Tiên Tôn Hộ Pháp
Sát khí đỏ ngầu từ lưỡi đoản đao của Cơ Sát cuồn cuộn ép xuống, mang theo tiếng rít gào của hàng vạn oán hồn gầm rú. Ánh sáng huyết sắc chói mắt xé toạc màn sương độc màu tím sẫm của Đầm lầy Lôi Hỏa, áp sát đỉnh đầu Lâm Uyên. Từng sợi tóc đen của hắn bị kiếm khí thổi tung, da đầu bắt đầu cảm nhận được nỗi đau nhói buốt rách da rỉ máu. Kinh mạch vai trái rách nát của hắn đang co giật dữ dội, lôi lực biến dị dội ngược từ đan điền lôi trì dường như đã cạn kiệt, khiến hắn không còn bất kỳ khả năng kháng cự vật lý nào.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc mũi đao chỉ còn cách trán hắn đúng một phân, khóe môi rách nát dính máu đen của Lâm Uyên khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười điên cuồng và đầy vẻ mỉa mai.
*Uỳnh!!!*
Không gian xung quanh đột ngột chấn động kịch liệt. Ngay tại vị trí tim của Lâm Uyên, Đồng Sinh Thạch rỉ sét khảm sâu trong lồng ngực bỗng nhiên bùng phát ra luồng sáng lôi đình ngũ sắc chói lọi chưa từng có. Luồng ánh sáng ấy không mang theo linh lực Luyện Khí Kỳ hèn mọn của hắn, mà là một đạo nhân quả quy tắc cổ xưa, vĩ đại và lạnh lùng tột độ. Một sợi xích nhân quả màu đỏ rực rỡ như máu tươi từ lồng ngực hắn xé rách màn đêm, phóng thẳng lên chín tầng mây, liên kết trực tiếp với sinh mệnh vô thượng tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông.
Cùng lúc đó, tại mật thất tịch mịch tối cao của nội môn, Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang xếp bằng bế quan đột ngột mở bừng hai mắt. Đôi đồng tử vốn sâu thẳm như vũ trụ của lão lúc này co rụt lại vỡ vụn trong sự kinh hoàng tột độ.
*Phụt!!!*
Một ngụm máu tươi màu đen sậm bỗng nhiên từ miệng Vân Hoài Tử phun mạnh ra ngoài, nhuộm đỏ cả bệ ngọc tủy tinh khiết dưới chân. Ngực trái của lão, ngay tại vị trí khế ước đồng sinh khảm sâu, đột ngột bị một lực lượng vô hình xuyên thủng, máu đen rỉ ra đầm đìa làm rách nát lớp trường bào trắng tinh khiết tỏa ra tiên khí. Đan điền vạn năm tu vi Hóa Thần Cảnh đỉnh phong của lão rung chấn kịch liệt, thần hồn rách nát như muốn nổ tung.
"Nghịch súc... ngươi lại dám dùng cái chết để tống tiền bản tôn!"
Giọng nói của Vân Hoài Tử khàn đặc, tràn ngập sự phẫn nộ, sỉ nhục và bất lực tột độ. Lão cảm nhận được rất rõ, sinh mệnh của Lâm Uyên ở dưới Đầm lầy Lôi Hỏa đang trượt dài xuống vực sâu tử vong với tốc độ kinh hoàng. Nếu tên phế căn kiếp nô kia chết, đan cơ phi thăng vạn năm của lão, thần hồn của lão, và cả mạng sống tôn quý đứng đầu chính đạo này cũng sẽ chôn cùng theo khế ước đồng sinh tử vĩnh viễn!
Không còn bất kỳ sự lựa chọn nào khác. Vân Hoài Tử nghiến chặt răng đến mức bật máu, tay phải vung lên xé rách hư không trước mặt. Linh lực Hóa Thần Cảnh bùng nổ cuồng bạo, cưỡng chế ngưng tụ một đạo phân thân thần thức xé rách không gian, cực tốc giáng thế xuống hạ giới.
