Nhạc nềnEpicBattle_J

Bản Hòa Tấu Tĩnh Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh bên trong phòng thẩm vấn bọc chì của Phân khu Đường gia không giống với cái lạnh buốt giá của những cơn mưa giông ngoài đồi Ánh Sáng. Đó là một thứ lạnh lẽo nhân tạo, cô đặc và mang theo mùi rỉ sét của kim loại nguội cùng áp lực nghẹt thở của bốn bức tường bọc chì dày ba mươi centimet. Không khí tĩnh lặng đến mức ngay cả tiếng hạt mưa đập vào lớp kính cường lực bên ngoài cũng bị triệt tiêu hoàn toàn. Trong không gian vô trùng và biệt lập ấy, nhiệt độ đang sụt giảm một cách bất thường, nhanh chóng chạm ngưỡng âm ba mươi độ C do dòng năng lượng băng phong rò rỉ ngoài tầm kiểm soát từ cơ thể của Đường Diệc Thần.


Nhạc Diệp Chi ngồi khóa chặt trên chiếc ghế hợp kim titan xám xịt. Hai vòng còng tay nặng nề siết chặt lấy cổ tay mảnh mai của cô, truyền vào da thịt một cảm giác buốt giá đến tận xương tủy. Tai trái của cô vẫn là một khoảng im lặng vĩnh viễn, di chứng từ trận chiến khốc liệt tại bến cảng cũ vẫn chưa hề có dấu hiệu phục hồi. Thính lực tai phải — mỏ neo duy nhất kết nối cô với thế giới xung quanh lúc này — chỉ còn vỏn vẹn ba mươi lăm phần trăm, đang run rẩy thu nhận những tiếng rắc rắc khe khẽ của lớp băng mỏng đang bò dần lên chân ghế sắt.


Mười đầu ngón tay của Diệp Chi đã bắt đầu đông cứng. Những vết bỏng lạnh nhẹ xuất hiện dưới dạng các vệt đỏ ửng nhạt trên làn da nhợt nhạt, tê dại đến mức cô gần như không còn cảm nhận được dòng máu đang chảy qua. Bả vai trái của cô, nơi vết thương do đoản đao tẩm độc tố rắn biến dị của Dạ Miêu để lại, vẫn âm thầm co thắt từng cơn đau nhức nhè nhẹ. Thể lực của cô đang ở trạng thái suy kiệt sau những ca trị liệu liên tục cho Lôi Kính Vũ và Dạ Vô Nhai. Thế nhưng, gương mặt cô gái mù ẩn sau chiếc kính râm phân cực màu đen vẫn duy trì một vẻ điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc.


Cô đang vận hành Thiền định giữ vững tâm thức.


Trong thế giới tối tăm của mình, Diệp Chi tập trung toàn bộ ý chí vào một nốt La trầm ở tần số nguyên thủy 432Hz của bản nhạc cổ. Cô tự tạo ra một màng chắn nhận thức vô hình bao bọc lấy thùy trán và thùy thái dương, giữ cho nhịp tim của mình duy trì ổn định ở mức sáu mươi nhịp mỗi phút. Chính sự điều hòa nhịp sinh học này đã giúp thân nhiệt cốt lõi của cô không bị đóng băng trước áp suất lạnh cực hạn đang bủa vây.


Phía đối diện cô, Đường Diệc Thần đứng sừng sững như một pho tượng tạc từ băng đá cổ đại. Mái tóc đen cắt ngắn kiểu quân đội của anh đã phủ một lớp sương tuyết trắng xóa. Đôi mắt màu xám tro vốn luôn lạnh lùng, kỷ luật lúc này lại hằn lên những tia máu đỏ rực đầy vẻ cuồng loạn. Hai bàn tay đeo găng da đen của anh chống chặt xuống mặt bàn sắt bọc chì, khiến lớp băng xanh biếc dưới lòng bàn tay nứt rạn ra những tiếng rền vang khe khẽ.


*Thình thịch... thình thịch...*


Thính giác siêu phàm của Diệp Chi bắt được nhịp tim của Diệc Thần. Đó là một nhịp đập cô độc, nghẹt thở và đứt quãng một cách đáng sợ. Nhịp tim của anh đang nhảy vọt lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút, hoàn toàn mất đi sự tĩnh lặng của một tư lệnh đặc nhiệm quân sự. Đại não của anh đang bị tàn phá dữ dội bởi lượng rác thải thần kinh tích tụ sau hàng vạn giờ cưỡng chế bộc phát dị năng Băng Phong Tuyệt Đối cấp S. Anh đang đứng trên bờ vực của một cơn bạo loạn sóng não (Overload) cực kỳ nguy hiểm, thứ chực chờ biến anh thành một cỗ máy cuồng sát vô cảm.


