Đêm Sương Mù Và Kẻ Ám Sát Bóng Đêm
Áp lực từ dòng điện từ còn sót lại trong phòng trị liệu trung tâm của Phân khu Lôi gia vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán. Không khí nồng nặc mùi ozone khét lẹt, nóng bỏng và khô khốc. Nhạc Diệp Chi quỳ sụp bên phím đàn dương cầm Steinway-88, vành tai trái của cô vẫn rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng, thấm đẫm vào lớp băng gạc trắng muốt rồi nhỏ giọt xuống phím ngà voi ố vàng. Thùy chẩm của cô co thắt từng cơn dữ dội, cơn đau nửa đầu như một mũi khoan sắt nung đỏ xoáy sâu vào đại não, khiến tầm nhìn quang phổ từ nhãn quan tâm linh vừa mới thức tỉnh của cô sụp đổ, trả cô về với bóng tối vĩnh viễn và câm lặng một nửa.
Ngay bên cạnh cô, Lôi Kính Vũ đứng sừng sững như một vị thần sấm vừa tìm lại được lý trí. Những tia sét xanh tím quanh bắp tay cuồn cuộn của anh đã tắt, nhưng uy áp của một dị nhân S-tier vẫn đè nặng lên không gian. Đôi mắt hổ màu hổ phách của anh híp lại, nhìn chằm chằm vào gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của cô gái mù. Bàn tay to lớn bọc lôi thạch của anh đặt lên vai cô, truyền qua một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng đầy tính chất răn đe.
"Nhạc tiểu thư..." Giọng nói trầm thấp của Kính Vũ vang lên, dội vào tai trái đang ù đặc của cô một cách méo mó. "Cô đã cứu mạng tôi... nhưng cô đã thấy gì trong đầu tôi lúc nãy?"
Trái tim Diệp Chi thắt lại. Thính giác siêu phàm của cô — dù đang bị tổn thương nghiêm trọng — vẫn bắt được nhịp tim của Kính Vũ. Nó đang đập ở mức 90 nhịp/phút, đều đặn, mạnh mẽ nhưng ẩn chứa sự nghi ngờ sâu sắc. Anh là một kẻ thẳng thắn, và bất kỳ một lời nói dối vụng về nào cũng sẽ khiến nhịp tim của cô dao động, kích hoạt bản năng săn mồi của anh. Nhưng nếu cô nói ra sự thật — rằng người cha quá cố Lôi Triều Dương của anh đã bị tập đoàn Aegis ngầm đầu độc bằng huyết thanh Neuro-X, và em trai gã Lôi Kính Vân đang cấu kết với chúng — Kính Vũ sẽ lập tức phát điên. Anh sẽ mang quân san phẳng phân khu Aegis, và Lâm Ý, người bạn thân đang bị Kính Vân giam lỏng tại khu ổ chuột Sắt Rỉ, sẽ bị giết để diệt khẩu ngay lập tức.
Diệp Chi hít một hơi thật sâu, kiểm soát luồng khí thở của mình, ép nhịp tim của bản thân giữ ở mức tĩnh lặng nhất có thể. Cô khẽ nghiêng đầu, giọng nói trong vắt nhưng khản đặc cất lên:
"Lôi gia chủ... tôi chỉ là một người mù chơi đàn. Sóng não của anh lúc đó... giống như một cơn bão lôi điện khổng lồ đang cuồng bạo tự hủy. Tôi đã thâm nhập vào sâu trong thùy thái dương của anh, cố gắng dùng tiếng đàn để gỡ bỏ những mảng bám rác thần kinh màu xám đen. Tôi thấy... một đêm mưa bão bùng của nhiều năm trước. Tôi thấy cha của anh, cựu gia chủ Lôi Triều Dương, quằn quại trong sấm sét đỏ rực. Và tôi thấy... sự bất lực tột cùng của anh khi còn là một thiếu niên quỳ khóc bên ngoài cửa kính."
Cô dừng lại một nhịp, khẽ ho nhẹ, một ngón tay thon dài chạm vào vành tai rỉ máu của mình:
"Cơn bão ký ức của anh quá hung hãn. Trước khi tôi kịp nhìn sâu hơn vào tâm điểm của vụ nổ lôi điện, tàn dư sát ý của cựu gia chủ đã phản phệ ngược lại màng não của tôi. Để tự bảo vệ tính mạng, tôi đã buộc phải cưỡng chế rút lui ý thức ngay lập tức. Tôi không thể thấy gì thêm ngoài sự đau đớn và cô độc của anh năm đó."
