Quân Bài Con Tin
Bóng tối dưới đáy Linh Quặng Độc số 9 như một con dã thú khổng lồ đang từ từ nuốt chửng chút tàn lực cuối cùng của Lâm Uyên. Thứ kịch độc Hóa Điền Tán âm thầm phát tác, hóa thành những luồng hỏa độc màu xám xịt cuộn trào cuồng bạo trong đan điền rách nát của hắn. Từng dòng máu đen kịt rỉ ra từ khóe môi gầy guộc, nhỏ xuống tảng đá rỉ sét dưới chân phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Cơn đau thiêu đốt tủy xương bùng lên tột cùng, kinh mạch toàn thân Lâm Uyên co giật liên hồi, tưởng chừng như chỉ cần một nhịp thở nữa thôi, toàn bộ cơ thể hắn sẽ nổ tung thành trăm mảnh.
"Hự..."
Lâm Uyên gầm nhẹ một tiếng đầy đau đớn, hai tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu đỏ tươi. Hắn quỳ rạp dưới đất cát bám bụi, lồng ngực gầy gò trần trụi phập phồng dữ dội. Ngay tại ngực trái của hắn, vết sẹo hình sấm sét tàn khuyết – dấu vết của Đồng Sinh Khế – đang rực sáng lên một luồng hào quang màu tím nhạt rỉ máu đen kịt. Một luồng nhân quả tuyến đỏ rực như sợi tơ máu từ lồng ngực hắn xé rách không gian mật thất, phóng thẳng lên bầu trời cao chín tầng mây, liên kết trực tiếp với sinh mệnh vô thượng ngự trị tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông.
Kịch độc Hóa Điền Tán mà chấp sự Mã Hữu lén trộn vào đan dược quả thực vô cùng tàn độc. Nó không chỉ cắn nuốt toàn bộ lôi khí thô sơ mà Lâm Uyên vất vả tích lũy, mà còn đang không ngừng ăn mòn đan điền phế căn bẩm sinh vốn đã rò rỉ của hắn.
"Uỳnh!"
Một luồng nhiệt lượng âm hàn tột cùng bùng nổ trong đan điền, dồn Lâm Uyên vào tử lộ cận kề cái chết. Đúng vào khoảnh khắc tâm mạch hắn sắp sửa đứt đoạn, từ sâu trong đan điền rách nát, một luồng tàn lực thủy tính dịu mát đột ngột bừng sáng. Luồng sức mạnh thủy tính nhu hòa ấy như một dòng suối nhỏ trong lành, khéo léo bao bọc lấy tâm mạch và bảo vệ những đoạn kinh mạch yếu ớt nhất của hắn khỏi sự thiêu đốt tàn nhẫn của kịch độc. Đó chính là tàn lực thủy tính bảo hộ của vong mẫu Tô Nhu để lại trong cơ thể hắn trước đêm diệt môn vạn năm trước.
Nhờ có luồng tàn lực thủy tính dịu nhẹ ấy, Lâm Uyên giữ được một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa cơn bão độc tố. Hắn mở bừng đôi mắt sâu thẳm, trong đồng tử hiện lên sự điên cuồng và căm hận tột độ.
"Mã Hữu... Cơ Vô Ưu... Các ngươi muốn dùng thứ độc dược này để phế bỏ đan điền của ta, biến ta thành một ma vật khống chế sao?" Lâm Uyên cười khàn khàn, giọng nói đầy u uất và lạnh lẽo. "Đáng tiếc, các ngươi không biết rằng mạng sống của ta lúc này... chính là mạng sống của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo kia!"
Hắn suy luận cực nhanh. Với tu vi Luyện Khí Tầng 1 hiện tại, hắn tuyệt đối không thể tự mình tịnh hóa hay giải trừ kịch độc Hóa Điền Tán này. Nhưng hắn cũng không thể nằm đây chờ chết. Hắn phải biến chính cơn nguy kịch này thành một quân bài đàm phán tối cao. Hắn phải ép kẻ đang ngự trị trên chín tầng trời kia phải dâng hiến giải dược cực phẩm để cứu mạng hắn.
