Sát Thủ Dạ Hành
Mưa giông bắt đầu đổ xuống Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế như trút nước. Những hạt mưa nặng trĩu, lạnh buốt như những mảnh sắt vụn găm thẳng xuống nền đất đá rách nát, cuốn trôi đi lớp bụi bẩn bám trên hàng vạn bia mộ vô danh đổ nát. Gió rít gào qua các khe đá, mang theo âm khí lạnh lẽo và tiếng hú hét rợn người của oán linh tích tụ vạn năm. Bầu trời đen kịt thỉnh thoảng lại bị xé toạc bởi những tia chớp màu tím nhạt, chiếu tỏ bóng dáng gầy gò của Lâm Uyên đang đứng lặng giữa làn sương mù xám xịt.
Lời cảnh báo khàn khàn của lão gác mộ Thẩm Vô Danh vẫn còn vang vọng trong thức hải của hắn: "Huyết mạch Lôi tộc... Đồng Sinh Khế... Tiểu tử, ngươi quả thực là một kẻ điên dám đem mạng sống ra đánh cược với trời." Lão già còng lưng ấy đã lầm lũi quay bước đi vào bóng tối sâu thẳm của nghĩa trang, để lại Lâm Uyên một mình đối mặt với đan điền lôi trì đang bị đông cứng nhẹ. Luồng kiếm ý tịch diệt mà Thẩm Vô Danh để lại khi gõ vào trán hắn lúc chập tối vẫn đang như một khối băng vạn năm, khóa chặt dòng chảy lôi lực biến dị bên trong.
Lâm Uyên khẽ ho khan một tiếng, bước nhanh về phía căn nhà tranh tồi tàn nằm cô độc ở góc nghĩa trang. Mỗi bước đi của hắn nặng nề vô cùng, bả vai trái râm ran đau nhức do vết bỏng điện từ suối ngầm mỏ độc vẫn chưa hoàn toàn lành lặn. Hắn đẩy cánh cửa gỗ mục nát, bước vào trong và khép chặt lại để ngăn những luồng gió lốc mang theo oán khí ùa vào. Căn nhà tranh trống trơn, chỉ có một chiếc giường tre ọp ẹp và một chiếc bàn gỗ nứt nẻ.
Lâm Uyên ngồi xếp bằng trên giường tre, cởi bỏ lớp hắc y rách nát bám đầy bụi quặng. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu hỏa đỏ lòm đặt trên bàn, lồng ngực của hắn hiện ra một vết sẹo hình sấm sét màu tím thẫm rỉ ra những vệt máu đen kịt. Đó chính là Đồng Sinh Thạch rỉ sét đã khảm sâu vào da thịt hắn, liên kết sinh mệnh của hắn với vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo Vân Hoài Tử. Ngay bên cạnh vết sẹo khế ước, chiếc Phù Dung Huyết Ngọc gia truyền bị vỡ đeo trước ngực đang tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ nhạt ấm áp, giúp tâm trí hắn giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối trước sự ăn mòn hằng đêm của oán khí nghĩa trang.
"Thẩm lão đầu nói đúng, phong ấn đan điền lôi trì của ta chỉ là giải pháp tạm thời của Vân Hoài Tử để ngăn ta đột phá kích hoạt lôi kiếp sớm. Nhưng kiếm ý tịch diệt của lão gác mộ này... thực sự quá thâm sâu." Lâm Uyên thầm nghĩ, đôi mắt sâu thẳm híp lại lạnh lùng. Hắn vận hành Bất Diệt Lôi Kinh, cố gắng dẫn dắt những tia sét nhỏ li ti từ các huyệt đạo trên da thịt chảy về đan điền để mài mòn khối băng kiếm ý.
*Ầm!*
Một tiếng sấm nổ vang trời ngay phía trên mái nhà tranh rách nát. Lâm Uyên không hề sợ hãi, ngược lại còn chủ động mở rộng lỗ chân lông nhục thân Lôi Huyết Thể Sơ Cấp. Nhờ thể chất biến dị kháng lôi điện, hắn bắt đầu hấp thụ những luồng lôi khí tự nhiên rò rỉ từ trận lôi giông bên ngoài để làm ấm kinh mạch, chậm rãi làm nứt vỡ khối băng kiếm ý tịch diệt trong đan điền. Từng chút một, lôi lực biến dị màu tím thẫm trong đan điền lôi trì bắt đầu hoạt động trở lại, phát ra những tiếng nổ lách tách nhỏ như tiếng tằm ăn dâu.
