Lật Bài Ngửa
Tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời đêm của đồi Ánh Sáng, kéo theo cơn mưa xối xả dội xuống những mái vòm kính của biệt thự Ngũ Gia. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào lớp kính cường lực bọc chì, tạo nên một chuỗi âm thanh rầm rì, hỗn loạn dội vào thính giác nhạy cảm của Nhạc Diệp Chi.
Cô ngồi bất động trên hàng ghế da lạnh ngắt của chiếc xe bọc thép, đầu khẽ nghiêng sang bên phải. Tai trái của cô hoàn toàn im lìm, một thế giới lặng im tuyệt đối bao phủ lấy một nửa đại não kể từ sau vụ nổ sóng âm và độc tố rắn biến dị của Dạ Miêu ngấm vào kinh mạch bả vai. Lớp băng gạc trắng quấn quanh tai trái vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc sát trùng vô trùng và dịch chiết cỏ sương mù làm mát. Giờ đây, mọi liên kết của cô với thế giới bên ngoài đều phải trông cậy vào tai phải — chiếc mỏ neo thính giác duy nhất còn hoạt động ở mức bốn mươi phần trăm công suất.
"Nhạc tiểu thư, chúng ta đã vào đến ranh giới Phân khu Lôi gia. Gia chủ đang đợi cô ở phòng trị liệu trung tâm," giọng nói trầm thấp, nghiêm nghị của Hứa Minh, đội trưởng cận vệ Lôi gia, vang lên từ phía trước. Tiếng bốt da của anh nện xuống sàn đá cẩm thạch phát ra những nhịp điệu đều đặn, nặng nề, mang theo sự cảnh giác cao độ của một dị nhân hệ Thể chất cấp A.
Diệp Chi khẽ gật đầu. Cô dùng bàn tay phải, khẽ miết nhẹ lên lớp vỏ gỗ sồi đen nhám của chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo bên hông. Ngón tay cô chạm vào vết nứt sâu, dài chạy dọc theo thân hộp — di chứng của đòn bảo vệ thụ động chống lại sát thủ Dạ Miêu đêm trước. Sâu bên trong lớp vải lót dày của chiếc hộp nhạc, ống huyết thanh tím đậm chứa độc tố Neuro-X vẫn nằm im lặng, tỏa ra một luồng quang phổ màu tím ác ý mà chỉ có nhãn quan tâm linh của cô mới có thể cảm nhận được qua lớp kính phân cực màu đen đang đeo trên mặt.
Cánh cửa bọc thép của phân khu Lôi gia từ từ trượt mở với một tiếng rít thủy lực lạnh lẽo.
Ngay lập tức, thính giác tai phải của Diệp Chi bắt được một tiếng cười khẩy trầm thấp, đầy đắc ý phát ra từ góc tối của hành lang. Mùi nước hoa xa xỉ đắt tiền hòa lẫn với mùi ozone khét lẹt của dòng điện cao áp báo hiệu sự hiện diện của kẻ mà cô căm ghét nhất lúc này.
Lôi Kính Vân.
Phó gia chủ Lôi gia, gã em trai cùng cha khác mẹ xảo quyệt của Lôi Kính Vũ, đang đứng tựa lưng vào bức tường bọc thép, đôi mắt tà mị lấp lánh tia chớp đen quét qua cơ thể mảnh mai, yếu ớt của cô gái mù. Gã khẽ bước tiến lên một bước, cố tình lướt qua sát vai Diệp Chi. Luồng hắc lôi biến dị trên người gã khẽ dao động, tạo ra một tiếng xèo xèo nhỏ chỉ đủ để truyền vào tai phải của cô.
"Nhạc tiểu thư," Kính Vân thì thầm, giọng nói đầy rẫy sự đe dọa vặn vẹo, "buổi trị liệu hôm nay là cơ hội cuối cùng của cô. Đừng quên, tính mạng của gã kỹ sư âm thanh Lâm Ý tại khu ổ chuột vẫn nằm trong tay tôi. Chỉ cần cô gảy sai một nốt đàn, hoặc quên không 'nêm nếm' ống thuốc tím kia vào sóng não của anh trai tôi... ngày mai cô sẽ nhận được ngón tay của gã thanh mai trúc mã kia đấy."
