Nhạc nềnEpicBattle_J

Bẫy Ngầm Lâu Đài Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sóng chấn động vàng kim từ chiếc hộp nhạc gỗ cổ hất văng Dạ Miêu lùi lại sát vách đá, xé toạc màn sương mù hắc ám bao phủ căn phòng.


Luồng sáng rực rỡ từ di vật của người mẹ quá cố Nhạc Vô Song bùng lên trong tích tắc rồi lịm tắt, để lại một tiếng rạn nứt thanh mảnh, buốt nhói vang lên từ vỏ gỗ sồi đen. Nhạc Diệp Chi quỳ sụp bên bệ giường gỗ sồi, tay phải siết chặt lấy chiếc hộp nhạc đang nguội lạnh dần. Đầu ngón tay cô cảm nhận được một vết nứt mới, sâu và dài hơn, chạy dọc theo thớ gỗ cổ kính. Mảnh tinh thể sóng não cực hạn bên trong hộp nhạc vừa cứu cô một mạng, nhưng cái giá phải trả là sự tổn hại thực thể của món bảo mệnh duy nhất này.


"Khốn kiếp!"


Tiếng rít khàn đặc của Dạ Miêu vang lên từ phía vách đá cẩm thạch đen của phòng ngủ. Cú va đập mạnh khiến lớp dị năng tàng hình của nữ sát thủ bị nhiễu loạn, để lộ ra thân hình mảnh mai bó sát trong bộ đồ da đen sẫm. Nhưng gã là một sát thủ chuyên nghiệp cấp A, phản xạ sinh học nhanh đến đáng sợ. Ngay khi luồng sáng vàng kim vừa tắt, Dạ Miêu đã lộn nhào một vòng trên sàn đá, hai tay vung lên phóng ra một loạt đoản đao tẩm độc hắc ám về phía chiếc giường gỗ.


Không gian phòng ngủ lúc này hoàn toàn chìm trong bóng tối và sự im lặng méo mó của kết giới tiêu âm. Diệp Chi không thể nhìn thấy những tia chớp lạnh lẽo của lưỡi đao, bả vai trái của cô đang bỏng rát, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vai áo lụa trắng. Độc tố rắn biến dị từ vết chém trước đó đang ngấm nhanh vào kinh mạch, bắp tay trái của cô hoàn toàn tê dại, kéo theo một cơn ù tai dữ dội làm thính lực tai trái giảm sút nghiêm trọng.


Trong ranh giới sinh tử, Diệp Chi ép mình phải giữ vững mỏ neo thính giác còn lại ở tai phải. Cô biết mình không thể kêu cứu, tiếng hét của cô sẽ bị bức tường tiêu âm nuốt chửng. Cô phải tự cứu mình.


*Tách!*


Diệp Chi búng mạnh ngón tay phải. Một nốt Staccato cực ngắn vang lên, kích hoạt dị năng Sóng âm định vị. Luồng sóng âm vô hình dội ngược từ các bề mặt trong phòng, vẽ nên một sơ đồ không gian 3D chuẩn xác trong đại não cô. Cô "nhìn" thấy ba luồng khí lạnh sắc bén đang lao đến từ hướng chính diện.


Không chút do dự, Diệp Chi dùng chân phải đạp mạnh vào thành giường, mượn lực đẩy cơ thể gầy gò của mình lăn xuống khoảng trống hẹp giữa bệ giường gỗ sồi và bức tường đá.


*PHẬP! PHẬP! PHẬP!*


Ba thanh đoản đao găm sâu vào tấm nệm ga lụa đen, lực cắm mạnh đến mức làm rung chuyển cả chiếc giường gỗ nặng nề. Nhưng một luồng gió độc mang theo độc khí hắc ám tỏa ra từ chuôi đao vẫn sượt qua bắp tay trái của cô. Vết xước nhẹ từ độc khí khiến vùng da thịt tê dại lan rộng, bắp tay cô cứng đờ như đá, thính giác tai trái giờ đây chỉ còn là những tiếng vo vo hỗn loạn.


Dạ Miêu khẽ hừ một tiếng, gã không ngờ một con mồi mù bẩm sinh, lại đang trúng độc, vẫn có thể né tránh hai đòn chí mạng liên tiếp một cách hoàn hảo như vậy. Sự kiêu ngạo của một sát thủ cấp A bị tổn thương. Gã vặn mình, dị năng hệ Bóng Tối lại bao phủ lấy thân thể, biến gã thành một bóng ma vô hình lẩn khuất trong màn sương mù đen kịt đang tái tụ lại quanh phòng.


Diệp Chi nằm áp sát vào sàn đá lạnh ngắt, hơi thở khẽ khàng. Cô cố tình thả lỏng cơ thể, vờ như chất độc đã làm tê liệt hoàn toàn khả năng kháng cự của mình. Đây là chiến thuật duy nhất cô có thể dùng lúc này: giả vờ yếu thế để dụ sát thủ áp sát, tạo sơ hở cho một đòn quyết định. Tai phải của cô áp sát xuống sàn gỗ, lắng nghe mọi rung động dù là nhỏ nhất.


