Nhạc nềnEpicBattle_J

Tiếng Đàn Trong Hẻm Sắt Rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thế giới của Nhạc Diệp Chi không có ánh sáng, nhưng nó chưa bao giờ im lặng.


Đối với một thiếu nữ mù bẩm sinh như cô, bóng tối không phải là một khoảng hư vô đen kịch, mà là một bản đồ âm thanh khổng lồ và cực kỳ sống động. Tiếng mưa rơi rỉ rả trên những mái tôn rỉ sét của hẻm Sắt Rỉ tạo nên một dải tần số cao nhọn hoắt; tiếng bước chân lẹp xẹp của những kẻ say rượu bò qua bãi bùn loãng phát ra những nhịp gõ đục ngầu; và tiếng gió lùa qua các khe tường nứt nẻ của phòng trà Bạch Sa Đường lại là một khúc nhạc u sầu kéo dài không dứt.


Diệp Chi ngồi trước cây đàn dương cầm đứng cũ kỹ. Các phím đàn bằng ngà voi đã chuyển sang màu vàng ố, khung sắt bên trong rỉ sét nặng nề theo năm tháng, nhưng dưới mười đầu ngón tay thanh mảnh của cô, nó vẫn phát ra những âm thanh mộc mạc và ấm áp nhất. Cô nhẹ nhàng lướt ngón tay trên phím La trầm, cảm nhận độ rung nhẹ truyền qua lớp gỗ sồi thô ráp, rồi lan tỏa thẳng vào các dây thần kinh nhạy cảm nơi thùy chẩm.


"Diệp Chi, con nghỉ tay uống chút trà đi. Trời lạnh thế này, màng tai của con lại đau nhức cho xem."


Giọng nói trầm ấm, hơi khàn của Nhạc Bách Sơn vang lên từ phía gian sau. Diệp Chi không cần quay đầu lại cũng có thể vẽ nên hình ảnh của cha nuôi trong tâm trí qua tiếng bước chân gù nhẹ, hơi kéo lê của ông. Cô nghe thấy tiếng sột soạt của chiếc áo khoác kaki cũ kỹ sờn rách, tiếng lách cách của chiếc ấm đất nung va vào chén sứ, và cả nhịp tim đập chậm rãi nhưng tràn đầy sự lo lắng của ông dành cho cô.


"Con không sao, thưa cha," Diệp Chi quay mặt về hướng tiếng nói, đôi mắt phủ lớp màng xám bạc trong vắt nhưng vô hồn khẽ chớp. "Tiếng đàn giúp con định hình được không gian xung quanh. Hôm nay mưa lớn, sương mù lân tinh ngoài phố dày hơn mọi khi, nếu không chơi đàn, con sẽ cảm thấy như mình đang bị chìm nghỉm dưới đáy nước vậy."


Nhạc Bách Sơn khẽ thở dài. Ông bước đến đặt chén trà ấm vào bàn tay lạnh ngắt của cô. Bàn tay của ông thô ráp, đầy những vết chai sần và những vết cắt nhỏ do gỗ — vết tích của một nghệ nhân chế tác dương cầm cổ điển đã dành nửa đời người để bám trụ ở khu ổ chuột tăm tối này. Ông khẽ xoa đầu cô, giọng u uẩn: "Phải chi mắt con... Nếu cha có đủ tiền mua huyết thanh phục hồi gen của tập đoàn Aegis, có lẽ con đã có thể nhìn thấy bầu trời thực sự, chứ không phải chỉ nghe thấy nó."


"Con thích nghe bầu trời hơn, cha ạ," Diệp Chi mỉm cười dịu dàng, nâng chén trà lên uống một ngụm nhỏ. Hương trà thảo mộc rẻ tiền nhưng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, làm dịu đi cơn đau nửa đầu âm ỉ — di chứng của việc màng não cô liên tục phải xử lý một lượng thông tin âm thanh khổng lồ vượt mức Hertz sinh học thông thường.


Ở góc phòng, tiếng chổi tre quét sột soạt trên nền đất nện đột ngột dừng lại. Cậu bé giúp việc A Mộc, mười hai tuổi, cũng là một đứa trẻ mù bẩm sinh được Bạch Sa Đường cưu mang, khẽ hít mũi một cái thật mạnh.


"Chị Diệp Chi, có mùi hôi lắm. Mùi dầu mỡ bẩn và mùi thuốc lá rẻ tiền đang tiến vào hẻm của chúng ta."


Thính giác của Diệp Chi lập tức căng ra như dây đàn vĩ cầm bị kéo căng. Cô nghiêng đầu, tai trái hướng về phía cửa ra vào. Quả nhiên, vượt qua tiếng mưa rơi lộp bộp, cô nghe thấy ba tiếng bước chân nặng nề, nện gót giày da xuống bãi bùn một cách thô bạo. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách, tiếng thở khò khè đầy mỡ bò, và đặc biệt là nhịp tim đập nhanh dồn dập đầy thú tính của một kẻ quen thói bạo lực.


