Nhạc nềnWuxia3

Sát Thủ Đêm Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm bao phủ Đầm lầy Lôi Hỏa bằng một màu tím sẫm u uất và chết chóc. Đây là vùng đất cấm địa hoang vắng nằm ở rìa phía bắc ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, nơi địa hình hiểm trở đầy rẫy những vũng bùn độc sủi bọt khí lưu huỳnh nồng nặc. Thỉnh thoảng, từ lòng đất ẩm ướt lại phun trào lên những cột lửa độc màu xanh lục nhạt, quấn quýt lấy các tia sét ngầm lách tách chạy rọc trên mặt đất rỉ sét. Đối với tu sĩ bình thường, linh khí hỗn loạn và độc tính nồng đậm nơi đây không khác gì chất độc ăn mòn đan điền, nhưng đối với Lâm Uyên, kẻ đang tu luyện Bất Diệt Lôi Kinh, nơi này lại là lò luyện thể hoàn hảo nhất.


"Tiểu Uyên, ngươi thực sự muốn đột phá ở cái nơi quỷ quái này sao? Kinh mạch của ngươi..." Lôi Vô Kỵ lo lắng trầm giọng hỏi, bàn tay thô ráp siết chặt chuôi thanh Huyết Lôi Đại Đao rỉ sét sau lưng. Mái tóc đỏ dựng ngược như lửa giận của gã khẽ lay động trong gió độc, đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua những bụi gai đen xung quanh vách đá hẹp dẫn vào lòng đầm lầy.


Lâm Uyên khẽ ho khan một tiếng, bước chân khập khiễng nện xuống đất bùn nhão. Hắc y sờn rách của hắn bám đầy bụi quặng độc, vai trái rách nát kinh mạch vẫn đang rỉ ra từng dòng máu tươi đỏ thẫm—hậu quả của trận tự hủy đan điền để tống tiền Vân Hoài Tử trước đó vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn. Bên vai phải của hắn tê dại nhẹ do dư độc Hóa Điền Tán chưa tịnh hóa hết, trong khi lồng ngực trái bỏng rát dữ dội như bị nung đỏ. Lớp bột Đồng Quy Thạch bôi trên vết thương hở ngực trái gặp mồ hôi lạnh đang ăn mòn da thịt hắn, phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ và tỏa ra một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt vô cùng ghê người.


"Không có thời gian để chần chừ nữa." Lâm Uyên khàn giọng đáp, giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Triệu Hoành vừa bị sắc lệnh Tiên Tôn cưỡng chế ép buộc phải giao ra Trúc Cơ Đan cực phẩm, lão và Cơ Vô Ưu chắc chắn đã phát điên. Chậm trễ một nhịp, sát thủ của Cơ gia sẽ phong tỏa toàn bộ ngoại môn. Ta phải đúc thành công Lôi Cơ ngay đêm nay."


Hắn đưa tay trái lấy ra chiếc hộp ngọc cổ kính vừa đoạt được từ đại hội ngoại môn. Khi nắp hộp khẽ mở, một viên đan dược tròn trịa, lấp lánh luồng đan quang màu tím lam thuần khiết tỏa ra đan hương thanh mát, triệt tiêu hoàn toàn mùi lưu huỳnh độc hại xung quanh. Đó chính là Trúc Cơ Đan cực phẩm do đích thân Tiên Tôn Vân Hoài Tử luyện chế—chìa khóa vô giá giúp một phế căn như hắn có thể nghịch thiên cải mệnh, đúc thành công đạo cơ biến dị.


Lâm Uyên ngồi xếp bằng sâu trong một hang động đá tự nhiên nằm khuất sau vũng bùn lôi điện ngầm. Hắn đặt sáo xương Trấn Hồn bên cạnh đầu gối, hít một hơi thật sâu để ổn định đan điền lôi trì đang ở trạng thái Luyện Khí Tầng 10 (Nửa bước Trúc Cơ). Luồng lôi lực biến dị màu tím thẫm trong đan điền hắn bắt đầu quay cuồng dữ dội, sẵn sàng đón nhận dược lực khổng lồ sắp tới.


"Vô Kỵ, canh giữ cửa động. Bất kỳ kẻ nào tiếp cận, giết không cần hỏi!" Lâm Uyên lạnh lùng ra lệnh, rồi dứt khoát nuốt viên Trúc Cơ Đan cực phẩm vào bụng.