Đột ngột, Thần Thức Sơ Khai mạnh mẽ của Lâm Uyên—luồng thần thức được rèn luyện và mở rộng gấp đôi tu sĩ đồng cấp nhờ liên tục chịu đựng áp lực tinh thần cực hạn của Đồng Sinh Khế—khẽ dao động.
Trong phạm vi mười trượng quanh căn nhà tranh, sương mù oán khí nghĩa trang bỗng nhiên bị rẽ sang hai bên một cách vô cùng quỷ dị. Luồng gió lốc thổi qua không còn mang theo tiếng hú hét hỗn loạn của oán linh nữa, mà thay vào đó là một luồng sát khí lạnh lẽo, sắc bén và vô cùng chuyên nghiệp.
Kẻ đến không phải là oán linh vô trí, cũng không phải là lính canh mỏ quặng độc của Triệu Hùng.
Đây là một tu sĩ dạn dày kinh nghiệm ám sát, mang theo tu vi Luyện Khí tầng 9 cực hạn!
Lâm Uyên không hề biến sắc. Hắn lập tức thổi tắt chiếc đèn dầu hỏa trên bàn, căn nhà tranh chìm vào bóng tối tịch mịch. Hắn lướt nhẹ xuống giường tre, tay phải siết chặt thanh Thiết Kiếm rỉ sét—thanh kiếm sắt thường do hắn tự rèn đúc tại lò rèn của Mặc lão nhân bằng sắt phế thải mỏ quặng, được tôi luyện bằng lôi dịch tinh khiết nên vô cùng dẻo dai.
*Vút!*
Cửa sổ phía sau nhà tranh đột ngột vỡ vụn thành trăm mảnh gỗ mục. Một bóng đen mặc y phục dạ hành màu đen tuyền, mặt đeo mặt nạ sắt xám lạnh lùng lao vào như một con chim ưng săn mồi trong đêm tối. Trên tay gã là một thanh đoản kiếm mảnh khảnh, tỏa ra luồng ánh sáng màu xanh lục u ám của kịch độc Hóa Điền Tán—loại độc dược chuyên dùng để phế bỏ đan điền của tu sĩ Luyện Khí Kỳ.
Đó chính là Cơ Huyền, sát thủ nuôi dưỡng của Cơ gia do Cơ Vô Ưu phái đến để diệt khẩu Lâm Uyên.
Cơ Huyền vung đoản kiếm độc, nhắm thẳng vào yết hầu của Lâm Uyên đâm tới một chiêu đoạt mạng nhanh như chớp. Luồng kiếm khí sắc bén xé rách không khí phát ra tiếng rít gào rợn người.
Lâm Uyên đã chuẩn bị từ trước. Ngay trong khoảnh khắc mũi kiếm độc áp sát, hắn vận hành lôi lực dưới lòng bàn chân bằng Bất Diệt Lôi Kinh, kích hoạt Thân pháp chiêu thức Lôi Ảnh Bộ.
*Xoẹt!*
Một tia sét màu tím thẫm bùng lên trong bóng tối, Lâm Uyên di chuyển cực tốc sang bên phải một thước, để lại một tàn ảnh sấm sét mờ ảo ngay tại vị trí cũ. Đoản kiếm của Cơ Huyền đâm xuyên qua tàn ảnh, chém hụt vào khoảng không.
"Hử? Thân pháp lôi hệ thật nhanh!" Cơ Huyền khẽ trầm trồ trong lòng, nhưng phản xạ của một sát thủ Luyện Khí tầng 9 cực hạn vô cùng đáng sợ. Gã không hề thu chiêu, lập tức xoay cổ tay, đoản kiếm độc vẽ thành một đường vòng cung sắc bén quét ngang về phía lồng ngực Lâm Uyên.
Lâm Uyên vừa mới ổn định thân hình sau Lôi Ảnh Bộ, đan điền lôi trì của hắn vẫn còn bị đông cứng nhẹ bởi tàn dư kiếm ý tịch diệt của Thẩm Vô Danh, khiến tốc độ vận chuyển linh lực bị chậm đi một nhịp thở. Hắn không kịp lùi lại né tránh lần thứ hai.
