Nhạc nềnEpicBattle_J

Kẻ Điên Trong Mật Thất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù đen kịt cuồn cuộn như sóng thủy triều tràn qua cánh cửa đổ nát, đóng băng vạn vật và hướng thẳng về phía Diệp Chi đang đứng bất động. Luồng hắc khí lạnh lẽo mang theo uy áp khủng khiếp của dị năng Hắc Ám Thực Hồn cấp S khiến không gian phòng ngủ tầng hai của phân khu Dạ gia như đông cứng lại. Từng hạt sương lân tinh lơ lửng trong không khí bỗng chốc bị nhuộm đen, biến thành những tinh thể băng tối tăm, rơi rụng lách cách xuống sàn đá cẩm thạch.


Nhạc Diệp Chi đứng tựa lưng vào thành giường gỗ sồi nặng nề, bắp tay trái hoàn toàn cứng đờ do chất độc rắn biến dị từ thanh đoản đao của Dạ Miêu đang ngấm sâu vào kinh mạch. Cơn ù tai dữ dội dội lên từ tai trái, biến thế giới thính giác của cô thành một nửa im lặng và một nửa vo vo hỗn loạn. Chỉ còn tai phải là chiếc mỏ neo duy nhất giúp cô cảm nhận thế giới. Cô nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề, đứt quãng của Dạ Vô Nhai đứng ở ngưỡng cửa. Nhịp tim của gã đập điên cuồng ở tần số hơn 170 nhịp/phút, hỗn loạn và nghẹt thở như một cỗ máy đang trên đà tự hủy.


Quản gia câm A Phúc tiến lên nửa bước, che chắn hoàn toàn trước người Diệp Chi. Sợi dây thép hợp kim mảnh như tơ nhện trong tay ông khẽ rung lên, sẵn sàng bộc phát một đòn sát thủ vô thanh nếu gã điên cấp S kia có bất kỳ động thái tấn công nào. Tuy nhiên, Diệp Chi khẽ đặt bàn tay phải run rẩy lên vai A Phúc, khẽ lắc đầu. Cô dùng thính giác siêu phàm để cảm nhận sâu vào luồng năng lượng đang bạo loạn của Vô Nhai. Gã không muốn tấn công cô. Trong sâu thẳm tiềm thức bị rác thần kinh tàn phá, Dạ Vô Nhai đang dùng chút lý trí tàn dư cuối cùng để đấu tranh với bản năng khát máu.


"Tránh... ra..." Giọng nói của Dạ Vô Nhai trầm khàn, méo mó như tiếng rít của kim loại bị nghiền nát. Đôi mắt gã hoàn toàn bị nhuốt chửng bởi một màu đen kịt, không một tia sáng. Gã ôm chặt lấy đầu, các mạch máu trên thái dương co giật dữ dội. Sương mù bóng tối cuồn cuộn xung quanh gã bỗng chốc co rút lại, gã gầm lên một tiếng đau đớn rồi hóa thành một luồng hắc khí lao thẳng xuống phía cầu thang xoắn ốc dẫn sâu vào lòng đất. Gã đang tự giam mình vào Mật thất Dạ gia để tránh tàn sát thuộc hạ và làm tổn thương cô gái mù.


Khi luồng hắc khí biến mất hoàn toàn, nhiệt độ trong phòng ngủ mới từ từ tăng lên, để lại một lớp sương giá mỏng bao phủ khắp các bức tường đá. Cánh cửa phòng ngủ đổ nát bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, hoảng loạn. Bà cả Dạ gia — phu nhân quý tộc của lâu đài bóng tối — vội vã chạy vào. Gương mặt bà hằn sâu những vết thương lòng, tràng hạt ngọc trai trên tay bà run lên bần bật, va vào nhau tạo ra những tiếng lách cách khô khốc.


Nhìn thấy Dạ Miêu đang nằm hôn mê sâu dưới sàn với quai hàm bị lệch, Bà cả Dạ gia không mảy may quan tâm. Bà lao thẳng về phía Diệp Chi, quỳ sụp xuống sàn đá lạnh ngắt, hai tay bám chặt lấy vạt áo sườn xám thô dính máu của cô gái mù. Giọng bà nghẹn ngào, khóc lóc cầu xin:


"Nhạc tiểu thư... cầu xin cô! Cứu Vô Nhai với! Cơn bạo loạn sóng não của nó lần này quá khủng khiếp, tháp phát sóng của Aegis đã kích hoạt tần số hủy diệt thùy thái dương của nó rồi. Nó đã tự khóa mình trong mật thất cấm dưới hầm sâu. Nếu không khống chế được cơn điên này, mạch máu não của nó sẽ vỡ tung... Nó là đứa con duy nhất của tôi..."


Diệp Chi khẽ thở dài, nén cơn đau nửa đầu đang hành hạ thùy chẩm của mình. Độc tố rắn biến dị đang lan rộng từ bả vai trái xuống cánh tay, khiến cô cảm thấy nửa thân người trái lạnh buốt và nặng nề. Nhưng cô hiểu rõ, Ca điều trị khẩn cấp trong Mật thất bóng tối này không chỉ là để cứu Dạ Vô Nhai, mà còn là cơ hội duy nhất để cô củng cố lòng tin với Dạ gia, tìm kiếm manh mối về cha nuôi Nhạc Bách Sơn đang bị giam giữ.


"Bà cả, xin đứng dậy." Diệp Chi khẽ nói, giọng cô tuy yếu ớt nhưng mang một sự kiên định kỳ lạ. "Cháu sẽ đi. Nhưng cháu cần chú Phúc giúp cháu đeo thiết bị ổn định."