Nhưng chất độc rắn biến dị đang tàn phá hệ thần kinh của cô. Đầu cô đau nhói như có hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào thùy chẩm. Thính lực của cô đang tụt dốc, thế giới im lặng đang dần siết chặt lấy cô.


*Xào xạc...*


Một tiếng động cực kỳ mơ hồ, nhẹ hơn cả tiếng lá rụng, vang lên từ góc trần nhà phía trên bệ giường. Dạ Miêu đang bò sát trên trần đá như một con nhện độc, chuẩn bị lao xuống kết liễu cô.


Chính trong khoảnh khắc lưỡi đao thứ hai của Dạ Miêu chuẩn bị vung lên, một bóng đen cao gầy bất ngờ hiện ra từ góc tối của căn phòng ngủ. Người đó xuất hiện một cách hoàn câm lặng, không hề có một tiếng bước chân, không hề có một nhịp thở dao động, như thể ông ta vốn là một phần của bóng tối lâu đời nơi đây.


Đó là Quản gia câm A Phúc!


Diệp Chi giật nảy mình. Qua thính giác siêu phàm còn sót lại, cô nhận ra nhịp di chuyển của người mới đến. Dù ông cố tình triệt tiêu mọi âm thanh, nhưng tần số dịch chuyển của các khớp xương và luồng khí rẽ ra xung quanh ông ta hoàn toàn trùng khớp với kỹ thuật "Sát thủ vô thanh pháp" — một bí kỹ ám sát đỉnh cao của các đặc vụ tình báo liên bang thời kỳ cũ. Người quản gia câm lặng hằng ngày vẫn ân cần pha trà cho cô tại phòng trà Bạch Sa Đường, hóa ra lại là một cao thủ ẩn dật sở hữu thân thủ đáng sợ như thế này.


*XOẠT!*


A Phúc vung tay phải, một sợi dây thép mảnh bằng hợp kim siêu bền ẩn giấu trong tay áo lao ra, chuẩn bị siết chặt lấy cổ họng Dạ Miêu từ phía sau. Sợi dây thép xé rách không khí không một tiếng động, chuẩn xác và tàn nhẫn.


Nhưng Dạ Miêu không phải kẻ tầm thường. Bản năng của một sát thủ bóng tối giúp gã cảm nhận được luồng sát khí chết chóc đang áp sát gáy mình. Gã vặn mình trên không trung một cách quái dị, né tránh sợi dây thép trong gang tấc. Sợi dây thép sượt qua mặt nạ mèo của gã, để lại một vết cắt sâu hoắm rỉ máu.


"Kẻ nào?!" Dạ Miêu kinh hoàng rít lên. Gã lập tức kích hoạt dị năng tàng hình ở mức tối đa, thân hình lại hòa tan vào bóng tối, biến mất không dấu vết.


Căn phòng lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng chết chóc. A Phúc đứng im giữa phòng, sợi dây thép mảnh lơ lửng quanh các đầu ngón tay của ông. Đôi mắt thâm trầm của người đàn ông trung niên đảo quét qua các góc tối, nhưng dị năng tàng hình của Dạ Miêu quá hoàn hảo, ngay cả một cựu đặc vụ như ông cũng khó lòng định vị được gã trong một không gian tiêu âm bọc chì.


Dạ Miêu đang ẩn nấp trong bóng tối, gã nhận ra người mới đến là một đối thủ cực kỳ nguy hiểm. Gã quyết định thay đổi mục tiêu, âm thầm áp sát từ phía sau để ám sát lén A Phúc trước.


Diệp Chi nằm dưới sàn, cô biết A Phúc đang gặp nguy hiểm. Thính giác tai trái của cô đã hoàn toàn bị điếc do độc tố, nhưng tai phải của cô vẫn đang hoạt động điên cuồng dưới sự kích thích của adrenaline. Cô nhắm mắt, dồn toàn bộ sóng ý thức còn lại vào tai phải, lắng nghe tiếng gió.


*Sột... sạt...*


Tiếng ma sát cực nhỏ của lớp da bó sát trên trang phục của Dạ Miêu vang lên từ phía sau cột đá cẩm thạch. Gã đang di chuyển về hướng lưng của A Phúc.


"Phía sau cột đá! Hướng tám giờ! Sát sạt sàn nhà!" Diệp Chi hét lớn, giọng nói khản đặc của cô xé toạc sự im lặng của căn phòng.


Ngay lập tức, A Phúc không cần quay đầu lại, sợi dây thép mảnh trong tay ông như có linh tính, vung mạnh về phía sau theo đúng hướng chỉ điểm của Diệp Chi.


*XOẠT! BỐP!*


Sợi dây thép mảnh quấn chặt lấy cổ chân của Dạ Miêu đang tàng hình, kéo giật gã ngã nhào xuống sàn đá. Lớp dị năng tàng hình sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra gương mặt đầy vẻ kinh hoàng của nữ sát thủ.


