Nhạc nềnEpicBattle_J

Đối Đầu Đặc Vụ Aegis

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Súng bắn lưới điện từ của Đặc vụ X rực sáng luồng điện cao áp màu xanh lam, nhắm thẳng vào lồng ngực Lâm Ý.


Giữa màn mưa rào sầm sập trút xuống bến tàu cũ của District 13, những hạt sương mù lân tinh phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt ma quái, lơ lửng trong không khí ẩm ướt như những linh hồn bị giam cầm. Lâm Ý bàng hoàng lùi lại nửa bước trên mái tôn hoen rỉ. Tiếng kim loại rên rỉ dưới chân anh hòa cùng tiếng rít chói tai của dòng điện tĩnh phát ra từ bộ giáp vô trùng của Đặc vụ X. Chiếc máy tính bảng đa năng tự chế trong tay anh nhấp nháy điên cuồng, màn hình liên tục nhiễu loạn với những dải sóng màu đỏ rực. Hệ thống định vị cống ngầm mà anh vừa bẻ khóa đang bị luồng từ trường khổng lồ của Aegis cưỡng chế đóng băng.


"Mục tiêu đã bị khóa định vị. Chuẩn bị kích hoạt lưới điện từ cấp 3," giọng nói của Đặc vụ X vang lên qua bộ lọc âm thanh cơ khí vô cảm, lạnh lùng như một bản án tử hình.


Trong khoảnh khắc ngòi nổ năng lượng chuẩn bị bộc phát, từ chiếc Bộ đàm mã hóa tần số thấp giấu trong túi áo của Lâm Ý, tiếng thì thầm của Nhạc Diệp Chi vang lên, dù nhỏ nhưng vô cùng sắc nét, truyền qua xương tai của anh:


"Lâm Ý! Đứng im! Đừng cử động nhịp thở! Gió từ hướng Đông Nam đang xoáy mạnh, gã đang tính toán quỹ đạo bắn dựa trên độ ẩm của sương mù! Cúi người xuống ba mươi độ về phía bên trái, ngay lập tức!"


Diệp Chi đang ngồi trong phòng ngủ lộng lẫy nhưng lạnh lẽo của lâu đài Dạ gia, cách xa khu ổ chuột hàng cây số. Tai trái của cô vẫn hoàn toàn im lìm, bả vai trái tê dại vì độc tố rắn biến dị chưa tan hết. Nhưng tai phải của cô — mỏ neo thính giác siêu phàm duy nhất còn lại — đang áp chặt vào chiếc bộ đàm rỉ sét. Cô sử dụng Kỹ thuật Lắng nghe tiếng gió từ xa, phân tích từng tiếng rít của luồng khí, tiếng mưa đập vào lớp giáp titan và nhịp dao động điện từ của khẩu súng trong tay Đặc vụ X truyền qua đầu dây liên lạc.


Lâm Ý không chút do dự. Niềm tin tuyệt đối dành cho người bạn thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ khiến cơ thể anh phản xạ trước cả khi đại não kịp suy nghĩ. Anh gập người, đổ sụp trọng tâm sang bên trái.


*VÚT! ĐOÀNG!!!*


Một luồng lưới điện từ rực sáng xé toạc màn sương mù lân tinh, sượt qua sát vành tai Lâm Ý, găm thẳng vào bức tường tôn phía sau. Dòng điện cao áp hàng vạn vôn lập tức nung chảy tấm tôn rỉ sét thành một vũng kim loại lỏng đỏ rực, bắn ra những tia lửa điện chói mắt. Lực chấn động cực mạnh hất văng Lâm Ý trượt dài trên mái tôn trơn trượt, chiếc máy tính bảng tuột khỏi tay anh, rơi sát mép mái nhà.


"Cảnh báo: Mục tiêu tránh né ngoài quỹ đạo dự kiến. Kích hoạt chế độ truy quét nhiệt năng tầm ngắn," Đặc vụ X lạnh lùng ra lệnh. Kính lọc quang phổ đỏ rực trên mũ bảo hiểm của gã chuyển hướng, khóa chặt vào bóng người đang lồm cồm bò dậy của Lâm Ý.


Nhưng ngay khi Đặc vụ X chuẩn bị nâng súng lên lần thứ hai, một bóng đen gầy gò đột ngột lướt ra từ khe nứt của bức tường đổ nát phía sau gã.


