Nhạc nềnEpicBattle_J

Cơn Thịnh Nộ Của Lôi Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Áp lực tĩnh lặng bao trùm phòng trị liệu trung tâm của phân khu Lôi gia dường như có thể bóp nghẹt mọi sự sống. Tiếng mưa xối xả ngoài cửa kính bọc chì bỗng chốc trở nên xa xăm, nhường chỗ cho tiếng sấm sét âm ỉ tự sâu trong huyết quản của Lôi Kính Vũ. Bản năng của một siêu dị nhân cấp S đang trỗi dậy, nén chặt dòng điện cao áp vào từng thớ cơ vạm vỡ, khiến không khí xung quanh nóng rực và khét lẹt mùi ozone.


Nhạc Diệp Chi đứng lặng bên cạnh cây đàn dương cầm Steinway-88, tay phải cô khẽ siết chặt lấy chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo bên hông. Ngón tay cô chạm nhẹ vào vết nứt sâu chạy dọc theo lớp vỏ sồi đen nhám. Dưới lớp kính râm đen phân cực, nhãn quan tâm linh của cô vẫn nhìn thấy những sợi tơ năng lượng màu xanh tím của Kính Vũ đang quấn chặt lấy luồng hắc lôi biến dị yếu ớt của Lôi Kính Vân dưới đất. Tai phải cô — mỏ neo thính giác duy nhất còn hoạt động ở mức bốn mươi phần trăm — đang thu nhận từng nhịp tim hỗn loạn của kẻ phản bội.


"Anh hai... xin anh... hãy nghe em giải thích..." Lôi Kính Vân lắp bắp, giọng nói run rẩy bộc lộ sự hoảng loạn tột cùng. Nhịp tim của gã đã vọt lên mức 160 nhịp/phút, hỗn loạn và đứt quãng. Gã cố gắng lùi lại, nhưng uy áp khổng lồ từ Kính Vũ như một ngọn núi đá đè nặng lên vai, ép gã phải quỳ rạp xuống sàn đá cẩm thạch.


Lôi Kính Vũ không nói một lời. Ánh mắt hổ màu hổ phách của anh lạnh lùng như băng tuyết phân khu bắc cực, nhìn đứa em trai cùng cha khác mẹ đã nhẫn tâm cấu kết với tập đoàn Aegis để đầu độc mình bằng Neuro-X. Sự phản bội này không chỉ đe dọa tính mạng của anh, mà còn chạm vào nỗi đau sâu sắc nhất về cái chết của người cha quá cố Lôi Triều Dương.


"Mày đã bán đứng gia tộc để đổi lấy một chiếc ghế gia chủ rỗng tuếch từ tay Aegis," Kính Vũ chậm rãi thốt ra từng chữ, giọng nói trầm thấp nhưng mang sức nặng của ngàn cân sấm sét. "Mày nghĩ tao sẽ dung thứ cho một kẻ mang dòng máu phản bội sao?"


"Không! Anh hai! Là con mụ mù này vu khống! Đoạn ghi âm đó là giả!" Kính Vân gào lên tuyệt vọng, gã điên cuồng vung tay, luồng hắc lôi biến dị cấp A bộc phát hòng chém vào bệ đàn dương cầm để tiêu hủy ống thuốc tím Neuro-X.


*XOẠT!*


Nhưng ngay trước khi hắc lôi của gã kịp chạm vào phím đàn, Hứa Minh đã lao đến như một bức tường thép. Đội trưởng cận vệ Lôi gia kích hoạt Cương thiết thân thể pháp, hai cánh tay hóa cứng như thép nguội, chặn đứng hoàn toàn luồng sét đen của Kính Vân. Tiếng va chạm điện từ vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa điện xung quanh.


"Lôi phó gia chủ, trước mặt gia chủ, xin đừng tự rước thêm tội," Hứa Minh lạnh lùng nói, ánh mắt nghiêm nghị khóa chặt mục tiêu.


Lôi Kính Vũ khẽ giơ tay phải lên. Chiếc găng tay bọc thép lôi thạch màu tím rực bắt đầu phát ra những luồng sáng trắng lạnh lẽo. Dòng điện sinh học nén chặt trong người anh đột ngột bùng nổ, hóa thành một cột sét khổng lồ phóng thẳng lên trần nhà bọc thép, tạo ra tiếng nổ *OÀNG* đanh thép xé toạc màn đêm.


