Kế Hoạch Giải Cứu Trong Hẻm Tối
Tiếng rú siêu tần từ thiết bị Aegis như một lưỡi dao nung đỏ đâm thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Diệp Chi, đe dọa đẩy cô vào thế giới im lặng vĩnh viễn.
Nhưng ngay khi sóng âm hủy diệt ấy chạm vào vành tai phải, đôi khuyên tai chống nhiễu bằng bạc đính đá thạch anh do Vy Thanh chế tạo riêng cho cô đột ngột phát ra một luồng sóng ngược pha. Sóng âm triệt tiêu va chạm vào nhau trong không khí, tạo ra những tiếng nổ lép bép vô hình. Diệp Chi run rẩy bám chặt lấy bệ giám sát bằng đá cẩm thạch của phòng bảo an, bả vai trái bị thương do độc tố rắn của Dạ Miêu nhói lên từng cơn đau buốt lạnh.
Sảnh chính của lâu đài Dạ gia phía dưới lúc này đã hoàn toàn bị nhuộm đen bởi dị năng Hắc Ám Thực Hồn của Dạ Vô Nhai. Những tiếng gào thét của toán sát thủ Hắc Sa bị nuốt chửng trong bóng tối kịt, chỉ còn lại những tiếng xương gãy rắc rắc đầy rợn người. Cuộc thanh trừng nội bộ diễn ra nhanh chóng và tàn khốc đúng như phong cách của một ông trùm thống trị thế giới ngầm. Dạ Vô Song thất bại thảm hại, gã chỉ kịp kích hoạt thiết bị gây nhiễu của Aegis để tạo khoảng trống trốn chạy trong hỗn loạn.
Một giờ sau, khi sương mù bóng tối hoàn toàn tan rã, lâu đài Dạ gia trở lại vẻ tĩnh lặng vô cảm vốn có của nó. Diệp Chi được Tử Yên dìu về phòng ngủ tầng hai. Vai trái của cô đã được băng bó lại bằng gạc y tế vô trùng, nhưng độc tố rắn biến dị vẫn âm thầm ăn mòn kinh mạch, khiến cánh tay trái của cô tê dại không thể nhấc nổi. Tai trái cô hoàn toàn im lìm, không một tiếng động nào có thể thâm nhập qua lớp màng nhĩ đã bị phù nề rỉ máu.
Nằm trên chiếc giường nệm tơ tằm lạnh lẽo, Diệp Chi nghiêng đầu sang bên phải. Thính giác tai phải của cô — mỏ neo duy nhất còn lại với thế giới — đang lắng nghe nhịp thở đều đặn đầy cảnh giác của Tử Yên đang túc trực ngoài cửa phòng.
Cô biết mình không có thời gian để dưỡng thương.
Lôi Kính Vân — gã em trai xảo quyệt của Lôi Kính Vũ — vẫn đang nắm giữ tính mạng của Lâm Ý tại khu ổ chuột District 13 để ép cô đầu độc Kính Vũ bằng ống Neuro-X tím đậm đang giấu trong hộp nhạc. Nếu cô không hành động ngay lập tức, gã sẽ nhận ra sự chậm trễ của cô và ra lệnh cho tay sai thủ tiêu Lâm Ý để bịt đầu mối.
"Lâm Ý... tôi sẽ không để anh phải chết vì tôi,"
Diệp Chi thầm nghĩ. Cô dùng bàn tay phải còn cử động được, luồn sâu xuống dưới gối, nơi cô âm thầm cất giấu chiếc Bộ đàm mã hóa tần số thấp mà Lâm Ý đã lén đưa cho cô trước khi cô bị áp giải lên đồi Ánh Sáng. Chiếc bộ đàm thô sơ sử dụng băng tần cực ngắn, hoàn toàn miễn nhiễm trước các thuật toán bẻ khóa số và máy quét điện từ của tập đoàn Aegis nhờ cấu trúc cơ học cổ điển.
Cô bật công tắc cơ học. Một tiếng xè xè cực nhỏ, tai người thường không thể nghe thấy, vang lên bên tai phải của cô. Diệp Chi điều chỉnh núm xoay bằng đồng rỉ sét đến tần số đã mã hóa.
"Lâm Ý... nghe thấy tôi không?" Cô thì thầm bằng mật ngữ nốt nhạc, giọng nói cực nhỏ chỉ rung động trong khoang miệng.
Từ đầu dây bên kia, sau vài giây im lặng nghẹt thở, một tiếng rít nhẹ vang lên, kèm theo giọng nói lo lắng nhưng đầy kiềm chế của Lâm Ý: "Diệp Chi? Là cậu sao? Cậu vẫn an toàn chứ? Tôi nghe nói lâu đài Dạ gia vừa xảy ra hỗn chiến..."