Lôi Kính Vũ lặng đi. Thính giác của anh nghe thấy nhịp tim của Diệp Chi vẫn duy trì ở mức 70 nhịp/phút, không hề có một sự dao động hoảng loạn nào của kẻ nói dối. Sự chân thành và thấu cảm sâu sắc trong giọng nói của cô gái mù đã chạm vào góc khuất mềm yếu nhất trong lòng người đàn ông bá đạo này. Nghi ngờ trong mắt anh tan biến, thay vào đó là một sự kính phục và xót xa tột cùng.
"Tôi hiểu rồi..." Kính Vũ thu tay lại, giọng nói dịu đi rõ rệt. "Cô đã phải trả giá bằng thính giác của mình để cứu tôi. Khoản nợ mạng sống này, Lôi Kính Vũ tôi sẽ ghi nhớ trọn đời. Kẻ nào dám chạm vào cô trên đồi Ánh Sáng này, chính là tự tay tuyên án tử với Lôi gia."
Diệp Chi khẽ cúi đầu, lòng nhẹ nhõm thở phào. Cô đã thành công dùng một nửa sự thật để đánh lạc hướng gã khổng lồ đa nghi này, tạm thời bảo toàn mạng sống cho Lâm Ý. Nhưng cô biết, thời gian của cô không còn nhiều.
***
Theo đúng lịch trình của Thỏa thuận Chia sẻ Thời gian giam lỏng luân phiên giữa năm gia tộc, sau khi kết thúc chu kỳ trị liệu ba ngày tại Lôi gia, Diệp Chi phải được bàn giao sang Phân khu Dạ gia của Dạ Vô Nhai.
Đoàn xe bọc thép đặc nhiệm của Đường gia chịu trách nhiệm hộ tống cô di chuyển qua những con đường uốn lượn trên đồi Ánh Sáng. Bên ngoài cửa kính chống đạn bọc chì, sương mù lân tinh phát quang màu xanh lục nhạt từ rìa rừng tràn ra, bao phủ toàn bộ lâu đài bóng tối của Dạ gia dưới một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo.
Phân khu Dạ gia là một công trình kiến trúc Gothic cổ kính, u tối và hoàn toàn cách âm. Nơi đây hầu như không có ánh sáng tự nhiên, các bức tường được xây bằng đá cẩm thạch đen dày nặng, hấp thụ mọi dao động âm thanh và ánh sáng để phù hợp với dị năng hệ bóng tối "Hắc Ám Thực Hồn" của Dạ Vô Nhai. Đối với một người mù bẩm sinh như Diệp Chi, sự im lặng tuyệt đối của nơi này không mang lại cảm giác bình yên, mà là một sự ngột ngạt, cô độc đến đáng sợ.
Sau khi được nữ hầu câm A Bích dẫn vào phòng ngủ dành riêng cho mình trên tầng hai, Diệp Chi ngồi lặng lẽ trên mép chiếc giường lớn trải ga lụa đen. Cô khẽ đưa bàn tay thon dài, miết nhẹ lên vỏ gỗ sồi đen nhám của chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo bên hông. Vết nứt nhỏ trên vỏ hộp — kết quả của lực ép cơ học khi cô mở bệ đàn dương cầm ở phòng trà Bạch Sa Đường — hằn sâu dưới đầu ngón tay cô, nhức nhối như một vết thương chưa lành.
Bên trong lớp vải lót dày của chiếc hộp nhạc, ống huyết thanh màu tím đậm chứa độc tố Neuro-X vẫn nằm yên đó, tỏa ra một luồng năng lượng lạnh ngắt mà cô có thể cảm nhận được qua lớp da thịt. Đây là bài tẩy duy nhất của cô, nhưng cũng là quả bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào nếu bị phát hiện.
Đêm càng về khuya, sương mù lân tinh bên ngoài cửa sổ càng dày đặc, ép sát vào những tấm kính vô trùng như những bóng ma đang rình rập. Dạ Vô Nhai đã rời lâu đài từ chập tối để xử lý một vụ bạo động ngầm tại cảng biển đen, để lại phân khu Dạ gia dưới sự bảo vệ của đội ảnh vệ bóng tối.
Nhưng sự bảo vệ đó hoàn toàn bất lực trước những kẻ sinh ra từ bóng tối.
Tại một góc khuất của khu vườn biệt thự, Dạ Vô Song — người anh họ phản bội của Dạ Vô Nhai — đang đứng lặng im dưới tán cây oải hương biến dị. Gương mặt gã tuấn tú nhưng u ám, tay đeo chiếc nhẫn ngọc đen rực sáng nhẹ. Gã đã âm thầm thuê Dạ Miêu, nữ sát thủ hệ bóng tối chuyên nghiệp cấp A, thâm nhập biệt thự để kết liễu Diệp Chi. Mục tiêu của gã rất đơn giản: cắt đứt nguồn sống trị liệu duy nhất của Dạ Vô Nhai, ép gã phải phát điên tự hủy để gã dễ dàng đoạt ghế gia chủ lâu đài bóng tối.
