Nhạc nềnEpicBattle_J

Băng Phong Quân Sự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa sáng sớm trút xuống đồi Ánh Sáng như trút nước, gột rửa những vết máu loang lổ trên sàn đá cẩm thạch của phân khu Lôi gia, nhưng không thể làm dịu đi bầu không khí nghẹt thở đang dâng cao tại sảnh chính biệt thự Ngũ Gia. Tiếng rít điện từ từ họng pháo sóng âm của xe thiết giáp liên bang rền vang, tích tụ năng lượng rần rần dưới làn nước mưa lạnh buốt. Luồng năng lượng vô hình ấy dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Nhạc Diệp Chi, khiến thùy chẩm của cô co thắt từng cơn đau nhói.


Diệp Chi quỳ sụp sau bệ đá cẩm thạch dày, một tay bám chặt vào gờ đá lạnh ngắt để giữ thăng bằng, tay còn lại miết nhẹ lên lớp vỏ sồi đen nhám của chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo bên hông. Vết nứt sâu hoắm trên thân hộp như một vết sẹo câm lặng, nhắc nhở cô về cái giá đắt đỏ của những lần bộc phát dị năng trước đó. Tai trái cô hoàn toàn chìm vào thế giới im lặng tuyệt đối, di chứng từ vụ nổ sóng âm tại cảng cũ vẫn chưa hề phục hồi. Lúc này, thính lực tai phải — mỏ neo duy nhất còn lại ở mức ba mươi lăm phần trăm — đang run rẩy thu nhận từng dao động âm thanh méo mó của màn mưa và tiếng cười hống hách của Giám sát viên Triệu Khải ngoài cổng.


"Lôi gia chủ! Tôi đếm đến ba!" Giọng Triệu Khải oang oang qua loa khuếch đại, mang theo sự đê tiện và đắc ý của kẻ cậy thế chính quyền liên bang. "Nếu anh không giao nộp con mụ mù kia ra, pháo sóng âm loạt thứ hai sẽ san phẳng sảnh chính này! Thống đốc Nghiêm Minh đã ký lệnh, bất kỳ kẻ nào cản trở đều bị khép vào tội phản quốc!"


Phía trước Diệp Chi, Lôi Kính Vũ sừng sững như một vị thần sấm sét phẫn nộ. Luồng lôi điện cuồng bạo màu xanh tím rực sáng quấn quanh hai cánh tay vạm vỡ của anh, tiếng điện rít *XÈÈ... XÈÈ...* xé toạc màn mưa ẩm ướt. Ánh mắt hổ màu hổ phách của anh khóa chặt vào Triệu Khải, sát ý ngập trời chực chờ bùng nổ. Anh thề sẽ bảo vệ Diệp Chi bằng mọi giá, kể cả việc phải khai chiến với cả lực lượng chấp pháp liên bang.


"Triệu Khải, mày nghĩ tờ sắc lệnh rác rưởi đó có thể dọa được tao sao?" Kính Vũ gầm lên, tiếng nói trầm thấp dội qua sảnh lớn, làm rung chuyển cả những mảnh kính vỡ dưới sàn. "Bước qua vạch đá này một bước, tao sẽ biến toàn bộ xe thiết giáp của mày thành sắt vụn nung chảy!"


Sự căng thẳng đã đạt đến giới hạn cực đại. Những họng súng năng lượng bọc tinh thạch của cảnh sát liên bang đã nhắm thẳng vào ngực đội cận vệ Lôi gia. Hứa Minh đứng bên cạnh Kính Vũ, cơ thể cứng đờ thành màu xám đá của thạch hóa pháp, sẵn sàng làm lá chắn sống. Diệp Chi nhắm chặt đôi mắt mù xám bạc dưới lớp kính râm đen phân cực. Cô nghe thấy nhịp tim của Triệu Khải đập nhanh liên tục — gã đang hoảng sợ trước lôi điện của Kính Vũ, nhưng lòng tham nhận hối lộ từ tập đoàn Aegis đã làm mờ mắt gã. Ngón tay gã chuẩn bị hạ xuống, ra lệnh khai hỏa pháo sóng âm.