A Phúc bước đến, đôi mắt thâm trầm đầy vẻ lo lắng nhìn vết thương rỉ máu trên vai cô. Ông lấy ra Bộ khung lọc sóng não Mind-Cage (Mẫu thô) — chiếc vòng cổ kim loại thô sơ do Lâm Ý chế tạo dựa trên bản thiết kế của cha nuôi cô. Ông cẩn thận đeo vòng cổ áp sát vào ba huyệt đạo chính sau gáy Diệp Chi. Ngay khi chốt khóa cơ học khớp lại, một tiếng vo vo điện từ siêu nhỏ vang lên. Thiết bị bắt đầu hoạt động, phát ra dòng điện sinh học nhẹ chạy dọc tủy sống, cưỡng chế ổn định áp lực màng não đang phù nề của cô, giúp cô tạm thời lấy lại sự tỉnh táo trước độc tố.


"Chú Phúc, chú hãy ở lại đây canh giữ Dạ Miêu." Diệp Chi dùng ngôn ngữ ký hiệu chạm nhẹ vào tay A Phúc. "Sát ý của một cựu đặc vụ trên người chú rất mạnh. Nếu chú đi theo, luồng năng lượng chiến đấu đó sẽ kích thích bản năng tự vệ cuồng bạo của Dạ Vô Nhai, khiến gã điên cuồng hơn."


A Phúc im lặng hồi lâu, cuối cùng ông khẽ gật đầu, siết chặt nắm tay để biểu thị sự đồng ý nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng mảnh mai của cô.


Bà cả Dạ gia dẫn Diệp Chi đi xuống lối hầm ngầm. Con đường dẫn xuống mật thất được lát bằng những phiến đá đen thô nhám, ẩm ướt và lạnh lẽo. Càng đi sâu xuống lòng đất, thính giác tai phải của Diệp Chi càng bắt được những tiếng gầm rú trầm đục vọng ra từ vách đá. Đó là tiếng gầm của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, tiếng móng tay cào cấu điên cuồng vào tường đá cẩm thạch của Dạ Vô Nhai.


Đến trước cánh cửa thép dày nặng của Mật thất Dạ gia, Bà cả Dạ gia dừng lại, tay run rẩy tra chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng cổ vào ổ khóa. Cánh cửa nặng nề từ từ hé mở, một luồng hắc khí lạnh buốt, nồng nặc mùi ozone và sát ý chết chóc tràn ra, khiến Bà cả Dạ gia sợ hãi lùi lại vài bước.


"Nhạc tiểu thư... tôi không thể vào sâu hơn. Bên trong hoàn toàn là kết giới bóng tối của nó, bất kỳ ai mang dị năng chiến đấu bước vào đều bị nuốt chửng sinh mệnh." Bà cả khóc nói.


"Không sao, cháu không mang dị năng chiến đấu. Cháu chỉ mang theo tiếng đàn." Diệp Chi khẽ mỉm cười trấn an. Cô bước qua ngưỡng cửa thép, một mình tiến vào bóng tối vĩnh viễn của mật thất.


Ngay khi cánh cửa thép đóng sập lại phía sau, Diệp Chi lập tức kích hoạt Thiền định giữ vững tâm thức. Cô nhắm mắt, tập trung tư duy vào nốt La trầm gốc, tạo ra một vòng tròn năng lượng vàng kim nhạt bao phủ xung quanh thùy trán. Lớp màng bảo vệ tâm linh này giúp đại não cô không bị hắc ám khí ăn mòn ý thức, ngăn chặn những tiếng thì thầm điên loạn đang cố thâm nhập vào đầu cô.


Nơi này lạnh đến mức thấu xương. Diệp Chi dùng gậy dò đường, lần mò từng bước trên nền đá đóng băng. Cô hướng thính giác tai phải về phía góc phòng, tìm kiếm cây đàn dương cầm phụ đặt sẵn trong mật thất. Khi bàn tay phải của cô chạm vào bệ đàn gỗ, cô khẽ rùng mình. Các phím ngà voi đã bị phủ một lớp băng mỏng, lạnh ngắt và trơn trượt.


Cô cố gắng ngồi vào ghế đàn, nâng đôi bàn tay lên. Nhưng bắp tay trái bị trúng độc rắn biến dị hoàn toàn cứng đờ, không thể nhấc lên nổi. Diệp Chi cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay phải cưỡng chế kéo cánh tay trái đặt lên phím đàn. Cô cố gắng gảy một hợp âm La thứ trầm ấm của Giai điệu xoa dịu hòng dập tắt luồng hắc khí xung quanh.


*Cạch! Cộc!*


Âm thanh phát ra khô khốc, méo mó và phô lệch hoàn toàn. Ngón tay trái tê dại của cô không thể bấm chính xác nốt nhạc, lực bấm quá yếu khiến phím đàn dính băng không thể nảy lên. Tiếng đàn lỗi cơ học này vang lên giữa mật thất tĩnh lặng, lập tức phá vỡ sự cân bằng năng lượng mỏng manh.


Tiếng động cơ học lỗi chính là ngòi nổ kích thích mạnh mẽ nhất đối với một dị nhân đang bạo loạn sóng não.


*GÀO!!!*


Một tiếng gầm rú thú tính vang lên từ góc tối của mật thất. Sương mù bóng tối cuồn cuộn co cụm lại, tạo ra một luồng gió bão hắc ám thổi bay chiếc gậy dò đường của Diệp Chi. Nhiệt độ phòng sụt giảm nghiêm trọng, lớp băng trên phím đàn dày thêm một phân.


Trong nhãn quan tâm linh mờ nhạt của cô, một luồng sáng màu đen kịt, khổng lồ và vặn vẹo như một con ác quỷ đang lao đến với tốc độ ánh sáng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!