Nhạc nềnWuxia3

Gác Mộ Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Linh Quặng Độc số 9 chưa bao giờ thôi rên rỉ, nhưng đêm nay, sự im lặng của nó lại mang theo một mùi vị chết chóc khác thường. Phía trên văn phòng chấp sự, ánh đèn dầu hỏa đỏ lòm hắt qua khe cửa gỗ mục nát. Chưởng quản Triệu Hùng đang nhìn chằm chằm vào một vệt chất lỏng màu vàng nhạt, lấp lánh những tia điện nhỏ li ti đang rỉ ra từ kẽ nứt của phiến đá lát nền. Đó là máu lôi tính rỉ sét của Phùng Hổ—tên lính canh vừa bị Lâm Uyên bẻ cổ diệt khẩu.


"Máu của Phùng Hổ... rò rỉ từ mạch ngầm khu số 9." Triệu Hùng nghiến răng, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. "Khu vực đó chỉ toàn lũ phế căn kiếp nô. Đêm nay, ta sẽ san bằng khu số 9 để tìm ra kẻ nào dám cả gan giết lính canh của Quặng Độc Ban!"


Thế nhưng, ngay khi Triệu Hùng vừa nhấc chiếc roi lôi điện định bước ra ngoài phát lệnh vây quét, không gian xung quanh gã đột ngột vặn vẹo. Một luồng uy áp vô hình, lạnh lẽo như băng tuyết từ trên trời giáng xuống, ép chặt lấy lồng ngực Triệu Hùng khiến gã quỳ sụp xuống đất, thở dốc trong kinh hoàng.


Giữa hư không, một đạo sắc lệnh bằng ngọc giản màu vàng kim rực rỡ từ từ đáp xuống. Giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng của Tiên Tôn Vân Hoài Tử vang vọng trực tiếp trong thức hải của Triệu Hùng:


"Kiếp nô Lâm Uyên mang mệnh cách âm hàn, thích hợp trấn áp oán khí nghĩa trang. Lập tức điều chuyển hắn sang làm việc gác mộ tại Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế. Cuộc điều tra hụt quân số tại khu số 9... chấm dứt tại đây."


Sắc lệnh của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo Linh Châu chính là thiên quy tối cao. Triệu Hùng dù có trăm ngàn lá gan cũng không dám hé răng nửa lời. Gã chỉ biết run rẩy dập đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống vệt máu rỉ sét dưới đất.


Sáng hôm sau, Lâm Uyên được áp giải rời khỏi Linh Quặng Độc số 9 dưới sự giám sát chặt chẽ của hai chấp sự ngoại môn. Hắn khoác trên mình bộ hắc y rách nát, vai đeo một chiếc tay nải thô sơ chứa vài bộ quần áo vải xám bám bụi quặng. Nhục thân của hắn, sau khi đúc thành công Lôi Huyết Thể Sơ Cấp, đã trở nên săn chắc, cứng cáp như sắt đá ẩn sau dáng vẻ gầy gò của một tên phế căn kiếp nô.


Bước ra khỏi hầm mỏ tối tăm sau nhiều năm giam cầm, ánh nắng ban mai của Thái Huyền Giới chiếu thẳng vào mắt Lâm Uyên khiến hắn khẽ nheo mắt lại. Hắn quay đầu nhìn lại dãy núi linh quặng độc sừng sững phía sau, trong lòng thầm nhủ: "Dao nhi, muội hãy ngủ đông thật tốt dưới mật thất ngầm. Chờ ta tìm được thân phận hợp pháp và thọ nguyên dịch cực phẩm, ta sẽ đón muội đi."


Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế nằm biệt lập ở sườn phía bắc của tông môn, cách khu mỏ quặng độc hơn mười dặm. Càng tiến gần nghĩa trang, không khí càng trở nên lạnh lẽo, u ám. Sương mù oán khí màu xám tro dày đặc bao phủ khắp nơi, che khuất tầm nhìn. Những rặng cây khô héo, khẳng khiu như những cánh tay quỷ trồi lên từ lòng đất đá rách nát.