Tại Đầm lầy Lôi Hỏa, đoản đao huyết sắc của Cơ Sát đã chạm sát vào da đầu Lâm Uyên, rạch ra một đường máu đỏ tươi. Gã sát thủ Trúc Cơ sơ kỳ đang nở nụ cười đắc thắng tàn nhẫn, tin chắc đòn này sẽ lấy mạng tên phế vật gác mộ để lập công lớn với Cơ Vô Ưu.
*RẮC... RẮC... RẮC!!!*
Một tiếng rạn nứt không gian kinh thiên động địa đột ngột vang dội khắp thung lũng đá ngầm. Toàn bộ sấm sét tím sẫm và lửa độc sủi bọt của Đầm lầy Lôi Hỏa trong phạm vi mười dặm bỗng chốc bị đóng băng hoàn toàn giữa hư không. Gió ngừng thổi, mưa giông xối xả lập tức ngưng đọng thành những viên thủy tinh lơ lửng. Một luồng uy áp vĩ đại, bàng bạc và lạnh lẽo như thiên đạo chí cao đột ngột giáng xuống, đè nặng lên toàn bộ khu vực.
*Rầm!!!*
Cơ Sát chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cả thân hình Trúc Cơ sơ kỳ của gã đã bị luồng uy áp khủng khiếp ấy ép chặt xuống đất bùn nhão. Xương cốt toàn thân gã phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê rợn, đầu gối quỳ sụp xuống đá ngầm nứt vỡ, máu tươi từ mắt, mũi, tai điên cuồng tuôn ra.
Từ trong khe nứt không gian vặn vẹo trên bầu trời, một bóng người tiên phong đạo cốt bước ra. Lão nhân râu tóc bạc phơ như tuyết, khoác trường bào trắng tinh tỏa ra tiên khí ngập tràn, nhưng khuôn mặt lại vặn vẹo vì phẫn nộ và ngực trái đang rỉ máu đen kịt. Đó chính là phân thân giáng thế của Tiên Tôn Vân Hoài Tử.
Cơ Sát ngước khuôn mặt đầy máu nhìn lên bầu trời, đôi đồng tử co rụt lại trong sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra dung mạo của vị thần minh đứng đầu chính đạo Thái Huyền Tiên Tông.
"Tiên... Tiên Tôn đại nhân?! Tại sao ngài lại..."
Cơ Sát kinh hãi kêu lên, giọng nói run rẩy không thành tiếng. Gã hoàn toàn không thể hiểu nổi, tại sao vị Tiên Tôn tối cao ngự trị trên chín tầng trời lại đột ngột xé rách không gian giáng thế xuống cái đầm lầy dơ bẩn này, và luồng sát khí ngập trời kia tại sao lại khóa chặt vào gã chứ không phải tên phế vật Lâm Uyên.
Vân Hoài Tử liếc nhìn Lâm Uyên đang ngồi tựa lưng vào vách đá rách nát, bả vai phải bị chém sâu rỉ máu đen kịt, vai trái thủng rách kinh mạch rỉ máu tươi dập dồn, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn đang nhìn lão với nụ cười lạnh lùng đầy đắc ý. Sự tương phản giữa uy nghiêm vĩ đại của Tiên Tôn và sự bất lực nhục nhã khi phải làm hộ pháp cứu mạng kẻ thù khiến Vân Hoài Tử phát điên.
"Cút!!!"
Vân Hoài Tử không thèm trả lời Cơ Sát, chỉ lạnh lùng thốt ra một chữ. Lão phất tay áo rộng, một đạo lôi hình ngũ sắc mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của Hóa Thần Cảnh bùng nổ cuồng bạo.
*ẦM!!!*
Cơ Sát chưa kịp kích hoạt chiếc bùa hộ mệnh của Cơ gia đeo bên hông, uy áp khổng lồ đã chấn nát bùa bảo vệ thành tro bụi. Đạo lôi đình ngũ sắc giáng thẳng xuống đỉnh đầu gã, cắn nuốt hoàn toàn thân hình Trúc Cơ sơ kỳ. Không có tiếng la hét, không có sự chống cự, cả nhục thân lẫn thần hồn của Cơ Sát bị oanh sát hóa thành tro bụi rỉ sét đen kịt ngay lập tức, tiêu biến hoàn toàn vào đầm lầy mà không để lại bất kỳ một vết tích nhân quả nào.
