Thanh Trừng Bóng Tối
Tiếng đếm ngược vô cảm của con chip Aegis vang vọng trong thùy chẩm, đe dọa kết liễu cuộc đời của Dạ Vô Nhai trong gang tấc.
Chỉ còn chưa đầy bảy giây. Những con số ảo ảnh màu đỏ rực nhấp nháy điên cuồng trong Nhãn quan tâm linh của Nhạc Diệp Chi, như những lưỡi hái tử thần đang hạ dần xuống đại não của gã đàn ông trước mặt. Trên bệ đàn dương cầm phụ bằng gỗ sồi, Dạ Vô Nhai vẫn đang co giật dữ dội, hắc khí từ cơ thể gã phun ra như những vòi rồng đen kịt, đóng băng từng tấc không khí trong mật thất.
Diệp Chi cắn chặt môi đến bật máu. Vết thương do độc tố rắn của Dạ Miêu trên bả vai trái đang bỏng rát, lan tỏa sự tê dại buốt giá xuống tận mười đầu ngón tay. Tai trái của cô hoàn toàn chìm trong sự im lặng của bóng tối sau vụ nổ phản phệ, chỉ còn tai phải nhạy cảm đang phải gánh chịu những tiếng rít điện từ chói tai. Bộ khung lọc sóng não Mind-Cage trên cổ cô nóng ran, tỏa ra mùi khét nhẹ của các vi mạch bị quá tải.
"Năm giây..."
Cô không thể dùng lực mạnh để cưỡng ép bẻ gãy con chip. Dạ Thiên Hành đã thiết lập một hệ thống tự hủy quá tinh vi. Bất kỳ một tác động ngoại lực thô bạo nào vào liên kết thần kinh của Vô Nhai lúc này cũng sẽ kích nổ dòng điện sinh học, biến gã thành một kẻ chết não vĩnh viễn.
"Phải dùng tần số ngược pha..." Ý nghĩ lóe lên trong đại não đang căng như dây đàn của Diệp Chi.
Cô đặt bàn tay phải run rẩy lên phím đàn lạnh ngắt. Mười đầu ngón tay đỏ ửng vì bỏng tĩnh điện khẽ miết nhẹ. Cô nhắm mắt, hoàn toàn cô lập bản thân khỏi thế giới hỗn loạn xung quanh, chìm vào trạng thái thiền định sâu sắc nhất. Trong tâm trí cô, tiếng rít 120Hz của con chip Aegis được định hình dưới dạng một sợi tơ màu đỏ rực, sắc nhọn và đều đặn.
*KENG! KENG! KENG!*
Tiếng đàn dương cầm đột ngột cất lên. Đó không phải là một giai điệu, mà là ba nốt nhạc đơn lẻ, vang dội và sắc bén được gảy ở tần số chuẩn xác 432Hz. Sóng âm phát ra từ những phím đàn ngà voi cổ truyền đi qua không khí, mang theo dị năng Sóng Não Cộng Hưởng cực hạn, dội thẳng vào thùy chẩm của Dạ Vô Nhai.
Một luồng sóng xung kích vô hình màu vàng kim nhạt lan tỏa trên mặt nước đóng băng của mật thất. Ngay khi nốt nhạc thứ ba vang lên, dòng chữ cảnh báo màu đỏ của Aegis bỗng khựng lại.
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN TẦN SỐ ĐỒNG BỘ NGƯỢC PHA. TIẾN TRÌNH TỰ HỦY BỊ ĐÓNG BĂNG TẠM THỜI... CHỜ KHỞI ĐỘNG LẠI.]
Con số đếm ngược dừng lại ở mức hai giây.
Dạ Vô Nhai ngừng co giật. Luồng hắc khí cuồng bạo xung quanh gã như bị một bàn tay vô hình vuốt ve, từ từ dịu xuống rồi thu hồi vào trong cơ thể. Gã đổ gục lên bệ đàn, hơi thở dốc nặng nề nhưng nhịp tim đã dần hạ từ mức chí mạng 200 xuống còn 90 nhịp/phút. Cơn bạo loạn sóng não (Overload) đã được dập tắt hoàn toàn.