Đó là Quản gia câm A Phúc.


Sử dụng Sát thủ vô thanh pháp, cựu đặc vụ tình báo cấp A ẩn dật di chuyển như một làn khói xám, hoàn toàn triệt tiêu tiếng bước chân và nhịp thở trong màn mưa. Gương mặt khắc khổ của ông không một chút cảm xúc, đôi mắt thâm trầm sắc lẹm khóa chặt vào khớp nối lỏng lẻo duy nhất trên bộ giáp bọc thép của Đặc vụ X — khe hở bọc chì ở khớp vai trái.


*VÚT!!!*


Sợi dây thép hợp kim mảnh như tơ nhện ẩn giấu trong tay áo của A Phúc phóng ra, quấn chặt lấy nòng súng của Đặc vụ X. A Phúc xoay người, mượn trọng lượng cơ thể gầy gò nhưng dẻo dai của mình, dùng lực kéo cực mạnh cưỡng chế bẻ lệch hướng họng súng của gã đặc vụ lên bầu trời đêm.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! OA-ANH!!!*


Hai luồng lưới điện từ bắn thẳng lên không trung, nổ tung giữa những đám mây giông bão, thắp sáng cả một góc trời khu ổ chuột Sắt Rỉ bằng thứ ánh sáng xanh lam ma quái.


Đặc vụ X bị giật ngược bất ngờ, nhưng phản xạ của một chỉ huy truy quét bọc công nghệ cao là cực kỳ đáng sợ. Gã bộc phát dị năng hệ Trí Tuệ, các thuật toán trong đại não lập tức tính toán ra vị trí và lực kéo của A Phúc. Gã không quay người lại, mà kích hoạt hệ thống phóng điện tự vệ tích hợp trên bộ giáp bọc thép.


"Phóng điện phản kích!"


Một dòng điện tĩnh màu xanh tím từ bộ giáp chạy ngược theo sợi dây thép hợp kim dẫn thẳng về phía tay của A Phúc. Dù sợi dây đã được bọc một lớp cách điện mỏng, nhưng cường độ dòng điện quá lớn vẫn khiến đôi bàn tay của cựu đặc vụ bị giật mạnh. Da thịt ông bỏng rát, khói trắng bốc lên khét lẹt. Nhưng A Phúc không hề buông tay. Ông nghiến chặt hàm răng câm lặng, dùng chân đạp mạnh vào vách tường đá, mượn lực siết chặt sợi dây thép hơn, khóa chặt cánh tay phải của Đặc vụ X vào thân mình gã.


Ông quay đầu về phía bóng tối dưới gầm bến tàu, dùng ngôn ngữ ký hiệu nhanh như chớp hướng về phía Tiêu Dao đang ẩn nấp:


*Đưa Lâm Ý đi! Đường hầm thoát hiểm! Ngay lập tức!*


Tiêu Dao — cô gái bán tin tức dã tính của Quận 13 — lao ra khỏi bóng tối của những kiện hàng cũ. Mái tóc ngắn nhuộm đỏ của cô ướt sũng nước mưa, đôi mắt sắc lẹm như mắt mèo quét qua chiến trường. Cô kích hoạt dị năng Gió truyền âm tầm trung, tạo ra một luồng khí nén nhẹ nâng đỡ cơ thể gầy yếu của Lâm Ý, kéo anh dậy khỏi mái tôn rỉ sét.


"Lâm Ý! Đi lối này!" Tiêu Dao hét lớn, cô túm lấy cổ áo Lâm Ý, kéo anh nhảy thẳng xuống khoảng sân trống phía dưới bến tàu, hướng về phía nắp cống ngầm dẫn vào Đường hầm thoát hiểm Tân Khánh.


"Không! Còn bác A Phúc..." Lâm Ý cố gắng ngoảnh đầu lại, bàn tay anh vươn ra hòng nhặt lại chiếc máy tính bảng đang nằm chênh vênh bên mép mái tôn.