*ẦM... ẦM... ẦM...*


Đột ngột, mặt đất dưới chân đồi Ánh Sáng rung chuyển dữ dội. Đó không phải là tiếng sấm của giông bão, mà là tiếng xích sắt hạng nặng nghiền nát lớp nhựa đường dầm mưa. Từ phía con đường độc đạo dẫn lên đỉnh đồi, một đoàn xe thiết giáp bọc thép màu đen sẫm, không mang phù hiệu hành chính nhưng được trang bị pháo nòng đôi tản nhiệt, lao tới như những bóng ma khổng lồ xé toạc màn mưa sương mù.


Không phải cảnh sát liên bang. Đó là tiểu đội thiết giáp đặc nhiệm quân sự của Đường gia.


Chiếc xe đi đầu bẻ lái một cú ngoạn mục, chắn ngang ngay trước họng pháo sóng âm của Triệu Khải. Tiếng xả hơi thủy lực rít lên lạnh buốt, dập tắt hoàn toàn tiếng rền rĩ cơ học của xe chấp pháp. Cánh cửa hậu bọc thép dày nặng của chiếc xe chỉ huy từ từ hạ xuống.


Một bóng người bước ra giữa màn mưa xối xả.


Thanh niên hai mươi tám tuổi, vóc dáng thẳng tắp như một thanh giáo rèn từ thép nguội, mặc quân phục đen đặc nhiệm không phù hiệu. Mái tóc đen cắt ngắn kiểu quân đội đẫm nước mưa, đôi mắt màu xám lạnh lùng không một gợn cảm xúc quét qua chiến trường. Trên ngực anh, mảnh băng vĩnh cửu phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt của bình minh, tỏa ra một luồng hàn khí nhè nhẹ.


Tư lệnh đặc nhiệm ngầm Đường gia — Đường Diệc Thần.


"Triệu giám sát, ai cho phép ông mang vũ khí hạng nặng vào khu vực quân sự kiểm soát của Đường gia?" Giọng nói của Diệc Thần đều đều, lạnh lẽo và vô cảm như tiếng băng nứt dưới đáy vực sâu.


Triệu Khải khựng lại, gương mặt mập mạp bóng dầu biến sắc. Gã vội vàng giơ tờ sắc lệnh của Thống đốc lên, cố giữ giọng hống hách: "Đường tư lệnh! Tôi đang thi hành sắc lệnh khẩn cấp của Thống đốc Nghiêm Minh và tập đoàn Aegis để áp giải đối tượng nguy hiểm Nhạc Diệp Chi! Anh định dùng quân đội chống lại hiến pháp liên bang sao?!"


Đường Diệc Thần không nói một lời. Anh bước từng bước chậm rãi trên nền đá cẩm thạch, bốt quân dụng nện xuống phát ra những tiếng *CỘC... CỘC...* đều đặn dứt khoát. Thính giác tai phải của Diệp Chi bắt được nhịp tim của Diệc Thần — một nhịp đập chậm rãi đến đáng sợ, chỉ khoảng năm mươi nhịp một phút, hoàn toàn tĩnh lặng, không một chút dao động cảm xúc.


Khi chỉ còn cách Triệu Khải ba bước, Diệc Thần đột ngột giơ bàn tay đeo găng da đen lên.


*XOẠT... RẮC... RẮC...*


Một luồng áp suất lạnh thấu xương bộc phát từ lòng bàn tay anh. Trong tích tắc, lớp băng xanh dày đặc phủ kín họng pháo sóng âm của xe thiết giáp chấp pháp, đóng băng hoàn toàn hệ thống dẫn truyền năng lượng tinh thạch. Tiếng cơ học rền rĩ tắt lịm. Chưa dừng lại ở đó, luồng hàn khí lan nhanh như rắn độc, bọc kín tờ sắc lệnh trong tay Triệu Khải thành một khối băng cứng ngắt.