*Rắc!*
Đoản kiếm độc của Cơ Huyền chém thẳng vào lồng ngực Lâm Uyên. Một tiếng kim loại rạn nứt chói tai vang lên. Tấm Hộ Ngực Giáp Sắt bằng sắt đen dày do Tần Thiết Y tự tay rèn đúc giấu dưới lớp áo vải thô bị chém đứt lìa làm đôi, vỡ vụn thành những mảnh sắt nhỏ rơi rớt xuống đất.
Sức mạnh của nhát chém quá lớn, lưỡi kiếm độc sượt qua bả vai phải của Lâm Uyên, để lại một vết chém dài ba tấc. Máu tươi rỉ ra, nhưng ngay lập tức chuyển sang màu đen kịt do độc tố Hóa Điền Tán bám trên lưỡi kiếm bắt đầu ăn mòn da thịt. Cơn đau thiêu đốt tột cùng bùng phát từ vết thương, khiến bả vai phải của hắn tê dại.
"Chết đi, tên phế vật gác mộ!" Cơ Huyền cười lạnh, áp sát chớp nhoáng, vung kiếm đâm tiếp nhát thứ hai hòng kết liễu nhanh gọn.
Lâm Uyên chịu đựng nỗi đau thiêu đốt của kịch độc, đôi mắt hắn không hề dao động mà rực lên tia sáng lạnh lùng. Hắn siết chặt thanh Thiết Kiếm rỉ sét bằng tay trái, dồn toàn bộ lôi lực biến dị vừa mới phá vỡ khối băng kiếm ý trong đan điền vào thân kiếm.
Thân kiếm sắt thường rỉ sét đột ngột rực sáng lôi điện tím thẫm cuồng bạo, phát ra tiếng sấm nổ đanh gọn. Lâm Uyên đâm ngược một nhát Tịch Diệt Nhất Kiếm—chiêu thức kiếm ý vô tình chém đứt sinh cơ mà hắn học lỏm được từ Thẩm Vô Danh.
*Keng!*
Mũi kiếm của Lâm Uyên đâm thẳng vào ngực Cơ Huyền. Thế nhưng, một luồng ánh sáng vàng kim chói mắt đột ngột bùng lên từ hộ thân linh lực của tên sát thủ Luyện Khí tầng 9 cực hạn. Linh lực hộ thể của Cơ Huyền dày đặc và kiên cố như một bức tường đồng vách sắt, chặn đứng hoàn toàn nhát kiếm tịch diệt của Lâm Uyên.
"Một thanh sắt thường rỉ sét mà cũng đòi phá phòng ngự của ta? Nực cười!" Cơ Huyền hừ lạnh một tiếng, dồn linh lực vào lồng ngực phản chấn cực mạnh.
*Răng rắc!*
Thân kiếm sắt thường của Lâm Uyên không chịu nổi sức mạnh phản chấn khổng lồ của tu sĩ tầng 9, vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn lấp lánh lôi điện tím nhạt rơi rớt đầy đất. Lâm Uyên bị chấn động mạnh, lùi liên tiếp năm bước, lưng đập mạnh vào vách tường đất của căn nhà tranh, khiến vách tường rạn nứt dữ dội.
Cơ Huyền không để cho Lâm Uyên có cơ hội thở dốc. Gã lao lên như một bóng ma, đoản kiếm độc đâm thẳng vào đan điền của Lâm Uyên hòng phế bỏ hoàn toàn tu vi của hắn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Uyên không hề lùi bước. Hắn ngưng tụ lôi điện tạp chất màu tím thẫm bao phủ bàn tay phải rỉ máu độc, kích hoạt Khống Lôi Trảo. Bàn tay hắn hóa thành một vuốt sắt lôi điện sắc bén, chộp thẳng vào lưỡi đoản kiếm độc của Cơ Huyền hòng cướp đoạt vũ khí.
*Xèo xèo!*
Lôi điện cuồng bạo va chạm với huyết sát linh lực trên đoản kiếm. Thế nhưng, chênh lệch tu vi giữa Luyện Khí tầng 4 và Luyện Khí tầng 9 cực hạn quá lớn. Luồng linh lực hộ thể trên kiếm của Cơ Huyền chấn vỡ hoàn toàn vuốt sắt lôi điện của Lâm Uyên, làm rách nát da thịt bàn tay phải của hắn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả lưỡi kiếm độc.
