Nhạc nềnWuxia3

Mỏ Độc Dung Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy Vực sâu Vô Cực đặc quánh như hắc ín, lạnh lẽo và nồng nặc mùi lưu huỳnh rỉ sét. Lâm Uyên từ từ mở mắt, cơn đau đớn từ lồng ngực vỡ nát ập đến như thủy triều, khiến hắn suýt chút nữa ngất đi một lần nữa. Hắn hít vào một hơi lạnh, lồng ngực phập phồng, kéo theo tiếng xương sườn cọ xát vào nhau đau đến buốt tận xương tủy.


Thế nhưng, ngay sát bên trái tim đang đập yếu ớt của hắn, một luồng ấm áp thuần khiết, dịu nhẹ như tơ lụa đang không ngừng lưu chuyển, bảo hộ lấy tâm mạch rách nát của hắn không bị sụp đổ hoàn toàn. Đó là tiên lực tối cao của Hóa Thần Cảnh.


Lâm Uyên run rẩy đưa bàn tay gầy guộc bám đầy bụi quặng lên chạm vào ngực trái. Dưới lớp áo vải thô xám rách nát thấm đẫm máu khô, da thịt hắn lồi lõm một vết sẹo hình sấm sét tàn khuyết rỉ máu đen ghê rợn. Vết sẹo ấy ẩn hiện luồng ánh sáng tím nhạt u ám, liên kết chặt chẽ với một sợi tơ nhân quả vô hình phóng thẳng lên trời cao.


"Vân Hoài Tử..."


Khóe môi Lâm Uyên rách nát rỉ ra một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ điên cuồng và mỉa mai. Hắn nhớ lại khoảnh khắc trước khi hôn mê, luồng phân thân tiên phong đạo cốt của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo đã phải giáng thế, phất tay đánh tan lôi hình hiến tế của Tào Huyết để giữ lại mạng sống cho hắn.


Một vị Tiên Tôn cao ngạo ngự trị trên chín tầng trời, coi chúng sinh như cỏ rác, giờ đây lại phải dùng tiên lực tôn quý để bảo hộ cho một tên phế căn kiếp nô rác rưởi. Tất cả chỉ vì một điều: nếu Lâm Uyên chết, Vân Hoài Tử chắc chắn phải chôn cùng! Đồng Sinh Khế Quy Tắc là tuyệt đối dưới thiên đạo cổ xưa, trói buộc sinh mệnh hai người thành một thể cộng sinh tử vong.


"Trò chơi này... ta thắng cược rồi."


Lâm Uyên khàn khọng lẩm bẩm. Hắn biết luồng tàn lực bảo hộ tâm mạch của Vân Hoài Tử chỉ là giải pháp tạm thời để giữ mạng cho hắn. Nếu hắn tiếp tục nằm đây, vết thương không lành, hoặc nếu lính canh của Cơ Vô Ưu quay lại lùng sục, hắn vẫn sẽ chết. Hắn phải di chuyển, tìm một nơi ẩn náu tuyệt đối an toàn trước khi phân thân của Tiên Tôn hoàn toàn tiêu tán.


Cắn chặt răng chịu đựng nỗi đau xé rách cơ thể, Lâm Uyên dùng hai tay bò lết trên gờ đá cổ lạnh buốt. Hắn không thể đi lên phía trên tế đàn ngoại môn, nơi đó đầy rẫy tai mắt của Tào Huyết và Cơ gia. Nơi duy nhất hắn có thể trốn, chính là Linh Quặng Độc số 9 – khu vực mỏ sâu nhất, độc hại nhất dưới lòng đất ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông.


Nơi đó quanh năm bị bao phủ bởi sương mù độc hại rỉ ra từ các mạch lôi thạch rỉ sét, tu sĩ bình thường có linh lực bảo hộ cũng không dám dừng lại quá nửa canh giờ vì sợ đan điền bị ăn mòn biến thành phế nhân. Nhưng đối với một kẻ mang phế căn bẩm sinh bế tắc như Lâm Uyên, đây lại là pháo đài tự nhiên hoàn hảo nhất để che mắt thần thức dò tìm của kẻ thù.


Hơn thế nữa, sâu trong ngóc ngách tối tăm nhất của Linh Quặng Độc số 9, có một mật thất ngầm nhỏ ẩm ướt được hắn dùng tàn trận địa mạch che giấu khí tức kỹ lưỡng. Nơi đó đang giấu giếm muội muội ruột của hắn – Lâm Dao.