Hàng vạn bia mộ vô danh rạn nứt, đổ nát nằm la liệt dưới chân núi. Thỉnh thoảng, những luồng gió lốc mang theo âm khí và lôi oán quét qua, phát ra những tiếng hú hét rợn người như oán linh đang cắn nuốt thần thức của người sống.


"Cút vào trong đi! Từ nay về sau, nơi này là nhà của ngươi. Đừng hòng nghĩ đến việc trốn thoát!" Một tên chấp sự đẩy mạnh Lâm Uyên vào cổng nghĩa trang rồi vội vã quay đầu bỏ chạy, không dám nán lại nửa bước vì sợ âm khí ăn mòn kinh mạch.


Lâm Uyên đứng vững vàng giữa làn sương mù xám xịt. Thần Thức Sơ Khai mạnh mẽ của hắn lập tức quét qua phạm vi mười trượng xung quanh. Hắn cảm nhận được một luồng oán khí dồi dào, lạnh lẽo đang luồn lách qua các huyệt đạo trên da thịt, nhưng ngay lập tức bị lôi lực biến dị trong đan điền lôi trì hấp thụ và chuyển hóa thành năng lượng thối thể ấm áp.


*Xoẹt... xoẹt...*


Tiếng chổi tre quét lá rụng vang lên đều đặn, khàn khàn từ phía sau một ngôi mộ cổ rêu phong.


Lâm Uyên xoay người, cảnh giác nhìn về hướng âm thanh. Một lão già còng lưng, râu tóc bạc phơ xơ xác như cỏ úa, đang lầm lũi quét những chiếc lá khô héo bám đầy bụi đất. Lão mặc bộ áo vải xám rách nát sờn vai, đôi mắt đục ngầu, lờ đờ như người nửa tỉnh nửa điên. Trên tay lão là một chiếc chổi tre mộc mạc, thỉnh thoảng lão lại dừng lại, ho khan vài tiếng khục khặc.


Đó chính là Thẩm Vô Danh—lão gác mộ nghĩa trang kỳ bí.


Lâm Uyên không tiến lại gần, hắn thong thả bước về phía căn nhà tranh tồi tàn nằm ở góc nghĩa trang—nơi được chỉ định làm nơi ở mới của hắn. Hắn dọn dẹp qua loa chiếc giường tre mục nát, rồi ngồi xếp bằng vận hành Bất Diệt Lôi Kinh để ổn định tu vi Luyện Khí Tầng 4 vừa mới đột phá.


Đêm xuống, nghĩa trang hoang phế trở nên tĩnh mịch đáng sợ. Sương mù oán khí dâng cao ngập đầu gối. Lâm Uyên bước ra khỏi nhà tranh, đứng trước một khoảng đất trống đầy lá rụng. Hắn muốn thử nghiệm giới hạn kiểm soát lôi lực của nhục thân mới đúc.


Hắn hít sâu một hơi, âm thầm vận hành lôi lực biến dị từ đan điền lôi trì chảy xuôi theo các kinh mạch bả vai phải. Lâm Uyên lén lút giải phóng một luồng lôi khí thô sơ, vô hình ra ngoài lòng bàn tay, định dùng luồng khí này để quét sạch đống lá rụng xung quanh bia mộ mà không gây tiếng động.


Thế nhưng, ngay khi luồng lôi khí vô hình của hắn vừa mới phóng ra ngoài nửa thước—


*Xoẹt!*


Chiếc chổi tre của Thẩm Vô Danh đột ngột phất nhẹ một nhịp từ khoảng cách trượng ngoại. Một luồng kiếm ý tịch diệt thâm sâu, u ám như hư vô phóng ra, triệt tiêu hoàn toàn luồng lôi khí biến dị của Lâm Uyên ngay lập tức mà không để lại bất kỳ dư chấn nào.


Lâm Uyên kinh ngạc tột độ. Hắn lập tức lùi lại ba bước phòng thủ, đôi mắt sâu thẳm híp lại sắc lạnh. Hai bàn tay hắn khẽ co lại, lôi điện tím thẫm bắt đầu ngưng tụ ở các đầu ngón tay phải, chuẩn bị kích hoạt Khống Lôi Trảo quyết tử.


"Tiểu tử, lôi lực của ngươi tạp chất quá nhiều, lại dám ở nơi nghĩa trang đầy oán khí này phóng thích lôi khí. Ngươi muốn dẫn dụ thấu kính tuần tra của Chấp Pháp Đường tới đây sao?"


