Linh Dịch Giải Độc
Bóng tối nơi mật thất ngầm Linh Quặng Độc số 9 đặc quánh như hắc ín, chỉ có tiếng nước độc rỉ sét nhỏ giọt đều đặn xuống nền đá buốt giá. Lâm Uyên nằm thoi thóp trên tảng đá phẳng, lồng ngực gầy gò trần trụi phập phồng những nhịp thở đứt quãng. Mỗi hơi thở rít lên như tiếng búa nện vào đan điền rách nát. Kịch độc Hóa Điền Tán đang điên cuồng cắn nuốt chút lôi khí thô sơ ít ỏi còn sót lại, biến kinh mạch của hắn thành những dòng sông dung nham rực lửa xám xịt.
Thế nhưng, sâu trong cái đan điền rách nát ấy, luồng tàn lực thủy tính nhu hòa do mẫu thân Tô Nhu để lại trước đêm diệt môn vẫn kiên cường hóa thành một lớp sương mờ mỏng manh, quấn chặt lấy tâm mạch của hắn. Nó giống như một đập nước nhỏ nhoi nhưng dẻo dai, ngăn không cho hỏa độc Hóa Điền Tán triệt tiêu hoàn toàn sinh cơ của hắn.
Ngay tại ngực trái, vết sẹo Đồng Sinh Khế hình sấm sét tàn khuyết rực lên ánh sáng tím nhạt rỉ máu đen kịt. Sợi nhân quả tuyến đỏ rực phóng thẳng lên không trung, xuyên qua tầng tầng đất đá của linh quặng độc, nối liền thẳng tới vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo trên chín tầng trời.
"Lâm Uyên... ngươi quả thực là kẻ điên nhất mà bản tôn từng gặp vạn năm qua."
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo uy áp vĩ đại của thần thức vang vọng trong thức hải của Lâm Uyên. Đó là giọng nói của Vân Hoài Tử. Vị Tiên Tôn tối cao lúc này đang phải cắn răng nhẫn nhục tại nội môn, chịu đựng cơn đau rạn nứt đan điền tương ứng do trò chơi tống tiền điên cuồng của Lâm Uyên gây ra ở tập trước.
"Nhưng ngài vẫn phải cứu ta, đúng không?" Lâm Uyên thầm nghĩ trong thức hải, khóe môi rách nát khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh đầy mỉa mai. Hắn không hề cầu xin, hắn chỉ dùng chính mạng sống phế căn của mình làm con tin để ép buộc một vị thần minh phải cúi đầu.
Không gian mật thất đột ngột vặn vẹo. Một làn sương mù màu lục nhạt mang theo mùi thảo dược thanh mát, dịu nhẹ tràn vào, xua tan đi phần nào mùi lưu huỳnh độc hại của mỏ quặng. Từ trong bóng tối, một bóng người thanh nhã bước ra.
Đó là Diệp Hồng Trần, nữ y sư lạnh lùng của Linh Thảo Đường ngoại môn. Nàng mặc y phục màu lục nhạt thanh nhã, gương mặt che kín sau tấm mạng che mặt màu trắng, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm, phảng phất một nỗi u buồn lạnh lẽo. Trên tay nàng cầm một chiếc hộp bằng ngọc băng tinh khiết tỏa ra hàn khí thấu xương, bên trong chứa đựng Băng Phách Linh Dịch cực hàn và một viên Hộ Tâm Đan bảo mệnh nhị phẩm tỏa ra đan hương ngào ngạt.
Diệp Hồng Trần nhận được sắc lệnh khẩn cấp, bí mật tuyệt đối của Tiên Tôn Vân Hoài Tử truyền xuống thông qua mật đạo của Linh Thảo Đường. Nàng không hiểu vì sao vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo lại ra lệnh cho nàng phải dùng tài nguyên bảo mệnh quý giá nhất để cứu sống một tên phế căn kiếp nô rác rưởi dưới đáy mỏ độc. Nhưng y đức và sắc lệnh tối cao buộc nàng phải có mặt tại nơi u tối này.
Nàng nhẹ nhàng tiến lại gần tảng đá rỉ sét, đôi mắt thanh tú khẽ nheo lại khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của Lâm Uyên. Da thịt hắn nứt nẻ, rỉ ra những giọt máu đen hôi thối của độc tố Hóa Điền Tán.
"Đan điền rách nát, kinh mạch đứt đoạn, hỏa độc công tâm... Ngươi rốt cuộc đã uống thứ kịch độc gì thế này?" Giọng nói của Diệp Hồng Trần lạnh lùng như băng tuyết, nhưng động tác tay của nàng lại vô cùng nhanh nhẹn và chuẩn xác.
Nàng khẽ phất tay, từ trong tay áo lướt ra mười hai cây Huyền Băng Châm tỏa ra hàn khí màu lam nhạt. Đây là pháp bảo y thuật kiêm ám khí phòng thân chế từ băng thạch vạn năm của nàng.
