Nhạc nềnWuxia3

Lôi Kinh Thối Thể

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Linh Quặng Độc số 9 chưa bao giờ buông tha cho những sinh linh thấp cổ bé họng. Nơi đây, không khí đặc quánh thứ bụi quặng lôi thạch màu vàng xám, hăng hắc mùi lưu huỳnh và rỉ sắt ăn mòn phổi. Tiếng cuốc đá gõ cộc cộc khô khốc vang vọng từ những ngách hầm xa xôi như tiếng gõ nhịp của tử thần.


Lâm Uyên ngồi xếp bằng trên một tảng đá rỉ sét gồ ghề sâu trong mật thất ngầm, lồng ngực gầy gò trần trụi phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc. Vết sẹo hình sấm sét tàn khuyết khảm sâu trước ngực trái – dấu vết của Đồng Sinh Khế – thỉnh thoảng lại nhói lên, tỏa ra luồng hào quang màu tím nhạt u ám. Mỗi lần hào quang ấy lóe sáng, Lâm Uyên lại cảm nhận được một dòng tiên lực mỏng manh, dịu nhẹ từ sâu trong nhân quả dội về, âm thầm xoa dịu những dải xương sườn gãy nát đã được nối liền tạm thời.


Đó là tiên lực bảo mệnh của Tiên Tôn Vân Hoài Tử. Vị đứng đầu chính đạo Linh Châu kia, dù căm ghét hắn tận xương tủy, vẫn buộc phải dùng một phần tu vi của mình để duy trì hơi thở thoi thóp này cho hắn. Nhưng Lâm Uyên hiểu rõ, tàn lực bảo hộ ấy chỉ là một cái lá chắn tạm thời. Nếu hắn không tự mình mạnh lên, độc tố lưu huỳnh của mỏ quặng độc này sẽ sớm ăn mòn toàn bộ phế căn vốn đã rách nát của hắn trước khi hắn kịp tìm ra cách giải cứu muội muội Lâm Dao đang ngủ đông linh hồn ở gian phòng bên cạnh.


"Ta không thể chỉ dựa vào tiên lực của lão..." Lâm Uyên thầm nghĩ, ánh mắt sâu thẳm rực lên tia sáng lạnh lẽo. "Lão gác mộ Thẩm Vô Danh đã nói, phế căn của ta không thể tích lũy linh khí thông thường, nhưng Bất Diệt Lôi Kinh của Lôi tộc lại có thể biến đan điền rách nát thành một Lôi Trì thu nạp lôi điện tạp chất."


Hắn cúi xuống, nhặt một viên Lôi Tinh hạ phẩm rỉ sét đặt trong lòng bàn tay. Viên đá thô ráp, xù xì, bám đầy bụi quặng màu vàng nhạt, thỉnh thoảng lại phát ra những tia điện nhỏ lách tách, bỏng rát. Đối với tu sĩ lôi hệ thông thường, thứ lôi tinh tạp chất đầy độc tố rỉ sét này không khác gì rác thải nguy hiểm, nhưng đối với kẻ đang ở cảnh giới Luyện Khí Tầng 1 như hắn, đây là nguồn tài nguyên duy nhất có thể tiếp cận.


Lâm Uyên nhắm mắt, bắt đầu vận hành Thổ Nạp Lôi Khí Pháp. Hắn hít một hơi thật sâu theo nhịp ba ngắn một dài mà hắn tự sáng tạo ra từ Bất Diệt Lôi Kinh. Luồng khí độc mỏ quặng cuộn trào vào lồng ngực, mang theo lôi điện tạp chất bạo liệt. Thay vì để luồng khí độc tàn phá phổi, hắn dùng nhịp thở đặc biệt để ép toàn bộ khí lưu huỳnh độc hại phun ngược ra ngoài qua đường mũi dưới dạng một làn khói xám rỉ sét nhàn nhạt, chỉ giữ lại những tia lôi khí thô sơ, bỏng rát trong phế quản.


Tiếp đó, Lâm Uyên nghiến chặt răng, vận hành Độc Thối Nhục Thân Pháp. Hắn dùng bàn tay gầy guộc chà xát bột lôi tinh rỉ sét lên khắp da thịt cánh tay và lồng ngực. Độc tố quặng mỏ tiếp xúc với da thịt, lập tức ăn mòn tạo nên những vết bỏng rát, rỉ ra những giọt máu đen nhạt bốc mùi hăng hắc.


