Lôi Huyết Thức Tỉnh
Bóng tối dưới lòng Linh Quặng Độc số 9 chưa bao giờ thôi rên rỉ. Tiếng nước độc rỉ sét nhỏ giọt xuống những khe đá buốt giá vang lên đều đặn như tiếng gõ nhịp của tử thần. Trong mật thất ngầm ẩm ướt, Lâm Uyên đang dầm mình trong một bồn nước gỗ thô sơ chứa đầy Cổ Lôi Thủy màu vàng nhạt, xung quanh tỏa ra những tia chớp nhỏ li ti nổ lách tách.
Lúc này, cơ thể hắn đang phải gánh chịu một cuộc tra tấn tột cùng. Luồng hàn khí cực hàn của Băng Phách Linh Dịch còn sót lại từ đợt điều trị châm cứu của Diệp Hồng Trần vẫn đang ngưng tụ đậm đặc trong các nhánh kinh mạch phế thải. Khi luồng hàn khí ấy va chạm với lôi tính cuồng bạo của Cổ Lôi Thủy, hai luồng năng lượng đối nghịch lập tức biến cơ thể hắn thành một chiến trường tàn khốc.
"Ư... hự!"
Lâm Uyên cắn chặt răng, da thịt toàn thân co rút lại, nổi lên những đường gân xanh tím lồi lõm như giun bò dưới da. Đan điền phế căn bẩm sinh của hắn rên rỉ dữ dội, lôi trì biến dị vừa mới hình thành liên tục bị nông sâu ép chặt rồi lại giãn nở ra dưới sự tàn phá của băng và lôi. Nỗi đau đớn này không chỉ cắn nuốt da thịt, mà còn như muốn xé rách thần hồn của hắn thành trăm mảnh.
Nhưng ánh mắt Lâm Uyên vẫn lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Hắn không hề rên rỉ một tiếng. Hắn biết rõ, phế căn muốn nghịch mệnh tu tiên thì phải chịu đựng những thứ mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Hắn vận hành khẩu quyết của Bất Diệt Lôi Kinh trong thức hải, dẫn dắt luồng hàn khí Băng Phách Linh Dịch dung hợp hoàn hảo với tàn lực thủy tính nhu hòa của mẫu thân Tô Nhu để lại, biến chúng thành một màng chắn bảo vệ tâm mạch, rồi cưỡng chế hấp thụ lôi lực cuồng bạo từ Cổ Lôi Thủy vào sâu trong tủy xương.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong huyết quản của hắn. Luồng máu đỏ tươi của Lâm Uyên bắt đầu biến đổi, ngưng tụ lại thành những tia sáng màu tím thẫm rực rỡ. Lớp da bên ngoài của hắn vốn gầy gò, xám xịt do độc tố quặng mỏ nay dần bong tróc, để lộ ra một lớp da mới màu đồng hun xù xì, thô ráp nhưng cứng cáp như sắt đá.
Lôi Huyết Thể Sơ Cấp đã đúc thành công!
Đồng thời, tu vi của hắn cũng thuận thế đột phá bình cảnh, chính thức bước vào Luyện Khí Tầng 4. Luồng lôi lực tinh khiết hóa lỏng chảy xuôi trong đan điền biến dị, làm mát dịu đi những vết thương rách nát cũ.
Lâm Uyên từ trong bồn gỗ bước ra, mặc vào bộ y phục vải thô xám bám đầy bụi quặng. Hắn khẽ nắm chặt tay phải, cảm nhận sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn dồi dào chưa từng có. Tuy nhiên, niềm vui thăng cấp chưa kịp lan tỏa thì Thần Thức Sơ Khai mạnh mẽ của hắn đột ngột chấn động.
Hắn nghe thấy những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập kèm theo tiếng roi da quất vun vút vào vách đá ngầm từ phía đường hầm dẫn vào mật thất.
"Tên phế vật Lâm Uyên trốn ở đâu rồi? Hôm nay nếu không giao ra rổ lương thực bổ dưỡng của con ranh con kia, ta sẽ lột da toàn bộ kiếp nô khu số 9 này!"
