Nhạc nềnEpicBattle_J

Mảnh Ký Ức Giả Lập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong mật thất Dạ gia không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống. Nó đặc quánh, lạnh buốt và mang theo mùi tử khí của những linh hồn bị nuốt chửng.


Sát khí từ dị năng Hắc Ám Thực Hồn cấp S của Dạ Vô Nhai điên cuồng càn quét, biến không khí xung quanh thành những lưỡi dao băng giá vô hình. Ngay lúc này, năm ngón tay lạnh ngắt như sắt nguội của gã đang bóp chặt lấy cổ họng mảnh mai của Nhạc Diệp Chi, nhấc bổng thân hình nhỏ nhắn của cô lên không trung.


Lồng ngực Diệp Chi thắt lại. Sự thiếu hụt oxy đột ngột khiến đại đại não cô rú lên những tiếng chuông cảnh báo dồn dập. Tai trái của cô, vốn đã bị điếc hoàn toàn tạm thời và rỉ máu sau vụ nổ sóng âm trước đó, giờ đây chỉ còn những tiếng vo vo chói tai như tiếng ong vỡ tổ. Thính giác bên phải — chiếc mỏ neo duy nhất còn lại — chỉ nghe thấy tiếng nhịp tim điên cuồng của Dạ Vô Nhai đang đập ở tần số kinh hoàng 175 nhịp/phút. Đó không phải là nhịp đập của một con người, mà là nhịp tự hủy của một cỗ máy sinh học đang quá tải.


Bả vai trái của cô bỏng rát. Độc tố rắn biến dị từ vết chém của Dạ Miêu đang âm thầm lan rộng, khiến toàn bộ cánh tay trái của cô tê dại, buông thõng vô lực. Cô không thể phản kháng bằng thể chất. Sức mạnh của một dị nhân hệ thể chất cấp thấp còn không bằng một góc của Dạ Vô Nhai lúc này, nói gì đến một cô gái mù bẩm sinh yếu ớt.


Trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, Diệp Chi không hề hoảng loạn. Cô biết, nếu cô dùng bạo lực hay cố gắng vùng vẫy, bản năng khát máu của gã điên cấp S này sẽ ngay lập tức bẻ gãy cổ cô.


Cô phải dùng đến bài tẩy cuối cùng.


Nén cơn đau xé rách nơi cổ họng, Diệp Chi cố gắng tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại. Cô dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, run rẩy vươn lên, chạm nhẹ vào vầng trán đang co giật dữ dội của Dạ Vô Nhai.


Kích hoạt: Đồng cảm sinh học.


*OÀNG!*


Một luồng xung kích tinh thần khổng lồ dội thẳng vào đại não Diệp Chi. Đó không phải là đòn tấn công chủ động, mà là sự chia sẻ nỗi đau thể xác cực hạn. Trong tích tắc, Diệp Chi cảm thấy như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua thùy thái dương của mình. Lượng rác thải thần kinh tích tụ trong não bộ của Dạ Vô Nhai nhiều khủng khiếp, nó đen đặc, nhớp nháp như hắc ín, làm tắc nghẽn mọi liên kết thần kinh của gã, gặm nhấm lý trí của gã từng giây từng phút.


Nỗi đau đớn tột cùng từ cơn bạo loạn sóng não của gã truyền sang cô, khiến Diệp Chi run lên bần bật. Nhưng chính sự chia sẻ đột ngột này đã tạo ra một cú sốc sinh học ngược chiều. Dạ Vô Nhai khựng lại. Đôi mắt đen kịt, không một tia sáng của gã khẽ co rụt. Gã cảm nhận được một luồng năng lượng dịu mát, thanh khiết đang gánh chịu bớt cơn đau đầu xé não của mình.


Bàn tay sắt đá của gã run rẩy nới lỏng.


*BỊCH!*


Diệp Chi ngã quỵ xuống nền đá lạnh ngắt phủ đầy sương giá. Cô ôm lấy cổ họng, ho sặc sụa, hít tham lam từng ngụm không khí lạnh buốt pha lẫn mùi ozone. Trên cổ cô, Bộ khung lọc sóng não Mind-Cage (Mẫu thô) đang rung lên bần bật, các khớp kim loại áp sát vào gáy cô nóng ran, tỏa ra những tia điện sinh học nhẹ để cưỡng chế giữ cho màng não của cô không bị nổ tung sau cú va chạm tinh thần vừa rồi.