"Vận công!"


Lâm Uyên gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Khẩu quyết cổ xưa của Bất Diệt Lôi Kinh vang vọng trong thức hải. Luồng lôi khí thô sơ tích trữ trong phổi lập tức bị cưỡng chế kéo xuống, men theo các kinh mạch bế tắc đi qua bả vai và cánh tay.


*Xèo xèo!*


Lôi điện tạp chất từ bột lôi tinh bám trên da bị lôi khí bên trong kích hoạt, lập tức thiêu đốt da thịt hắn dữ dội. Cơn đau đớn tột cùng ập đến như vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua từng lỗ chân lông. Da thịt toàn thân Lâm Uyên co giật kịch liệt, mồ hôi lạnh túa ra như mưa, hòa cùng máu đen chảy ròng ròng xuống tảng đá rỉ sét. Kinh mạch phế căn bẩm sinh rò rỉ linh khí của hắn gào thét dưới sự tàn phá của sấm sét thô bạo.


Thế nhưng, Lâm Uyên không hề rên rỉ lấy một tiếng. Đôi mắt hắn trừng trừng nhìn vào khoảng không tối tăm, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu tươi. Nỗi u uất từ huyết hải thâm thù của gia tộc bị đồ sát, gương mặt nhợt nhạt của muội muội đang cận kề cái chết đã đúc thành một ý chí sắt đá, giúp hắn chống chọi lại nỗi đau thể xác cực hạn này.


Dưới sự thiêu đốt tàn nhẫn của lôi điện và độc tố quặng mỏ, lớp da thịt gầy gò của hắn dần dần biến chuyển, trở nên thô ráp hơn, xù xì và mang một màu đồng hun sậm chắc khỏe. Những vết thương cũ do Cơ Vô Ưu gây ra bắt đầu đóng vảy, để lại những đường vân lôi điện mờ nhạt ẩn hiện dưới da. Đan điền phế căn bế tắc của hắn, dưới sự tàn phá và đắp nặn liên tục của lôi khí thô sơ, bắt đầu xuất hiện một luồng khí旋 màu tím thẫm xoay tròn chậm rãi, yếu ớt nhưng vô cùng kiên định.


Sau ba canh giờ rèn luyện đau đớn, Lâm Uyên thở hắt ra một hơi dài, làn khói xám rỉ sét cuối cùng cũng bị trục xuất khỏi cơ thể. Hắn đứng dậy, cảm nhận nhục thân của mình đã dẻo dai hơn trước rất nhiều, tay chân tràn ngập một luồng sức mạnh thô sơ của phàm nhân luyện thể.


"Lôi tinh hạ phẩm ở khu mỏ hoang này đã bị ta hấp thụ gần hết." Lâm Uyên lẩm bẩm, nhìn đống bột đá xám xịt vô dụng dưới chân. "Hôm nay là ngày phát đan dược hằng tháng của ngoại môn. Ta phải ra ngoài nhận phần huyết đan thô sơ để bổ sung huyết khí cho Dao nhi và bản thân."


Hắn khoác lên mình chiếc áo vải thô xám bám đầy bụi quặng, che giấu đi vết sẹo khế ước rỉ máu trên ngực, rồi lặng lẽ bước ra khỏi mật thất ngầm, tiến về phía khu vực phân phát đan dược ngoại môn dưới chân núi Thái Huyền.


Khu phân phát đan dược ngoại môn hôm nay náo nhiệt nhưng đầy rẫy sự phân biệt đối xử tàn khốc. Hàng vạn kiếp nô phàm nhân mặc áo rách rưới, mặt mũi lấm lem bùn đất xếp hàng dài dằng dặc dưới cái nắng gắt. Đứng phía trên đài cao bằng đá trắng là các đệ tử chấp sự đan các, mặc đan bào sạch sẽ, vẻ mặt kiêu ngạo, coi phàm nhân kiếp nô như sâu bọ bẩn thỉu.


Lâm Uyên lặng lẽ đứng xếp hàng ở góc khuất, đầu cúi thấp để tránh thu hút sự chú ý. Thần Thức Sơ Khai của hắn âm thầm phóng ra, quét qua đài cao.


Ngay lập tức, hắn phát hiện ra một hình bóng quen thuộc đứng sau rèm che của đan các. Đó là Mã Hữu – chấp sự đan dược ngoại môn. Gã trung niên mặt chuột tai dơi ấy đang mặc chiếc áo chấp sự nhăn nhúm, đôi mắt ti hí gian giảo thỉnh thoảng lại quét qua đám đông kiếp nô phía dưới, nụ cười giả tạo xảo quyệt thường trực trên môi.