Giọng nói hung tợn, thô bạo của Phùng Hổ vang lên đầy ác ý. Hắn là tên lính canh tàn bạo khét tiếng của Quặng Độc Ban, chuyên bóc lột và đánh đập kiếp nô để lấy niềm vui bệnh hoạn. Hôm nay, Phùng Hổ lén lút tuần tra sâu vào khu mỏ hoang số 9, vô tình phát hiện ra lối đi ngầm dẫn đến mật thất ẩn giấu.
Lâm Uyên biến sắc, ánh mắt lập tức rực lên sát khí ngập trời. Hắn vội vã lướt nhanh vào gian phòng bên cạnh.
Tại đó, Lâm Dao đang nằm thiếp đi trên chiếc giường rơm xơ xác, gương mặt gầy yếu tái nhợt như giấy bản, trên trán ẩn hiện tội ấn màu đen tàn khuyết đang không ngừng cắn nuốt sinh mệnh lực của nàng. Bên cạnh giường, tên lính canh Phùng Hổ đang hung hãn giật lấy rổ thức ăn bổ dưỡng chứa vài củ linh chi thô sơ mà Lâm Uyên vất vả tích lũy để nuôi sống muội muội. Hắn thậm chí còn giơ chiếc roi sắt gỉ điện lên, định quất thẳng vào cơ thể yếu ớt của Lâm Dao để thị uy.
"Dừng tay!"
Lâm Uyên quát lạnh, bóng dáng gầy gò lướt ra từ bóng tối như một bóng ma lôi đình, chắn ngay trước giường của muội muội.
Phùng Hổ dừng roi, nhìn thấy Lâm Uyên liền nở nụ cười khinh bỉ tột cùng: "À, hóa ra tên phế vật gác mộ nhà ngươi trốn ở đây. Khá khen cho ngươi dám lén giấu một con ranh mang tội ấn và số lương thực cực phẩm này dưới hầm mỏ độc. Khôn hồn thì quỳ xuống dâng toàn bộ lôi tinh chất lượng cao ra đây, nếu không ta sẽ dùng roi điện này đánh nát đan điền của ngươi và con ranh kia ngay lập tức!"
Không đợi Lâm Uyên trả lời, Phùng Hổ đã mất kiên nhẫn vung mạnh chiếc roi sắt gỉ điện (*Roi Sắt Gỉ Điện*) quất thẳng vào bả vai trái của Lâm Uyên hòng thị uy cướp đồ. Chiếc roi sắt phát ra những tiếng nổ lách tách của luồng điện xanh vàng đầy tàn bạo.
*Chát!*
Tiếng roi da quất mạnh vào da thịt vang lên khô khốc. Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến nụ cười trên mặt Phùng Hổ hoàn toàn đông cứng.
Lâm Uyên đứng vững như bàn thạch, không hề lùi bước hay rên rỉ. Bả vai trái của hắn dưới lớp áo vải rách nát chỉ hiện lên một vết hằn màu trắng nhạt. Nhờ có nhục thân cứng như sắt đá của Lôi Huyết Thể Sơ Cấp, lực sát thương vật lý của chiếc roi sắt đã bị triệt tiêu đến 90%.
"Cái gì? Ngươi... nhục thân của ngươi làm sao có thể cứng như vậy?" Phùng Hổ kinh ngạc trợn tròn mắt.
Lâm Uyên không trả lời, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một cái xác chết. Hắn âm thầm truyền luồng lôi lực biến dị từ đan điền lôi trì kích hoạt mảnh Phù Dung Huyết Ngọc đeo trước ngực. Mảnh ngọc gia truyền bùng lên một luồng ánh sáng đỏ nhạt ấm áp, tạo ra một lực hút vô hình.
Phùng Hổ gầm lên, điên cuồng truyền linh lực kích hoạt luồng điện cực đại trên roi sắt quất tới tấp. Thế nhưng, toàn bộ luồng điện cuồng bạo phóng ra từ chiếc roi sắt vừa chạm vào ngực Lâm Uyên liền bị mảnh huyết ngọc và Đồng Sinh Thạch hấp thụ hoàn toàn sạch sẽ, không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho tâm mạch của hắn.
"Yêu thuật! Ngươi dám tu luyện tà công cấm thuật lôi hệ!"