*CHOÁNG!*


Diệc Thần gõ nhẹ ngón tay. Khối băng chứa tờ sắc lệnh của Thống đốc vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn sắc nhọn rơi lả tả xuống vũng nước mưa.


"Sắc lệnh của Thống đốc không có hiệu lực đối với đặc nhiệm quân sự trong trạng thái giới nghiêm," Diệc Thần lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt xám tro không thèm nhìn Triệu Khải. "Sơn Tùng, tước vũ khí của toàn bộ cảnh binh biến chất. Kẻ nào kháng cự, bắn bỏ tại chỗ."


"Rõ!"


Tài xế đặc nhiệm Sơn Tùng — gã cận vệ vạm vỡ đeo kính râm đen — lập tức dẫn đầu một tiểu đội binh sĩ bọc thép nhảy xuống xe. Tiếng lên nòng của hàng chục khẩu súng trường quân dụng vang lên đồng loạt. Trước uy áp tuyệt đối của dị năng Băng Phong Tuyệt Đối cấp S và hỏa lực quân đội chính quy, tiểu đội cảnh sát của Triệu Khải run rẩy buông súng, quỳ rạp xuống đất.


Triệu Khải mặt cắt không còn giọt máu, gã lùi lại bám vào cửa xe bọc thép, run cầm cập: "Đường... Đường Diệc Thần! Anh sẽ phải trả giá trước Thống đốc và Aegis!"


"Cút," Diệc Thần thốt ra một chữ duy nhất.


Sơn Tùng không nhân nhượng, gã bước lên dùng báng súng nện thẳng vào bụng Triệu Khải, cưỡng chế tống gã và toán cảnh binh lên xe, ra lệnh cho đoàn xe chấp pháp phải lập tức rút khỏi đồi Ánh Sáng trong nhục nhã.


Cơn mưa giông dần ngớt, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách qua đống đổ nát của cổng chính biệt thự. Lôi Kính Vũ dần thu hồi lôi điện trên người, nhưng ánh mắt anh vẫn tràn đầy cảnh giác nhìn về phía Đường Diệc Thần.


"Diệc Thần, mày đến đúng lúc lắm," Kính Vũ trầm giọng nói, bước lên một bước định chắn trước mặt Diệp Chi. "Nhưng bây giờ cô ấy cần được nghỉ ngơi. Ca phẫu thuật tai của cô ấy vừa mới hoàn thành."


Đường Diệc Thần không nhìn Kính Vũ, ánh mắt xám lạnh của anh chậm rãi di chuyển, khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai, nhợt nhạt của Nhạc Diệp Chi đang quỳ sau bệ đá. Nhãn quan tâm linh của anh — dù không thể nhìn thấy dòng chảy năng lượng mộc mạc như cô — vẫn cảm nhận được một luồng sóng não kỳ lạ, tĩnh lặng đến bất thường đang dao động xung quanh thùy trán của cô gái mù.


Sự nghi ngờ của Đường Diệc Thần đối với Diệp Chi đã đạt đến đỉnh điểm.


Từ lúc cô xuất hiện tại đồi Ánh Sáng, năm ông trùm kiêu ngạo của thế giới ngầm bỗng chốc phát điên vì cô. Lôi Kính Vũ phế em trai ruột; Dạ Vô Nhai tự giam mình dưới mật thất bóng tối chỉ để nghe cô đàn; và giờ đây, cả chính quyền liên bang lẫn tập đoàn Aegis đều điên cuồng muốn bắt giữ cô. Đối với một tư lệnh đặc nhiệm quân sự luôn đặt an ninh lên hàng đầu như Diệc Thần, Nhạc Diệp Chi không phải là một liều thuốc cứu rỗi vô hại. Cô là một quân bài chiến lược nguy hiểm, một gián điệp sóng não được Aegis cấy ghép tinh vi để thao túng nhận thức của cả năm người bọn họ.