"Tao sẽ không giết mày, Kính Vân," Kính Vũ nhìn em trai bằng ánh mắt tột cùng khinh bỉ. "Nhưng tao sẽ lấy lại những gì gia tộc đã ban cho mày."


Nói rồi, Kính Vũ bước tới một bước, bàn tay bọc lôi thạch thò ra nhanh như chớp, chộp thẳng vào gáy của Kính Vân — nơi đặt đan điền sóng não và là trung tâm dẫn truyền dị năng của gã.


"A... A!!!"


Một tiếng thét thảm khốc xé lòng vang dội khắp phân khu Lôi gia.


Diệp Chi khẽ nghiêng đầu sang bên phải, thính giác siêu phàm của cô bắt được tiếng rạn nứt của các tế bào thần kinh, tiếng dòng điện cao áp thiêu rụi các liên kết mạch máu não của Kính Vân. Qua nhãn quan tâm linh, cô nhìn thấy luồng năng lượng hắc lôi màu đen của Kính Vân bị dòng điện trắng của Kính Vũ cưỡng chế nghiền nát, phân rã thành những đốm sáng tàn lụi trong không khí. Đan điền sóng não của Kính Vân hoàn toàn bị phế bỏ.


Kính Vân ngã gục xuống sàn, toàn thân co giật dữ dội, đôi mắt tà mị giờ đây dại ra, mất đi hoàn toàn thần thái của một dị nhân cấp A. Gã đã trở thành một phế nhân không hơn không kém.


"Trục xuất gã khỏi đồi Ánh Sáng. Từ nay về sau, Lôi gia không có kẻ này," Kính Vũ lạnh lùng ra lệnh, rồi quay lưng lại, khẽ thở dốc. Cơn bộc phát năng lượng vừa rồi cũng khiến rác thần kinh trong não anh dao động mạnh, gây ra một cơn đau nhói nhẹ nơi thùy thái dương.


Diệp Chi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Mối đe dọa từ Kính Vân đã được giải quyết vĩnh viễn, Lâm Ý tại phòng khám Vy Thanh tạm thời an toàn. Nhưng cô chưa kịp định thần thì thính giác tai phải của cô bỗng bắt được những dao động âm thanh bất thường từ khoảng cách hàng cây số ngoài biệt thự.


Tiếng động cơ diesel hạng nặng của hàng loạt xe bọc thép đang gầm rú tiến lên đồi. Tiếng xích sắt nện xuống đường bê tông dầm mưa, và cả nhịp bước chân dồn dập, đều đặn của một lực lượng vũ trang quy mô lớn.


*HÚ... HÚ... HÚ...*


Tiếng còi báo động đỏ đột ngột rú lên vang dội khắp biệt thự Ngũ Gia.


"Gia chủ! Có biến!" Một cận vệ hớt hải lao vào phòng trị liệu, quỳ sụp xuống báo cáo: "Biệt đội Chấp pháp Đô thị Tân Khánh đang dẫn theo xe thiết giáp bao vây toàn bộ các lối ra vào biệt thự! Chỉ huy dẫn đầu là Giám sát viên Triệu Khải!"


Lôi Kính Vũ nheo mắt, lôi điện trên người anh lại chực chờ bùng phát. "Triệu Khải? Gã chó săn của liên bang lấy quyền gì dám bao vây biệt thự Ngũ Gia?"


"Chúng mang theo sắc lệnh khẩn cấp ký bởi Thống đốc Nghiêm Minh, cáo buộc chúng ta giam giữ bất hợp pháp và sử dụng dị năng gây nguy hại an ninh liên bang. Mục tiêu chính của chúng... là áp giải Nhạc Diệp Chi tiểu thư!" Cận vệ run rẩy đáp.


Trái tim Diệp Chi thắt lại. Tập đoàn Aegis đã ra tay. Chúng sử dụng sự trừng phạt của Kính Vũ đối với Kính Vân để làm cái cớ, mượn tay chính quyền liên bang nhằm cưỡng chế bắt giữ cô về phân khu thí nghiệm.


"Chúng muốn người của tao?" Kính Vũ cười khẩy đầy ngạo mạn, tiếng cười mang theo sát khí ngập trời. "Hứa Minh, tập hợp đội cận vệ. Tao muốn xem gã Triệu Khải đó có bao nhiêu cái mạng để bước qua cổng biệt thự này."