Lâm Uyên bị chấn bay ra khỏi căn nhà tranh rách nát, ngã nhào xuống đất bùn lạnh buốt của nghĩa trang ngoại môn bên ngoài. Cơn mưa giông cuồng bạo xối xả trút xuống khuôn mặt đầy máu và bùn đất của hắn, làm mát đi phần nào cơn đau thiêu đốt của độc tố Hóa Điền Tán đang lan nhanh từ bả vai phải vào kinh mạch.
Cơ Huyền chậm rãi bước ra từ trong căn nhà tranh đổ nát, đoản kiếm độc trên tay gã rỏ xuống những giọt máu đen kịt hòa vào nước mưa. Gã nhìn Lâm Uyên đang chật vật gượng dậy bên cạnh một ngôi mộ cổ rạn nứt rêu phong, ánh mắt lộ rõ sự khinh bỉ tột độ.
"Cơ đại thiếu gia quả thực quá cẩn thận khi phái ta đến giết một tên phế căn kiếp nô như ngươi. Hôm nay, nghĩa trang này sẽ là nấm mồ chôn thây của ngươi!" Cơ Huyền lạnh lùng nói, từng bước áp sát.
Lâm Uyên tựa lưng vào tấm bia mộ cổ rách nát, hơi thở dồn dập. Hắn cảm nhận được kịch độc Hóa Điền Tán đang không ngừng ăn mòn đan điền lôi trì của mình, kinh mạch vai phải tê dại hoàn toàn không thể cử động. Sức mạnh vật lý của hắn đang cạn kiệt nhanh chóng.
Nhưng tâm trí của Lâm Uyên lúc này lại lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn không hề có ý định chạy trốn hay van xin. Hắn biết rõ, trong cuộc chiến sinh tử vượt cấp này, vũ khí mạnh nhất của hắn không phải là kiếm thuật hay lôi lực thô sơ, mà chính là cái chết của bản thân hắn!
"Ngươi muốn giết ta?" Lâm Uyên khàn giọng nói, khóe môi rách nát khẽ nhếch lên một nụ cười điên cuồng và lạnh lẽo tột cùng.
Hắn chậm rãi thẳng người dậy, chủ động buông lỏng hoàn toàn phòng ngự nhục thân Lôi Huyết Thể. Lâm Uyên dịch chuyển cơ thể một chút, đưa lồng ngực trái của mình—nơi khảm sâu Đồng Sinh Thạch rỉ sét đang rực sáng lôi văn tím nhạt—hướng thẳng về phía mũi kiếm độc của Cơ Huyền.
Hắn đang đánh cược. Hắn đánh cược rằng nếu Cơ Huyền đâm trúng tim hắn, khế ước phản phệ cưỡng chế sẽ truyền dịch 100% sát thương chí mạng sang vị Tiên Tôn Vân Hoài Tử tối cao. Và Vân Hoài Tử, để tự cứu mạng mình, chắc chắn sẽ phải dùng thần thông từ xa can thiệp tiêu diệt tên sát thủ này.
Cơ Huyền nhìn thấy nụ cười điên cuồng của Lâm Uyên, trong lòng bỗng dấy lên một luồng cảm giác bất an kỳ lạ. Nhưng gã lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó. Một tên phế căn sắp chết thì có thể làm được gì?
"Chết đi!"
Cơ Huyền gầm lên một tiếng, vung đoản kiếm độc đâm thẳng một đòn chí mạng vào tim Lâm Uyên.
Mũi kiếm mang theo kịch độc Hóa Điền Tán xé rách màn mưa lạnh buốt, đâm thẳng tới lồng ngực trái của Lâm Uyên. Khoảng cách thu hẹp lại cực nhanh.
Một phân...
Nửa phân...
Ngay khi mũi kiếm sắc bén rạch rách lớp áo vải thô xám bám bụi, chạm vào bề mặt rỉ sét của Đồng Sinh Thạch—
*Uỳnh!*
Một luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực rỡ như sợi tơ máu đột ngột từ lồng ngực Lâm Uyên bùng phát, phóng thẳng lên bầu trời giông bão xám xịt, rực sáng dữ dội xé rách màn đêm tăm tối của nghĩa trang hoang phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!