"Khụ... khụ..."


Diệp Chi không cho phép mình nghỉ ngơi. Cô biết thời gian của Dạ Vô Nhai không còn nhiều. Gã đang quỳ sụp bên cạnh cô, hai tay ôm chặt lấy đầu, gầm rú lên những tiếng trầm đục như dã thú bị trọng thương. Luồng hắc khí xung quanh gã lại bắt đầu ngoằn ngoèo bành trướng.


Diệp Chi dùng tay phải bám vào bệ đàn dương cầm phụ bằng gỗ sồi đặt trong mật thất, khó khăn gượng dậy. Cô ngồi vào ghế đàn. Cánh tay trái của cô vẫn tê bại do độc tố, nhưng cô không cần hai tay để bắt đầu. Cô dùng tay phải, lướt nhẹ trên những phím đàn đóng băng lạnh ngắt.


Cô kích hoạt: Nhãn quan tâm linh (Cấp 1).


Trong thế giới tối tăm vĩnh viễn của người mù, một bức tranh quang phổ năng lượng bỗng chốc rực sáng. Dù mắt cô không thể nhìn thấy, nhưng tâm trí cô giờ đây hiện lên hàng vạn sợi tơ năng lượng màu tím thẫm và đen kịt đang quấn chặt lấy cơ thể Dạ Vô Nhai. Đó là dòng chảy dị năng của Hắc Ám Thực Hồn. Phía sau gáy gã, nơi thùy chẩm, có một điểm nghẽn năng lượng rực lên thứ ánh sáng đỏ quái dị, nhân tạo và lạnh lùng.


Diệp Chi hít một hơi sâu, bắt đầu chơi đàn.


Chiêu thức: Tiếng đàn thôi miên.


Cô không chơi những bản nhạc hào nhoáng hay dồn dập. Cô chọn một chuỗi hợp âm lặp đi lặp lại ở tần số Alpha thấp, êm dịu và đều đặn như tiếng nước chảy dưới lòng đất sâu. Tiếng đàn mộc mạc cất lên, truyền qua khung gỗ của cây đàn dương cầm phụ, dội vào vách đá mật thất, tạo ra một trường âm thanh tĩnh lặng tuyệt đối.


Sóng âm nhẹ nhàng bao phủ lấy Dạ Vô Nhai. Những sợi tơ hắc ám đang điên cuồng nhảy múa xung quanh gã bắt đầu chuyển động chậm lại, dịu đi dưới tác động của tần số xoa dịu. Nhịp tim của gã từ 175 dần hạ xuống 140, rồi 120 nhịp/phút. Tiếng gầm rú của gã nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng thở dốc nặng nề. Gã gục đầu lên bệ đàn, dần rơi vào trạng thái vô thức sâu.


Đây là cơ hội duy nhất.


Diệp Chi nhắm mắt, tập trung toàn bộ sóng não vào mười đầu ngón tay.


Phương pháp: Tái cấu trúc ký ức qua sóng âm.


Cô gieo những sợi sóng âm vô hình, mảnh như tơ nhện, xuyên qua không khí, thâm nhập trực tiếp vào thùy thái dương của Dạ Vô Nhai. Cô cần tìm kiếm nguyên nhân gốc rễ gây ra chứng mất ngủ và tâm thần phân liệt của gã, đồng thời giải mã các bí mật được giấu kín trong đầu gã để tìm kiếm tung tích của cha nuôi Nhạc Bách Sơn.


Ý thức của Diệp Chi trôi bồng bềnh, vượt qua bức tường phòng ngự sóng não màu đen của Vô Nhai, tiến vào thế giới tinh thần của gã.