Lâm Uyên cắn răng chịu đựng nỗi đau đứt ruột gan, cố gắng ngồi xếp bằng thẳng lưng. Hắn dồn toàn bộ lôi khí thô sơ còn sót lại trong phổi xuống đan điền, nhưng không phải để chống cự độc tố, mà là để đảo ngược hoàn toàn dòng chảy linh lực.
"Khống Kiếp Nghịch Trận, vận hành!"
Khẩu quyết cổ xưa dịch thuật từ Đồng Sinh Thạch vang vọng trong thức hải Lâm Uyên. Đan điền biến dị lôi trì của hắn đột ngột xoay ngược chiều cuồng bạo. Luồng lôi khí thô sơ và kịch độc Hóa Điền Tán bị cưỡng chế nén chặt lại một chỗ, tạo ra một luồng năng lượng hỗn loạn cực kỳ bạo liệt. Lâm Uyên đang chủ động kích hoạt ảo ảnh Tự Bạo Đan Điền Giả ngay trong cơ thể mình. Hắn muốn tạo ra một dao động tử vong giả tạo cực kỳ khẩn cấp trên khế ước đồng sinh tử.
Cùng lúc đó, tại mật thất nội môn Thái Huyền Tiên Tông tối cao, Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang tĩnh tọa tu luyện trên bệ ngọc tủy tinh khiết. Xung quanh lão, tiên khí mờ ảo như sương mai cuộn trào, tỏa ra uy áp Hóa Thần Cảnh đỉnh phong chấn nhiếp vạn vật. Lão đang điều động linh lực vạn năm để chuẩn bị cho ngày đại kiếp phi thăng sắp tới.
*Hự!*
Thân hình tiên phong đạo cốt của Vân Hoài Tử đột ngột chấn động kịch liệt. Lão mở bừng hai mắt, đôi mắt vốn sâu thẳm như vũ trụ lúc này tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.
*Phụt!*
Một ngụm máu tươi màu đen sậm, nóng bỏng phun thẳng ra ngoài, nhuộm đỏ một mảng lớn bệ ngọc tủy. Máu của tu sĩ Hóa Thần Cảnh đỉnh phong mang theo linh lực kinh người, vừa chạm đất liền thiêu đốt không khí phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Cơn đau đớn tột cùng, xé rách tâm can đột ngột bùng phát từ ngực trái của lão. Vân Hoài Tử run rẩy đưa bàn tay trắng muốt vuốt ve lồng ngực. Dưới lớp đạo bào trắng tinh khiết tỏa ra tiên khí, một luồng ánh sáng tím nhạt rỉ máu đen bắt đầu rực sáng dữ dội. Vết sẹo hình sấm sét khảm sâu trước ngực lão như bị một thanh sắt nung đỏ khắc sâu vào, từng đường gân máu màu đen u ám bò lổm ngổm, kết tụ lại thành ấn ký Đồng Sinh Khế.
"Cái gì... Đan điền của ta... tại sao lại bị thiêu đốt thế này?" Vân Hoài Tử gầm lên đầy phẫn nộ, khuôn mặt trắng bệch cắt không còn một giọt máu.
Lão cảm nhận được một luồng độc tố âm hàn, tàn bạo đang điên cuồng gặm nhấm đan điền vạn năm của mình. Độc tố ấy vốn không thuộc về lão, nhưng thông qua Đồng Sinh Khế Quy Tắc tuyệt đối, mọi tổn thương vật lý và thần hồn của tên phế vật Lâm Uyên dưới hầm mỏ đang được truyền dịch 100% sang cơ thể lão ngay lập tức.
"Tên phế vật gác mộ kia... rốt cuộc hắn đang làm cái gì dưới mỏ độc?!" Vân Hoài Tử nghiến răng kèn kẹt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Lão vội vàng vận hành Thái Huyền Vạn Hóa Chân Kinh, điều động luồng linh lực khổng lồ hòng dập tắt ngọn lửa độc đang thiêu đốt đan điền. Đồng thời, lão bố trí Thái Huyền Vô Cực Trận xung quanh bệ ngọc hòng cô lập hoàn toàn dao động nhân quả của khế ước từ xa.