"Tôi không sao. Nhưng anh phải nghe rõ đây," Diệp Chi ngắt lời, thính giác siêu phàm của cô đang phân tích tiếng vọng cơ khí rít lên từ đầu dây của Lâm Ý. Có tiếng động cơ diesel cũ kỹ và tiếng búa gõ kim loại đều đặn ở phía xa. "Anh đang ở đâu? Lôi Kính Vân đã cho người giam lỏng anh đúng không?"
Lâm Ý khẽ thở dài qua bộ đàm: "Gã nhốt tôi tại một xưởng cơ khí bỏ hoang ở District 13. Có khoảng bốn tên lính canh bọc thép của Kính Vân túc trực ngoài cửa. Chúng kiểm soát mọi lối ra vào, nhưng chúng chưa biết tôi đã chế tạo lại chiếc máy tính bảng đa năng tự chế từ đống phế liệu trong phòng này."
"Đừng manh động," Diệp Chi ra lệnh, đôi mắt mù xám bạc của cô nheo lại trong bóng tối. "Tôi sẽ điều phối người đến giải cứu anh ngay đêm nay. Hãy chuẩn bị sẵn lối thoát hiểm."
Ngay sau khi ngắt kết nối với Lâm Ý, Diệp Chi điều chỉnh bộ đàm sang một tần số khác — tần số liên lạc mật với Tiêu Dao, nữ tình báo dã tính của Quận 13.
"Tiêu Dao, tôi cần sơ đồ bố phòng của xưởng cơ khí bỏ hoang ở hẻm Sắt Rỉ," Diệp Chi nói thẳng vào vấn đề.
Giọng nói lanh lợi, thực dụng của Tiêu Dao vang lên: "Nhạc tiểu thư, cô đang yêu cầu một dịch vụ đắt đỏ đấy. Nhưng vì cô đã cứu mạng đấu sĩ của tôi ở Hắc Sa, tôi sẽ tặng không cho cô lần này. Lính canh của Lôi Kính Vân tại đó là bốn tên dị nhân thể chất cấp B, vũ trang bằng súng năng lượng đời cũ. Chúng có một điểm mù an ninh ở phía cửa sổ cứu hỏa hướng ra bến tàu cũ. Nhưng hãy cẩn thận, tôi cảm nhận được có luồng sóng quét điện từ lạ của Aegis đang lởn vởn quanh khu vực đó."
"Cảm ơn cô. Hãy chuyển thông tin này cho quản gia A Phúc," Diệp Chi nói.
Trong bóng tối của phòng trà Bạch Sa Đường đổ nát dưới khu ổ chuột, Quản gia câm A Phúc đang lặng lẽ lau chùi sợi dây thép hợp kim mảnh như tơ nhện của mình. Khi nhận được mật báo từ mạng lưới truyền tin thủ công của Tiêu Dao, đôi mắt thâm trầm của cựu đặc vụ tình báo cấp A ẩn dật rực lên một tia sáng lạnh lẽo. Ông không thể để con gái nuôi của Nhạc Bách Sơn phải gánh chịu thêm bất kỳ sự đe dọa nào.
A Phúc không hành động đơn độc. Ông biết sức mạnh bộc phá của mình cần một lá chắn vật lý vững chắc để đối đầu với súng năng lượng của lính canh bọc thép. Ông tìm đến Cường "Sắt", tay bốc vác khổng lồ tại Chợ Sắt, cựu thuộc hạ trung thành của ông trong Thương hội Tự do Quận 13.
"Lão đại, anh muốn đập phá chỗ nào?" Cường "Sắt" bẻ khớp tay rắc rắc, gương mặt thô đậm đầy vết sẹo đường phố rực lên sự phấn khích dưới ánh đèn neon vàng vọt của khu ổ chuột.
A Phúc dùng ngôn ngữ ký hiệu nhanh như chớp: *Giải cứu Lâm Ý. Xưởng cơ khí hẻm Sắt Rỉ. Không để lại dấu vết.*
Cuộc đột kích được lên kế hoạch tỉ mỉ trong vòng chưa đầy ba mươi phút. Cậu bé chạy vặt Tiểu Đông (11 tuổi) được phân công làm liên lạc viên tiền tuyến. Với thân hình nhỏ loắt choắt và chiếc súng cao su tự chế bằng gỗ sồi đeo bên hông, Tiểu Đông dễ dàng luồn lách qua các hẻm tối không có camera giám sát, tiếp cận xưởng cơ khí để dò thám.
*Vút... Bép!*
Một viên sỏi từ súng cao su của Tiểu Đông bắn trúng chiếc lon rỗng ở đầu hẻm, đánh lạc hướng hai tên lính canh đang đứng gác ngoài cửa chính. Trong lúc hai tên lính quay đầu lại kiểm tra, Tiểu Đông nhanh chóng dùng ký hiệu nốt nhạc mật mã gõ nhịp lên vách tường tôn để truyền mật báo vị trí lính gác cho A Phúc đang ẩn nấp trong bóng tối phía sau.