"Cô ta không đi đâu cả, Kính Vũ," Diệc Thần lạnh lùng cắt ngang lời Kính Vũ, giọng nói mang theo quyền lực tuyệt đối của quân kỷ. "Theo điều lệ an ninh quân sự đặc biệt, Nhạc Diệp Chi bị nghi ngờ là gián điệp thâm nhập cấp độ SSS. Tôi sẽ đưa cô ta về Phân khu Đường gia để thẩm vấn."


"Mày dám?!" Kính Vũ nổi giận, sấm sét tím lại chực chờ bùng phát.


"Kính Vũ, đừng để cơn điên làm mù mắt mày," Diệc Thần không hề dao động trước sát khí của Kính Vũ. "Thỏa thuận giam lỏng luân phiên ghi rõ: mỗi gia tộc có quyền giám sát cô ta. Tuần này, đến lượt phân khu của tao. Và tao sẽ thi hành quyền đó theo cách của quân đội."


Diệp Chi khẽ mím môi, cô cảm nhận được bầu không khí căng thẳng chực chờ bùng nổ giữa hai ông trùm cấp S. Thính giác tai phải của cô nghe thấy tiếng bước chân của Sơn Tùng đang tiến về phía mình. Cô biết, nếu Kính Vũ và Diệc Thần đánh nhau lúc này, biệt thự Ngũ Gia sẽ sụp đổ, và cô sẽ là người đầu tiên bị nghiền nát dưới dư chấn năng lượng. Hơn nữa, cô cần phải thâm nhập vào Phân khu Đường gia — nơi đặt hệ thống thông tin liên lạc quân sự bảo mật cao — để tìm cách liên lạc với Lâm Ý và điều tra tung tích của cha nuôi Nhạc Bách Sơn.


"Lôi gia chủ... tôi sẽ đi cùng Đường tư lệnh," Diệp Chi khẽ cất tiếng nói trong vắt, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng lập tức làm dịu đi luồng sét đang rục rịch trên tay Kính Vũ. Cô quay mặt về hướng Diệc Thần, đôi mắt mù xám bạc ẩn sau lớp kính đen tĩnh lặng. "Tôi không có gì phải che giấu cả."


Kính Vũ khựng lại, anh nhìn Diệp Chi đầy lo lắng, nhưng trước thái độ kiên định của cô, anh chỉ đành nghiến răng thu hồi hoàn toàn dị năng. "Diệc Thần, nếu mày dám làm tổn thương một sợi tóc của cô ấy, tao sẽ san phẳng phân khu của mày."


Diệc Thần không đáp, anh xoay người bước đi. "Sơn Tùng, đưa cô ta lên xe thiết giáp bọc chì."


***


Phân khu Đường gia nằm ở góc phía bắc của đồi Ánh Sáng, được thiết kế tối giản, lạnh lẽo và trang nghiêm như một căn cứ quân sự vô trùng. Nơi đây không có những bức tường dát vàng lộng lẫy của Phó gia, cũng không có những khu vườn lộng gió của Phong gia. Mọi thứ đều được xây dựng bằng thép không gỉ màu xám tro, cách âm tuyệt đối.


Sơn Tùng dẫn Diệp Chi đi qua những dãy hành lang dài hun hút, tiếng bốt da nện xuống sàn kim loại vang lên những tiếng vang cô độc. Cuối cùng, cánh cửa bọc thép dày nặng của phòng thẩm vấn quân sự mở ra với một tiếng *KÉT* lạnh gáy.


Căn phòng thẩm vấn hoàn toàn được bọc chì dày ba mươi centimet để ngăn chặn mọi luồng sóng não hoặc tín hiệu điện từ thâm nhập ra ngoài hay vào trong. Ở trung tâm phòng chỉ có một chiếc bàn sắt bọc chì và một chiếc ghế thẩm vấn bằng hợp kim titan xám xịt. Không khí trong phòng ngột ngạt, hanh hao mùi rỉ sét và kim loại nguội.


Sơn Tùng cưỡng chế ấn Diệp Chi ngồi xuống ghế.