"Đừng lo cho ông ấy! Ông ấy là cựu đặc vụ tình báo, gã bọc thép kia không dễ dàng giết được ông ấy đâu! Nhưng nếu cậu bị bắt, toàn bộ bí mật của Diệp Chi sẽ bị phơi bày!" Tiêu Dao dứt khoát kéo mạnh Lâm Ý, dùng gió nén đẩy nắp cống ngầm bằng gang nặng nề lệch sang một bên.


Trên mái tôn, cuộc chiến giữa A Phúc và Đặc vụ X đã đạt đến độ khốc liệt đỉnh điểm.


Đặc vụ X nhận thấy dòng điện phản kích không thể làm A Phúc buông tay, gã liền kích hoạt hệ thống động cơ phản lực mini sau lưng, cưỡng chế bay lên không trung hòng kéo lê A Phúc theo. Nhưng kinh nghiệm cận chiến phong phú của một đặc vụ kỳ cựu đã giúp A Phúc lường trước được điều đó. Ông không chống lại lực kéo, mà nương theo đà bay của Đặc vụ X, lộn nhào một vòng trên không trung, áp sát vào lưng gã.


*RẮC... CỘP!*


A Phúc dùng đòn bẻ khớp vai đặc chủng, đôi bàn tay đầy vết chai sần của ông khóa chặt khớp vai của Đặc vụ X, cố gắng bẻ gãy hệ thống tản nhiệt sau lưng gã. Nhưng bộ giáp bọc thép của Aegis quá kiên cố, lớp hợp kim titan vô trùng tự động kích hoạt màng bảo vệ điện từ, giật ngược một luồng điện cực mạnh thẳng vào lồng ngực A Phúc.


*PHỤT!!!*


A Phúc phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể ông bị hất văng ra xa, đập mạnh vào bức tường gạch hoen rỉ của xưởng cơ khí rồi rơi sụp xuống sàn gỗ mục nát. Đôi bàn tay ông co quắp, các sợi kinh mạch thần kinh tê liệt hoàn toàn dưới tác động của dòng điện cao áp. Tuy nhiên, khóe môi ông khẽ nở một nụ cười câm lặng. Ông đã câu giờ thành công được hơn hai phút.


Dưới lòng đất, tiếng nước chảy xiết trong Đường hầm thoát hiểm Tân Khánh vang lên dồn dập, vọng vào bộ đàm của Lâm Ý.


"Lâm Ý! Nghe tôi đây!" Giọng nói của Diệp Chi vang lên dồn dập bên tai phải của Lâm Ý, nhịp tim của cô qua máy quét của bộ đàm đang đập liên hồi ở mức 140 nhịp/phút. "Tôi nghe thấy tiếng nước chảy có nhịp điệu đứt quãng ở phía trước năm mươi mét. Đó là luồng nước xả thải từ nhà máy hóa chất của liên bang, có chứa axit nhẹ ăn mòn da thịt! Rẽ trái ngay vào ngách cống thứ ba, ở đó có một vách ngăn bọc chì cũ từ thời kỳ chiến tranh, máy quét tầm nhiệt của Aegis không thể thâm nhập qua đó!"


Lâm Ý vừa chạy vừa thở dốc, chân anh bị xước một vết dài do cú nhảy từ mái tôn, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước cống bẩn thỉu. Anh dùng một tay bịt vết thương, tay kia ôm chặt chiếc máy tính bảng đã bị nứt góc màn hình. Tiêu Dao dẫn đầu phía trước, dị năng Gió truyền âm của cô liên tục phát ra những luồng sóng âm tần số thấp để dò đường và thổi bay những mảnh rác thải công nghiệp cản lối.


"Diệp Chi! Bộ đàm sắp cạn pin thạch anh rồi!" Lâm Ý hét lên giữa tiếng nước chảy gầm rú dưới lòng đất. "Đặc vụ X... gã đang dùng máy bay không người lái định vị tầm nhiệt lùng sục phía trên!"


"Đừng lo lắng, hãy tin vào thính giác của tôi," Diệp Chi nhắm chặt đôi mắt mù xám bạc, thùy chẩm của cô nhói lên từng cơn đau dữ dội do phải xử lý lượng thông tin âm thanh khổng lồ truyền qua bộ đàm. "Bên phải anh có một đường ống rỗng không dùng đến. Hãy bò vào đó và giữ im lặng hoàn toàn trong vòng ba mươi giây. Trực thăng tầm nhiệt của Aegis chuẩn bị quét qua nắp cống phía trên đầu anh."