Lâm Uyên dùng chút sức lực tàn dư, lách qua những khe nứt địa chất hẹp dài, men theo dòng suối ngầm rỉ sét chảy ra từ mỏ độc. Nước suối có màu vàng nhạt, phát ra những tiếng nổ lách tách nhỏ của điện giật, gột rửa đi lớp máu khô trên người hắn, để lại những vết bỏng rát nhẹ rỉ máu đen trên da thịt. Nhưng hắn không quan tâm, ý chí sinh tồn mãnh liệt và nỗi lo lắng cho muội muội đã áp đảo hoàn toàn nỗi đau thể xác.


Sau hai canh giờ bò lết đầy gian khổ, Lâm Uyên cuối cùng cũng tiếp cận được lối vào khu vực Linh Quặng Độc số 9. Không khí ở đây lập tức trở nên ngột ngạt, bụi quặng màu vàng xám lơ lửng dày đặc trong không trung, mỗi lần hít thở đều mang theo cảm giác nóng rát như lửa thiêu ở lồng ngực. Tiếng ho khục khặc của những kiếp nô phàm nhân yếu ớt vang vọng từ xa xa trong các đường hầm tối tăm, tạo nên một bầu không khí u uất, tàn khốc của một địa ngục trần gian.


Hắn lẩn tránh những toán lính canh tuần tra của Quặng Độc Ban đang cầm roi điện lăm lăm, lách qua một vách đá nứt nẻ và bước vào đường hầm ngầm hẹp dài dẫn đến Mật thất ngầm Linh Quặng số 9.


"Ai?!"


Một giọng nói trầm thấp, đầy cảnh giác vang lên từ bóng tối ngay lối vào mật thất. Một thân hình cao lớn như hộ pháp bước ra, chắn ngang đường đi. Đó là Tần Thiết Y, cựu binh phàm nhân mang tội ấn đỏ thẫm trên ngực, cánh tay phải lực lưỡng đang siết chặt thanh đao gãy rèn từ sắt mỏ độc.


"Là ta..." Lâm Uyên khàn giọng lên tiếng, thân hình lảo đảo sắp ngã.


"Công tử! Ngài vẫn còn sống!"


Tần Thiết Y kinh ngạc kêu lên một tiếng nhỏ, vội vàng buông đao gãy, lao lên đỡ lấy thân hình gầy gò của Lâm Uyên. Đôi mắt đầy sẹo đao kiếm của gã cựu binh rực lên sự chấn động tột độ. Gã đã tận mắt chứng kiến Lâm Uyên bị Cơ Vô Ưu vung chưởng chấn vỡ xương sườn đẩy xuống vực sâu, không ngờ thiếu niên này lại có thể sống sót trở về.


"Dao nhi... thế nào rồi?" Lâm Uyên không kịp giải thích, nắm chặt lấy bả vai Tần Thiết Y gặng hỏi.


"Tiểu thư... tình trạng rất tệ. Tội ấn trên trán nàng lại bộc phát dữ dội, cắn nuốt sinh mệnh lực hằng giờ. A Man đang ở bên trong canh giữ." Tần Thiết Y u uất trả lời, dìu Lâm Uyên bước qua cửa đá ẩn ngụy trang.


Bên trong mật thất ngầm chật hẹp, ẩm ướt, một thiếu nữ gầy yếu đang nằm lịm trên chiếc giường rơm khô. Đó là Lâm Dao. Sắc mặt nàng tái nhợt như giấy bản, mái tóc xơ xác như cỏ úa bết chặt vào trán. Ngay giữa trán nàng, một vết tội ấn màu đen có hình tia sét tàn khuyết đang không ngừng phát ra những luồng khí tức u ám, cắn nuốt chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại của nàng.


Bên cạnh giường, gã khổng lồ cao hơn hai mét, câm bẩm sinh tên là A Man đang lo lắng dùng bàn tay to lớn bọc đầy vết chai sạn để lau mồ hôi cho nàng. Thấy Lâm Uyên bước vào, A Man ú ớ kêu lên vài tiếng nghẹn ngào, đôi mắt to tròn trung thực rưng rưng nước mắt.


Lâm Uyên quỳ sụp xuống bên giường, run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của muội muội. Trái tim hắn như bị vạn đao xuyên tâm khi chứng kiến Chân tướng tội ấn của Lâm Dao đang tàn phá linh hồn nàng. Tội ấn này là do đích thân Chưởng môn Thái Huyền Tiên Tông hạ xuống để phong tỏa thiên tài của nàng, bắt nàng phải gánh chịu kiếp nạn làm củi đốt cho tông môn.