"Hành động!"
Cường "Sắt" lao ra khỏi hẻm tối như một con tê giác bọc thép. Gã kích hoạt dị năng thể chất Thiết quyền quyết, nén toàn bộ năng lượng sinh học vào hai nắm đấm khiến da thịt gã cứng lại và chuyển sang màu xám đen như thép nguội.
*UỲNH!!!*
Một cú đấm sấm sét của Cường "Sắt" nện thẳng vào bản lề của cánh cửa sắt xưởng cơ khí bỏ hoang. Lực va chạm cực đại khiến cánh cửa sắt dày nặng bị biến dạng hoàn toàn, văng mạnh vào trong phòng, tạo ra một tiếng động vang dội xé toạc đêm sương mù của District 13.
"Có kẻ đột kích!"
Hai tên lính canh bên trong giật mình hét lớn. Chúng lập tức rút súng năng lượng bọc tinh thạch, định hướng nòng súng về phía căn buồng giam phía sau hòng bắn chết Lâm Ý để diệt khẩu theo lệnh của Lôi Kính Vân.
*VÚT!*
Một bóng đen lướt đi không tiếng động giữa những tia lửa điện rực sáng. Đó là A Phúc. Sử dụng Sát thủ vô thanh pháp, cựu đặc vụ tình báo di chuyển với tốc độ phản xạ cực hạn, triệt tiêu hoàn toàn sự hiện diện vật lý của mình trong không khí ẩm ướt.
Trước khi hai tên lính canh kịp bóp cò, sợi dây thép hợp kim siêu bền ẩn giấu trong tay áo của A Phúc đã phóng ra như một con rắn độc. Sợi dây mảnh quấn chặt lấy cổ tay bọc thép của tên lính bên phải, lực siết mạnh đến mức bẻ gãy khớp xương gã nghe một tiếng *khục* đau đớn. Khẩu súng năng lượng rơi xuống sàn đá, bị nắm đấm thép của Cường "Sắt" lao đến dẫm nát vụn.
Tên lính còn lại hoảng loạn định quay súng bắn trả A Phúc, nhưng sợi dây thép thứ hai đã quấn chặt lấy cổ gã, cưỡng chế kéo ngược gã ngã sụp xuống đất, mất hoàn toàn khả năng phản kháng trong vòng ba giây.
"Lâm Ý! Chạy mau!" Cường "Sắt" hét lớn, bả vai gã bị một tia lửa năng lượng từ súng của lính gác sượt qua, để lại một vết bỏng điện nhẹ bốc khói khét lẹt.
Bên trong buồng giam, Lâm Ý ôm chặt lấy chiếc Máy tính bảng đa năng tự chế của mình. Anh không hề hoảng loạn. Nhờ sự chỉ dẫn trước đó của Diệp Chi, anh đã tháo sẵn chốt khóa của cửa sổ cứu hỏa phía sau. Lâm Ý đạp mạnh vào khung cửa sổ gỗ mục nát, ôm máy tính bảng nhảy thẳng ra ngoài, tiếp đất an toàn trên mái tôn của bến tàu cũ phía dưới.
"Tôi thoát rồi!" Lâm Ý hét lên qua bộ đàm.
Nhưng ngay khi chân Lâm Ý vừa chạm đất, một luồng áp lực điện từ cực mạnh đột ngột dội xuống từ trên trần nhà xưởng cơ khí. Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên vô trùng và lạnh lẽo một cách đáng sợ.
*UỲNH!!!*
Mái tôn phía trên đầu họ bị một lực lượng khổng lồ giẫm nát. Từ trên trần nhà, một bóng đen bọc thép công nghệ cao màu đen vô trùng từ từ hạ xuống, chắn ngang lối thoát hiểm duy nhất của Lâm Ý.
Kính lọc quang phổ đỏ rực trên mũ bảo hiểm của kẻ lạ mặt quét qua cơ thể Lâm Ý, hiển thị dòng chữ phân tích sóng não nhấp nháy liên tục. Đó là Đặc vụ X — chỉ huy đội truy quét sóng não của tập đoàn Aegis. Gã cầm khẩu súng bắn lưới điện từ đặc chủng, cười khẩy lạnh lùng qua bộ đàm giáp bọc thép:
"Phát hiện vật chủ mang tần số sóng âm lạ của gia tộc Nhạc Thị. Tiến hành bắt giữ khẩn cấp."
Lâm Ý bàng hoàng lùi lại nửa bước, chiếc máy tính bảng tự chế trong tay anh bắt đầu nhiễu loạn màn hình dữ dội trước sự hiện diện của kẻ thù công nghệ cao tối tân nhất liên bang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!