Lâm Ý và Tiêu Dao lập tức chui tọt vào đường ống sắt rỉ sét bên cạnh vách cống. Tiêu Dao dùng gió nén bịt kín miệng ống để ngăn chặn sự phát tán nhiệt lượng từ cơ thể họ.


*VÙNG... VÙNG... VÙNG...*


Ngay phía trên nắp cống ngầm, tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú dữ dội, luồng ánh sáng hồng ngoại màu đỏ rực quét qua các khe hở của nắp gang, rọi thẳng xuống dòng nước thải đen ngòm. Chỉ cần một dao động nhiệt nhỏ nhất lọt ra, hàng vạn loạt đạn bọc tinh thạch năng lượng sẽ trút xuống nghiền nát họ.


Lâm Ý nín thở, nhịp tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn sang Tiêu Dao, gương mặt cô gái dã tính lấm lem bùn đất và muội than, nhưng đôi mắt cô vẫn rực lên ý chí sinh tồn mãnh liệt.


Đúng ba mươi giây sau, tiếng động cơ trực thăng xa dần. Luồng ánh sáng đỏ rực biến mất trong bóng tối.


"An toàn rồi. Hãy tiếp tục di chuyển thẳng tiến về hướng Bắc, phòng khám của Vy Thanh chỉ còn cách anh chưa đầy hai trăm mét," Diệp Chi thở phào qua bộ đàm, một dòng máu tươi nhỏ rỉ ra từ khóe mắt mù của cô do quá tải màng não. Cô vội vàng dùng gấu áo lụa trắng lau đi để tránh bị Tử Yên phát hiện.


Nhưng niềm vui thoát hiểm của Lâm Ý chưa kịp nhen nhóm thì từ đầu dây bên kia của bộ đàm, tiếng cười khẩy vô cảm của Đặc vụ X đột ngột vang lên, đè bẹp hoàn toàn sóng mật mã của Diệp Chi:


"Phát hiện tín hiệu liên lạc vô tuyến tần số thấp. Đã định vị được nguồn phát. Vật chủ chặn hậu đã bị khống chế vĩnh viễn."


Lâm Ý bàng hoàng áp chặt bộ đàm vào tai: "Bác A Phúc!!!"


Trên mái tôn bến tàu cũ, Quản gia câm A Phúc đang quỳ sụp dưới màn mưa tầm tã. Bộ giáp bọc thép của Đặc vụ X sừng sững đứng trước mặt ông, khẩu súng bắn lưới điện từ đặc chủng bóp cò ở khoảng cách chưa đầy nửa mét.


*XOẸT!!!*


Một tấm lưới điện từ bọc titan đen kịt, rực sáng những luồng điện cao áp màu xanh lam phóng ra, quấn chặt lấy toàn bộ cơ thể gầy gò của A Phúc. Dòng điện vạn vôn siết chặt lấy cánh tay phải đang co quắp của ông, nung chảy lớp vải áo vest quản gia phẳng phiu, thiêu rụi trực tiếp vào da thịt và các kinh mạch thần kinh nhạy cảm.


Khói trắng và mùi ozone khét lẹt bốc lên nghi ngút dưới làn mưa lạnh lẽo. A Phúc co giật dữ dội, đôi mắt ông trợn trừng, những mạch máu trên gương mặt khắc khổ nổi rõ lên tím ngắt. Nhưng ông vẫn không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Đôi bàn tay ông run rẩy, miết chặt vào bệ đá rỉ sét của bến tàu, cố gắng dùng chút lực tàn dư cuối cùng để bẻ gãy chiếc bộ đàm liên lạc giấu trong người, ngăn chặn Aegis định vị ngược lại vị trí của Diệp Chi.


"Kích hoạt chế độ giam giữ vô trùng. Đưa vật chủ về Phân khu 4 để tiến hành khai thác ký ức sóng não," Đặc vụ X lạnh lùng ra lệnh cho robot bảo an đang tiến đến.


Dòng điện rực sáng thiêu rụi kinh mạch thần kinh của A Phúc, đẩy ông dần rơi vào bóng tối vô thức sâu thẳm dưới màn mưa xám xịt của đô thị hắc ám Tân Khánh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!