Nhạc nềnWuxia3

Dược Liệu Trị Thương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi hừng đông dày đặc như sữa đặc, cuộn tròn quanh những vách đá sắc nhọn của ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của màn đêm vừa dứt.


Trên con đường mòn dẫn về Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn, một bóng người gầy gò đang khập khiễng bước đi. Trên vai hắn là một nam tử cao lớn, vai rộng lưng gấu, mái tóc đỏ rực như lửa giờ đây bết chặt vào vệt máu khô xám xịt. Lâm Uyên mỗi một bước đi đều như đạp trên mũi kim, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ ra tơ máu đầu lưỡi để ngăn bản thân không ngã quỵ.


Cơn đau từ nhục thân của hắn lúc này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ thông thường. Vai trái bị kiếm khí của Cơ Sát xuyên thủng trước đó vẫn đang rỉ ra từng dòng máu tươi đỏ thẫm, kinh mạch rách nát như những sợi tơ mướp khô mục. Bên vai phải lại là một nỗi đau khác – tê dại, bỏng rát và bốc lên mùi hôi thối nhàn nhạt của dư độc Hóa Điền Tán chưa được tịnh hóa sạch.


Nhưng đáng sợ nhất vẫn là lồng ngực trái của hắn. Viên Đồng Sinh Thạch rỉ sét khảm sâu sát tim đang không ngừng rung động ngầm dưới lớp da thịt rách nát. Lớp bột Đồng Quy Thạch bôi trên vết thương hở gặp mồ hôi lạnh đang ăn mòn da thịt hắn, phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ vô cùng ghê người, tỏa ra một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt ẩn sau lớp vải thô xám bẩn.


"Hự..."


Lâm Uyên khẽ rên rỉ một tiếng, bước chân lảo đảo suýt chút nữa ngã xuống đất bùn nhão. Hắn nhìn xuống Lôi Vô Kỵ đang hôn mê bất tỉnh trên vai mình. Gã tán tu hào sảng ngày thường lúc này mặt mũi trắng bệch không còn một giọt máu, lồng ngực lõm hẳn xuống một mảng lớn do trúng phải huyết sát kiếm khí cực mạnh của Cơ Sát. Giáp sắt trên ngực gã rách nát vỡ vụn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn gần hết, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió, chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ dập tắt sinh mệnh này.


"Vô Kỵ... ngươi phải ráng nhịn." Lâm Uyên khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau.


Hắn biết rõ, nếu không có dược liệu tịnh hóa cực hạn từ Linh Thảo Đường ngoại môn của Diệp Hồng Trần, Lôi Vô Kỵ chắc chắn sẽ không sống sót qua nổi buổi trưa hôm nay. Nhưng Linh Thảo Đường lúc này đang là tiêu điểm canh phòng nghiêm ngặt của Chấp Pháp Đường. Lý Hải và toán chấp pháp đệ tử đang điên cuồng lùng sục khắp nơi sau sự mất tích bí ẩn của hộ vệ trưởng Lý Chột và sát thủ Cơ Sát.


Sau gần nửa canh giờ chật vật, Lâm Uyên cuối cùng cũng đưa được Lôi Vô Kỵ về tới Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế. Hắn lén lách qua những bia mộ vô danh rêu phong rách nát, đẩy cánh cửa gỗ mục của căn nhà tranh dột nát sâu trong sương mù oán khí, nhẹ nhàng đặt Lôi Vô Kỵ nằm xuống chiếc giường tre ọp ẹp.


Lâm Uyên lập tức dùng Thần Thức Sơ Khai quét qua cơ thể Lôi Vô Kỵ. Thức hải của hắn mở rộng gấp đôi tu sĩ đồng cấp, lập tức cảm nhận được luồng khí tức huyết sát màu đỏ kịt đang không ngừng tàn phá phế墟 đan điền của huynh đệ chí cốt.


"Không thể chậm trễ hơn được nữa." Lâm Uyên thầm nghĩ, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng dâng lên sát khí lạnh lẽo.


Hắn mở Nhẫn Trữ Vật rách góc đoạt được từ xác Cơ Sát ra kiểm tra. Bên trong chỉ còn lại vài mảnh lôi thạch vụn và linh thạch hạ phẩm, hoàn toàn không có loại dược thảo tịnh hóa mạch tượng chuyên dụng nào. Hắn buộc phải đích thân thâm nhập Linh Thảo Đường ngoại môn để tìm Diệp Hồng Trần.