Phùng Hổ hoảng sợ tột độ. Hắn nhận ra mình đã đụng phải một hung thần ẩn mình. Trong cơn hoảng loạn, hắn vội vàng buông roi, thò tay vào thắt lưng định kích hoạt tự bạo lính canh lệnh bài để phát tín hiệu báo động lên ban quản lý mỏ.
*Vút!*
Một tiếng xích sắt xé gió vang lên chói tai từ góc tối mật thất. Tần Thiết Y từ trong bóng tối lao ra như một con mãnh hổ, vung mạnh sợi xích sắt rèn từ quặng độc quấn chặt lấy cánh tay phải đang cầm lệnh bài của Phùng Hổ, cưỡng chế chặn đứng động tác kích hoạt báo động của hắn trong gang tấc.
"Lâm công tử, mau giết hắn! Không thể để hắn truyền tin!" Tần Thiết Y gầm lên, dùng toàn bộ cự lực luyện thể phàm nhân để khóa chặt đối thủ.
Lâm Uyên không chút do dự, hắn hít sâu một hơi, kích hoạt vết sẹo tội ấn trên ngực thông qua bí thuật Huyết Ấn Kích Hoạt. Vết sẹo hình sấm sét rỉ ra vài giọt máu đen loãng, kích thích huyết mạch tổ tiên Lôi tộc thức tỉnh nhẹ. Cơ bắp toàn thân hắn phồng lên, cự lực tăng vọt gấp đôi. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân đập mạnh bàn tay phải xuống mặt đất đá của mật thất.
"Cự Lực Chấn Địa!"
*Uỳnh!*
Một làn sóng chấn động lôi điện màu tím thẫm cuồng bạo lan tỏa xung quanh phạm vi ba trượng dưới đất. Mặt đất đá của mật thất ngầm nứt vỡ vụn, chấn động cực mạnh khiến Phùng Hổ hoàn toàn mất đi thăng bằng, ngã nhào ra đất, chiếc lệnh bài báo động văng ra xa.
Lâm Uyên lướt tới như một tia chớp màu tím bằng Lôi Ảnh Bộ, bàn tay phải ngưng tụ lôi điện tạp chất sắc bén hóa thành Khống Lôi Trảo. Hắn bóp chặt lấy yết hầu của Phùng Hổ, nhấc bổng cơ thể to lớn của tên lính canh lên không trung.
"Tha... tha mạng..." Phùng Hổ trợn ngược mắt, ú ớ van xin trong tuyệt vọng.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên lạnh lùng trong không gian tĩnh mịch. Lâm Uyên thẳng tay bẻ gãy cổ Phùng Hổ, dứt khoát chấm dứt sinh mệnh của tên ác bá tàn bạo.
Xác của Phùng Hổ đổ rụp xuống đất như một bao tải rách. Lâm Uyên buông tay, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trận chiến tuy ngắn ngủi nhưng đã tiêu hao nghiêm trọng huyết khí nhục thân của hắn, bả vai trái cũng bị bỏng rát nhẹ do luồng điện từ roi sắt truyền qua.
"Tần Thiết Y, mau đem xác hắn vứt xuống khe nứt sâu dưới lòng đất mỏ độc số 9. Dùng đất đá lấp kỹ lại." Lâm Uyên lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt không hề dao động.
"Rõ!" Tần Thiết Y nhanh chóng vác xác Phùng Hổ đi khuất vào bóng tối hầm mỏ.
Lâm Uyên quay lại giường, nhẹ nhàng đắp lại tấm chăn rơm cho Lâm Dao. Gương mặt muội muội vẫn ngủ say, hoàn toàn không biết vừa có một trận chiến sinh tử diễn ra để bảo vệ nàng.
Tần Thiết Y âm thầm dọn dẹp hiện trường vụ giết lính canh Phùng Hổ, dùng nước suối độc lau sạch các vết máu trên nền đá. Thế nhưng, vết máu lôi tính rỉ sét từ cơ thể Phùng Hổ—vốn đã bị biến dị do tiếp xúc với roi điện lâu năm—đã lén lút thấm sâu vào các kẽ nứt địa mạch xốp của mỏ độc số 9, rò rỉ ra ngoài và chảy dọc theo mạch nước ngầm dẫn thẳng tới khu vực văn phòng của chấp sự kho quặng phía trên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!