Nhạc nềnEpicBattle_J

Sương Mù Lân Tinh Và Cơn Thịnh Nộ Của Băng Hắc Sa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Tân Khánh chưa bao giờ thôi lạnh lẽo, nhưng đêm nay, cái lạnh ấy mang theo mùi của sự phản bội và máu tươi rỉ sét.


Chưa đầy hai mươi tư giờ kể từ khi Lý Hắc đưa ra tối hậu thư tàn khốc, bóng tối của hẻm Sắt Rỉ đã không còn cho gia đình Nhạc Diệp Chi thêm bất kỳ cơ hội thở dốc nào. Bọn chúng không hề có ý định chờ đợi đến hết hạn chót. Đối với băng đảng Hắc Sa, luật lệ chỉ là thứ công cụ để đùa giỡn, còn sự kiên nhẫn của chúng vốn dĩ đã cạn kiệt ngay từ khi chứng kiến thính giác siêu phàm của một cô gái mù dám bóc trần sơ hở của gã đầu gấu Vương Mãnh.


Bên ngoài phòng trà Bạch Sa Đường, làn sương mù lân tinh phát quang màu xanh lục nhạt bắt đầu tràn vào từ rìa rừng hoang phế, đặc quánh và lạnh buốt. Làn sương độc hại này vốn là phế thải hóa chất từ các khu công nghiệp trung tầng ngưng tụ lại, phủ lên District 13 một lớp màn mờ ảo, làm tê liệt thị giác của người thường nhưng lại vô tình trở thành sàn diễn hoàn hảo cho thính giác siêu việt của Diệp Chi.


"Chị Diệp Chi... có tiếng kim loại va chạm dồn dập ngoài đầu ngõ. Rất đông... cực kỳ đông bước chân đang chạy tới." Cậu bé giúp việc A Mộc co rúm người dưới gầm bàn gỗ đổ nát, giọng run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo sườn xám thô của Diệp Chi.


Diệp Chi nghiêng đầu, tai trái khẽ giật. Đúng như A Mộc cảm nhận, thính giác của cô đã bắt được những dao động âm thanh bất thường từ khoảng cách hơn một trăm mét. Đó không phải là nhịp bước chân lẹp xẹp của những kẻ say rượu hay phu bốc vác mệt mỏi. Đó là nhịp bước dồn dập, đều đặn của những đôi bốt da đặc chủng, tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đường bê tông nứt nẻ, và tiếng lách cách của những chốt an toàn trên súng bọc tinh thạch năng lượng đang được mở ra.


"Lão Lý! Đóng chặt cửa chính! Bọn chúng đến rồi!" Diệp Chi hét lớn, giọng nói trong vắt của cô xé toạc bầu không khí ngột ngạt.


Lão Lý gầm nhẹ một tiếng, cơ thể cường tráng của người đàn ông trung niên lập tức căng cứng. Không cần một lời giải thích, dị năng "Thạch hóa cơ thể" của ông được kích hoạt ở mức tối đa. Tiếng máu chảy rầm rì trong huyết quản ông đột ngột ngưng trệ, nhường chỗ cho tiếng các tế bào biểu bì nén chặt, hóa cứng thành lớp granite xám đen xù xì. Da thịt ông biến đổi, rạn nứt như những vách đá cổ xưa chịu ngàn năm phong hóa. Ông vác chiếc gậy sắt đặc chủng nặng trịch, lao thẳng ra chặn ngang cánh cửa gỗ mục nát của phòng trà.


*OÀNH!*


Cánh cửa chưa kịp khóa chốt đã bị một lực lượng khổng lồ húc văng. Ba quả bom khói hóa chất được ném thẳng vào trong phòng, phát ra những tiếng *xì xì* chói tai. Làn khói xám xịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và phốt pho nhanh chóng hòa quyện với sương mù lân tinh xanh lục, tạo nên một ma trận hỗn loạn làm mù mắt hoàn toàn bất kỳ ai trong phòng.