Đúng lúc Diệp Hồng Trần chuẩn bị hạ châm vào các huyệt đạo quanh ngực Lâm Uyên, một luồng uy áp thần thức khổng lồ, vàng kim chói lọi đột ngột giáng xuống mật thất. Luồng uy áp ấy ngưng tụ thành một hư ảnh mờ ảo của Vân Hoài Tử lơ lửng giữa không trung. Đôi mắt vàng kim của Tiên Tôn rực lửa giận dữ, nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên.
"Diệp y sư, mau dùng Huyền Châm Độ Mệnh Thuật giữ lại hơi thở cho hắn!" Giọng nói thần thức của Vân Hoài Tử vang lên đầy uy nghiêm nhưng không giấu nổi sự nôn nóng và suy yếu. "Bản tôn ra lệnh cho ngươi phải dùng Băng Phách Linh Dịch tịnh hóa hoàn toàn độc tố trong đan điền hắn bằng mọi giá. Nếu hắn chết, bản tôn sẽ bắt cả Linh Thảo Đường phải chôn cùng!"
Sức mạnh thần thức của Hóa Thần Cảnh đỉnh phong đè nặng lên bả vai Diệp Hồng Trần, khiến y phục lục nhạt của nàng khẽ run rẩy. Thế nhưng, khuôn mặt che sau tấm mạng trắng của nàng không hề biến sắc. Đôi mắt u buồn của nàng nhìn thẳng vào hư ảnh Vân Hoài Tử, lạnh lùng từ chối sự can thiệp:
"Tiên Tôn đại nhân, đây là Linh Thảo Đường mật thất trị liệu. Khi ta châm cứu, cấm kỵ nhất là thần thức ngoại lực can thiệp làm nhiễu loạn linh lực. Ngài muốn hắn sống, thì hãy thu hồi uy áp thần thức của ngài lại. Y thuật của Thanh Đế Dược Kinh không chấp nhận sự đe dọa của bất kỳ ai, kể cả ngài."
Lời nói của Diệp Hồng Trần vừa dứt, không khí trong mật thất như đông cứng lại. Vân Hoài Tử phẫn nộ tột cùng, nhưng lão phát hiện ra vết sẹo khế ước trên ngực trái của chân thân lão ở nội môn lại bắt đầu nhói đau rỉ máu đen do đan điền Lâm Uyên đang co thắt dữ dội trước uy áp. Lão hiểu rằng nếu tiếp tục dùng uy áp ép buộc, Lâm Uyên sẽ bạo thể chết ngay lập tức, và lão cũng sẽ phải chôn cùng.
"Được... Bản tôn thu hồi thần thức. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, tính mạng của hắn trói buộc với vận mệnh của Thái Huyền Tiên Tông!" Vân Hoài Tử nghiến răng truyền âm đầy nhục nhã, rồi cưỡng chế thu hồi luồng uy áp thần thức khổng lồ. Hư ảnh vàng kim tan biến vào không gian vặn vẹo.
Khi áp lực biến mất, Diệp Hồng Trần khẽ thở hắt ra một hơi. Nàng quay sang nhìn Lâm Uyên, ánh mắt dấy lên một tia nghi ngờ sâu sắc. Một tên kiếp nô phế căn, tại sao lại có thể trói buộc vận mệnh với vị Tiên Tôn tối cao? Nhưng thời gian không chờ đợi ai, đan điền của Lâm Uyên đang rên rỉ rách nát dữ dội.
Nàng cúi xuống, nhẹ nhàng nhét viên Hộ Tâm Đan nhị phẩm vào khuôn miệng đầy máu đen của hắn. Dược lực ôn hòa, mang theo hương thơm tịnh hóa lập tức tan ra nơi đầu lưỡi, hóa thành một dòng suối ấm áp chảy xuống bảo vệ lấy tâm mạch rách nát của Lâm Uyên, củng cố thêm lớp tàn lực thủy tính bảo hộ của Tô Nhu.
"Cắn chặt răng. Quá trình tịnh hóa bằng Băng Phách Linh Dịch cực hàn sẽ đau đớn gấp mười lần kịch độc thiêu đốt." Diệp Hồng Trần lạnh lùng cảnh báo.
Lâm Uyên không nói nổi một lời, chỉ có thể khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm rực lên ý chí sắt đá nhẫn nại cực hạn.
Diệp Hồng Trần khẽ phất ngón tay thon dài, mười hai cây Huyền Băng Châm lập tức hóa thành mười hai tia sáng màu lam nhạt, cắm phập vào mười hai huyệt đạo lớn xung quanh đan điền và bả vai phải của Lâm Uyên.
"Huyền Châm Độ Mệnh Thuật, phong tỏa!"
Hàn khí vạn năm từ đầu châm lập tức lan tỏa, đóng băng tạm thời dòng chảy linh lực hỗn loạn trong cơ thể hắn, ngăn không cho kịch độc Hóa Điền Tán tiếp tục lan rộng cắn nuốt tâm mạch.
Tiếp đó, nàng cầm lấy bình ngọc chứa Băng Phách Linh Dịch cực hàn, nhẹ nhàng đổ từng giọt dịch thể lấp lánh màu lam băng xuống vết sẹo khế ước rỉ máu trên ngực Lâm Uyên.