Trước mắt cô, thế giới ký ức của Dạ Vô Nhai hiện ra. Đó là một lâu đài pha lê lộng lẫy, rực rỡ dưới ánh nắng ban mai ấm áp. Trong khu vườn đầy hoa hồng trắng, một cậu bé khoảng sáu tuổi với mái tóc đen mềm mại đang cười đùa vui vẻ bên cạnh một người mẹ dịu dàng. Người mẹ mặc váy lụa trắng, nụ cười hiền hậu, đang nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé. Khung cảnh ấy tràn ngập sự ấm áp, yêu thương và bình yên đến mức hoàn mỹ.


Nhưng Diệp Chi khẽ nhíu mày.


Thính giác siêu phàm của cô bắt được một tiếng động lạ. Giữa tiếng cười đùa trong trẻo của cậu bé và tiếng gió rì rào qua kẽ lá, có một tiếng rì rầm cơ học siêu nhỏ, đều đặn và vô cảm.


*Rè rè... rè rè...*


Nó giống như tiếng hoạt động của một chiếc máy chiếu phim cũ kỹ, hoặc tiếng chạy của một con chip điện tử dưới tần số 120Hz.


Diệp Chi dùng Nhãn quan tâm linh để quan sát kỹ hơn. Cô bàng hoàng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Khu vườn này, ánh nắng này, và cả nụ cười của người mẹ kia... tất cả đều quá hoàn hảo. Người mẹ không hề thay đổi biểu cảm, nụ cười của bà lặp đi lặp lại sau mỗi năm phút một cách chính xác đến từng milimet. Ánh nắng ban mai chiếu xuống nhưng không hề mang theo nhiệt độ sinh học.


Đây không phải là ký ức thực sự.


Đây là: Ký ức nhân tạo của Dạ Vô Nhai.


Toàn bộ tuổi thơ ấm áp, tình yêu thương của người mẹ mà Dạ Vô Nhai luôn nâng niu và lấy đó làm mỏ neo tinh thần duy nhất để không hóa điên... thực chất là một chương trình giả lập kỹ thuật số được cấy ghép trực tiếp vào não bộ của gã. Kẻ đứng sau tội ác tàn độc này không ai khác chính là cha ruột gã — Dạ Thiên Hành. Ông ta đã vắt kiệt và xóa sạch ký ức thật về người mẹ bị bóc lột của gã, thay thế bằng mảnh ký ức giả lập hoàn mỹ này để biến gã thành một cỗ máy chiến tranh trung thành, một công cụ không mang lòng hận thù gia tộc.


Sự thật tàn nhẫn này khiến trái tim Diệp Chi thắt lại. Dạ Vô Nhai — ông trùm bóng tối tối cao, kẻ khiến cả thế giới ngầm Tân Khánh phải khiếp sợ — hóa ra lại là một vật thí nghiệm đáng thương, sống cả đời trong một lời nói dối được lập trình sẵn.


Quyết tâm cứu lấy linh hồn rách nát của gã, Diệp Chi điều khiển các sợi sóng âm tiếp cận sâu hơn vào lõi của mảnh ký ức giả lập, cố gắng bóc tách lớp vỏ bọc kỹ thuật số để tìm kiếm những mảnh vỡ ký ức thật sự bị phong ấn bên dưới.


Nhưng ngay khi sợi sóng âm của cô vừa chạm vào rìa của lõi ký ức...


*HÚÚÚÚÚ!*


Một tiếng rú điện từ chói tai bất ngờ bùng nổ trong thế giới tinh thần của Dạ Vô Nhai.


Bức tường bảo mật ký ức do Dạ Thiên Hành thiết lập — sử dụng công nghệ mã hóa tối tân của tập đoàn Aegis — chính thức bị kích hoạt. Từ trong bóng tối của lâu đài pha lê, hàng vạn gai nhọn màu đỏ rực rỡ, mang theo luồng điện từ cực mạnh phóng thẳng về phía ý thức của Diệp Chi.


"A!"


Ở thế giới thực, Diệp Chi hét lên một tiếng đau đớn. Đầu cô như muốn nứt ra. Luồng điện từ phản kích dội ngược trực tiếp vào màng não của cô. Chiếc vòng cổ Mind-Cage găm chặt vào gáy cô phát ra những tiếng nổ lách tách, khói xanh bốc lên nghi ngút do quá tải nhiệt. Cổ cô bị bỏng rát, máu tươi từ tai trái lại tiếp tục rỉ ra, thấm đỏ một mảng sườn xám bên vai.