"Vương Mãnh," Diệp Chi thầm nghĩ, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.


Cửa phòng trà không khóa, bị một lực mạnh đạp sầm vào vách tường gỗ mục nát. Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ chói tai làm Diệp Chi giật nẩy mình, hai tai cô đau nhói như bị kim châm.


"Mẹ kiếp, cái phòng trà rách nát này lúc nào cũng thoang thoảng cái mùi thuốc bắc nghèo kiết xác!"


Giọng nói thô lỗ, ồm ồm của Vương Mãnh vang lên, kéo theo một luồng gió lạnh mang theo mùi bùn và mùi amoniac nồng nặc vào phòng. Gã thanh niên cao lớn thô kệch vung chiếc ống tuýp sắt rỉ trong tay, đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ tròn ở lối vào.


*RẦM!*


Tiếng gỗ vỡ vụn dội ngược vào tai Diệp Chi như một vụ nổ nhỏ. Sóng âm phản xạ hỗn loạn từ các bức tường khiến cô mất phương hướng trong tích tắc. Cô vội vàng bám chặt lấy thành đàn dương cầm, cố gắng giữ vững màng não đang rung chuyển dữ dội.


"Vương Mãnh! Mày làm cái gì thế hả? Đây là phòng trà Bạch Sa Đường, không phải sòng bạc của bọn mày!"


Lão Lý, người bảo vệ ca đêm của phòng trà, từ trong góc tối bước ra. Tiếng bước chân của ông nặng nề, vững chãi. Diệp Chi nghe thấy tiếng nhịp thở nén giận của ông, và cả tiếng rắc rắc nhỏ từ xương khớp — dấu hiệu cho thấy ông đang chuẩn bị kích hoạt dị năng thể chất của mình.


"Lão già rỉ sét kia, im miệng lại cho tao!" Vương Mãnh khạc nhổ một bãi đờm xuống đất. Gã vung ống tuýp sắt, định gạt Lão Lý ra để tiến về phía cây đàn.


Từ phía sau Vương Mãnh, một tiếng gõ gậy ba-toong đều đặn cất lên: *Cộc... cộc... cộc...*


Mỗi tiếng gõ đều mang một lực nặng nề, nhịp điệu chậm rãi nhưng tạo ra một áp lực tâm lý đè nặng lên không gian. Diệp Chi cảm nhận được nhịp tim của tất cả mọi người trong phòng, kể cả Lão Lý, đều vô thức bị cuốn theo nhịp gõ gậy này.


"Lý Hắc," Nhạc Bách Sơn run rẩy thốt lên, ông bước lên che chắn trước mặt Diệp Chi và A Mộc.


Lý Hắc bước vào phòng trà. Gã trung niên lùn mập đeo xích vàng ròng, miệng ngậm điếu xì gà tỏa ra làn khói khét lẹt. Gã không thèm nhìn Nhạc Bách Sơn, đôi mắt hí đầy gian xảo lướt qua cô gái mù đang ngồi bên cây đàn dương cầm cổ.


"Lão Nhạc, hôm nay là hạn chót rồi," Lý Hắc dùng gọng kính vàng đẩy nhẹ lên sống mũi bóng dầu. "Năm vạn đồng Hertz nợ sòng bạc của tao, hôm nay mày định trả thế nào đây? Đừng nói với tao là mày định dùng mấy cái chén trà rách này hay tiếng đàn của con nhỏ mù này để gán nợ nhé."


"Lý chủ quản, chúng tôi đã thỏa thuận là cuối tháng mới trả mà?" Nhạc Bách Sơn cố giữ giọng điệu ôn hòa, nhưng Diệp Chi nghe thấy nhịp tim ông đang đập loạn nhịp vì sợ hãi. "Hơn nữa, số tiền nợ gốc ban đầu chỉ có một vạn, tại sao mới nửa tháng đã lên tới năm vạn?"


"Luật của sòng bạc Hắc Sa tao là thế," Lý Hắc cười khẩy, tiếng cười khè khè như rắn độc thở. Gã rút từ trong cặp da ra một tờ giấy nợ bọc viền titan sáng loáng — một loại giấy tờ được bảo chứng bởi chính bộ máy hành chính biến chất của liên bang ở khu trung tầng. "Chữ ký bằng dấu vân tay sóng não của mày đây, không cãi được đâu. Hôm nay, một là giao đủ năm vạn đồng Hertz, hai là tao sẽ dỡ cái phòng trà này đi bán phế liệu."