*CẠCH! CẠCH!*


Đường Diệc Thần bước vào, anh đích thân cầm chiếc còng tay bằng hợp kim titan khóa chặt hai cổ tay mảnh mai của Diệp Chi vào thành ghế sắt. Chiếc còng kim loại lạnh ngắt chạm vào làn da nhợt nhạt của cô, mang theo một áp lực vật lý nặng nề. Diệp Chi không hề vùng vẫy, cô chỉ khẽ nghiêng đầu để tai phải hướng về phía Diệc Thần, cố gắng thu nhận từng dao động nhỏ nhất từ anh.


Diệc Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai khuỷu tay chống lên bàn sắt, đôi mắt xám lạnh lùng khóa chặt vào gương mặt tĩnh lặng của cô gái mù.


"Nhạc Diệp Chi, mười chín tuổi, mù bẩm sinh, sống ẩn dật tại phòng trà Bạch Sa Đường ở khu ổ chuột Sắt Rỉ," Diệc Thần bắt đầu giọng thẩm vấn đều đều, anh mở một tập hồ sơ quân sự bọc da đen đặt trên bàn. "Một cô gái vô danh, nhưng ngay khi xuất hiện tại đấu trường Hắc Sa, cô đã dùng tiếng đàn dương cầm để dập tắt cơn bạo loạn sóng não cấp S của Lôi Kính Vũ. Tiếp theo đó, cô thâm nhập biệt thự Ngũ Gia, vá lại liên kết thần kinh bị rách nát của Dạ Vô Nhai. Cô giải thích thế nào về dị năng Sóng Não Cộng Hưởng độc nhất vô nhị này?"


Diệp Chi giữ nhịp thở đều đặn, cô khẽ mím môi đáp: "Tôi chỉ là một nghệ sĩ chơi đàn. Tiếng đàn của tôi cộng hưởng với nhịp sinh học tự nhiên, giúp xoa dịu những linh hồn đang bị điên loạn tàn phá. Tôi không có mục đích nào khác ngoài việc sinh tồn và tìm kiếm cha nuôi Nhạc Bách Sơn của mình."


"Tìm kiếm cha nuôi?" Diệc Thần cười lạnh, tiếng cười không chút ấm áp. Anh đẩy tập hồ sơ về phía trước, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn sắt. "Nhạc Bách Sơn, nghệ nhân làm đàn cổ tại khu ổ chuột. Nhưng hồ sơ mật của quân đội ghi nhận: hai mươi năm trước, ông ta từng là kỹ sư trưởng của dự án Mind-Net thuộc tập đoàn Aegis. Ngay sau khi ông ta biến mất khỏi tập đoàn, Nhạc gia của cô bị thanh trừng, và cô — một đứa trẻ mù bẩm sinh — được ông ta cưu mang ẩn dật dưới đáy xã hội."


Trái tim Diệp Chi khẽ nhói lên khi nghe nhắc đến cha nuôi, nhưng cô vẫn cố giữ khuôn mặt không cảm xúc.


"Aegis bắt cóc cha tôi để ép ông hoàn thiện dự án Mind-Net tàn bạo của chúng," Diệp Chi trầm giọng nói, đôi mắt mù xám bạc nhìn thẳng về phía Diệc Thần qua lớp kính đen. "Tôi mượn thế lực của năm ông trùm chỉ để cứu cha. Đường tư lệnh, anh là người nắm giữ công lý quân đội, chẳng lẽ anh lại muốn tiếp tay cho tập đoàn Aegis bắt giữ tôi sao?"


"Tôi không tiếp tay cho ai cả. Tôi chỉ bảo vệ an ninh của thành phố này," Diệc Thần lạnh lùng ngắt lời cô. Anh đứng dậy, bước vòng ra sau lưng cô, áp lực vô hình từ cơ thể anh khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. "Sự xuất hiện của cô quá hoàn hảo. Cô dùng tiếng đàn thôi miên để khống chế Lôi Kính Vũ, biến gã thành lá chắn sống cho cô. Cô thâm nhập vào ký ức của Dạ Vô Nhai, gieo rắc những ảo tưởng để gã trung thành với cô. Ai có thể bảo chứng rằng cô không phải là một vũ khí sinh học được Aegis nuôi dưỡng, cài vào đồi Ánh Sáng để thao túng cả năm gia tộc tài phiệt từ bên trong?"