*Uỳnh!!!*


Dược lực hoàn mỹ không một chút tạp chất bùng nổ cuồng bạo trong đan điền Lâm Uyên như một ngọn núi lửa phun trào. Luồng linh lực khổng lồ hóa lỏng càn quét khắp các kinh mạch rách nát, va chạm trực diện với Phong Ấn Đan Điền Tầng 1 do Vân Hoài Tử hạ xuống trước đó. Nỗi đau đớn tột cùng như có hàng vạn thanh đao nhỏ đang điên cuồng băm vằm tủy xương khiến toàn thân Lâm Uyên run rẩy dữ dội, máu tươi đỏ thẫm tràn ra khóe môi. Hắn cắn chặt răng, vận hành Bất Diệt Lôi Kinh đến cực hạn để cưỡng chế dẫn dắt luồng dược lực cuồng bạo đi qua các lôi lộ biến dị.


Ngoài cửa động, Lôi Vô Kỵ đứng sừng sững như một pho tượng đá, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào màn sương độc màu tím sẫm đang cuồn cuộn dâng lên ngoài đầm lầy. Đột ngột, Thần Thức Sơ Khai của Lâm Uyên cảm nhận được một luồng sát khí đỏ ngầu như huyết hải đang cực tốc áp sát cự ly gần. Luồng sát khí ấy lạnh lẽo, tàn nhẫn và mang theo uy áp nặng nề của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ.


*Vút!!!*


Từ trong bóng tối của sương độc, một bóng người gầy guộc mặc trường bào xám tro đột ngột hiện ra như một bóng ma. Ánh mắt gã sắc lẹm như chim ưng, tay cầm một thanh đoản đao phát ra huyết quang cắn nuốt linh lực ghê rợn. Đó chính là Cơ Sát—sát thủ đắc lực do Cơ Vô Ưu lén lút phái xuống ngoại môn để nhổ cỏ tận gốc Lâm Uyên.


"Kẻ nào dám cản đường Cơ gia làm việc, chết!" Cơ Sát lạnh lùng quát khẽ, vung đoản đao chém ra một luồng huyết sát kiếm khí cuồng bạo chém rách tàn trận phòng thủ tự nhiên bên ngoài hang động.


"Chó săn Cơ gia, nhận của lão tử một đao!" Lôi Vô Kỵ gầm lên một tiếng như sấm nổ, chân giậm mạnh xuống đất kích hoạt Lôi Đình Bạo Bộ. Thân hình cao lớn của gã lao ra như một tia chớp đỏ, vung thanh Huyết Lôi Đại Đao nặng trăm cân chém thẳng vào đầu Cơ Sát.


*BOONG!!!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp thung lũng đá ngầm. Huyết Lôi Đại Đao hấp thụ lôi khí xung quanh rực sáng tia chớp đỏ, nhưng khi chạm vào lưỡi đao huyết sắc của Cơ Sát, luồng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ áp đảo tuyệt đối lập tức chấn văng luồng lôi điện đỏ. Lôi Vô Kỵ bị chênh lệch tu vi quá lớn chấn động đến mức nôn ra một ngụm máu tươi, cả thân hình gấu bị đánh lùi lại năm bước, gót chân lún sâu vào bùn độc.


Cơ Sát khinh bỉ cười lạnh: "Một tên tán tu Luyện Khí tầng 9 hèn mọn cũng dám cản đường Trúc Cơ Kỳ? Cút!"


Gã di chuyển cực nhanh bằng Ẩn Khí Tức Thuật, thân hình nhoáng lên một cái đã xuất hiện trước mặt Lôi Vô Kỵ, vung đao chém ra ba nhát liên tiếp cực nhanh tạo thành một mạng lưới huyết quang sắc bén. Lôi Vô Kỵ gầm lên điên cuồng, cố gắng dùng Cuồng Lôi Đao Pháp chặn kiếm thế của đối thủ nhưng do chênh lệch linh lực tuyệt đối, thanh đại đao rỉ sét của gã bị chấn văng khỏi tay. Luồng huyết sát kiếm khí cực mạnh chém thẳng vào ngực Lôi Vô Kỵ, phá vỡ lớp hộ thể linh lực yếu ớt, khiến gã văng mạnh vào vách đá động phủ, ngất đi trong vũng máu.


"Vô Kỵ!" Lâm Uyên gầm khẽ trong thức hải, đan điền lôi trì của hắn đang ở thời khắc mấu chốt nhất của việc hóa lỏng hoàn toàn lôi dịch để đúc Lôi Cơ. Việc vận công bị gián đoạn khiến lôi lực biến dị dội ngược tàn phá kinh mạch vai trái rách nát, máu tươi không ngừng rỉ ra đầm đìa dưới hắc y sờn rách.