Tại cổng chính của biệt thự Ngũ Gia, cơn mưa giông vẫn xối xả trút xuống, làm mờ đi ánh đèn neon lạnh lẽo của những chiếc xe bọc thép chấp pháp đang dàn trận gọng kìm. Hàng chục cảnh sát bọc thép thuộc Biệt đội Chấp pháp Đô thị Tân Khánh, trang bị súng năng lượng bọc tinh thạch, đã phong tỏa hoàn toàn lối ra vào.


Hứa Minh dẫn đầu đội cận vệ Lôi gia đứng dàn trận phòng ngự ngay trước vạch ranh giới bằng đá cẩm thạch. Khí thế của đội cận vệ hóa cứng thể chất cấp A tạo ra một bức tường người kiên cố, không một cảnh sát nào dám tùy tiện bước qua.


Từ chiếc xe bọc thép trung tâm, một gã đàn ông trung niên mập mạp bước xuống. Gã mặc bộ vest công chức xám xịt nhăn nhúm dính nước mưa, gương mặt bóng dầu đầy vẻ tham lam nhưng lại mang theo sự hống hách của kẻ nắm giữ quyền lực hành chính tối cao.


Giám sát viên biến chất Triệu Khải.


Triệu Khải cầm chiếc cặp da chứa hàng xấp tài liệu mật, bước từng bước nặng nề đến trước mặt Hứa Minh. Gã khẽ chỉnh lại chiếc kính cận xệ xuống mũi, nở một nụ cười giả tạo đầy nham hiểm.


"Hứa đội trưởng, tôi khuyên anh nên bảo thuộc hạ buông vũ khí," Triệu Khải rút từ trong túi áo ra một văn bản bọc da có khắc ấn triện màu đỏ rực của Thống đốc Nghiêm Minh. "Đây là sắc lệnh khám xét và áp giải khẩn cấp. Nhạc Diệp Chi đang bị nghi ngờ là nguồn phát sóng não lạ gây bạo loạn nhận thức trên diện rộng. Chúng tôi có quyền áp giải cô ta về phân khu vô trùng của liên bang để điều tra."


Hứa Minh không hề lùi bước, bắp tay anh hóa cứng thành màu xám đá của thạch hóa pháp. "Triệu giám sát, đồi Ánh Sáng là tài sản tư nhân của năm gia tộc tài phiệt. Sắc lệnh của liên bang không có hiệu lực tại đây nếu không có sự đồng ý của gia chủ."


"Sự đồng ý của gia chủ?" Triệu Khải khẩy cười, ánh mắt đảo liên tục đầy tính toán mưu mô. "Lôi Kính Vũ vừa phế bỏ sóng não của em trai mình ngay tại biệt thự. Hành vi tàn tàn bạo đó đã vi phạm nghiêm trọng Luật cấm kiểm soát sóng não của liên bang. Hiện tại, Lôi gia đang đối mặt với nguy cơ bị tước quyền khai thác tinh thạch. Tôi khuyên các anh nên khôn hồn giao nộp con mụ mù kia ra, nếu không..."


*XOẠT... ĐOÀNG!!!*


Một tia sét trắng lạnh lẽo đột ngột giáng xuống ngay trước mũi bốt của Triệu Khải, xé toạc mặt đường bê tông thành một hố đen khét lẹt. Sức nóng của dòng điện cao áp khiến gã giám sát viên mập mạp hoảng sợ lùi lại ba bước, suýt ngã nhào xuống vũng nước mưa.


Lôi Kính Vũ bước ra từ sảnh biệt thự, đôi găng tay lôi thạch rực sáng ánh điện trắng. Theo sau anh là Nhạc Diệp Chi đang được Tử Yên dìu đi từng bước chậm rãi.


"Triệu Khải, mày vừa nói sẽ làm gì Lôi gia của tao?" Kính Vũ lạnh lùng hỏi, đôi mắt hổ rực lên sát khí đáng sợ.


Triệu Khải gượng dậy, gương mặt bóng dầu tái nhợt vì sợ hãi nhưng gã vẫn cố lấy lại sự kiêu ngạo nhờ hỏa lực hạng nặng phía sau. Gã giơ cao tờ sắc lệnh có con dấu đỏ rực của Thống đốc lên trước mặt Kính Vũ.