Thẩm Vô Danh cười khàn khàn, bước ra từ bóng tối của bia mộ cổ. Lão không hề vung chổi tấn công, nhưng tốc độ di chuyển của lão nhanh đến mức Thần Thức Sơ Khai của Lâm Uyên hoàn toàn không bắt kịp.


Chưa đầy một chớp mắt, Thẩm Vô Danh đã xuất hiện ngay trước mặt Lâm Uyên. Lão vươn một ngón tay gầy gò, khô héo như cành củi khô, gõ nhẹ vào trán Lâm Uyên.


*Boong!*


Một luồng kiếm ý tịch diệt lạnh buốt thâm nhập vào thức hải của Lâm Uyên, lập tức dập tắt toàn bộ linh lực lôi điện đang ngưng tụ trên tay hắn. Lâm Uyên cảm thấy đầu óc chấn động nhẹ, đan điền lôi trì bị đông cứng tạm thời, hoàn toàn không thể phản kháng.


Lâm Uyên nén đau, nhìn sâu vào đôi mắt đục ngầu nhưng sắc bén như kiếm quang của lão già trước mặt. Hắn nhận ra lão già này sở hữu tu vi kinh người dù đan điền có vẻ đã bị phế truất, và quan trọng nhất—lão không hề mang theo sát ý.


"Bái kiến tiền bối." Lâm Uyên thu hồi lôi lực, cúi đầu sòng phẳng bái lạy. "Là vãn bối sơ suất."


Thẩm Vô Danh thu tay về, chống chiếc chổi tre xuống đất, cười khục khặc đầy ẩn ý: "Khá khen cho một tên phế căn kiếp nô mang huyết mạch tội tộc. Lôi Huyết Thể Sơ Cấp... tu vi Luyện Khí tầng 4... Tiểu tử, ngươi ngụy trang rất tốt, nhưng trước mắt những tu sĩ Nguyên Anh trở lên của Chấp Pháp Đường, vết sẹo khế ước trên ngực ngươi sẽ là mồi ngon cho Thiên Quy Thấu Kính."


Lâm Uyên biến sắc: "Tiền bối biết về khế ước của vãn bối?"


Thẩm Vô Danh không trả lời trực tiếp. Lão quay lưng lại, vừa quét lá vừa chậm rãi nói: "Ta từng là Đại trưởng lão nội môn của Thái Huyền Tiên Tông, bị Vân Hoài Tử phế truất tu vi và đày xuống gác mộ này chỉ vì phát hiện ra âm mưu nghịch thiên của lão. Vân Hoài Tử... lão ta là kẻ ngụy quân tử tột cùng. Lão điều chuyển ngươi tới đây không phải vì từ bi, mà là để giam lỏng ngươi dưới tàn trận nghĩa trang này, ngăn cản ngươi đột phá gây kích hoạt lôi kiếp sớm."


Lâm Uyên siết chặt nắm tay: "Vãn bối phải làm sao để che mắt Chấp Pháp Đường?"


Thẩm Vô Danh dừng chổi, quay lại nhìn Lâm Uyên, ánh mắt đục ngầu đột ngột rực lên một luồng sáng xám u uất:


"Ta truyền cho ngươi khẩu quyết của Khí Tức Ngụy Trang Pháp. Dùng độc tố lôi thạch rỉ sét của mỏ độc bôi lên đan điền, kết hợp vận hành khí tức u ám của nghĩa trang hoang phế này để bao phủ bên ngoài đan điền lôi trì. Người ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy một phế căn kiếp nô sắp chết vì độc quặng, đan điền u ám bế tắc hoàn toàn."


Lão già dừng lại một nhịp, nhìn sâu vào lồng ngực Lâm Uyên—nơi ẩn hiện ấn ký Đồng Sinh Khế đang phát ra ánh sáng tím nhạt rỉ máu đen dưới lớp áo vải thô—rồi cười khàn khàn đầy điên cuồng:


"Huyết mạch Lôi tộc... Đồng Sinh Khế... Tiểu tử, ngươi quả thực là một kẻ điên dám đem mạng sống ra đánh cược với trời."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!