"Bắt sống con nhỏ mù! Đập nát chân lão già đá cho tao!"


Giọng nói ồm ồm đầy thú tính của Vương Mãnh vang lên giữa làn khói độc. Gã đầu gấu không còn mặc chiếc áo khoác bò rách rưới hôm qua, mà khoác lên mình bộ giáp da bọc thép thô sơ của sòng bạc Hắc Sa. Cánh tay phải của gã phồng to gấp đôi bình thường, các thớ cơ bắp hóa thép rục rịch những luồng năng lượng màu vàng đất thô bạo. Gã dẫn đầu toán sát thủ gồm mười tên cầm ống tuýp và súng năng lượng xông vào từ nhiều hướng.


Lão Lý đứng sừng sững như một bức tượng thần bằng đá granite ngay giữa lối vào. Ông không hề lùi bước trước làn khói độc. Chiếc gậy sắt trong tay ông rít lên một tiếng xé gió, quét ngang một vòng cực rộng.


*BINH! XOẢNG!*


Ba tên sát thủ đi đầu không kịp né tránh, bị chiếc gậy sắt thạch hóa quét trúng ngực, xương sườn gãy vụn phát ra những tiếng rắc rắc ghê người trước khi bay ngược ra ngoài bãi bùn. Vương Mãnh gầm lên một tiếng điên cuồng, gã dùng nắm đấm hóa thép khổng lồ của mình lao vào đấm thẳng vào mặt Lão Lý.


*UỲNH!*


Cú va chạm giữa đá granite và thép rèn tạo ra một sóng xung kích vật lý mạnh mẽ, thổi bay những mảnh gỗ vụn xung quanh. Lão Lý bị đẩy lùi một bước, da mặt bằng đá của ông xuất hiện một vết nứt dài chảy ra dòng máu xám xịt. Nhưng ông nhanh chóng lấy lại thăng bằng, dùng gậy sắt khóa chặt cánh tay thép của Vương Mãnh, ghì gã xuống sàn đất nện.


"Diệp Chi! Dẫn A Mộc chạy đi! Lối cửa sau! Tôi không giữ chân bọn chúng được lâu đâu!" Lão Lý hét lên, những thớ cơ đá trên cổ ông gồng lên đến mức cực hạn.


Diệp Chi cắn chặt môi, màng não cô đau nhức dữ dội khi phải xử lý hàng vạn luồng âm thanh hỗn loạn: tiếng súng năng lượng nổ lách tách, tiếng chửi bới, tiếng va chạm của đá và thép, và tiếng khóc sợ hãi của A Mộc. Cơn đau nửa đầu kinh niên dội lên như muốn nổ tung thùy chẩm của cô gái mù.


Cô biết mình không thể do dự. Diệp Chi giơ tay phải lên, dùng mười đầu ngón tay thon dài búng mạnh vào không khí: *Chách! Chách! Chách!*


Những tiếng búng ngón tay cực ngắn, sắc nét phát ra, tạo ra những gợn sóng âm thanh siêu tần lan tỏa vào không gian ngập tràn khói bụi. Dị năng "Sóng âm định vị" được kích hoạt trong tâm trí cô. Tiếng vọng dội lại từ những bức tường nứt, những chiếc ghế gãy, và cả những luồng khí độc đang di chuyển vẽ nên một sơ đồ không gian ba chiều chính xác đến từng milimet trong bóng tối vĩnh viễn của cô.


"A Mộc, bám chặt lấy vai chị!"


Diệp Chi kéo mạnh cậu bé giúp việc đứng dậy, lách qua khe hẹp giữa hai chiếc bàn đổ nát, hướng thẳng về phía cửa sau phòng trà dẫn ra con hẻm tối.


Nhưng băng đảng Hắc Sa đã có sự chuẩn bị cực kỳ tàn bạo. Ngay khi Diệp Chi vừa chạm tay vào chốt cửa sau, thính giác của cô đã bắt được một tiếng động cơ cực nhỏ từ phía bên kia cánh cửa. Đó là tiếng rung động của màng lọc năng lượng trên nòng súng bắn lưới điện từ.