"Lôi gia chủ! Anh định chống lại chính quyền liên bang sao?!" Triệu Khải hét lớn để át tiếng mưa. "Sắc lệnh này được bảo chứng bởi Thống đốc Nghiêm Minh và tập đoàn Aegis! Nếu năm gia tộc các anh dám chống lệnh, quân đội liên bang sẽ coi đồi Ánh Sáng là khu vực phản loạn và tiến hành san phẳng quân sự!"


Không khí đối đầu đạt đến đỉnh điểm căng thẳng. Đội cận vệ Lôi gia và tiểu đội cảnh sát bọc thép đều đã lên nòng súng, chỉ cần một tia lửa nhỏ, một cuộc tàn sát đẫm máu sẽ nổ ra ngay tại cổng biệt thự.


Diệp Chi đứng phía sau bệ đá cẩm thạch dày của sảnh chính. Tai trái cô hoàn toàn im lìm, nhưng tai phải cô đang bắt được tiếng rít điện từ siêu tần phát ra từ chiếc xe bọc thép trung tâm của Triệu Khải.


Cô sử dụng Kỹ thuật Lắng nghe tiếng gió, cảm nhận sự thay đổi áp suất không khí xung quanh họng pháo của chiếc xe bọc thép. Đó không phải là pháo đạn thông thường.


"Kính Vũ... cẩn thận..." Diệp Chi khẽ thầm thì qua bộ đàm mã hóa tần số thấp gá sau tai. "Chiếc xe bọc thép kia... chúng đã lắp đặt pháo sóng âm tầm trung của Aegis. Chúng chuẩn bị khai hỏa..."


Nhưng lời cảnh báo của cô chưa kịp dứt thì Triệu Khải đã mất kiên nhẫn. Gã nhận ra sự hung hãn của Lôi Kính Vũ không thể bị khuất phục bằng lời nói, gã quyết định dùng vũ lực tối tân để răn đe.


"Kích hoạt pháo sóng âm! Bắn cảnh cáo vào cổng chính biệt thự!" Triệu Khải gầm lên ra lệnh.


*UỲNH!!!*


Một luồng sóng âm tần số cực cao, vô hình nhưng mang sức tàn phá vật lý khổng lồ, phóng thẳng ra từ họng pháo của chiếc xe bọc thép. Luồng sóng âm đi qua không khí, tạo ra những gợn sóng khúc xạ ánh sáng méo mó dưới màn mưa.


*RẮC... RẮC... ĐOÀNG!!!*


Cánh cổng chính bằng thép bọc chì của biệt thự Ngũ Gia bị pháo sóng âm bắn sập một góc lớn, những mảnh thép vụn bắn tung tóe. Sức chấn động của sóng âm hất văng hai cận vệ Lôi gia lùi lại, bả vai họ bị rách da rỉ máu do va đập.


Tiếng nổ sóng âm dội thẳng vào thính giác nhạy cảm của Diệp Chi. Dù đã ẩn nấp sau bệ đá cẩm thạch dày, màng nhĩ tai phải của cô vẫn bị chấn động dữ dội, đau nhói như bị kim châm. Cô khẽ rên rỉ, hai tay ôm lấy đầu, máu tươi từ tai phải khẽ rỉ ra thấm qua lớp băng gạc trắng.


"Diệp Chi!" Kính Vũ hoảng hốt quay lại nhìn cô, lôi điện trên người anh bùng phát dữ dội hòng lao lên nung chảy chiếc xe bọc thép.


Nhưng Triệu Khải đã dẫn theo một tiểu đội cảnh sát bọc thép bước qua đống đổ nát của cổng chính, xông thẳng vào sảnh biệt thự. Gã giơ cao tờ sắc lệnh có con dấu đỏ rực của Thống đốc Nghiêm Minh, ánh mắt tham lam và tàn nhẫn khóa chặt vào cơ thể mảnh mai đang run rẩy của cô gái mù.


"Lôi gia chủ, đây là tối hậu thư cuối cùng!" Triệu Khải tuyên bố với giọng nói hống hách đầy đe dọa. "Giao nộp Nhạc Diệp Chi ngay lập tức! Nếu năm gia tộc dám chống lệnh khám xét này, quân đội liên bang sẽ san phẳng đồi Ánh Sáng thành bình địa ngay trong đêm nay!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!