Lâm Uyên hít một hơi thật sâu, bắt đầu vận hành Khí Tức Ngụy Trang Pháp học được từ Thẩm Vô Danh. Hắn chủ động dẫn dắt độc tố lưu huỳnh từ mỏ quặng độc tích tụ trong cơ thể tràn vào đan điền lôi trì biến dị, che giấu hoàn toàn dao động lôi lực Trúc Cơ Kỳ dở dang của mình. Trong nháy mắt, khí tức của hắn trở nên u ám, yếu ớt và xám xịt, trông không khác gì một tên phế căn kiếp nô gầy gò đang thoi thóp chờ chết vì độc quặng ăn mòn.


Hắn khoác lên mình bộ hắc y rách rưới bám đầy bụi quặng dơ bẩn, cúi đầu bước ra khỏi nghĩa trang hoang phế, hướng thẳng về phía Linh Thảo Đường ngoại môn dưới chân núi.


Khi tiếp cận vùng rìa Linh Thảo Đường, Lâm Uyên lập tức dừng bước sau một tảng đá lớn. Thần Thức Sơ Khai của hắn khẽ động, quét ra phạm vi mười trượng xung quanh.


"Ba toán tuần tra..." Lâm Uyên khẽ híp mắt.


Hắn phát hiện ra ba toán chấp pháp đệ tử mặc y phục đen viền đỏ, hông đeo lệnh bài Chấp Pháp Đường đang liên tục đi tuần quanh khuôn mặt Linh Thảo Đường. Dẫn đầu là Lý Hải, gã đệ tử chấp pháp tàn nhẫn với khuôn mặt sắt lạnh lùng. Trên tay Lý Hải đang nâng chiếc Thiên Quy Thấu Kính (Bản sao) rực sáng ánh đỏ, không ngừng quét rọi qua từng bóng người qua lại.


Lâm Uyên biết rõ sức mạnh của chiếc thấu kính kia. Mặc dù hắn đã dùng bột Đồng Quy Thạch để cách ly dao động của Đồng Sinh Thạch trên ngực, nhưng vết thương hở rỉ máu lôi tính quá đặc trưng trên bả vai trái vẫn có nguy cơ cực cao bị thấu kính chiếu soi phát hiện.


"Phải dùng đường sau." Lâm Uyên thầm tính toán.


Hắn lén lút di chuyển sát mép vách đá rạn nứt, giả vờ làm một kiếp nô dọn rác đang đẩy chiếc xe gỗ thô sơ chứa đầy phế thải mỏ quặng tiến về phía cửa sau của Linh Thảo Đường. Bước chân hắn khập khiễng, lưng còng gập xuống, chiếc mũ trùm rách nát che khuất hoàn toàn khuôn mặt đầy máu bẩn.


*Rào... rào...*


Tiếng chổi tre quét rác đều đặn vang lên, Lâm Uyên khéo léo né tránh tầm quét đỏ rực của Thiên Quy Thấu Kính từ phía Lý Hải. Hắn chỉ còn cách cửa sau Linh Thảo Đường chưa đầy ba trượng. Nơi đó, bóng dáng thanh tú mặc y phục lục nhạt đeo mạng che mặt trắng của Diệp Hồng Trần đang thấp thoáng sau khung cửa gỗ dược phòng.


Nhưng đúng vào khoảnh khắc Lâm Uyên chuẩn bị tiến sát tới cửa sau, một luồng cảm giác lạnh lẽo, sticky và đầy sát khí đột ngột khóa chặt vào gáy hắn.


Luồng thần thức này vô cùng nham hiểm, không phải là sự quét rọi phẳng lặng, cứng nhắc của thấu kính chấp pháp thường, mà là một luồng dò xét thần hồn đầy tham lam và mùi tanh của máu tươi.


*Huyết Khí Hấp Thụ Thuật!*


Lâm Uyên giật nảy mình trong lòng. Thần Thức Sơ Khai của hắn lập tức dội ngược cảnh báo nguy hiểm tột độ. Hắn phát hiện ra luồng thần thức ma công này đang khóa chặt vào dòng máu lôi hệ biến dị đang rỉ ra từ vết thương vai trái của hắn. Khí Tức Ngụy Trang Pháp tuy che mắt được Lý Hải và thấu kính, nhưng lại hoàn toàn bị luồng ma công chuyên truy vết huyết khí này nhìn thấu do máu lôi hệ của Lôi Huyết Thể Sơ Cấp quá đặc trưng và tinh khiết.


Lâm Uyên lén nhìn qua kẽ mũ trùm về phía rặng đá tối tăm cách đó mười trượng.


Một thanh niên gầy gò, sắc mặt xanh xao như người chết, mắt thâm quầng dính đầy huyết tơ đang đứng lẩn khuất sau rặng đá độc. Gã mặc đạo bào rộng thùng thình tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt, tay phải đang khẽ bấm quyết ngưng tụ một luồng huyết quang nhỏ.