"Né ra bên trái!" Diệp Chi hét lớn, cô dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh A Mộc ngã nhào sang bên trái hành lang gỗ.


*HƯU... ĐOÀNG!*


Cánh cửa sau bị bắn nát vụn bởi một luồng đạn bọc tinh thạch năng lượng rực sáng màu xanh lam. Luồng đạn xé toạc không khí, sượt qua bả vai Diệp Chi, để lại một vết bỏng rát cháy sém trên lớp sườn xám lụa trắng. Ba tên sát thủ bọc thép áp sát lối sau, trên tay chúng là những khẩu súng lưới điện từ chuyên dụng dùng để săn lùng dị nhân sóng não.


Ở sảnh chính, tình thế của Lão Lý đã rơi vào tuyệt lộ. Vương Mãnh điên cuồng gầm rú, gã không còn cận chiến bằng tay không, mà rút từ sau lưng ra một thiết bị gây nhiễu tần số sóng âm cầm tay do tập đoàn Aegis cung cấp trái phép. Thiết bị phát ra một tiếng rít siêu tần chói tai, dội thẳng vào hệ thần kinh của Lão Lý.


*U... U... U...*


Tiếng rít tàn tàn phá hủy sự tập trung của dị nhân hệ thể chất. Lớp đá granite trên người Lão Lý lập tức mất đi nguồn năng lượng duy trì, bắt đầu bong tróc và hóa mềm trở lại thành da thịt người thường.


"Lão già chết tiệt! Đi chết đi!"


Vương Mãnh cười tàn độc, gã vung ống tuýp sắt cường hóa đập mạnh vào khớp gối trái của Lão Lý, rồi nhanh như cắt, gã rút ra một con dao găm tẩm độc Neuro-Z đâm lén vào hông ông.


*PHẬP!*


Lão Lý rên lên một tiếng đau đớn tột cùng, dị năng thạch hóa hoàn toàn tan rã. Cơ thể ông đổ gục xuống vũng máu trên nền đất nện của phòng trà Bạch Sa Đường, chiếc gậy sắt rỉ sét tuột khỏi tầm tay, lăn lốc lốc vào bóng tối.


"Lão Lý!" Diệp Chi nghe thấy tiếng nhịp tim của Lão Lý đột ngột giảm sâu, đập đứt quãng đầy yếu ớt. Một làn sóng phẫn nộ và đau đớn dâng trào trong lòng cô gái mù. Nhưng cô không có thời gian để khóc. Ba tên sát thủ lối sau đang giương súng lưới điện từ hướng thẳng về phía cô.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Diệp Chi nhớ lại lời dạy của lão sư Tô Hoài về việc dùng âm nhạc để thấu cảm và hòa nhập vào vạn vật. Cô nhắm mắt lại, hoàn toàn từ bỏ việc cố gắng nhìn bằng nhãn quan chưa thức tỉnh, mà dồn toàn bộ tinh thần lực vào tai trái. Cô kích hoạt "Kỹ thuật Lắng nghe tiếng gió".


Cô nghe thấy tiếng gió rít qua những kẽ hở của vách tường bị vỡ, tiếng sương mù lân tinh đang cuộn trào ngoài hẻm theo một nhịp điệu sinh học tự nhiên. Diệp Chi điều chỉnh nhịp thở của mình và A Mộc trùng khớp hoàn hảo với nhịp gió xào xạc ngoài kia.


"Chạy!"


Diệp Chi kéo A Mộc nhảy thẳng qua khung cửa sau bị vỡ, lao mình vào làn sương mù lân tinh dày đặc của con hẻm tối.


*VÚT! VÚT!*


Hai tấm lưới điện từ bọc titan bắn sượt qua chỗ họ vừa đứng, găm chặt vào vách tường gỗ và phóng ra những tia chớp điện xanh lét làm cháy sém cả mảng tường.


