùm đang điên loạn.
Thế nhưng, ngay khi tiếng đàn vừa chạm vào luồng lôi điện của Kính Vũ, một lực dội ngược (Feedback) khổng lồ mang theo rác thải thần kinh của ba người cùng lúc dội thẳng ngược lại phím đàn, đập mạnh vào hệ thần kinh thính giác của Diệp Chi.
*HỰ!*
Diệp Chi cảm thấy đại não mình như bị một chiếc búa tạ rèn bằng thép nung đỏ nện trực diện. Một dòng máu tươi đỏ rực đột ngột chảy ra từ mũi và tai phải của cô, thấm đẫm vạt áo lụa trắng giản dị. Thính lực tai phải của cô đang từ ba mươi lăm phần trăm sụt giảm nghiêm trọng xuống dưới ba mươi phần trăm. Đầu cô đau nhói như muốn nổ tung.
Trong cơn tuyệt vọng, Diệp Chi cố gắng nâng công suất đàn lên mức tối đa hòng dùng âm thanh đè bẹp sóng nhiễu của Aegis. Nhưng ngay lập tức, màng nhĩ tai phải của cô bị chấn động dữ dội, tiếng rít siêu tần từ tháp phát sóng dội ngược làm cô suýt ngất xỉu trên phím đàn. Cô buộc phải dừng lại, thở dốc trong đau đớn.
"Không được dùng lực mạnh... sóng nhiễu này có tính chu kỳ..." Trí tuệ thấu cảm của Diệp Chi nhanh chóng nhận ra quy luật. Cô không thể đối đầu trực diện với công nghệ của Aegis bằng sức mạnh thô.
Cô thay đổi chiến thuật. Diệp Chi bắt đầu chơi đàn ngắt quãng theo nhịp sinh học, gảy các nốt nhạc trầm ấm vào đúng những khoảng trống tĩnh lặng giữa các chu kỳ phát sóng của tháp Mind-Net. Cách chơi này giúp cô tránh được luồng sóng dội ngược trực diện, đồng thời âm thầm gieo những sợi sóng âm xoa dịu vào não bộ của các ông trùm.
Tuy nhiên, luồng lôi điện bạo loạn của Kính Vũ vẫn đang phóng ra quá mạnh, ngăn cản tiếng đàn tiếp cận thùy thái dương của anh.
Đúng lúc đó, một luồng gió mạnh đột ngột nổi lên trong sảnh chính.
Phong Hoài Nam bước vào. Gương mặt lịch lãm của gã không còn nụ cười thường ngày, thay vào đó là sự lạnh lùng quyết đoán. Hoài Nam vung chiếc quạt xếp ngọc thạch, kích hoạt dị năng Phong Nhận Không Gian.
Nhưng gã không tấn công ai. Hoài Nam bẻ cong hướng gió xung quanh Diệp Chi, tạo ra một vùng chân không (vacuum zone) tạm thời bao bọc lấy cô và cây đàn dương cầm. Vùng chân không này lập tức triệt tiêu mọi tiếng ồn tạp âm và dòng điện tĩnh xung quanh, phân tán áp lực sóng âm dội ngược để bảo vệ màng tai đang rỉ máu của cô.
"Diệp Chi, nương theo gió của tôi!" Hoài Nam hét lớn.
Diệp Chi cảm nhận được luồng khí lưu êm dịu xung quanh, cô lập tức truyền năng lượng sóng âm xoa dịu của mình vào luồng gió của Nam. Gió mang theo tiếng đàn 432Hz nguyên thủy bay xa hơn, thâm nhập sâu vào hệ thần kinh của Lôi Kính Vũ, Dạ Vô Nhai và Đường Diệc Thần.
*Thình thịch... thình thịch...*
Nhịp tim điên cuồng của Kính Vũ bắt đầu giảm dần từ một trăm tám mươi xuống còn một trăm hai mươi, rồi chín mươi nhịp một phút. Những tia sét xanh tím quấn quanh người anh lịm dần rồi tắt hẳn. Dạ Vô Nhai khựng lại, sương mù đen kịt co cụm rồi biến mất vào bóng tối, đôi mắt gã dần lấy lại tiêu cự. Đường Diệc Thần cũng thở dốc, lớp băng xanh dưới chân anh tan chảy thành nước.
Cả ba ông trùm tạm thời giữ được lý trí tự nhiên, quỳ sụp dưới đất thở dốc, toàn thân đẫm mồ hôi. Cơn bạo loạn đã được dập tắt lâm thời.
Tuy nhiên, tháp phát sóng Aegis ở khu trung tầng vẫn đang tiếp tục hoạt động ở công suất thấp, âm thầm gieo rắc những luồng sóng gây nhiễu âm ỉ vào đồi Ánh Sáng.
"Đồi Ánh Sáng không còn an toàn nữa," Phong Hoài Nam bước đến bên Diệp Chi, nhẹ nhàng lau vết máu trên khóe môi cô. Ánh mắt gã xót xa khi thấy màng tai cô rỉ máu. "Sương độc lân tinh từ rìa rừng đang tràn lên, kết hợp với sóng tháp Aegis sẽ tàn phá hệ hô hấp và thính giác của cô ấy. Chúng ta phải di chuyển cô ấy sang Phân khu Phong gia ngay lập tức. Nơi đó có hệ thống nhà kính lọc khí và cách âm tốt nhất biệt thự."
Đường Diệc Thần và Lôi Kính Vũ dù không muốn bàn giao cô, nhưng trước tình trạng thể lực suy kiệt và vết thương tai phải đang rỉ máu của Diệp Chi, họ buộc phải đồng ý giữ an toàn cho cô trước.
Diệp Chi được đưa lên chiếc xe lăn bọc đệm mềm, di chuyển nhanh qua hệ thống hành lang ngầm dẫn sang Phân khu Phong gia. Toàn thân cô rã rời, thính lực tai phải giảm xuống mức báo động, thùy chẩm đau nhói từng cơn dữ dội.
Khi cánh cửa kính cường lực của Phân khu Phong gia mở ra, mùi hương oải hương và hoa cỏ quý hiếm dịu nhẹ nhanh chóng bao phủ lấy cô, xua tan mùi ozone khét lẹt. Thế nhưng, trong thế giới lặng im một nửa của mình, thính giác siêu phàm còn lại của Diệp Chi đột ngột bắt được một dao động bất thường.
Đó là tiếng bước chân lạ — rất nhẹ, đều đặn và mang theo sự kiêu ngạo đặc trưng của một kẻ được đào tạo kỹ thuật dương cầm hàn lâm.
*Cạch.*
Một tiếng cười khẩy đầy kiêu ngạo, lạnh lùng của một kẻ xa lạ vang lên từ phía bóng tối của phòng hòa nhạc trong phân khu, như thể đã đợi sẵn cô từ rất lâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!