"Hãy làm cho sạch sẽ." Vô Song thì thầm vào khoảng không vô hình bên cạnh. "Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào của hắc ám khí."
Một luồng gió lạnh lướt qua, mang theo tiếng thì thầm khàn đặc của loài mèo đêm:
"Hợp đồng đã nhận. Con mồi mù đó... sẽ không kịp nghe thấy tiếng lưỡi dao của tôi."
***
Trong phòng ngủ tối tăm, Diệp Chi nằm lặng lẽ trên giường. Tai phải của cô hoàn toàn bình thường, nhưng tai trái — vốn bị tổn thương nặng sau vụ nổ lôi điện — đang được quấn một lớp băng gạc mỏng. Thế giới xung quanh cô giờ đây là một sự im lặng méo mó, một nửa âm thanh đã bị tước đoạt vĩnh viễn.
Nhưng chính sự im lặng đó lại làm tăng độ nhạy bén của các giác quan còn lại đến mức cực hạn.
*Xào xạc...*
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ? Không. Thính giác siêu phàm của Diệp Chi khẽ giật nảy. Đó là một âm thanh cực nhỏ, mảnh như tơ, phát ra từ phía ban công.
*Sột sạt...*
Đó là tiếng ma sát cực kỳ nhẹ của sợi da bó sát trên trang phục dạ hành. Một chuyển động không hề có tiếng bước chân, không hề có hơi thở, nhưng lại tạo ra một sự thay đổi áp suất không khí rất nhỏ trong phòng.
Có kẻ đột nhập!
Diệp Chi không hề mở mắt, cô giả vờ như vẫn đang ngủ sâu, nhưng mười đầu ngón tay dưới lớp chăn đã khẽ siết chặt. Nhờ kỹ thuật "Lắng nghe tiếng gió" được lão sư Tô Hoài truyền dạy, cô bắt đầu phân tích quỹ đạo của luồng khí lạ đang di chuyển tiến về phía giường ngủ.
Kẻ đột nhập di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối bằng dị năng tàng hình của hệ Bóng Tối. Đó là Dạ Miêu. Nữ sát thủ lướt đi như một chiếc bóng không trọng lượng, đôi đoản đao tẩm độc chiết xuất từ rắn biến dị ngược sáng lấp lánh ánh xanh lục lạnh lẽo. Gã nhìn cô gái mù đang nằm im lìm trên giường, trong mắt lóe lên một tia khinh miệt tột cùng. Một con mồi phế thải không có dị năng chiến đấu, lại bị điếc một nửa, quả thực là một nhiệm vụ quá dễ dàng.
Dạ Miêu bước đến sát mép giường, vung đoản đao lên, nhắm thẳng vào tim Diệp Chi chém xuống!
*VÚT!*
Ngay trong tích tắc lưỡi đao xé gió lao xuống, Diệp Chi đột ngột lăn người sang bên phải một vòng cực nhanh.
*PHẬP!*
Lưỡi đoản đao tẩm độc cắm lút cán vào chiếc gối lông vũ, những sợi lông trắng muốt bay tứ tung trong không khí, lập tức bị độc khí ăn mòn thành màu đen xám xịt.
Dạ Miêu kinh ngạc tột độ. Con mồi mù này làm sao có thể tránh được đòn ám sát hoàn mỹ của gã? Không để cho Diệp Chi kịp thở, Dạ Miêu rút đao, xoay người vung một đường ngang, tạo ra ba lưỡi dao bóng tối tầm ngắn (phong nhận hắc ám) sắc lẹm chém thẳng vào vị trí cô vừa lăn đến.
Diệp Chi không thể nhìn thấy, nhưng thính giác của cô nghe thấy tiếng xé gió sắc nhọn của ba luồng khí nén hắc ám. Cô lập tức búng mạnh ngón tay trái.
*TÁCH!*
Một nốt Staccato cực ngắn và sắc nét phát ra từ đầu ngón tay cô, kích hoạt dị năng Sóng âm định vị. Một luồng sóng âm màu xanh lam nhạt vô hình lan tỏa cực nhanh trong không gian phòng ngủ, dội ngược lại từ các vách tường, bệ cửa và cả thực thể đang tàng hình của Dạ Miêu.
Trong tâm trí tối tăm của Diệp Chi, một sơ đồ không gian 3D chi tiết đến từng milimet lập tức được dựng lên. Cô "nhìn" thấy rõ ràng ba lưỡi dao bóng tối đang lao đến từ góc chéo 45 độ, và cả hình dáng mảnh mai, đang khựng lại vì kinh ngạc của nữ sát thủ.