"Xèo xèo xèo!"
Một luồng khói xám rỉ sét bốc lên nghi ngút từ lồng ngực Lâm Uyên. Dịch thể cực hàn vừa tiếp xúc với da thịt liền hóa thành hàng vạn mũi kim băng li ti, điên cuồng đâm xuyên qua lỗ chân lông, chảy thẳng vào đan điền biến dị lôi trì của hắn.
"Ư... hự!"
Lâm Uyên trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội trên tảng đá. Nỗi đau đớn tột cùng thiêu đốt nay bị thay thế bằng cái lạnh thấu tủy xương. Hắn cảm giác như đan điền của mình đang bị một bàn tay băng giá khổng lồ bóp nát, đông cứng từng tế bào kinh mạch. Máu trong huyết quản của hắn như ngừng chảy, hóa thành những tinh thể băng nhọn hoắt đâm rách nát thành mạch từ bên trong.
Thế nhưng, Lâm Uyên cắn chặt răng đến mức bật máu tươi, quyết không thốt ra một tiếng rên rỉ yếu đuối. Hắn vận hành Bất Diệt Lôi Kinh trong thức hải, dẫn dắt luồng hàn khí cực hàn của Băng Phách Linh Dịch bao bọc lấy những luồng hỏa độc xám xịt của Hóa Điền Tán.
Sự va chạm kịch liệt giữa cực hàn và cực nhiệt diễn ra ngay trong đan điền phế căn của hắn. Lớp tàn lực thủy tính của Tô Nhu lúc này phát huy tác dụng dung môi hoàn hảo, khéo léo dung hợp hai luồng năng lượng đối nghịch, ngăn không cho đan điền lôi trì bị nổ tung.
Diệp Hồng Trần đứng bên cạnh, liên tục phất tay điều khiển mười hai cây Huyền Băng Châm rung động nhè nhẹ để dẫn lưu độc tố. Đôi mắt nàng chăm chú quan sát từng biến chuyển nhỏ trên cơ thể Lâm Uyên, thầm kinh ngạc trước ý chí sắt đá vượt xa phàm nhân của tên thiếu niên gầy gò này.
"Đóng băng!" Diệp Hồng Trần quát khẽ.
Mười hai cây châm đồng loạt rực sáng ánh xanh lam đậm. Luồng kịch độc Hóa Điền Tán tàn bạo trong đan điền Lâm Uyên dần bị hàn khí của Băng Phách Linh Dịch dồn ép, đông cứng lại thành một khối tinh thể màu đen rỉ sét nhạt.
"Tịnh hóa, đẩy ra ngoài!"
Diệp Hồng Trần dùng ngón tay gõ nhẹ vào một cây châm trên bả vai phải của Lâm Uyên. Một luồng lực phản chấn nhu hòa lướt qua kinh mạch.
*Phụt!*
Lâm Uyên nghiêng đầu, phun mạnh ra một ngụm máu đen đặc quánh như rỉ sét bốc mùi hôi thối nồng nặc xuống nền đá mật thất. Ngay khi ngụm máu độc bị trục xuất, đan điền lôi trì biến dị của hắn đột ngột nhẹ nhõm hẳn đi, lớp băng xanh lam nhạt bao phủ kinh mạch từ từ tan chảy, hóa thành một luồng sinh cơ ấm áp nuôi dưỡng lại những đoạn kinh mạch rách nát.
Lâm Uyên thở dốc dồn dập, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu loãng chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt. Đan điền phế căn của hắn tạm thời ổn định, độc tố Hóa Điền Tán đã bị dập tắt hoàn toàn bởi tác dụng cực hàn của Băng Phách Linh Dịch.
Diệp Hồng Trần khẽ phất tay thu hồi mười hai cây Huyền Băng Châm vào tay áo. Nàng bước lại gần để lau đi vết máu đen còn sót lại trên ngực Lâm Uyên.
Thế nhưng, ngay khi tấm mạng che mặt khẽ lay động, ánh mắt nàng đột ngột dừng lại trên vết sẹo hình sấm sét tàn khuyết ngay sát tim Lâm Uyên. Vết sẹo khế ước lúc này không còn rỉ máu đen, nhưng nó đang phát ra một luồng ánh sáng tím nhạt ấm áp, liên kết chặt chẽ với sợi nhân quả tuyến màu đỏ rực nối thẳng lên trời cao.
Nàng nhìn chằm chằm vào những ký tự lôi văn cổ xưa rỉ máu khảm sâu vào da thịt hắn, rồi nhớ lại sự xuất hiện hoảng hốt đầy nhục nhã của phân thân Tiên Tôn Vân Hoài Tử vừa rồi.
Diệp Hồng Trần nhìn chằm chằm vào vết sẹo Đồng Sinh Khế rỉ máu đen, đôi mắt lạnh lùng khẽ run rẩy: "Khế ước này... hóa ra Tiên Tôn giấu giếm dị số là vì mạng sống của chính mình."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!