Diệp Chi thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô quỵ xuống ghế đàn, mồ hôi lạnh đẫm đìa trán, máu tươi rỉ ra từ tai trái thấm đỏ mảng băng gạc trắng muốt. Đầu cô đau nhức như có hàng vạn cây kim châm, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm vô cùng. Cô đã thắng được mười giây định mệnh của Aegis.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên. Dạ Vô Nhai từ từ mở mắt. Đôi mắt đen kịt, sâu thẳm không thấy đáy của gã dần lấy lại được tiêu cự. Không còn sự điên cuồng, không còn sát ý hoang dại của một dã thú bị dồn vào đường cùng. Lần đầu tiên sau nhiều năm chịu đựng những cơn đau đầu xé não, Dạ Vô Nhai tìm thấy một sự tĩnh lặng tuyệt đối, một sự bình yên chưa từng có trong sâu thẳm linh hồn gã.
Gã nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang cô gái mù đang quỳ gục bên cạnh, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu nhưng đôi mắt xám bạc vẫn toát lên vẻ kiên cường bất khuất.
"Cô... đã cứu tôi?" Giọng gã trầm khàn, mang theo sự ngỡ ngàng chưa từng có.
Diệp Chi khẽ gật đầu, giọng cô yếu ớt nhưng trong vắt: "Đừng cử động mạnh. Con chip trong đầu anh chỉ bị đóng băng tạm thời. Tôi đã dùng tần số tự nhiên để trung hòa nó, nhưng nếu anh bộc phát dị năng quá mức, nó sẽ tự động kích hoạt lại."
Dạ Vô Nhai khẽ nheo mắt. Gã chạm tay lên gáy, nơi con chip Aegis đang nằm im lìm. Những mảnh vỡ ký ức giả lập về người mẹ dịu dàng trong khu vườn pha lê mà gã hằng nâng niu bỗng chốc hiện lên, nhưng lần này, gã không còn bị thôi miên bởi nó nữa. Tiếng đàn của Diệp Chi đã đục thủng lớp vỏ bọc dối trá ấy, phơi bày ra chân tướng tàn nhẫn: người cha Dạ Thiên Hành đã biến gã thành một cỗ máy chiến tranh vô cảm bằng công nghệ cấy ghép của Aegis.
Sự thật đau đớn như một lưỡi dao chém rách mỏ neo tinh thần duy nhất của gã, nhưng sự bình yên mà tiếng đàn của Diệp Chi để lại trong tâm trí gã đã nhanh chóng lấp đầy khoảng trống đó. Gã nhìn cô, ánh mắt u ám thường ngày bỗng chốc chuyển thành một sự chiếm hữu và bảo vệ cực đoan.
"Họ Dạ... không dung thứ cho kẻ phản bội," Dạ Vô Nhai đứng dậy, thân hình cao gầy của gã tỏa ra một uy áp băng giá của kẻ thống trị bóng tối. "Dạ Vô Song nghĩ rằng nó có thể dùng một con mèo hoang để lấy mạng tôi và cướp đi tiếng đàn của cô sao?"
Gã đã biết về cuộc đột nhập ám sát của Dạ Miêu — nữ sát thủ do người anh họ Dạ Vô Song thuê để mưu hại Diệp Chi nhằm cắt đứt nguồn trị liệu duy nhất của gã. Cơn giận dữ bùng phát trong lòng Dạ Vô Nhai, nhưng lần này gã không phát điên. Tiếng đàn của cô vẫn đang hoạt động như một mỏ neo giữ vững lý trí tự nhiên của gã.
"Tử Yên!" Dạ Vô Nhai lạnh lùng ra lệnh.
Cánh cửa mật thất bằng thép dày nặng từ từ mở ra. Nữ hầu cận Tử Yên bước vào, gương mặt vô cảm cúi thấp, tay bưng một khay trà ấm. Đi ngay phía sau cô là Quản gia câm A Phúc, người vẫn đang im lặng quan sát mọi chuyển động của gia chủ Dạ gia.
"Gia chủ," Tử Yên cung kính nói, "Dạ Vô Song đã phát hiện Dạ Miêu mất tích. Gã đang tập hợp toàn bộ lực lượng ảnh vệ phản chiến và tàn dư của băng đảng Hắc Sa tại sảnh chính. Gã muốn phát động cuộc đảo chính ngay trong đêm nay."