Cáo buộc của Diệc Thần vô cùng tàn nhẫn và sắc bén. Anh đang dùng tư duy kỷ luật sắt của quân đội để quy chụp mọi hành vi chữa lành của cô thành một âm mưu gián điệp tinh vi.


Diệp Chi khẽ nghiêng đầu sang phải. Thính giác siêu phàm của cô vượt qua lớp băng gạc trắng quấn quanh tai, bắt đầu tập trung sâu vào lồng ngực của Đường Diệc Thần.


*Thình thịch... thình thịch...*


Tiếng nhịp tim của anh vang lên trong tâm trí cô. Nhưng không còn là nhịp đập tĩnh lặng năm mươi nhịp một phút như lúc nãy nữa. Nhịp tim của Diệc Thần đang đập một cách cô độc, đứt quãng và nghẹt thở. Có những khoảng ngưng trệ bất thường giữa các nhịp đập, kèm theo tiếng dòng máu chảy xiết qua các mạch máu não đang bị co thắt dữ dội.


Nhãn quan tâm linh của cô, dù đang bị mờ nhạt do chấn động sóng âm trước đó, vẫn khẽ nhấp nháy, hiển thị một lớp mảng bám màu xám đen dày đặc đang bao phủ quanh thùy thái dương và thùy trán của Diệc Thần.


Rác thải thần kinh.


Đường Diệc Thần, người đàn ông mang dị năng Băng Phong Tuyệt Đối cấp S, cũng đang gánh chịu sự tàn phá tàn khốc của năng lượng bạo loạn bộc phát. Anh đang dùng ý chí kỷ luật sắt để cưỡng chế đóng băng cảm xúc của chính mình, hạ thấp nhiệt độ cơ thể để trì hoãn cơn điên loạn đang gặm nhấm đại não từng ngày. Sự đa nghi và lạnh lùng cực đoan của anh thực chất là cơ chế tự vệ cuối cùng trước khi sóng não hoàn toàn sụp đổ.


"Đường tư lệnh... anh cũng đang rất đau đớn, đúng không?" Diệp Chi khẽ thầm thì, giọng nói của cô mang theo một luồng sóng đồng cảm sinh học nhè nhẹ lan tỏa trong phòng giam chật hẹp.


Đường Diệc Thần khựng lại, đôi mắt xám tro nheo lại đầy sát khí. "Cô nói cái gì?"


"Nhịp tim của anh đang đập rất cô độc... nó đứt quãng và nghẹt thở," Diệp Chi quay đầu lại, dù không thể nhìn thấy nhưng cô vẫn hướng chính xác khuôn mặt mình về phía anh. "Mỗi lần anh bộc phát dị năng băng phong để duy trì sự tỉnh táo, các liên kết thần kinh của anh lại bị đóng băng và rạn nứt thêm một phần. Anh nghi ngờ tôi là gián điệp, vì anh sợ... sợ rằng nếu anh buông lỏng cảnh giác dù chỉ một giây, cơn điên loạn trong đầu anh sẽ hoàn toàn nuốt chửng lấy lý trí quân đội của anh."


Lời nói của Diệp Chi như một lưỡi dao vô hình đâm trúng vào bí mật đen tối nhất, vết thương tâm thần phân liệt sâu sắc nhất mà Diệc Thần luôn cố che giấu dưới bộ quân phục nghiêm chỉnh.


Gương mặt Diệc Thần đột ngột co giật nhẹ. Sự phẫn nộ và hoang tưởng bùng phát trong đại đại não đang bị quá tải rác thần kinh của anh. Anh không thể chấp nhận việc một cô gái mù bẩm sinh, một kẻ bị giam cầm lại có thể thấu suốt tâm can và nhìn thấu sự yếu đuối của mình.