"Chu Thông..." Lâm Uyên nghiến răng nhận ra danh tính kẻ bám đuôi.


Tên chân truyền đệ tử nhị trưởng lão này vốn khét tiếng ngoại môn với tà công cướp đoạt huyết khí đệ tử tử vong để luyện công. Rõ ràng, mùi máu lôi hệ tinh khiết từ vết thương của Lâm Uyên sau trận chiến Đầm lầy Lôi Hỏa đã thu hút sự thèm khát điên cuồng của gã ma tu này.


Lâm Uyên lập tức đưa ra quyết định chiến thuật cực nhanh. Hắn không thể bộc phát xung đột trực diện với Chu Thông tại đây, bởi vì chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến Lý Hải và chấp pháp quân bao vây mạt sát hắn ngay lập tức. Hơn nữa, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của Chu Thông cùng Huyết Sát Ma Công bá đạo không phải là thứ mà hắn có thể dễ dàng giải quyết trong trạng thái nhục thân rách nát hiện tại.


"Phải dẫn dụ hắn đi." Lâm Uyên thầm nghĩ.


Hắn giả vờ hoảng hốt, chiếc xe gỗ dọn rác trượt khỏi tay đổ nhào xuống đất cát, phế thải mỏ quặng đổ tung tóe tạo tiếng động nghi binh. Lâm Uyên lập tức xoay người, vận hành Lôi Ảnh Bộ lướt nhanh về hướng mê cung hầm mộ Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế.


*Hự!*


Ngay khi bước chân lướt đi, một cơn đau nhói buốt xé rách dội thẳng từ bả vai trái lên tận óc Lâm Uyên. Kinh mạch vai trái vốn rách nát do vết thương của Cơ Sát bị luồng lôi lực biến dị đột ngột kích thích liền rách nhẹ thêm một đường, máu tươi tuôn ra thấm đẫm hắc y. Sự dao động lôi lực đột ngột này lại càng giống như một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm tối, giúp Chu Thông định vị chính xác hướng di chuyển của hắn.


"Muốn chạy sao? Con mồi của ta..."


Chu Thông đứng sau rặng đá tối khẽ liếm môi, đôi mắt thâm quầng rực lên huyết quang tàn nhẫn đầy tham lam. Gã vung tay phất nhẹ đạo bào rộng thùng thình, ngưng tụ một luồng huyết vụ màu đỏ kịt bám theo bóng hắc y của Lâm Uyên cực tốc lao vào màn sương mù nghĩa trang.


Lâm Uyên điên cuồng lướt đi giữa những nấm mộ hoang lạnh lẽo đầy oán khí. Thần Thức Sơ Khai của hắn cảm nhận được luồng huyết vụ dính dính phía sau đang áp sát với tốc độ kinh hoàng. Chu Thông mượn tu vi Trúc Cơ sơ kỳ áp đảo hoàn toàn thân pháp của một nửa bước Trúc Cơ đang bị thương.


*Vù vù vù!!!*


Luồng huyết vụ màu đỏ kịt đột ngột bùng phát, lan tỏa cuồng bạo bao phủ toàn bộ lối ra vào của khu vực nghĩa trang hoang phế, che khuất tầm nhìn và làm nhiễu loạn hoàn toàn thần thức định hướng của Lâm Uyên trong bóng tối. Không khí xung quanh đột ngột trở nên nóng bức, tanh tưởi và ngột ngạt tột độ.


Lâm Uyên buộc phải dừng bước sát một ngôi mộ cổ rêu phong rách nát. Hắn khàn giọng thở dốc, tay trái lén rút chiếc Thiết Chủy Đầu Độc tẩm kịch độc lôi hỏa ra sau lưng áo, đôi mắt sắc lẹm khóa chặt vào màn sương huyết vụ đang cuồn cuộn dâng lên trước mặt.


Hắn biết mình đã rơi vào thế bị phong tỏa hoàn toàn lối ra, Chu Thông đã dùng Huyết Hồn Phiên giăng kín oán linh huyết sắc xung quanh nghĩa trang.


*Xoạt...*


Một bóng người gầy gò từ từ bước ra từ sau rặng đá tối tăm phủ đầy rêu phong độc hại của nghĩa trang hoang phế. Chu Thông đứng sừng sững trên tảng đá xám, mũi hít hà một hơi thật sâu đầy tận hưởng, ánh mắt găm chặt vào vết thương đang rỉ máu lôi hệ biến dị trên lồng ngực Lâm Uyên.


Chu Thông đứng sau rặng đá tối, mũi hít hà mùi lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt tỏa ra từ vết thương của Lâm Uyên, nở nụ cười tàn nhẫn đầy tham lam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!