Sắc Lệnh Tiên Tôn
Không khí trên quảng trường Thái Huyền Ngoại Môn ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua những kẽ đá rạn nứt. Trên võ đài quyết chiến, Vương Đằng nằm bất tỉnh nhân sự, đan điền hoàn toàn vỡ nát, linh lực rò rỉ xám xịt như tro tàn. Lâm Uyên đứng đó, tay trái vẫn siết chặt nửa mảnh kiếm gãy rỉ sét dính đầy máu tươi. Vết thương bên bả vai trái của hắn bị đâm thủng từ trận chiến trước vẫn đang rỉ ra từng dòng máu đỏ tươi dập dồn, nhuộm đỏ mảng áo vải thô xám bám đầy bụi quặng. Ngay sát tim, vết sẹo khế ước hình sấm sét rỉ máu đen kịt dưới lớp bột Đồng Quy Thạch ăn mòn, tỏa ra một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt vô cùng ghê người.
"Lâm Uyên! Ngươi dám cấu kết ma đạo, dùng tà thuật dơ bẩn mưu hại đồng môn ngay trên võ đài đại hội!"
Giọng nói của Triệu Hoành như sấm sét nổ tung giữa khoảng trời ngoại môn. Lão bước từng bước nặng nề xuống đài chủ tọa, gương mặt trung niên nghiêm nghị tàn nhẫn lộ rõ vẻ vặn vẹo. Linh lực Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ bộc phát cuồng bạo, hóa thành một luồng uy áp nặng nề như thái sơn đè nặng lên toàn bộ quảng trường. Lão không thể chấp nhận việc cháu trai thiên kiêu duy nhất của mình bị phế bỏ đạo cơ ngay trước mắt vạn người.
"Lý Hải! Dẫn đầu chấp pháp đệ tử vây sát nghịch súc này cho ta! Tước đoạt tư cách nhận thưởng, lập tức phế bỏ đan điền đưa vào ngục tối chờ xét xử!" Triệu Hoành gầm lên, tay chỉ thẳng vào mặt Lâm Uyên đầy sát khí.
*Rầm rập...*
Từ bốn phía quảng trường, mười hai chấp pháp đệ tử mặc y phục đen viền đỏ lập tức lao lên võ đài. Dẫn đầu là Lý Hải, gã đệ tử chấp pháp tàn nhẫn với khuôn mặt sắt lạnh lùng. Gã tuốt thanh trường kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, ánh mắt âm hiểm khóa chặt vào thân hình gầy gò đang lung lay sắp đổ của Lâm Uyên.
"Lâm Uyên, thức thời thì thúc thủ chịu trói, bằng không Chấp Pháp Đường ngoại môn hôm nay sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán!" Lý Hải cười lạnh, trường kiếm lấp lánh linh lực bao vây bốn phía không chừa một kẽ hở.
Trên đài cao giám sát, Tuyết Lục Y đứng lặng người, bàn tay thanh mảnh siết chặt chuôi thanh Thanh Sương Kiếm đến mức trắng bệch. Đạo tâm băng tuyết của nàng đang trải qua một cơn địa chấn dữ dội. Trong tay áo nàng lúc này là cuộn da dê mật ước diệt tộc Lôi tộc dính máu khô mà Lâm Uyên đã đưa cho nàng đêm qua. Nàng biết rõ Vương Đằng và Triệu Hoành mới là những kẻ ngụy thiện tàn độc, nhưng quy củ tông môn và uy quyền của Chấp Pháp Đường là thứ nàng không thể tự ý phá vỡ. Nàng mím chặt môi, ánh mắt băng thanh ngọc khiết nhìn Lâm Uyên đầy vẻ phức tạp và lo lắng.
Lâm Uyên thản nhiên đứng giữa vòng vây gươm giáo của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn. Dù kinh mạch vai trái rách nát đang truyền đến những cơn đau nhói buốt thấu xương tủy, dù bả vai phải vẫn còn tê dại do dư độc Hóa Điền Tán, hắn vẫn không hề lùi bước nửa phân. Khóe môi gầy gò của hắn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh đầy mỉa mai. Hắn nhìn thẳng vào mắt Triệu Hoành, rồi nhìn sang Lý Hải đang đắc ý.
"Ma đạo? Tà thuật?" Lâm Uyên khàn giọng cất tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Triệu phó điện chủ quả thực là có tài đổi trắng thay đen. Vương Đằng dùng pháp bảo cực phẩm định mạt sát ta trước, ta chỉ dùng nửa mảnh kiếm gãy rỉ sét để tự vệ. Quy tắc đại hội ngoại môn từ khi nào đã biến thành trò chơi bảo hộ tông tộc của Triệu gia các ngươi?"
"Câm miệng! Nghịch súc còn dám xảo ngôn!" Triệu Hoành tức giận đến mức mặt đỏ tía tai. Lão phất tay ra hiệu: "Lý Hải! Ra tay!"
Lý Hải gầm khẽ, trường kiếm trong tay đâm thẳng vào vai phải Lâm Uyên cực nhanh hòng phế đi cánh tay còn lại của hắn.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lâm Uyên không hề sử dụng Lôi Ảnh Bộ để né tránh, cũng không hề giơ kiếm gãy lên đỡ. Hắn đứng yên, đôi mắt sâu thẳm đột ngột rực sáng lên một luồng lôi quang ngũ sắc cuồng bạo.
"Vân Hoài Tử... ngài còn không ra tay, đan điền vạn năm của ngài hôm nay sẽ chôn cùng ta tại đây!"