"Nhạc Diệp Chi..." Giọng nói của Diệc Thần trầm khàn, run rẩy nhưng vẫn cố duy trì sự nghiêm nghị lạnh lẽo của quân kỷ. "Tôi hỏi lại lần cuối. Ai đã đưa cô đến đồi Ánh Sáng? Bản nhạc cô chơi tại đấu trường Hắc Sa có chứa đoạn mã nào để khống chế sóng não của Lôi Kính Vũ? Nếu cô không bộc lộ dị năng tự vệ, áp suất lạnh này sẽ đóng băng hoàn toàn phổi của cô trong vòng ba phút nữa."


Anh đang ép cô. Diệc Thần nghi ngờ cô là gián điệp của tập đoàn Aegis cài vào để thao túng giới tài phiệt ngầm. Anh muốn dùng cái chết cận kề để buộc cô phải phát động dị năng sóng âm phá vỡ còng titan, lấy đó làm bằng chứng đanh thép để kết tội cô trước năm gia tộc.


Nhưng Diệp Chi biết, nếu cô bộc phát sóng âm cường độ cao lúc này để tự vệ, màng nhĩ tai phải đang bị tổn thương của cô sẽ hoàn toàn bị thiêu rụi. Cô sẽ rơi vào thế giới im lặng vĩnh viễn trước khi kịp cứu cha nuôi Nhạc Bách Sơn. Cô không thể sử dụng bạo lực. Cô phải dùng một phương pháp khác.


Một phương pháp không phát ra tiếng động tai người nghe thấy, nhưng có thể đập tan mọi xiềng xích lạnh lẽo nhất.


Diệp Chi khẽ mím môi, cô từ từ hạ mười đầu ngón tay đang đông cứng của mình xuống mặt bàn sắt bọc chì dính đầy băng mỏng. Cử động ấy vô cùng khó khăn, khớp xương buốt nhói như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Cô dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải, gõ nhẹ lên mặt bàn sắt.


*Cộc.*


Tiếng gõ nhỏ đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng rít của hàn khí. Thế nhưng, đó không phải là một tiếng gõ vô nghĩa. Rung động cơ học từ ngón tay cô truyền qua cấu trúc sắt rỉ bọc chì của mặt bàn, tạo ra một gợn sóng dao động cơ học siêu trầm chạy thẳng về phía hai bàn tay đang chống trên bàn của Đường Diệc Thần.


Diệc Thần khẽ nhíu mày. Anh cảm nhận được một luồng rung động rất nhẹ truyền qua găng tay da, dội vào kinh mạch của mình. Anh định gia tăng áp suất lạnh để dập tắt nó, nhưng ngón tay của Diệp Chi lại gõ nhịp thứ hai.


*Cộc... Cộc...*


Nhịp điệu gõ bàn của cô bắt đầu nhanh dần, nhưng đều đặn một cách kỳ lạ. Cô đang sử dụng phương pháp Đồng hóa tần số tim. Tiếng gõ của cô mô phỏng hoàn hảo theo tần số dao động nguyên thủy 432Hz của bản nhạc cổ — tần số trùng khớp với từ trường tự nhiên của Trái Đất. Luồng rung động cơ học này không mang theo sát thương vật lý, nhưng khi truyền qua mặt bàn sắt dẫn truyền năng lượng, nó bắt đầu cộng hưởng trực tiếp với màng não đang bị rách nát của Diệc Thần.


*RẮC... RẮC...*


Lớp băng xanh phủ trên mặt bàn sắt bọc chì bỗng chốc xuất hiện những vết nứt rạn chân chim. Hàn khí đang cuồn cuộn xung quanh cơ thể Diệc Thần đột ngột bị khựng lại, như thể có một bức tường vô hình chặn đứng dòng chảy của băng phong. Cơn đau đầu dữ dội do rác thần kinh tàn phá đại não của anh bỗng chốc dịu đi một nhịp.