"Bọn mày... bọn mày là lũ ăn cướp!" Cậu bé A Mộc không kìm được tức giận, cầm chiếc chổi tre lao vào định quét vào chân Vương Mãnh.


"Thằng nhóc rác rưởi!"


Vương Mãnh trợn mắt, gã vung ống tuýp sắt, dùng dị năng cường hóa thể chất thô sơ của mình khiến cánh tay gã phồng to lên, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng. Cú vung tuýp xé gió rít lên một tiếng *vút* chói tai hướng thẳng vào đầu A Mộc.


"A Mộc, cúi xuống bên phải!" Diệp Chi hét lên. Thính giác siêu phàm của cô đã bắt được hướng di chuyển và quỹ đạo lực của Vương Mãnh từ khi gã mới gồng cơ vai.


A Mộc nghe lời cô, lập tức ngã nhào sang bên phải. Cú vung ống tuýp sượt qua chóp tóc cậu bé, đập mạnh vào vách tường gỗ khiến những mảng mùn cưa và bụi rỉ sét rơi xuống như mưa.


"Chú Lý, gối trái gã đang hở, đập lén từ phía sau!" Diệp Chi tiếp tục định vị bằng tai, hét lớn chỉ dẫn cho Lão Lý.


Lão Lý không hề do dự. Ông kích hoạt dị năng "Thạch hóa cơ thể". Diệp Chi nghe thấy tiếng máu trong huyết quản ông chảy chậm lại, các tế bào da thịt cứng nén lại tạo nên âm thanh rầm rì như đá tảng va chạm. Toàn thân Lão Lý chuyển sang màu xám đen của granite. Ông bước lên một bước dài, chiếc gậy sắt trong tay vung mạnh đập thẳng vào khớp gối trái của Vương Mãnh.


*KENG!*


Tiếng kim loại va chạm với đá tảng vang lên chói óc. Vương Mãnh bị trúng đòn, khuỵu gối xuống đất gầm lên đau đớn. Nhưng gã là dị nhân cấp C, sức bền cơ bắp bộc phát rất nhanh. Gã dùng tay còn lại đấm mạnh vào ngực Lão Lý.


*BÙM!*


Cú đấm cường hóa thô bạo đẩy lùi Lão Lý ba bước, gót giày ông kéo lê trên nền đất nện tạo nên tiếng rít dài. Lớp da đá trên ngực Lão Lý xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, và Diệp Chi nghe thấy tiếng xương sườn của ông khẽ rạn nứt dưới lực va đập vật lý cực mạnh. Ông rên nhẹ một tiếng, dị năng thạch hóa có dấu hiệu lung lay.


"Lão già đá rách, mày chán sống rồi!" Vương Mãnh điên cuồng gầm rú, gã đứng dậy, ống tuýp sắt rực lên luồng năng lượng màu vàng đất thô bạo, chuẩn bị giáng cú đấm chí mạng xuống đầu Lão Lý.


"Dừng tay lại, Vương Mãnh."


Giọng nói lạnh lùng của Lý Hắc vang lên, dập tắt ngay lập tức sát ý của gã đầu gấu. Vương Mãnh hậm hực hạ ống tuýp xuống, nhưng đôi mắt vẫn gườm gườm nhìn Lão Lý đầy đe dọa.


Lý Hắc bước lên phía trước, chiếc gậy ba-toong gõ nhẹ lên mặt đất: *Cộc.*


Gã nhìn Diệp Chi, đôi mắt hí híp lại đầy tính toán tàn nhẫn: "Nhạc Diệp Chi, tai của con nhỏ mù nhà mày đúng là nhạy bén thật đấy. Giữa tiếng đổ vỡ mà vẫn định vị được sơ hở của Vương Mãnh. Thú vị, đúng là thú vị. Tao nghe nói thùy chẩm của mày mang dị năng sóng não nguyên thủy của gia tộc Nhạc Thị cũ, có khả năng điều hòa thần kinh rất tốt."


Gã châm điếu xì gà, phả ra một ngụm khói độc hại thẳng vào mặt Nhạc Bách Sơn, khiến ông già ho sặc sụa.


"Hôm nay tao đến đây, ngoài việc đòi tiền, còn mang theo một lời đề nghị từ sòng bạc Hắc Sa," Lý Hắc thong thả nói, giọng gã lạnh tanh như băng tuyết khu trung tầng. "Chủ tịch sòng bạc của tụi tao đang cần một lượng lớn năng lượng sóng não thô để sạc pin cho các thiết bị điều hòa thần kinh của khách VIP. Thằng nhóc mù A Mộc này, tuy dị năng yếu, nhưng thùy thái dương của nó vẫn còn khá sạch sẽ. Nếu tụi mày không có năm vạn đồng Hertz để trả..."