"Dao nhi... ca ca đã trở về. Ca ca thề, sẽ không để em phải chịu đau đớn nữa."


Lâm Uyên nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bụi than. Hắn vận hành thần thức quét qua cơ thể nàng, phát hiện linh hồn nàng đang ở trạng thái ngủ đông cực kỳ yếu ớt, chỉ có thể duy trì hơi thở nhờ luồng lôi khí thô sơ mà hắn lén lút truyền vào hằng ngày. Nàng cần gấp Thọ Nguyên Dịch – giọt dịch sinh mệnh được ngưng tụ từ khế ước đồng sinh giữa hắn và Vân Hoài Tử – để tịnh hóa tội ấn cắn nuốt.


Đột nhiên, từ phía ngoài đường hầm ngầm vang lên những tiếng bước chân rầm rập và tiếng nổ lách tách đầy đe dọa của roi lôi điện. Sát khí hung hãn tràn ngập không khí.


"Triệu Hùng chưởng sự có lệnh! Toàn bộ kiếp nô khu vực số 9 tập trung ngay lập tức! Kẻ nào chậm trễ sẽ bị quất roi lôi điện cho đến chết!"


Tiếng gầm rú tàn bạo của Phùng Hổ – tên lính canh khét tiếng tàn ác của Quặng Độc Ban – vang vọng dọc theo các vách đá ngầm. Cuộc thanh trừng mỏ quặng số 9 đã bắt đầu. Triệu Hùng đang phát động chiến dịch ép kiếp nô làm việc liên tục để bù đắp sản lượng thiếu hụt, đồng thời lùng sục những kẻ phản nghịch.


Tần Thiết Y siết chặt thanh đao gãy, ánh mắt rực lửa phẫn nộ: "Công tử, bọn chúng đang tiến về phía này. Nhóm kiếp nô nhỏ tuổi ở hầm mỏ bỏ hoang bên cạnh đang bị Phùng Hổ dồn vào góc. Ta phải ra ngoài liều chết với bọn chúng, quyết không thể để chúng tìm thấy mật thất này!"


"Đứng lại!" Lâm Uyên lạnh lùng quát khẽ, giọng nói chứa đựng uy nghiêm vượt xa tuổi tác khiến gã cựu binh khựng lại. "Một gã cựu binh bị phế tu vi như ngươi, cầm đao gãy ra ngoài chỉ có con đường chết dưới roi điện của Phùng Hổ. Chết rồi thì ai bảo vệ Dao nhi khi ta vắng mặt?"


Lâm Uyên cố nén cơn đau lồng ngực đứng thẳng dậy. Đôi mắt hắn sâu thẳm, lấp lánh tia sáng tím vô hình của Thần Thức Sơ Khai mới awakened từ khế ước. Hắn nhắm mắt lại, phóng ra thần thức quét qua vách đá ngầm dày đặc.


Dưới nhãn giới thần thức của hắn, cấu trúc các đường hầm ngầm hiện lên rõ mồn một. Phùng Hổ đang dẫn đầu năm tên lính canh cầm roi điện tuần tra lùng sục sát khu vực hầm mỏ bỏ hoang cách mật thất chỉ ba mươi trượng. Bọn chúng đang đánh đập dã man một nhóm kiếp nô nhỏ tuổi để tra hỏi tung tích của Lâm Uyên.


"Tần Thiết Y, ngươi ở lại đây bảo vệ lối vào mật thất. A Man, đi theo ta." Lâm Uyên ra lệnh dứt khoát.


A Man ú ớ gật đầu, vác cây búa tạ nặng năm mươi cân rèn từ sắt phế thải, lẳng lặng bước theo sau Lâm Uyên ra ngoài bóng tối đường hầm ngầm.


Lâm Uyên dẫn A Man lách qua các ngách đá tối tăm, tiếp cận sát khu vực hầm mỏ bỏ hoang nằm ngay trên đường tuần tra của Phùng Hổ. Hắn dùng Thần Thức Sơ Khai khóa chặt hướng đi của toán lính canh. Bọn chúng đang đứng ngay dưới một cột trụ đá chịu lực bị rạn nứt nghiêm trọng do khai thác quá mức hằng ngày.


"A Man, nhìn cột đá kia." Lâm Uyên chỉ tay vào chân cột đá rạn nứt trong bóng tối, ghé tai gã khổng lồ câm thì thầm. "Dùng cự lực vạn cân của ngươi, nện mạnh một búa vào điểm nứt ở chân cột, sau đó lập tức rút lui theo đường hầm phụ số 3. Nhớ kỹ, chỉ một búa dứt khoát!"