Địa mạch lôi khí của Đầm lầy Lôi Hỏa bị chấn động bởi thần thông Hóa Thần Cảnh lập tức sụp đổ hoàn toàn, các vũng bùn lôi điện tắt ngấm linh lực. Vân Hoài Tử tiêu hao thêm mười năm thọ nguyên vĩnh viễn để duy trì phân thân xé rách không gian cứu người, ngực trái lão phập phồng thở dốc, máu đen rỉ ra làm bẩn lớp áo trắng tơ băng.
Lão chậm rãi đáp xuống trước mặt Lâm Uyên, đôi mắt rực lửa sát khí nhìn chằm chằm vào vết sẹo khế ước phát sáng trên ngực hắn. Vân Hoài Tử đưa ngón tay trắng muốt run rẩy chỉ thẳng vào trán Lâm Uyên, tiên lực Hóa Thần ngưng tụ đầu ngón tay, khao khát muốn đâm thủng sọ tên nghịch súc này ngay lập tức.
Nhưng ngay khi sát ý của lão dâng lên, vết sẹo khế ước trên ngực trái Vân Hoài Tử lại bùng lên cơn đau nhói buốt xé rách đan điền, nhân quả dội ngược cưỡng chế cảnh báo tử vong dâng tràn. Lão buộc phải hạ ngón tay xuống, nhục nhã thu hồi tiên lực.
"Tiểu tử... món nợ thọ nguyên này ta sẽ đòi lại gấp mười lần!" Vân Hoài Tử truyền âm lạnh lùng vào thức hải Lâm Uyên, giọng nói tràn ngập sự oán hận thấu xương. "Nếu ngươi còn dám dùng mạng sống tống tiền bản tôn thêm một lần nữa, ta thà nghịch thiên tự bạo đạo cơ cũng sẽ kéo ngươi xuống địa ngục!"
Lâm Uyên khẽ lau vệt máu đen nơi khóe môi, ngước nhìn vị Tiên Tôn đang run rẩy vì giận dữ trước mặt, khàn giọng đáp: "Tiên Tôn đại nhân, ngài không dám chết chung đâu. Đan cơ phi thăng vạn năm của ngài... quý giá hơn mạng sống phế căn của ta nhiều lắm."
"Hừ!"
Vân Hoài Tử phẫn nộ hừ lạnh một tiếng, phân thân thần thức không thể duy trì lâu hơn dưới sự ăn mòn của quy tắc khế ước, lập tức tan biến vào hư không, xé rách không gian trở về nội môn.
Không gian Đầm lầy Lôi Hỏa trở lại sự tĩnh lặng u uất héo hắt. Lâm Uyên đứng dậy một cách chật vật, vai trái phế liệt buông thõng, vai phải tê dại rỉ máu đen kịt. Hắn khập khiễng bước tới bên vách đá, đỡ Lôi Vô Kỵ đang hôn mê sâu bất tỉnh nhân sự lên vai, cẩn thận thu dọn chiến lợi phẩm là chiếc nhẫn trữ vật rách của Cơ Sát rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường hoang tàn.
Cùng lúc đó, trên đỉnh núi cao của Chấp Pháp Điện cách đó trăm dặm, Chấp Pháp Điện chủ Khương Hoài Sơn đang đứng sừng sững như một pho tượng sắt dưới màn sương mù dày đặc. Lão đột ngột mở bừng mắt nhìn về hướng Đầm lầy Lôi Hỏa, tay phải nâng chiếc Thiên Quy Thấu Kính (Bản sao) rực sáng ánh đỏ nghi ngờ.
Khương Hoài Sơn nhìn thấu luồng khí tức Hóa Thần Cảnh b bùng phát rồi tắt lịm ở đầm lầy, lẩm bẩm đầy hoài nghi: "Khí tức vừa rồi... rõ ràng là của Tiên Tôn Vân Hoài Tử. Tại sao ngài ấy lại đích thân dùng phân thân giáng thế xuống ngoại môn để giết sát thủ Cơ gia, giải cứu cho một tên phế căn kiếp nô gác mộ? Mối liên kết mờ ám này... rốt cuộc chứa đựng chân tướng dơ bẩn gì?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!