"Mẹ kiếp! Con nhỏ mù đó trốn vào rừng sương mù rồi! Đuổi theo! Trương Hổ đại ca đã ra lệnh, nếu không bắt được nó về, tất cả chúng ta sẽ bị ném vào buồng vắt kiệt sóng não!" Tiếng gầm rú đầy giận dữ của Vương Mãnh vang vọng phía sau lưng.


Diệp Chi dắt A Mộc chạy điên cuồng trong bóng tối kịt của Rừng sương mù lân tinh. Làn sương mù độc hại màu xanh lục nhạt bủa vây xung quanh, ăn mòn da thịt và làm phổi cô đau rát mỗi khi hít thở. Nhưng đối với Diệp Chi, làn sương mù này lại là ân nhân bảo mệnh. Những hạt lân tinh phát quang lơ lửng trong không khí tạo ra một bức tường nhiễu loạn nhiệt năng tự nhiên, che giấu hoàn toàn nhiệt độ cơ thể của hai chị em trước các máy quét hồng ngoại của toán sát thủ.


Cô nương theo tiếng gió xào xạc của những tán lá cây biến dị, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân của mình và A Mộc trên nền đất ẩm ướt. Toán truy binh của Vương Mãnh điên cuồng xả súng năng lượng vào sương mù, nhưng những luồng đạn xanh lam chỉ bắn nát những thân cây mục nát chứ không thể chạm vào bóng dáng mảnh mai của cô gái mù.


*VÚT... XOẠC...*


Tiếng bước chân rượt đuổi của toán sát thủ Hắc Sa vẫn bám sát sao ngay phía sau lưng, chỉ cách chưa đầy ba mươi mét. Diệp Chi có thể nghe thấy tiếng bốt da nện xuống bùn, tiếng thở dốc đầy sát khí của chúng. Thể lực yếu ớt của cô gái mù mười chín tuổi đã đạt đến giới hạn, đôi chân cô rã rời, màng tai trái đau nhức như muốn nứt ra vì phải liên tục căng ra lọc tạp âm.


"Chị Diệp Chi... em không chạy nổi nữa rồi..." A Mộc vấp phải một rễ cây, ngã quỵ xuống đất, hơi thở đứt quãng.


Diệp Chi vội vàng quỳ xuống đỡ em trai nuôi dậy. Đúng lúc cô định kéo cậu bé tiếp tục chạy về phía trước, thính giác siêu phàm của cô đột ngột bắt được một dao động chấn động cực mạnh truyền qua mặt đất từ hướng phòng trà Bạch Sa Đường.


*OÀNH!!!*


Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, xé toạc màn đêm của District 13. Sóng xung kích của vụ nổ mạnh đến mức làm rung chuyển cả những thân cây cổ thụ trong rừng sương mù lân tinh, dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Diệp Chi khiến tai trái cô đau nhói, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng băng gạc mỏng.


Giữa tiếng nổ hỗn loạn của lửa cháy và gỗ đá sụp đổ, thính giác siêu phàm của Diệp Chi lọc qua vạn trượng tạp âm, bắt được một âm thanh quen thuộc nhất, đau đớn nhất đời cô.


"Diệp Chi!!! Chạy đi!!! Đừng quay lại!!!"


Đó là tiếng thét đau đớn, xé lòng của cha nuôi Nhạc Bách Sơn. Tiếng thét của ông đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng rú điện từ chói tai và tiếng cười sằng sặc tàn độc của Vương Mãnh.


Diệp Chi khựng lại giữa làn sương mù lân tinh, đôi mắt mù xám bạc trợn trừng trong vô vọng. Trái tim cô như bị một bàn tay bóp nát, nước mắt hòa lẫn với máu tươi tuôn rơi trên gò má nhợt nhạt. Phòng trà Bạch Sa Đường — thánh địa tinh thần duy nhất của cô đã bị phóng hỏa thiêu rụi, và người cha nuôi yêu thương cô hơn sinh mạng đã rơi vào tay kẻ thù tàn bạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!