Thế nhưng, tàn trận thái cổ của Đồng Sinh Thạch quá mạnh mẽ và bá đạo. Mọi trận pháp cô lập của Vân Hoài Tử đều bị luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực xé rách dễ dàng. Cơn đau đớn không những không giảm bớt, mà còn càng lúc càng trở nên cuồng bạo hơn. Đan điền vạn năm của lão bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, rò rỉ tiên khí ra ngoài.
"Không ổn! Hắn đang tự bạo đan điền!" Vân Hoài Tử kinh hoàng nhận ra dao động bạo liệt đang truyền tới qua khế ước.
Lão biết rõ, nếu Lâm Uyên tự bạo đan điền tử vong, đan cơ vạn năm của lão cũng chắc chắn sẽ nổ tung theo khế ước, kéo theo sự hủy diệt hoàn toàn thọ nguyên và thần hồn của lão trước ngày phi thăng.
"Điên rồi! Tên phế vật này điên rồi!"
Vân Hoài Tử phẫn nộ tột cùng, nhưng cũng hoảng sợ tột độ. Lão không dám đánh cược sinh mệnh tôn quý vạn năm của mình cho một tên phế căn kiếp nô rác rưởi. Trong cơn bế tắc, Vân Hoài Tử quyết định ngưng tụ một luồng thần thức hóa thân khổng lồ xé rách không gian, giáng lâm xuống khu vực mỏ độc số 9 hòng phong tỏa kinh mạch của Lâm Uyên từ xa.
Tại mật thất ngầm Linh Quặng Độc số 9, không gian đột ngột vặn vẹo dữ dội. Một luồng uy áp Hóa Thần Cảnh ngập trời đột ngột giáng xuống, đóng băng toàn bộ lôi khí hỗn loạn trong mật thất. Một hư ảnh khổng lồ tiên phong đạo cốt của Vân Hoài Tử hiện ra giữa không trung, đôi mắt rực lửa giận nhìn xuống Lâm Uyên đang quỳ rạp dưới đất.
"Nghịch tặc guốc phế! Mau dừng tay lại!" Giọng nói thần thức của Vân Hoài Tử vang lên như tiếng sấm nổ bên tai Lâm Uyên, chứa đựng uy áp chấn nhiếp thần hồn cực mạnh. "Ngươi dám tự bạo đan điền, bản tôn sẽ khiến linh hồn ngươi vạn kiếp bất phục, giam cầm ngươi trong ngục tối vĩnh viễn!"
Thần thức uy áp khổng lồ đập mạnh vào thức hải Lâm Uyên, khiến đầu óc hắn đau nhức như muốn nứt ra, máu tươi rỉ ra từ hai tai và khóe mắt. Thế nhưng, Lâm Uyên không hề sợ hãi. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt lấm lem máu đen nở một nụ cười lạnh lùng, điên cuồng tột độ.
"Ha... Ha ha..." Lâm Uyên cười dài, giọng nói khàn khàn vang vọng qua khế ước nhân quả truyền âm ngược thẳng vào thức hải của Vân Hoài Tử. "Tiên Tôn đại nhân... ngài sợ rồi sao?"
Hắn không hề dừng lại, ngược lại càng điên cuồng gia tăng tốc độ vận hành Khống Kiếp Nghịch Trận. Luồng năng lượng hỗn loạn trong đan điền lôi trì của hắn phồng to lên dữ dội, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
"Ngươi..." Vân Hoài Tử hoảng hốt hoàn toàn. Lão phát hiện ra phân thân thần thức của mình không thể phong tỏa được kinh mạch của Lâm Uyên. Bởi vì mỗi khi lão dùng tiên lực tác động mạnh lên cơ thể Lâm Uyên, Đồng Sinh Khế Quy Tắc lập tức phản phệ ngược lại, khiến đan điền của chính chân thân lão ở nội môn bị chấn động nứt vỡ thêm nghiêm trọng. Phân thân của lão bắt đầu mờ nhạt đi dưới tác động của phản phệ khế ước.