Mã Hữu là kẻ phụ trách trực tiếp việc phân phát đan dược cấp thấp cho khu vực mỏ quặng độc số 9. Lâm Uyên biết rõ gã này là một kẻ tham lam vô độ, nham hiểm và dễ bị mua chuộc. Đặc biệt, gã chính là tay sai đắc lực của Cơ Vô Ưu tại ngoại môn đan các.


Lúc này, một tên đan đồ bước lại gần Mã Hữu, lén lút giao cho gã một chiếc bình ngọc nhỏ màu xanh đậm, thì thầm vài câu rồi nhanh chóng rời đi. Thần thức của Lâm Uyên khóa chặt chiếc bình ngọc ấy, cảm nhận được một luồng khí tức âm hàn, xám xịt đầy độc tính ẩn giấu bên trong đan dược.


"Hóa Điền Tán..." Lâm Uyên thầm nghĩ, đồng tử co rụt lại.


Hắn đã nghe lão gác mộ Thẩm Vô Danh nhắc đến loại kịch độc này. Đây là thứ độc dược chuyên dùng để tàn phá đan điền của tu sĩ Luyện Khí Kỳ, biến kinh mạch thành phế thải rỉ máu đen trong vòng mười ngày, khiến nạn nhân chết dần chết mòn trong đau đớn tột cùng mà không để lại bất kỳ dấu vết đầu độc nào ngoài triệu chứng bạo thể do tu luyện sai lầm.


"Cơ Vô Ưu quả nhiên muốn nhổ cỏ tận gốc." Khóe môi Lâm Uyên nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. "Gã sợ ta chưa chết hẳn dưới đáy vực sâu, nên đã mua chuộc Mã Hữu để hạ độc thủ hủy hoại đan điền của ta vĩnh viễn."


Mã Hữu nhận lấy bình ngọc độc, lén lút đổ chất bột màu xám xịt bên trong vào khay đan dược chuẩn bị phát cho Lâm Uyên. Gã trộn đều chất độc vào viên huyết đan thô sơ rẻ tiền dành cho kiếp nô, khiến viên đan dược vốn có màu đỏ sậm chuyển sang một sắc xám u ám nhạt, bốc mùi máu tanh nồng nặc hơn thông thường.


"Người tiếp theo! Lâm Uyên!" Tiếng gọi khàn khàn của tên đan đồ gác cửa vang lên.


Lâm Uyên thu hồi thần thức, giữ vẻ mặt rụt rè hèn nhát của một phế căn kiếp nô sắp chết vì độc quặng, khúm núm bước lên đài đá.


Mã Hữu nhìn thấy Lâm Uyên bước tới, đôi mắt ti hí của gã lập tức lóe lên một tia sáng tàn nhẫn và đắc thắng. Gã tự tay cầm viên huyết đan thô sơ đã tẩm kịch độc Hóa Điền Tán đặt vào tay Lâm Uyên, giọng nói giả tạo chứa đầy sự ban phát: "Lâm Uyên, đây là phần huyết đan đặc biệt dành cho ngươi hằng tháng. Nhớ uống ngay để bổ sung huyết khí, đừng để bản chấp sự thấy ngươi lười biếng đào quặng."


"Đa tạ chấp sự đại nhân ban đan..." Lâm Uyên khàn giọng trả lời, nhận lấy viên đan dược xám xịt, run rẩy cúi đầu lui xuống.


Mã Hữu đứng trên đài cao nhìn theo bóng lưng gầy gò của Lâm Uyên lủi thủi đi về phía khu mỏ độc, nụ cười nham hiểm trên mặt gã càng thêm đậm nét. Gã tin chắc rằng, chỉ trong vòng ba ngày nữa, tên phế vật này sẽ bạo thể tử vong dưới lòng đất mỏ độc số 9, và gã sẽ nhận được phần thưởng thăng chức nội môn hứa hẹn từ Cơ Vô Ưu.


Trở về mật thất ngầm Linh Quặng Độc số 9, Lâm Uyên đóng chặt cửa đá ẩn ngụy trang. Hắn ngồi xếp bằng trên tảng đá rỉ sét, đặt viên huyết đan tẩm độc Hóa Điền Tán trước mặt.