"Cô... cô đang làm gì thế này?" Diệc Thần gầm lên, anh muốn thu hồi tay về để cắt đứt luồng rung động, nhưng cơ thể anh bỗng chốc cứng đờ. Tiếng gõ bàn của Diệp Chi đã khóa chặt lấy tần số sinh học của anh, buộc nhịp tim đang đập loạn của anh phải giảm dần, đồng bộ theo nhịp gõ của cô.


Diệp Chi nhắm chặt đôi mắt mù dưới lớp kính râm đen. Cô kích hoạt dị năng Đồng cảm sinh học.


Trong tích tắc, một sợi tơ năng lượng màu hồng nhạt vô hình kết nối trực tiếp từ thùy trán của cô xuyên qua mặt bàn sắt, thâm nhập sâu vào thùy thái dương của Đường Diệc Thần. Thế giới ký ức của Diệc Thần mở ra trước nhãn quan tâm linh của cô, nhưng đó không phải là một thế giới lộng lẫy, mà là một địa ngục trần gian lạnh lẽo và đầy rẫy những vết thương rách nát.


Qua sự thấu cảm sinh học, Diệp Chi gánh nhận một phần nỗi đau tinh thần của anh. Đầu cô đau nhói như bị búa bổ, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe mũi nhợt nhạt, nhưng cô vẫn kiên trì gõ nhịp.


Trong tâm trí cô hiện lên hình ảnh của một cậu bé tám tuổi — Đường Diệc Thần lúc nhỏ. Cậu bé đang quỳ sụp giữa một phòng thí nghiệm vô trùng lạnh buốt của Đường gia. Phía trước cậu, một người đàn ông mặc quân phục đại tướng uy nghiêm, lưng thẳng như giáo, gương mặt lạnh lùng không một nếp nhăn cảm xúc đang cầm chiếc roi điện sinh học rực sáng dòng điện xanh lạnh.


Đó là cha ruột của anh — Đường Chấn Phong.


"Diệc Thần, đứng dậy!" Giọng nói độc đoán, lạnh lùng của Đường Chấn Phong dội qua ký ức như tiếng sấm sét quân sự. "Gia tộc Đường gia không cần một kẻ yếu đuối biết khóc. Đóng băng toàn bộ cảm xúc của mày lại! Nếu mày không thể đóng băng được căn phòng này trong vòng mười phút, tao sẽ để mày chết cóng ở đây!"


Cậu bé Diệc Thần run rẩy, nước mắt chảy ra chưa kịp lăn xuống má đã bị đóng thành băng cứng. Cậu cố gắng bộc phát dị năng băng phong, bàn tay nhỏ bé rách nát vì roi điện bám chặt vào bệ sắt phòng thí nghiệm, gồng mình chịu đựng cái lạnh thấu xương để đạt được cấp độ S-tier theo kỳ vọng tàn bạo của cha. Sự huấn luyện quân sự tàn khốc ấy đã gieo rắc vào tiềm thức của anh một nỗi sợ hãi cực hạn về sự yếu đuối, biến anh thành một kẻ luôn nghi ngờ vạn vật và phải dùng cái lạnh để tự giam cầm cảm xúc của chính mình.


Nhưng tiếng gõ bàn của Diệp Chi vẫn đều đặn cất lên giữa những hình ảnh tra tấn tàn bạo ấy.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng gõ của cô không mang theo sự phán xét, không mang theo áp lực kỷ luật. Nó nhẹ nhàng, ấm áp và kiên nhẫn như nhịp tim thai của người mẹ hiền đang vỗ về đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm giông bão. Tiếng gõ 432Hz bao phủ lấy hình ảnh người cha tàn độc, xoa dịu vết thương tâm thần phân liệt đang rỉ máu trong não bộ của Diệc Thần. Nó như một làn gió xuân ấm áp thổi qua thung lũng băng giá, khiến lớp băng vĩnh cửu trong tiềm thức của anh bắt đầu tan rã.


"Đừng... đừng nhìn nữa..." Đường Diệc Thần run rẩy thốt lên, hai hàng nước mắt nóng hổi đột ngột trào ra từ đôi mắt xám tro lạnh lùng, lăn dài trên gương mặt phủ đầy sương tuyết của anh.


Sát ý quân sự ngập trời trong phòng thẩm vấn bỗng chốc tan biến hoàn toàn. Luồng dị năng Băng Phong Tuyệt Đối cấp S đang bủa vây xung quanh bị cưỡng chế thu hồi lại vào tủy sống. Nhiệt độ trong phòng thẩm vấn bọc chì bắt đầu ấm dần lên, lớp băng mỏng trên bàn sắt và ghế titan nhanh chóng tan chảy thành những giọt nước vô hại.