Lâm Uyên trừng mắt nhìn hư ảnh Vân Hoài Tử, ánh mắt rực lửa căm hờn và quyết liệt: "Tiên Tôn đại nhân, ngài nghĩ ngài có thể dùng uy áp để ép ta phục tùng sao? Ta chỉ là một tên phế căn kiếp nô rác rưởi, mạng sống này đối với ta chẳng đáng một xu! Nhưng ngài... vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo ngự trị vạn năm, ngài có dám cùng ta chôn thây dưới lòng đất tối tăm này không?!"
"Dừng lại! Bản tôn ra lệnh cho ngươi dừng lại!" Vân Hoài Tử thét lên đầy hoảng sợ, không còn vẻ thong dong tiên phong đạo cốt thường ngày. Lão cảm nhận được đan điền của mình sắp sửa bùng nổ tương ứng với đan điền của Lâm Uyên.
"Muốn ta dừng lại?" Lâm Uyên lạnh lùng cười, tay phải siết chặt Đồng Sinh Thạch trước ngực rỉ máu đen dữ dội. "Vậy thì hãy dâng hiến giải dược cực phẩm Hóa Điền Tán và tài nguyên hồi phục đan điền tới đây! Ta cho ngài ba nhịp thở, nếu không thấy giải dược... hai ta cùng nhau hồn phi phách tán!"
Cái chết cận kề thực sự. Thần thức của Vân Hoài Tử chấn động mạnh mẽ dưới sự quyết liệt điên cuồng của Lâm Uyên. Lão biết tên phế vật này nói được làm được, hắn là kẻ không sợ chết thực sự. Sự thỏa hiệp bất đắc dĩ là con đường duy nhất để giữ lại mạng sống tôn quý vạn năm của lão.
"Bản tôn... đồng ý!" Vân Hoài Tử nghiến răng gầm lên đầy nhục nhã tột cùng. "Bản tôn sẽ chỉ thị cho đệ tử mang Băng Phách Linh Dịch cực hàn và Hộ Tâm Đan bảo mệnh đến cứu mạng ngươi ngay lập tức! Mau dừng Khống Kiếp Nghịch Trận lại!"
Nhận được lời hứa thỏa hiệp của Vân Hoài Tử qua khế ước nhân quả, Lâm Uyên lúc này mới từ từ thu hồi lôi lực đảo ngược, dập tắt ảo ảnh tự bạo đan điền giả. Luồng năng lượng hỗn loạn trong đan điền chậm rãi lắng xuống, nhưng kịch độc Hóa Điền Tán vẫn đang tiếp tục ăn mòn kinh mạch rách nát của hắn hằng giờ.
Lâm Uyên quỳ rạp trên tảng đá rỉ sét mật thất, thở dốc nặng nhọc hộc ra một ngụm máu đen cuối cùng. Thức hải của hắn bị chấn động cực nặng, đan điền rỉ máu nhiều hơn, nhưng ánh mắt hắn rực lên tia sáng thắng lợi lạnh lẽo.
Hư ảnh phân thân của Vân Hoài Tử trước khi biến mất hoàn toàn vào khe nứt không gian, trừng mắt nhìn Lâm Uyên với sát ý ngập trời, giọng nói lạnh lùng gầm nhẹ: "Lâm Uyên... món nợ thọ nguyên và sự nhục nhã hôm nay, bản tôn sẽ phong ấn tu vi của ngươi vĩnh viễn, khiến ngươi sống không bằng chết tại ngoại môn gác mộ!"
Thế nhưng, Lâm Uyên thản nhiên lau đi vết máu đen trên khóe môi. Thức hải của Vân Hoài Tử chấn động mạnh, giọng nói lạnh lùng của Lâm Uyên truyền âm ngược qua khế ước vây quanh thần hồn lão trước khi phân thân tan biến hoàn toàn:
"Tiên Tôn đại nhân, nếu ta chết, đan điền vạn năm của ngài cũng chôn cùng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!