Gã chỉ chiếc gậy ba-toong bọc vàng vào mặt A Mộc, gã cười khẩy: "...Thì tao sẽ mang thằng nhóc này đi. Bác sĩ Klaus ở sòng bạc của tao có kỹ thuật cấy chip thần kinh rất tốt, chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ một phần thùy thái dương của nó để lắp chip thu hoạch sóng não, là có thể trừ sạch khoản nợ năm vạn của tụi mày rồi."


"Không! Không được chạm vào A Mộc!" Nhạc Bách Sơn điên cuồng lao lên ôm lấy cậu bé, nhưng gã tay sai còn lại của Lý Hắc lập tức rút súng điện năng lượng gí thẳng vào cổ ông, ép ông quỳ sụp xuống đất.


A Mộc sợ hãi khóc nấc lên, hai tay ôm chặt lấy chân Nhạc Bách Sơn: "Cha nuôi! Chị Diệp Chi cứu em! Em không muốn bị cấy chip đâu! Em sợ lắm!"


Tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ mồ côi mù bẩm sinh dội thẳng vào tâm thức của Nhạc Diệp Chi. Màng não cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, gây ra một cơn co thắt dữ dội. Cô cảm nhận được nhịp tim hoảng loạn của A Mộc đang đập ở mức cực hạn, nhịp thở đứt quãng đầy tuyệt vọng của cha nuôi, và cả sự đắc ý, tàn nhẫn vô cảm của Lý Hắc.


Lũ tài phiệt thế giới ngầm và những kẻ tay sai của chúng coi mạng sống của những dị nhân cấp thấp nghèo khổ ở khu ổ chuột này như những con số, những bình chứa năng lượng có thể vắt kiệt và vứt bỏ bất cứ lúc nào.


Diệp Chi hít một hơi thật sâu để nén cơn đau nửa đầu đang bộc phát dữ dội. Cô đứng dậy từ chiếc ghế đàn dương cầm cổ, đôi mắt xám bạc vô hồn hướng thẳng về phía Lý Hắc. Dù không nhìn thấy gã, nhưng uy áp tinh thần toát ra từ vóc dáng mảnh mai của cô gái mười chín tuổi vẫn khiến Lý Hắc vô thức lùi lại nửa bước.


"Lý chủ quản," giọng Diệp Chi thanh tao, trong vắt nhưng mang theo một sự kiên định lạnh lùng không thể lay chuyển. "Nợ nần của phòng trà Bạch Sa Đường là do chúng tôi ký kết. A Mộc là người của phòng trà, các người không có quyền động vào nó."


"Quyền lực ở khu ổ chuột này do súng đạn và sòng bạc Hắc Sa định đoạt, con nhỏ mù kia!" Lý Hắc cười lớn đầy ngạo mạn. Gã vung chiếc gậy ba-toong, gõ mạnh xuống sàn đất nện một tiếng *RẦM* cuối cùng.


"Hạn chót là ngày mai," Lý Hắc ghé sát tai Diệp Chi, hơi thở nồng nặc mùi xì gà của gã làm cô nhíu mày. "Ngày mai, nếu tao không thấy năm vạn đồng Hertz đặt trên bàn này, hoặc mày không tự nguyện giao nộp thằng nhóc A Mộc để bác sĩ Klaus tiến hành phẫu thuật cấy chip vắt kiệt sóng não bán cho giới tài phiệt..."


Gã lùi lại, quay lưng bước ra khỏi cửa phòng trà, giọng gã lạnh lùng vọng lại giữa tiếng mưa rơi xám xịt của hẻm Sắt Rỉ:


"...Thì tao và băng đảng Hắc Sa sẽ san bằng cái phòng trà Bạch Sa Đường này, đập nát cây đàn dương cầm rỉ sét của mày, và ném xác cha nuôi của mày xuống sông lân tinh. Tụi mày chỉ có hai mươi tư giờ thôi!"


Tiếng bước chân nặng nề của bọn đòi nợ xa dần, để lại phòng trà Bạch Sa Đường hoang tàn trong tiếng mưa rơi rỉ rả. Không khí trong phòng đông đặc sự tuyệt vọng và im lặng đáng sợ.


Diệp Chi đứng lặng im giữa phòng trà đổ nát, đôi bàn tay cô khẽ siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Gió lạnh mang theo sương mù lân tinh ẩm ướt thổi qua khe cửa vỡ, mơn trớn trên đôi mắt xám bạc u buồn của cô gái mù bẩm sinh. Thời gian hai mươi tư giờ đang bắt đầu đếm ngược, và bóng tối tàn bạo của thế giới ngầm Tân Khánh đang thực sự nuốt chửng lấy thánh địa yên bình duy nhất của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!