Dạ Vô Nhai cười khẩy, chiếc nhẫn ngọc đen trên ngón tay gã khẽ rực sáng ánh đen mờ ảo: "Nó muốn cá chết lưới rách? Tốt lắm. Ta sẽ cho nó thấy thế nào là bóng tối thực sự. Tử Yên, đưa Nhạc tiểu thư đến phòng bảo an tối tân nhất. Bảo vệ cô ấy bằng cả mạng sống của ngươi."
"Rõ, thưa gia chủ."
Diệp Chi khẽ nhíu mày, cô cảm nhận được một cơn bão đẫm máu sắp sửa càn quét qua lâu đài bóng tối này. Cô muốn ngăn cản, nhưng thể lực suy kiệt và vết thương độc tố trên vai không cho phép cô làm gì hơn. Cô được Tử Yên và A Phúc dìu ra khỏi mật thất, hướng về phía phòng bảo an nằm sâu trong phân khu Dạ gia.
Trong lúc di chuyển qua các hành lang u tối, thính giác siêu phàm của Diệp Chi — dù bị ù một bên — vẫn bắt được những dao động âm thanh dồn dập từ phía sảnh chính của lâu đài. Tiếng bốt da nện xuống sàn đá, tiếng lách cách của những khẩu súng bọc tinh thạch năng lượng, và cả tiếng gầm rú của cơn mưa lớn đang dội xối xả vào những ô cửa kính màu Gothic.
Cuộc thanh trừng nội bộ của Dạ gia đã bắt đầu.
Dạ Vô Nhai bước vào sảnh chính lộng lẫy nhưng u ám của lâu đài bóng tối. Phía đối diện gã, Dạ Vô Song đang đứng giữa một toán sát thủ bọc thép của băng đảng Hắc Sa. Gương mặt tuấn tú nhưng vặn vẹo của gã anh họ rực lên sự tham lam và tuyệt vọng.
"Dạ Vô Nhai! Ngươi chỉ là một kẻ điên khùng sống bằng thuốc ức chế!" Dạ Vô Song gầm lên, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc đen tỏa ra làn khói hắc ám gây ảo giác mạnh. "Ngươi không xứng đáng nắm giữ Dạ gia! Hãy giao nộp cô gái mù kia ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết thanh thản!"
"Giao cô ấy cho ngươi?" Dạ Vô Nhai bước lên nửa bước, mái tóc đen dài xõa ngang vai khẽ bay trong luồng gió lạnh của sảnh chính. "Ngươi thậm chí không xứng đáng được nghe một nốt nhạc từ cô ấy."
Không một lời cảnh báo, Dạ Vô Nhai giải phóng dị năng Hắc Ám Thực Hồn.
*OÀNG!*
Bóng tối trong sảnh chính đột ngột bành trướng dữ dội, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng từ những ngọn đèn chùm pha lê. Từ dưới sàn đá, hàng vạn xúc tu bóng tối đen kịt, lạnh lẽo như băng từ cõi u minh vươn lên, cuộn xoắn và lao thẳng về phía toán sát thủ Hắc Sa.
"Bắn! Bắn chết nó cho ta!" Dạ Vô Song hoảng loạn hét lớn.
Toán sát thủ nổ súng điên cuồng. Những luồng đạn bọc năng lượng rực sáng xé toạc màn đêm, nhưng ngay khi chạm vào xúc tu bóng tối, chúng lập tức bị nuốt chửng hoàn toàn, không để lại một tiếng động. Tiếng xương cốt gãy vụn và tiếng thét đau đớn của những tên lính tiên phong vang lên trong bóng tối kịt, vẽ nên một bức tranh thảm sát tàn khốc.
Dạ Vô Song nghiến răng, vung chiếc quạt ngọc hắc ám. Một luồng khói ảo giác màu tím thẫm bùng nổ, bẻ cong ánh sáng và tạo ra hàng vạn bóng ma ảo ảnh để che chắn tầm nhìn của Vô Nhai. Xúc tu bóng tối của Vô Nhai chém loạn xạ vào không trung, bị khói ảo giác ăn mòn và đứt gãy từng khúc.