Đường Diệc Thần hoàn toàn khuất phục trước sức mạnh thấu cảm của âm nhạc mộc mạc. Anh run rẩy rút hai bàn tay ra khỏi bàn sắt, toàn thân mất đi sức lực quân kỷ thường ngày.


*BỊCH!*


Anh quỳ sụp xuống đất ngay trước mặt Diệp Chi. Đôi bàn tay đeo găng da đen của anh vươn lên, run rẩy nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt, đông cứng vì bỏng lạnh của cô gái mù. Anh áp trán mình vào mu bàn tay cô, tiếng khóc nghẹn ngào khản đặc dội qua căn phòng thẩm vấn tĩnh lặng.


"Tại sao... tại sao cô lại biết nỗi đau của tôi?" Diệc Thần thì thầm, giọng nói của anh không còn là của một tư lệnh đặc nhiệm uy nghiêm, mà chỉ là của một đứa trẻ cô độc đang tìm kiếm sự cứu rỗi. "Tôi đã muốn giết cô... tôi đã nghi ngờ cô..."


Diệp Chi khẽ thở dốc, cô điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập của mình, dùng ngón tay phải khẽ miết nhẹ lên mái tóc đẫm sương tuyết của anh. "Đường tư lệnh, anh không cô độc. Cái lạnh không thể bảo vệ anh mãi mãi. Hãy để tiếng đàn của tôi gánh nhận một phần nỗi đau của anh."


Sự thấu cảm tâm lý sâu sắc ấy đã hoàn toàn bẻ gãy sự nghi ngờ cuối cùng của Đường Diệc Thần, biến anh từ một kẻ truy quét lạnh lùng thành một hộ vệ trung thành nhất, sẵn sàng phản bội cả sắc lệnh liên bang để bảo vệ cô gái mù.


Diệc Thần ngẩng đầu lên, đôi mắt xám tro đã lấy lại sự tỉnh táo tự nhiên, không còn một tia máu đỏ của rác thần kinh. Anh vội vàng rút chiếc chìa khóa vạn năng bằng titan từ thắt lưng quân dụng, tra vào ổ khóa còng tay của cô.


*CẠCH! CẠCH!*


Hai vòng còng titan nặng nề mở ra, giải phóng hoàn toàn hai cổ tay bị lằn đỏ của Diệp Chi. Diệc Thần nâng niu đôi bàn tay lạnh ngắt của cô, định dùng năng lượng sinh học ấm áp của mình để xua tan vết bỏng lạnh trên ngón tay cô.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc chiếc còng tay vừa rơi xuống mặt bàn sắt phát ra tiếng *CHOÁNG* khô khốc, hệ thống đèn chiếu sáng màu vàng nhạt trong phòng thẩm vấn bọc chì đột ngột vụt tắt.


*RÚUU... RÚUU... RÚUU...*


Tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp vang lên dồn dập, chói tai xé toạc sự tĩnh lặng vô trùng của Phân khu Đường gia. Trên bức tường thép không gỉ phía sau lưng Diệc Thần, màn hình radar giám sát biệt thự Ngũ Gia bỗng chốc bật sáng, rực lên một màu đỏ tươi như máu.


Diệc Thần lập tức đứng bật dậy, bản năng tư lệnh đặc nhiệm quân sự quay trở lại trong tích tắc. Anh lao đến bảng điều khiển trung tâm, gõ nhanh các lệnh bảo mật để truy cập vào hệ thống vệ tinh quân sự.


"Sơn Tùng! Có chuyện gì xảy ra ngoài biệt thự?" Diệc Thần hét vào bộ đàm quân dụng đeo ở tai.


Từ đầu dây bên kia, tiếng gió bão rít gào cùng tiếng nổ rền rĩ cơ học vang lên dồn dập, kèm theo giọng nói hoảng loạn chưa từng có của gã tài xế đặc nhiệm Sơn Tùng:


"Báo cáo tư lệnh! Hệ thống cảnh báo sớm của biệt thự vừa bị quá tải hoàn toàn! Tập đoàn Công nghệ Sinh học Aegis vừa chính thức kích hoạt Tháp phát sóng Mind-Net thử nghiệm tầm xa tại khu trung tầng! Chúng đang hướng thẳng luồng sóng nhiễu thảm họa cường độ cực đại về phía đồi Ánh Sáng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!