A Man mắt sáng lên, hiểu rõ ý đồ của Lâm Uyên. Gã khổng lồ di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động như một bóng ma khổng lồ trong bóng tối hầm mỏ, tiếp cận cột đá chịu lực.


Phía bên kia, Phùng Hổ đang hung hãn quất mạnh chiếc roi sắt gỉ điện phát ra tiếng nổ lách tách vào lưng một tiểu kiếp nô gầy gò hòng tra khảo: "Nói! Tên phế vật Lâm Uyên trốn ở đâu?! Kẻ nào dám che giấu hắn hầm mỏ này?!"


Tiếng khóc lóc, van xin thảm thiết của đứa trẻ vang vọng khắp hầm đá ngột ngạt.


Ngay trong khoảnh khắc Phùng Hổ chuẩn bị giơ roi quất nhát thứ hai, A Man đã tiếp cận mục tiêu. Gã khổng lồ gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn toàn bộ cự lực vạn cân vào cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, vung cây búa tạ rèn sắt nện mạnh một đòn chí mạng vào chân cột đá chịu lực rạn nứt.


*OÀNH!*


Một tiếng nổ rầm trời vang lên dưới lòng đất mỏ độc. Cột trụ đá chịu lực bị chấn vỡ vụn hoàn toàn. Sức nặng ngàn cân của trần hang phía trên lập tức sụp đổ dữ dội. Đá tảng, bụi quặng đổ xuống như thác lũ, chắn ngang hoàn toàn lối đi dẫn từ khu vực tuần tra của Phùng Hổ vào sâu trong Linh Quặng Độc số 9.


"Mẹ kiếp! Sập hầm! Chạy mau!"


Tiếng Phùng Hổ hét lên đầy kinh hoàng bị dập tắt bởi tiếng đá lở rầm rập. Toán lính canh hoảng loạn tháo chạy ngược ra ngoài hầm nông để tránh bị chôn sống, hoàn toàn bị đánh lạc hướng khỏi khu vực mật thất ngầm số 9.


Bụi quặng mù mịt bao phủ khắp nơi. Chấn động từ vụ sập hầm giả khiến Mật thất ngầm Linh Quặng số 9 bị rung chấn nhẹ, đất cát rơi lả tả từ trần hang. Lâm Uyên lồng ngực nhói đau, vết sẹo khế ước rỉ máu đen dữ dội do chịu ảnh hưởng từ chấn động. Hắn buộc phải tiêu hao một lượng nhỏ lôi khí thô sơ tích trữ trong đan điền phế căn để duy trì và ổn định Trận Bàn Ẩn Lôi che giấu mật thất không bị rò rỉ khí tức ra ngoài.


Khi bụi đất lắng xuống, A Man đã an toàn rút lui trở về bên cạnh Lâm Uyên. Tần Thiết Y bước ra nhìn đống đá tảng sập kín lối đi, ánh mắt nhìn Lâm Uyên đầy vẻ kính phục tột độ. Một tên phế căn 17 tuổi, nhục thân đang bị trọng thương rách nát, lại có thể dùng mưu trí mượn cự lực của A Man để bẻ gãy hoàn toàn kế hoạch tuần tra tàn bạo của Phùng Hổ mà không cần tốn một giọt máu.


"Công tử, Phùng Hổ đã rút quân, mật thất tạm thời an toàn. Nhưng... tiểu thư không thể duy trì được lâu nữa nếu không có Thọ Nguyên Dịch." Tần Thiết Y trầm giọng nhắc nhở, ánh mắt u buồn nhìn về phía Lâm Dao đang nằm lịm.


Lâm Uyên bước lại gần giường rơm, quỳ xuống nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của muội muội. Hắn nhìn vết tội ấn đen ngòm đang không ngừng cắn nuốt sinh mệnh của Lâm Dao, lồng ngực hắn bừng lên ngọn lửa căm hận tột cùng đối với sự ngụy thiện của tiên môn chính đạo.


Hắn vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của nàng, ánh mắt rực lửa sát khí lạnh lùng hướng thẳng lên bầu trời nội môn Thái Huyền Tiên Tông xa xôi, nơi vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo đang bế quan.


Lâm Uyên nhìn vết tội ấn đang cắn nuốt sinh mệnh của Lâm Dao, thề sẽ dùng sinh mệnh của Tiên Tôn Vân Hoài Tử làm chất dinh dưỡng để cứu sống nàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!