Cùng lúc đó, trong phòng bảo an tối tân, Diệp Chi đang ngồi trước màn hình giám sát năng lượng. Dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng chiếc Kính lọc nhãn quan tâm linh cải tiến kết hợp thính giác siêu phàm đã giúp cô định hình rõ nét toàn bộ diễn biến trận chiến tại sảnh chính.
"Anh ấy đang bị sương mù ảo giác bao vây," Diệp Chi thầm nghĩ. Cô chạm tay vào chiếc micro của hệ thống loa phát thanh lâu đài.
Cô đeo chiếc Khuyên tai chống nhiễu sóng âm bằng bạc đính đá thạch anh vào tai phải để bảo vệ màng nhĩ khỏi các tạp âm chiến đấu, rồi cất tiếng nói trong vắt qua loa:
"Vô Nhai, hướng ba giờ, khoảng cách mười mét. Có một luồng khí nén đang tích tụ. Dạ Vô Song đang ẩn nấp phía sau cột đá cẩm thạch thứ hai."
Giọng nói của cô vang vọng khắp sảnh chính, ấm áp và thanh khiết như một dòng nước mát dội vào đại não đang căng thẳng của Dạ Vô Nhai. Gã gia chủ khẽ mỉm cười. Nương theo chỉ điểm của cô, gã không cần dùng mắt nhìn. Gã vẫy tay, một luồng hắc khí sắc lẹm như lưỡi gươm chém thẳng về phía cột đá cẩm thạch thứ hai.
*RẮC!*
Cột đá cẩm thạch dày nửa mét bị chém đôi. Dạ Vô Song hộc máu bay ra ngoài, chiếc quạt ngọc hắc ám trong tay gã bị chém nứt làm đôi. Khói ảo giác nhanh chóng tan rã dưới luồng gió hắc ám của Vô Nhai.
"Khốn kiếp! Tiếng nói đó ở đâu ra?" Dạ Vô Song quỳ sụp dưới đất, gương mặt đầy muội than và máu tươi, ánh mắt điên cuồng tìm kiếm nguồn phát âm thanh.
Ngay lúc đó, Tử Yên từ trong bóng tối của hành lang bất ngờ lướt ra như một bóng ma. Cô vung chiếc trâm cài tóc bằng bạc sắc nhọn chứa thuốc gây mê cực mạnh, đâm thẳng vào cổ họng Dạ Vô Song từ phía sau.
Nhưng ngay trước khi chiếc trâm chạm vào da gã, một tên hộ vệ bọc thép của Hắc Sa đã xả thân chặn đòn. Hắn dùng lá chắn năng lượng bọc thép đập mạnh vào ngực Tử Yên, hất văng cô lùi lại sát vách tường. Tử Yên hộc máu, chiếc trâm bạc rơi xuống sàn đá kêu keng keng.
"Lũ rác rưởi!" Dạ Vô Song gầm lên trong sự nhục nhã tột cùng. Gã nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại trong cuộc đối đầu dị năng lực này. Dạ Vô Nhai quá mạnh khi có tiếng đàn của cô gái mù làm mỏ neo lý trí.
Gã thò tay vào lồng ngực, rút ra một thiết bị kim loại màu bạc hình chiếc khiên ba góc — thiết bị gây nhiễu sóng âm thế hệ mới do tập đoàn Aegis cung cấp bí mật.
"Ngươi muốn bảo vệ tiếng đàn của nó?" Dạ Vô Song cười lên điên cuồng, khóe miệng đầy máu tươi. "Vậy thì hãy cùng nhau điếc nát màng não đi!"
Gã dùng hết sức lực cuối cùng, ném mạnh thiết bị gây nhiễu sóng âm vào phòng phát thanh trung tâm, ngay sát vách phòng bảo an của Diệp Chi.
*BÙM!*
Thiết bị va chạm vào cửa kính phòng phát thanh và kích hoạt hoàn toàn.
Trong tích tắc, một luồng sóng âm siêu tần có tần số hủy diệt lên đến 15000Hz bùng nổ, truyền thẳng qua hệ thống loa phát thanh và các vách tường kim loại của lâu đài.
Một tiếng rú chói tai, kinh hoàng chưa từng có vang lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh của đồi Ánh Sáng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!