"Câm miệng!" Diệc Thần gầm lên, giọng nói mất đi sự điềm tĩnh thường ngày, trở nên khàn đặc và cuồng loạn.


Anh đột ngột kích hoạt dị năng Băng Phong Tuyệt Đối cấp S.


*XOẠT... RẮC... RẮC... RẮC...*


Một luồng hàn khí cực hạn bùng nổ từ người anh, lan nhanh khắp căn phòng thẩm vấn bọc chì. Chỉ trong tích tắc, một lớp băng mỏng, xanh biếc và sắc lẹm phủ kín mặt bàn sắt bọc chì, bò nhanh lên thành ghế và khóa chặt lấy hai cánh tay của Diệp Chi. Nhiệt độ trong phòng thẩm vấn bọc chì sụt giảm nghiêm trọng xuống dưới âm ba mươi độ C.


Hơi thở của Diệp Chi hóa thành những luồng sương trắng xóa trong không khí lạnh buốt. Cái lạnh thấu xương của dị năng cấp S lập tức tấn công vào cơ thể mảnh mai, yếu ớt của cô. Mười đầu ngón tay đang bị bỏng tĩnh điện nhẹ của cô bắt đầu đông cứng, các khớp xương đau buốt như bị hàng vạn cây kim châm chích. Toàn thân cô run lên bần bật, môi tím tái đi vì lạnh.


Trong ranh giới sinh tử của áp suất lạnh cực hạn, Diệp Chi biết mình không thể bộc phát dị năng sóng âm để phản kháng — màng nhĩ tai phải đang bị rách nhẹ của cô không thể chịu đựng thêm bất kỳ một đợt rung động cường độ cao nào. Nếu cô dùng tiếng đàn hay xung kích phản rã lúc này, cô sẽ tự hủy hoại hoàn toàn thính giác còn lại và rơi vào thế giới im lặng vĩnh viễn.


Cô phải dùng đến phương pháp duy nhất để sinh tồn thụ động.


Diệp Chi nhắm chặt mắt, ép mình phải thở thật chậm, thật đều đặn. Cô chìm sâu vào trạng thái Thiền định giữ vững tâm thức. Trong tâm trí tối tăm của người mù, cô tập trung toàn bộ tư duy còn sót lại vào một nốt nhạc gốc cố định — nốt La trầm ở tần số 432Hz của bản nhạc cổ.


Một vòng tròn năng lượng màu vàng kim nhạt, mỏng manh nhưng kiên cố, từ từ bao phủ xung quanh thùy trán và thùy thái dương của cô. Luồng năng lượng thiền định tự nhiên giúp điều hòa nhịp tim đang đập loạn của cô ổn định trở lại ở mức sáu mươi nhịp một phút, giữ vững thân nhiệt cốt lõi của cơ thể không bị đóng băng trước áp suất lạnh của Diệc Thần.


Diệc Thần đứng sừng sững trước mặt cô, hai tay chống xuống mặt bàn đóng băng, gương mặt anh áp sát vào mặt cô, hơi thở lạnh ngắt phả vào má cô. Anh muốn nhìn thấy cô gái mù này hoảng loạn, muốn ép cô phải bộc phát dị năng sóng âm chiến đấu để anh có lý do chính thức khép cô vào tội chết và tiêu diệt cô.


Nhưng Nhạc Diệp Chi vẫn ngồi im lặng tuyệt đối trên ghế thẩm vấn. Dù toàn thân run rẩy vì lạnh, gương mặt cô vẫn mang một phong thái thanh cao, điềm tĩnh đến lạ lùng. Sự im lặng của cô như một bức tường thành kiên cố, bẻ gãy hoàn toàn sự cuồng loạn đa nghi của anh.


Cái lạnh buốt giá tiếp tục siết chặt lấy căn phòng bọc chì cách âm tuyệt đối, biến nơi đây thành một mật thất băng phong chết chóc dưới đáy sâu của Phân khu Đường gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!