Trái tim Diệp Chi khẽ thắt lại, nhưng gương mặt cô dưới lớp kính râm đen vẫn không một chút dao động. Thính giác siêu phàm của cô nghe thấy nhịp tim của Kính Vân đang đập ở mức 110 nhịp/phút — một nhịp đập tự tin, ngạo mạn của kẻ nghĩ rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Gã hoàn toàn không biết rằng Lâm Ý đã được Tiêu Dao giải cứu thành công qua đường cống ngầm và đang ẩn nấp an toàn tại phòng khám của Vy Thanh. Gã cũng không biết rằng, quản gia câm A Phúc — người cha thứ hai của cô — đã bị Đặc vụ X bắt giữ đưa về Phân khu 4.
Sự bắt giữ của A Phúc đã đập tan sợi dây xích nhẫn nhịn cuối cùng trong lòng Nhạc Diệp Chi. Cô không còn lý do gì để thỏa hiệp với kẻ phản bội này nữa. Một kế hoạch lật bài ngửa tàn khốc đã được định hình trong đại não đang phù nề vì đau nhức của cô gái mù.
"Tôi biết mình phải làm gì, Lôi phó gia chủ," Diệp Chi đáp lại bằng giọng nói trong vắt, điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô không hề dừng bước, thẳng tiến vào trung tâm phòng trị liệu.
Phòng trị liệu của Lôi gia là một không gian khổng lồ bọc thép chống tĩnh điện, được bao quanh bởi tám cột tản lôi bằng đồng ròng khổng lồ liên tục chuyển động để hấp thụ dòng điện dư thừa. Ở trung tâm căn phòng, sừng sững trên chiếc ghế gia chủ bằng đá hắc thạch, Lôi Kính Vũ đang ngồi nhắm nghiền hai mắt. Mái tóc đỏ rực hoang dại của anh khẽ dựng ngược, những tia sét màu xanh tím rực sáng quấn quanh hai cánh tay vạm vỡ, thỉnh thoảng lại phóng ra những tiếng *bép bép* đanh thép vào không khí.
Áp lực sóng não của một dị nhân cấp S đang Overload mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh đông đặc lại, nóng bỏng và nghẹt thở. Nhịp tim của Kính Vũ đập dồn dập ở mức 150 nhịp/phút, đầy rẫy sự cuồng loạn và rác thải thần kinh tích tụ từ cái chết của cha mình năm xưa.
"Gia chủ, Nhạc tiểu thư đã đến," Hứa Minh cung kính báo cáo, đồng thời bước đến bên cạnh, kích hoạt chiếc khiên hợp kim phòng ngự ở cổ tay để sẵn sàng che chắn cho Diệp Chi nếu dòng điện bộc phát.
Lôi Kính Vũ từ từ mở mắt. Đôi mắt hổ màu hổ phách rực sáng ánh điện nhìn thẳng vào Diệp Chi. Uy áp khổng lồ dội thẳng vào màng não cô, khiến thùy chẩm của cô nhói lên một cơn đau buốt. Cô khẽ cắn môi, dồn toàn bộ sự tập trung vào tai phải để giữ vững thăng bằng.
"Ngồi xuống," giọng nói của Kính Vũ trầm thấp như tiếng sấm rền dưới lòng đất. "Trị liệu cho tôi. Hôm nay, đầu tôi đau như muốn nổ tung."
Diệp Chi lặng lẽ bước đến bên cây đàn dương cầm Steinway-88 cổ điển đặt sát bệ đá tản lôi. Cô khẽ vén tà váy lụa trắng, ngồi xuống ghế đàn. Mười đầu ngón tay đỏ ửng, bỏng rát do tĩnh điện của trận chiến trước khẽ lướt qua những phím ngà voi ố vàng.
Lôi Kính Vân bước đến đứng tựa vào bệ đá đối diện, vòng tay trước ngực, khóe môi nhếch lên một nụ cười chờ đợi kịch hay hạ màn. Gã liếc nhìn chiếc hộp nhạc gỗ cổ bên hông Diệp Chi, ra hiệu bằng ánh mắt đầy sát khí.
Nhưng Nhạc Diệp Chi không mở bản nhạc cổ. Cô cũng không hề đeo đôi găng tay lụa tản nhiệt do Lâm Ý chế tạo.