Diệp Chi gập người, cúi rạp đầu xuống sàn gỗ lạnh ngắt.
*XOẢNG! XOẢNG!*
Ba lưỡi dao bóng tối sượt qua đỉnh đầu cô, chém đứt đôi chiếc cột gỗ đầu giường giường ngủ rồi va vào bức tường đá phía sau, tạo ra những vệt nứt sâu hoắm dính đầy khói đen ăn mòn.
"Kẻ nào?" Diệp Chi hét lớn, cố tình dùng âm lượng lớn để gọi cứu viện từ đội ảnh vệ bên ngoài hành lang.
Nhưng đáp lại cô chỉ là một tiếng cười khẩy lạnh lẽo của Dạ Miêu phát ra từ khoảng không vô định:
"Vô ích thôi, Nhạc tiểu thư. Phòng ngủ này đã bị tôi dán tường tiêu âm và thiết lập kết giới hắc ám cách âm hoàn toàn từ trước. Tiếng hét của cô... sẽ không một ai bên ngoài nghe thấy đâu."
Diệp Chi thắt lòng. Cô bị nhốt trong một không gian biệt lập tuyệt đối, không có cây đàn dương cầm Steinway-88 lớn bên cạnh để bộc phát dị năng Giai điệu xoa dịu hay Xung kích phản rã cường độ cao. Cô chỉ có thính giác, sóng âm định vị thô sơ và cơ thể yếu ớt của mình để đối đầu với một sát thủ cấp A dày dạn kinh nghiệm.
Dạ Miêu di chuyển siêu tốc, cơ thể gã nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn trong bóng tối một lần nữa. Luồng khí lạnh chết chóc bao vây lấy Diệp Chi từ mọi hướng, khiến cô không thể xác định gã sẽ ra đòn tiếp theo từ đâu.
Diệp Chi lùi lại, áp lưng chặt vào chiếc bệ giường bằng gỗ sồi dày để hạn chế tối đa góc tấn công từ phía sau. Cô nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào tai trái, lắng nghe nhịp rung động của không khí ẩm ướt trong phòng.
*Vút...*
Một tiếng động cực nhỏ bên tai phải!
Diệp Chi lập tức nghiêng đầu tránh né, nhưng tốc độ của Dạ Miêu quá nhanh.
*XUỴT!*
Lưỡi đoản đao sắc lẹm sượt qua bả vai trái của cô, rạch một đường dài trên lớp váy lụa trắng. Máu tươi đỏ rực lập tức rỉ ra, thấm đẫm vai áo. Nhưng điều kinh hoàng hơn là chất độc rắn biến dị nhẹ tẩm trên lưỡi đao bắt đầu ngấm vào da thịt, tạo ra một cảm giác tê dại, lạnh buốt lan nhanh xuống bắp tay trái, khiến các đầu ngón tay của cô bắt đầu mất đi cảm giác nhạy cảm.
"Ư..." Diệp Chi khẽ rên rỉ, bám chặt lấy bệ giường để giữ thăng bằng. Chất độc đang làm suy giảm phản xạ thính giác của cô, thế giới âm thanh xung quanh bắt đầu trở nên mờ nhịt và ù đặc.
"Kết thúc rồi, cô bé mù đáng thương." Giọng nói của Dạ Miêu vang lên ngay trước mặt cô, đầy sự đắc thắng tột cùng.
Nữ sát thủ hiện hình ngay trước mắt Diệp Chi, đôi đoản đao rực sáng hắc quang chém thẳng xuống cổ họng cô gái mù với một lực lượng hủy diệt tuyệt đối. Lưỡi đao lạnh ngắt chỉ còn cách làn da cổ mỏng manh của Diệp Chi vài milimet, độc khí đã làm cháy sém vài sợi tóc mai của cô.
Cái chết cận kề trong gang tấc.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo trước ngực Diệp Chi bỗng chốc rung động dữ dội. Vết nứt nhỏ trên vỏ gỗ sồi đen rực sáng lên một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt. Mảnh tinh thể sóng não cực hạn của người mẹ Nhạc Vô Song để lại bên trong trục quay cơ học, chịu sự kích thích từ sát ý cấp SSS ẩn giấu của độc khí Aegis, đã tự động kích hoạt.
*UỲNH!!!*
Một luồng sóng chấn động màu vàng kim khổng lồ, mang theo tần số 432Hz nguyên thủy tuyệt đối, bộc phát ra từ chiếc hộp nhạc gỗ cổ, quét sạch toàn bộ bóng tối và sương độc trong phòng ngủ trong tích tắc!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!