A Phúc lướt đi như một chiếc bóng, xuất hiện ngay trước mặt Dạ Miêu trước khi gã kịp gượng dậy. Bàn tay thô ráp của ông khóa chặt lấy khớp vai của gã, bẻ ngoặt ra sau với một tiếng *RẮC* giòn giã, phế bỏ hoàn toàn khả năng dùng đao của sát thủ.


Dạ Miêu đau đớn gầm rú, gã biết mình đã thất bại hoàn toàn. Đôi mắt mèo xanh lá của gã rực lên vẻ quyết tuyệt tàn nhẫn của kẻ tử sĩ. Gã định cắn chặt răng để kích hoạt viên thuốc độc tẩm chất độc rắn biến dị giấu trong răng khôn hòng tự sát diệt khẩu.


Nhưng A Phúc đã lường trước được điều đó. Với kinh nghiệm của một cựu đặc vụ tình báo, ông nhanh như chớp dùng hai ngón tay bóp mạnh vào quai hàm của Dạ Miêu, cưỡng chế bẻ lệch khớp hàm của gã, khiến gã không thể khép miệng lại. Đồng thời, ông giáng một đòn đánh mạnh vào gáy gã, khiến nữ sát thủ lập tức trợn mắt, ngất lịm đi và rơi vào trạng thái hôn mê sâu.


A Phúc thở hắt ra một hơi, ông nhanh chóng thu hồi sợi dây thép vào tay áo, khôi phục lại dáng vẻ của một quản gia câm lặng, cung kính. Ông bước đến bên cạnh giường, cúi người đỡ Diệp Chi đứng dậy.


Diệp Chi bám chặt lấy cánh tay của A Phúc, bả vai trái của cô đau đớn tột cùng, chất độc đang khiến nửa người cô run rẩy. Cô dùng thính giác siêu phàm nghe thấy nhịp tim đập mạnh nhưng ổn định của ông, khẽ thầm thì:


"Cảm ơn ông, chú Phúc... Cháu biết chú không phải là người bình thường mà."


A Phúc không thể nói, ông chỉ khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô như một lời trấn an đầy tình cha con ấm áp. Ông nhanh chóng lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu xanh lam — dịch chiết cỏ sương mù — nhỏ nhẹ lên vết thương trên vai cô để tạm thời ngăn chặn sự lan rộng của độc tố.


Tuy nhiên, cuộc chiến câm lặng trong phòng ngủ vừa kết thúc thì một cơn địa chấn năng lượng khủng khiếp bất ngờ ập đến từ phía hành lang bên ngoài.


*ẦM!!!*


Cánh cửa phòng ngủ bằng gỗ sồi dày nặng bị một lực lượng khổng lồ đánh sập, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ bay tứ tung.


Một luồng không khí lạnh ngắt, u ám và nồng nặc sát khí từ bên ngoài tràn vào phòng, nuốt chửng hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống dưới mức đóng băng, khiến hơi thở của Diệp Chi hóa thành những làn sương trắng mờ ảo.


Dạ Vô Nhai đã trở về.


Nhưng gã không trở về với lý trí bình thường. Tiếng nổ sóng âm từ chiếc hộp nhạc bảo mệnh rực sáng trước đó, kết hợp với tàn dư năng lượng hắc ám từ cuộc chiến của Dạ Miêu, đã kích thích toàn bộ lượng rác thải thần kinh tích tụ sâu trong não bộ của gã. Gã đang rơi vào trạng thái bạo loạn sóng não cực hạn (Overload) — cơn điên cuồng bạo của một dị nhân S-tier.


Dạ Vô Nhai bước vào phòng, mái tóc đen dài xõa tung bay loạn xạ trong luồng khí lạnh. Đôi mắt gã hoàn toàn biến thành một màu đen kịt, không hề có tròng trắng, sâu thẳm và trống rỗng như hai hố đen vũ trụ đang chực chờ nuốt chửng vạn vật. Sương khói màu đen kịt, lạnh lẽo tựa như những xúc tu của loài quỷ dữ liên tục bộc phát ra từ cơ thể gã, ăn mòn mọi bề mặt đá cẩm thạch xung quanh.


"Diệp... Chi..."


Giọng nói của Dạ Vô Nhai không còn là tiếng người, nó là sự chồng chất của hàng vạn tiếng thì thầm ký ức đau đớn, điên loạn và gầm rú đầy thú tính. Gã nhìn chằm chằm vào cô gái mù đang đứng run rẩy bên cạnh A Phúc, sát ý ngập trời từ cơ thể gã khiến không gian phòng ngủ đông đặc lại thành một kết giới chết chóc.


Dạ Vô Nhai gầm lên, đôi mắt đen kịt không thấy đáy rực lên sát khí u ám, sương khói đen kịt từ cơ thể gã bắt đầu nuốt chửng toàn bộ ánh sáng của phân khu Dạ gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!