Lâm Uyên âm thầm gầm khẽ trong thức hải, đồng thời vận hành bí thuật Khống Kiếp Nghịch Trận, chủ động nghịch chuyển toàn bộ lôi lực biến dị còn sót lại trong đan điền lôi trì Luyện Khí Tầng 10.
*ẦM!!!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong đan điền của Lâm Uyên. Hắn kích hoạt Tự Bạo Đan Điền Giả. Luồng lôi lực biến dị tím thẫm điên cuồng va đập vào vách đan điền rách nát, tạo ra một cơn chấn động hủy diệt lan tỏa khắp các kinh mạch. Vết sẹo khế ước hình sấm sét trên ngực trái hắn đột ngột rực sáng lên luồng kim quang chói lọi pha lẫn hắc khí đỏ ngầu. Một luồng nhân quả tuyến đỏ rực xé rách màn sương mù dày đặc phóng thẳng lên chín tầng mây, liên kết trực tiếp với sinh mệnh tối cao tại nội môn.
Cùng lúc đó, sâu trong tĩnh thất nội môn Thái Huyền Tiên Tông cách đó trăm dặm, Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang bế quan trị thương đột ngột chấn động kịch liệt.
*Hự! Phụt!!!*
Vân Hoài Tử mở bừng hai mắt, đôi mắt vốn sâu thẳm như vũ trụ lúc này ngập tràn sự kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Lão phun ra một ngụm máu tươi màu đen sậm nóng bỏng, nhuộm đỏ bệ ngọc tủy tinh khiết dưới chân. Ngực trái của lão đột ngột rách toạc ra một vết thương hình sấm sét, huyết dịch màu đen kịt rỉ ra đầm đìa tương ứng hoàn toàn với vết thương tự hủy của Lâm Uyên. Khế ước đồng sinh phản phệ cưỡng chế khiến đan điền vạn năm của lão rung chấn dữ dội, thọ nguyên vĩnh viễn bị rút ngắn thêm mười năm chỉ trong một nhịp thở.
"Nghịch súc điên cuồng!!! Ngươi dám dùng đan điền làm con tin để ép buộc bản tôn!"
Vân Hoài Tử gầm lên đầy bất lực và nhục nhã trong lòng. Lão hiểu rõ, nếu Lâm Uyên tự bạo đan điền thành công, đan cơ phi thăng vạn năm của lão cũng sẽ nổ tung theo khế ước đồng sinh tử. Lão không còn lựa chọn nào khác, buộc phải gạt bỏ thể diện của một vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo để bảo vệ tính mạng cho kẻ thù lớn nhất của mình.
*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*
Trên quảng trường ngoại môn, khi mũi kiếm của Lý Hải chỉ còn cách bả vai Lâm Uyên đúng một phân, bầu trời đột ngột bị xé rách bởi một luồng uy áp thần thức bàng bạc, mênh mông và uy nghiêm tột cùng như thiên đạo chí cao giáng thế.
Một cột sáng vàng kim khổng lồ xé toạc màn sương mù dày đặc từ chín tầng trời chiếu thẳng xuống võ đài quyết chiến, tỏa ra tiên khí ngập tràn và uy áp Hóa Thần Cảnh đỉnh phong quét sạch vạn trượng xung quanh.
*XOẢNG! XOẢNG! XOẢNG!!!*
Toàn bộ trường kiếm trên tay mười hai chấp pháp đệ tử, bao gồm cả thanh kiếm sắc bén của Lý Hải, đều bị luồng uy áp vô thượng chấn vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rụng lả tả dưới đất. Lý Hải thét lên một tiếng đau đớn thảm thiết, cả thân hình gầy gò bị luồng uy áp đánh văng ra xa mười trượng, cánh tay phải cầm kiếm bị chấn gãy xương rách da rỉ máu tươi dã man.
"Á hự!!!"
Mười hai chấp pháp đệ tử đồng loạt nôn máu tươi quỳ rạp dưới đất cát bám bụi, không một ai có thể đứng thẳng dưới luồng thần lực vĩ đại này.
Triệu Hoành bàng hoàng, khuôn mặt nghiêm nghị tàn nhẫn lúc này cắt không còn giọt máu. Lão cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ vô hình của thần minh đang bóp chặt lấy cổ họng và đan điền Trúc Cơ của mình, khiến lão quỳ sụp xuống mặt đá rạn nứt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như mưa trút xuống vệt máu rỉ sét dưới chân.
Giữa hư không, giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng và chứa đựng sát khí ngập trời của Tiên Tôn Vân Hoài Tử vang vọng trực tiếp trong thức hải của Triệu Hoành và toàn bộ quảng trường ngoại môn:
"Sắc lệnh Tiên Tôn! Đệ tử gác mộ Lâm Uyên đúc cơ hữu công, chiến thắng oanh liệt tại đại hội ngoại môn. Triệu Hoành lạm dụng quyền lực, vu khống đồng môn, lập tức giải tán lực lượng bao vây! Trao trả phần thưởng Trúc Cơ Đan cực phẩm cho Lâm Uyên ngay lập tức! Kẻ nào dám trái lệnh... mạt sát vạn cổ!"
Chiếu chỉ thần thức của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo Linh Châu chính là thiên quy tối cao của Thái Huyền Tiên Tông. Triệu Hoành dù có trăm ngàn lá gan cũng không dám hé răng cãi lệnh nửa lời. Lão run rẩy dập đầu xuống đất, hai tay bưng lấy chiếc hộp ngọc cổ kính chứa Trúc Cơ Đan cực phẩm dâng lên cao, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng:
"Đệ tử... đệ tử tuân lệnh Tiên Tôn..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!