Cô dừng lại.
Cả căn phòng trị liệu đột ngột rơi vào một sự im lặng kỳ lạ, chỉ còn tiếng sấm sét rền vang ngoài cửa kính.
"Nhạc Diệp Chi, tại sao chưa đàn?" Lôi Kính Vũ nheo mắt, áp lực lôi điện xung quanh anh bắt đầu mất kiểm soát, những tia sét tím phóng ra chém rách một góc tấm thảm lông thú dưới chân.
Diệp Chi khẽ thở dài. Cô dùng bàn tay phải mảnh mai, dứt khoát giật chiếc Hộp nhạc gỗ cổ ra khỏi thắt lưng. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lôi Kính Vân, cô dùng móng tay cạy mạnh vào vết nứt sâu trên vỏ gỗ sồi, xé toạc lớp vải lót dày bên trong.
*XOẠT!*
Một ống thủy tinh nhỏ bọc viền titan, chứa chất lỏng màu tím đậm rực sáng quang phổ ác ý, được cô đặt thẳng lên bệ gỗ bóng loáng của cây đàn dương cầm Steinway-88.
"Đây là độc tố thần kinh Neuro-X, một biến thể cực độc của dòng Neuro-Z được tập đoàn Aegis cung cấp bất hợp pháp," giọng nói của Diệp Chi vang lên, bình thản và lạnh lùng như đang đọc một bản báo cáo y khoa. "Nó có khả năng cưỡng chế làm tê liệt chín mươi phần trăm hoạt động sóng não của một dị nhân cấp S, phá hủy thùy trán và biến người đó thành một kẻ liệt não vĩnh viễn trong vòng sáu giờ."
*OÀNG!!!*
Một tiếng sét cực đại đánh thẳng vào cột tản lôi ngoài biệt thự, ánh sáng trắng lòa chiếu rọi gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu của Lôi Kính Vân.
"Cô... Cô nói cái gì đó?!" Lôi Kính Vân lắp bắp, gã lùi lại nửa bước, luồng hắc lôi đen kịt trên tay vô thức bộc phát dữ dội. Gã trừng mắt nhìn Diệp Chi, rồi lập tức quay sang Lôi Kính Vũ, giọng nói run rẩy đầy hoảng loạn: "Anh hai! Đừng nghe con mụ mù này vu khống! Ả là gián điệp của tập đoàn Aegis! Ả mang theo chất độc này đến để mưu hại anh, rồi đổ tội cho em! Người đâu! Bắt con mụ này lại cho tôi!"
"Câm mồm!" Lôi Kính Vũ gầm lên. Tiếng quát của anh mang theo uy áp cấp S khổng lồ dội thẳng vào lồng ngực Kính Vân, khiến gã phó gia chủ nghẹn họng, không thể thốt thêm một lời nào. Đôi mắt hổ của Kính Vũ khóa chặt vào ống thuốc tím trên bệ đàn, rồi từ từ chuyển hướng sang Diệp Chi. "Nhạc Diệp Chi, cô có bằng chứng gì chứng minh thứ này không phải của cô mang đến để giết tôi?"
Diệp Chi khẽ mỉm cười, đôi mắt mù xám bạc dưới lớp kính đen hướng thẳng về phía Lôi Kính Vân.
"Thính giác siêu phàm của tôi có thể nghe thấy nhịp tim của mọi người trong căn phòng này," cô nói, giọng điệu thanh tao nhưng đanh thép. "Lôi phó gia chủ, nhịp tim bình thường của anh là 75 nhịp/phút. Nhưng ngay khi tôi đặt ống thuốc này lên bàn, nhịp tim của anh đã vọt lên 150 nhịp/phút. Các mạch máu ở thùy thái dương của anh đang co thắt dữ dội, và luồng hắc lôi trên người anh đang dao động ở tần số cực kỳ hỗn loạn của sự sợ hãi. Anh đang nói dối, Lôi Kính Vân."
"Mày... Mày ngậm miệng lại! Một con mụ mù thì biết cái gì! Nhịp tim của tao tăng là vì tao tức giận trước sự phản bội của mày!" Kính Vân gầm lên, gã điên cuồng bước tới định cướp lấy ống thuốc tím trên bệ đàn.