Thần Thức Sơ Khai của hắn quét qua viên đan, phân tích rõ cấu trúc độc tố bên trong. Độc tố Hóa Điền Tán đang bao phủ hoàn toàn dược lực huyết khí ít ỏi của viên đan, sẵn sàng bùng phát cắn nuốt đan điền ngay khi được nuốt vào.


"Độc tố này rất mạnh, vượt quá khả năng tịnh hóa hiện tại của Bất Diệt Lôi Kinh." Lâm Uyên lạnh lùng phân tích. "Nhưng... đây cũng chính là cơ hội lớn nhất của ta."


Hắn nhớ lại Đồng Sinh Khế Quy Tắc tuyệt đối: mọi tổn thương thể xác và thần hồn của hắn sẽ truyền dịch 100% sang Vân Hoài Tử. Nếu đan điền hắn bị ăn mòn rỉ máu, đan điền vạn năm của vị Tiên Tôn tối cao kia cũng sẽ bị thiêu đốt tương ứng.


"Vân Hoài Tử, ngài muốn phong tỏa tu vi của ta để dễ bề kiểm soát sao?" Lâm Uyên cười lạnh, ánh mắt rực lên sự điên cuồng tột độ. "Vậy thì hãy cùng ta nếm thử mùi vị của Hóa Điền Tán này đi!"


Không một chút do dự, Lâm Uyên cầm viên huyết đan tẩm kịch độc đưa lên miệng, nuốt chửng vào bụng.


*Ầm!*


Viên đan dược vừa trôi xuống thực quản, kịch độc Hóa Điền Tán lập tức bùng phát dữ dội. Một luồng ngọn lửa kịch độc màu xám xịt, âm hàn tột cùng cuộn trào từ dạ dày lao thẳng xuống đan điền của hắn.


*A...*


Lâm Uyên run rẩy dữ dội, hai mắt trợn trừng rách cả khóe mi. Đan điền lôi trì yếu ớt vừa mới ngưng tụ của hắn lập tức bị ngọn lửa kịch độc thiêu đốt cuồng bạo. Độc tố ăn mòn thành đan điền, cắn nuốt toàn bộ lôi khí thô sơ mà hắn vừa vất vả tu luyện được. Kinh mạch toàn thân hắn như bị hàng vạn con kiến độc bò lổm ngổm, cắn xé tàn nhẫn.


"Vận công... Bất Diệt Lôi Kinh!"


Lâm Uyên gầm lên điên cuồng trong thức hải, cố gắng vận hành lôi lực để ép độc tố ra ngoài. Thế nhưng, độc tố Hóa Điền Tán bám quá chặt vào thành đan điền rách nát, điên cuồng ăn mòn kinh mạch kinh người.


Đúng lúc này, từ sâu trong đan điền của hắn, một luồng tàn lực thủy tính dịu nhẹ, mát lạnh đột ngột bùng phát, cố gắng bao bọc lấy tâm mạch và bảo vệ đan điền rách nát khỏi sự tàn phá của kịch độc. Đó là tàn lực thủy tính bảo hộ của vong mẫu Tô Nhu để lại trong cơ thể hắn từ đêm diệt môn vạn năm trước. Sự xuất hiện của luồng tàn lực thủy tính dịu mát này đã tạm thời chặn đứng đà tàn phá chí mạng của Hóa Điền Tán, giúp Lâm Uyên không bị bạo thể tử vong ngay lập tức.


Thế nhưng, ngọn lửa kịch độc vẫn không ngừng thiêu đốt dữ dội, kinh mạch đan điền của hắn rách nát nghiêm trọng, liên tục rỉ ra những luồng máu đen kịt dọc theo khóe môi.


*Phụt!*


Lâm Uyên phun ra một ngụm máu đen lớn xuống mặt đất cát bám bụi mỏ quặng độc. Sắc mặt hắn tái nhợt như xác chết, toàn thân run rẩy không ngừng trong đau đớn tột cùng.


Ngay lập tức, vết sẹo Đồng Sinh Khế hình sấm sét khảm sâu trước ngực trái của hắn bùng lên luồng ánh sáng tím nhạt rực rỡ chưa từng có, rỉ ra những giọt máu đen kịt dữ dội. Một luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực như máu xé rách không gian mật thất phóng thẳng lên bầu trời cao chín tầng mây, kích hoạt cơ chế phản phệ cưỡng chế tối cao truyền thẳng sang vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!