"Nhạc tiểu thư!" Tiếng hét hoảng hốt của Bà cả Dạ gia vang lên bên ngoài cửa thép mật thất, nhưng tiếng rú điện từ bên trong đã át đi tất cả.


Diệp Chi cắn chặt răng, mười đầu ngón tay run rẩy bám chặt lấy phím đàn dương cầm. Cô biết mình không được phép lùi bước. Nếu cô rút ý thức ra ngay bây giờ, luồng năng lượng phản kích của hệ thống bảo mật Aegis sẽ lập tức nổ tung, thiêu rụi toàn bộ tế bào thần kinh của Dạ Vô Nhai, biến gã thành một kẻ chết não vĩnh viễn.


Cô phải vá lại liên kết này. Cô phải đóng băng ngòi nổ tự hủy.


Nhờ thính giác siêu phàm, Diệp Chi tập trung lắng nghe nhịp điệu dao động của con chip Aegis ẩn sâu trong thùy chẩm của Vô Nhai.


*Tần số dao động: 120Hz.*


Nó là một tần số nhân tạo, sắc lạnh và đầy tính toán công nghệ.


Diệp Chi quyết định đánh cược. Cô dùng bàn tay phải và những ngón tay trái tê dại, gảy lên một chuỗi nốt nhạc ngược pha hoàn hảo trên phím đàn dương cầm đồng cổ. Cô chọn chơi bản nhạc cổ chép tay ở tần số 432Hz — tần số nguyên thủy của từ trường tự nhiên.


*KENG... KENG... KENG...*


Tiếng đàn vang lên, mang theo dị năng Sóng Não Cộng Hưởng cực hạn. Luồng sóng âm 432Hz phát ra từ cây đàn dương cầm phụ va chạm trực tiếp với luồng sóng điện từ 120Hz của con chip Aegis. Hai luồng năng lượng đối nghịch tạo ra một trận chiến vô hình ngay trên mặt hồ đóng băng của mật thất.


Không khí rung động dữ dội. Những gai nhọn màu đỏ rực trong thế giới tinh thần của Vô Nhai bắt đầu bị đóng băng, rạn nứt rồi vỡ vụn thành những hạt bụi sáng dưới tác động của tần số ngược pha.


Sự kiên trì của Diệp Chi đã mang lại hiệu quả. Ngòi nổ tự hủy tạm thời bị đóng băng. Bức tường bảo mật của Dạ Thiên Hành bị đục thủng một lỗ lớn. Ý thức của cô thành công chạm vào lõi ký ức sâu nhất của Dạ Vô Nhai.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngón tay tinh thần của cô vừa chạm vào điểm cốt lõi đó...


*TÍT! TÍT! TÍT!*


Trong nhãn quan tâm linh của Diệp Chi, thế giới pha lê ấm áp bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một màu đỏ rực rỡ của máu. Một dòng chữ cảnh báo bảo mật khổng lồ, mang logo hình chiếc khiên ba góc của tập đoàn công nghệ sinh học Aegis đột ngột hiện lên, sáng chói và đầy đe dọa:


[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN XÂM NHẬP TRÁI PHÉP VÀO HỆ THỐNG MIND-NET ĐỜI 1. KÍCH HOẠT QUY TRÌNH TỰ HỦY CHIP TRONG 10 GIÂY.]


Cùng lúc đó, Dạ Vô Nhai đang nằm vô thức trên bệ đàn bỗng co giật dữ dội. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt và mũi của gã, nhịp tim gã đột ngột tăng vọt lên mức chí mạng 200 nhịp/phút. Luồng hắc khí xung quanh gã rít lên như tiếng khóc than của quỷ dữ, chực chờ nổ tung.


Trán Diệp Chi đẫm mồ hôi lạnh, màng não của cô đau nhói như bị xé đôi. Thời gian đang đếm ngược từng giây, và một quyết định sai lầm lúc này sẽ khiến cả hai cùng chôn thây dưới mật thất bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!