*XOẠT!*
Hứa Minh di chuyển nhanh như một bóng ma, cơ thể anh bộc phát Cương thiết thân thể pháp, hóa cứng da thịt cứng như thép nguội, đứng sừng sững như một bức tường đồng khóa chặt mọi hướng di chuyển của Kính Vân.
"Lôi phó gia chủ, xin tự trọng," Hứa Minh lạnh lùng nói, chiếc khiên hợp kim trên tay khẽ rung lên răn đe.
"Anh hai! Anh tin một người ngoài hơn tin em trai ruột của mình sao?!" Kính Vân gào lên đầy bất mãn, mắt gã đỏ ngầu nhìn Lôi Kính Vũ.
Lôi Kính Vũ không trả lời. Áp lực tĩnh lặng từ người anh tỏa ra ngày một đáng sợ.
Diệp Chi lặng lẽ cúi xuống, tay phải cô luồn vào túi áo choàng, rút ra chiếc Máy ghi âm tần số cơ học cầm tay hoen rỉ mà Lâm Ý đã cải tiến từ đài cassette cổ. Thiết bị thô sơ này sử dụng cuộn băng từ cơ học, hoàn toàn không qua xử lý số hóa, nên không bị các thuật toán của Aegis hay từ trường của Lôi gia làm biến dạng.
*CẠCH... RÈ RÈ...*
Tiếng trục quay băng từ chuyển động cơ học vang lên khô khốc giữa phòng trị liệu tĩnh mịch. Và rồi, từ chiếc loa nhỏ của máy ghi âm, giọng nói ngạo mạn, tàn nhẫn của Lôi Kính Vân vang lên rõ mồn một, chính là đoạn đối thoại đe dọa cô tại phòng ngủ tầng ba từ những ngày đầu cô bước vào đồi Ánh Sáng:
*"...Chỉ cần cô ngoan ngoãn dùng ống Neuro-X này tiêm vào sóng não của Lôi Kính Vũ trong buổi trị liệu... tôi sẽ bảo toàn mạng sống cho gã Lâm Ý kia... Khi anh trai tôi chết não, chiếc ghế gia chủ Lôi gia sẽ thuộc về tôi, và cô sẽ là nhà trị liệu độc quyền của tôi vĩnh viễn..."*
*CẠCH.*
Tiếng máy ghi âm dừng hẳn.
Toàn bộ căn phòng trị liệu rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Lôi Kính Vân quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối đập mạnh vào sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng động khô khốc. Gương mặt tà mị của gã giờ đây xám ngoét như tro tàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ áo da báo xa xỉ. Gã run rẩy ngước nhìn anh trai mình, đôi môi mấp máy nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào để biện hộ. Bằng chứng cơ học nguyên bản, không thể bị làm giả bằng thuật toán, đã khóa chặt mọi đường lui của gã.
Diệp Chi đứng dậy khỏi ghế đàn, vai trái cô khẽ run lên vì đau đớn, tai phải vẫn lắng nghe từng nhịp thở đứt quãng của kẻ phản bội dưới đất. Cô đã lật bài ngửa thành công.
Lôi Kính Vũ từ từ đứng lên khỏi chiếc ghế hắc thạch.
*UỲNH... UỲNH...*
Không có tiếng sét gầm rú hoang dại, cũng không có những tia chớp tím phóng loạn xạ như mọi khi. Lôi điện xung quanh cơ thể khổng lồ của anh đột ngột ngưng tụ lại, nén chặt vào bên trong kinh mạch, tạo ra một áp lực tĩnh lặng đáng sợ đến mức khiến không khí xung quanh lạnh ngắt và đông cứng lại. Đôi găng tay bọc thép lôi thạch màu tím rực trên tay anh khẽ run lên, tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo của sự thịnh nộ tột cùng.
Anh bước từng bước chậm rãi về phía em trai mình. Mỗi bước chân của anh nện xuống sàn đá cẩm thạch đều để lại một vết nứt rạn rực lửa điện màu xanh tím.
Đôi mắt hổ hổ phách của Lôi Kính Vũ rực lên sát khí ngập trời, sâu thẳm và lạnh lùng như vực sâu vạn trượng, nhìn thẳng vào gương mặt đang run rẩy của Lôi Kính Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!