Cơ Sát chậm rãi bước vào trong hang động tối tăm, ánh mắt tàn nhẫn khóa chặt vào thân hình gầy gò đang ngồi xếp bằng của Lâm Uyên. Gã liếc nhìn hộp ngọc cổ kính trống rỗng bên cạnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh tanh đầy sát khí.


"Nuốt Trúc Cơ Đan cực phẩm để đột phá sao? Khí tức quả thực bất thường, nhưng đáng tiếc, hôm nay đầm lầy này chính là mồ chôn của ngươi theo lệnh của Vô Ưu thiếu gia!" Cơ Sát vung Huyết Đao, luồng kiếm khí đỏ ngầu bao phủ thân đao chém thẳng vào đầu Lâm Uyên.


Trong giây phút sinh tử cận kề, Lâm Uyên buộc phải dùng chút lôi lực biến dị còn sót lại dưới lòng bàn chân kích hoạt Lôi Ảnh Bộ. Một tiếng sấm nổ nhỏ vang lên, thân hình hắn nhoáng lên để lại một tàn ảnh sấm sét màu tím thẫm rực rỡ.


*Xoẹt!!!*


Mũi kiếm của Cơ Sát sượt qua vai phải Lâm Uyên, chém rách nát một mảng lớn da thịt rỉ máu đen kịt do dư độc Hóa Điền Tán kích thích bộc phát. Lâm Uyên bị chấn văng sát vách đá động rách nát, đan điền lôi trì đang hóa lỏng đột ngột bị chấn động dữ dội, khiến hắn nôn ra một ngụm máu tươi đen kịt, hơi thở yếu ớt tột cùng.


Hắn nhận ra mình đang ở trạng thái đột phá dở dang, kinh mạch hỗn loạn rách nát hoàn toàn không thể chiến đấu trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ dạn dày sương gió như Cơ Sát. Nếu tiếp tục ngạnh kháng bằng sức mạnh nhục thân, hắn chắc chắn sẽ bị chém thành trăm mảnh trước khi kịp đúc thành công Lôi Cơ.


"Ta không thể chết ở đây... Dao nhi vẫn đang chờ ta cứu mạng..."


Ánh mắt Lâm Uyên rực lên một luồng ánh sáng điên cuồng và tàn nhẫn tột độ. Hắn không nhìn Cơ Sát đang kiêu ngạo bước tới, mà cúi xuống nhìn vào lồng ngực trái của mình. Tại vị trí khảm sâu viên Đồng Sinh Thạch rỉ sét, vết sẹo khế ước hình sấm sét đang rỉ máu đen kịt dữ dội do lớp bột Đồng Quy Thạch bị mồ hôi ăn mòn hoàn toàn.


Hắn quyết định dùng chính mạng sống của mình làm con tin một lần nữa. Lâm Uyên đưa bàn tay trái rách da rỉ máu bóp chặt lấy vết thương hở ngực trái, chủ động kích thích vết sẹo tội ấn tự rỉ máu cực đại để đẩy sinh mệnh của bản thân xuống sát vách đá tử vong vĩnh viễn.


*Rầm rập!!!*


Ngay khi sinh mệnh của Lâm Uyên chạm đến Khế Ước Phản Phệ Ngưỡng cận kề cái chết thực sự, Đồng Sinh Khế Quy Tắc lập tức được kích hoạt cưỡng chế ở cấp độ cao nhất. Một luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực rỡ như sợi xích sắt vô hình đột ngột phóng thẳng từ lồng ngực Lâm Uyên xuyên qua đỉnh hang động, hướng thẳng lên bầu trời chín tầng mây rực sáng dữ dội như một lời cảnh báo diệt thế.


Cơ Sát hoàn toàn không nhìn thấy luồng nhân quả tuyến ấy, gã chỉ thấy tên phế vật gác mộ trước mặt đang cười một nụ cười điên cuồng đầy mỉa mai trong vũng máu đen kịt. Sự điên cuồng ấy khiến gã sát thủ Trúc Cơ Kỳ dạn dày sương gió bỗng sinh lòng bất an dữ dội. Gã quyết định không dây dưa thêm nữa, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ vào thanh Huyết Đao, chém ra một nhát đao mạnh nhất của Huyết Sát Kiếm Pháp.


"Chết đi, nghịch súc!"


Kiếm quang đỏ ngầu đầy sát khí của Cơ Sát chém rách màng bảo vệ linh lực rách nát của Lâm Uyên, chỉ còn cách đỉnh đầu anh vài tấc, đe dọa chém đôi cả thần hồn lẫn nhục thân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!