Đồng Sinh Hộ Thể
Gió lạnh từ thung lũng phía sau quảng trường ngoại môn rít lên từng hồi thê lương, thốc thẳng vào võ đài đá xám đang rạn nứt dữ dội. Trên mặt đài, đất đá bám bụi quặng bay mù mịt, che mờ đi những ánh mắt đang căng thẳng tột độ dưới khán đài.
Mũi kiếm của thanh Xích Kim Kiếm cực phẩm trên tay Vương Đằng chỉ còn cách đan điền của Lâm Uyên đúng nửa tấc. Sức nóng thiêu đốt của lôi hỏa song hệ cuồng bạo đã sém cháy lớp hắc y xám rách nát trước bụng hắn, để lại một vệt cháy xém đen kịt rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm. Vương Đằng cười dữ tợn, cơ mặt vặn vẹo đầy vẻ đắc ý tàn nhẫn, dường như gã đã nhìn thấy cảnh tượng đan điền của tên phế vật gác mộ này nổ tung, biến hắn thành một vũng máu tàn phế ngay dưới chân mình.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, nụ cười của Vương Đằng đột ngột đông cứng.
*HỪM!!!*
Một tiếng ngân trầm đục, vĩ đại và xa xăm như tiếng chuông đồng viễn cổ đột ngột vang lên từ sâu trong lồng ngực trái của Lâm Uyên. Ngay tại vị trí khảm sâu viên Đồng Sinh Thạch rỉ sét, một luồng kim quang chói lọi, rực rỡ tột cùng bùng phát cuồng bạo. Luồng ánh sáng ấy không mang theo linh lực Luyện Khí Kỳ hèn mọn, cũng không phải là lôi lực tím thẫm biến dị của Lâm Uyên, mà là một đạo uy áp thần thức bàng bạc, mênh mông và uy nghiêm như thiên đạo chí cao.
Đó là uy áp thần thức tối cao của Tiên Tôn Vân Hoài Tử!
Thông qua Đồng Sinh Khế Quy Tắc, khi sinh mệnh của Lâm Uyên đối mặt với nguy cơ tử vong ngay lập tức, cơ chế bảo hộ tự động của khế ước đã cưỡng ép mượn một phần thần lực vô thượng của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo để đúc thành một màng bảo vệ vô hình quanh cơ thể hắn.
*BÙNG!!!*
Mũi kiếm Xích Kim Kiếm đâm sầm vào màng bảo vệ màu vàng kim nhạt vừa xuất hiện. Một luồng lực lượng phản chấn khổng lồ, mang theo uy nghiêm của một vị tu sĩ Hóa Thần Cảnh đỉnh phong đột ngột dội ngược trở lại.
*Rắc... Rắc... XOẢNG!!!*
Thanh pháp bảo cực phẩm Xích Kim Kiếm—thứ vốn dĩ có khả năng chấn vỡ mọi vũ khí phàm trần—lại giống như một cây gậy gỗ mục đập vào tảng đá thần cương. Thân kiếm rạn nứt chi chít trong nháy mắt, rồi triệt để nổ tung thành trăm mảnh vụn sắc bén rực sáng lôi hỏa. Những mảnh vụn vàng kim mang theo lực phản chấn cực mạnh găm ngược trở lại, găm chi chít vào cánh tay phải và nửa khuôn mặt tuấn tú của Vương Đằng.
"Á hự!!!"
Vương Đằng thét lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Lớp màng bảo vệ Kim Cương Bất Hoại Quyết sơ cấp bao phủ quanh người gã bị luồng uy áp Hóa Thần chấn nứt hoàn toàn, vỡ vụn thành những đốm sáng vàng lấp lánh rồi tan biến vào hư không. Lực phản chấn cực mạnh hất văng thân hình cao lớn của gã lùi lại phía sau năm sáu bước, máu tươi từ những vết cắt trên mặt rỉ ra đầm đìa, nhuộm đỏ mảng y phục thêu chỉ vàng lộng lẫy.
Cùng lúc đó, sâu trong tĩnh thất nội môn Thái Huyền Tiên Tông cách đó trăm dặm, Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang xếp bằng bế quan đột ngột mở bừng hai mắt.
*Hự! Phụt!*
Vân Hoài Tử chấn động kịch liệt, ngực trái của lão đột ngột rách toạc ra một vết thương hình sấm sét rỉ máu đen kịt tương ứng hoàn toàn với vết rách trên ngực Lâm Uyên. Lão phun ra một ngụm máu tươi màu đen sậm nóng bỏng, đan điền vạn năm rung chấn dữ dội, thọ nguyên vĩnh viễn bị rút ngắn thêm mười năm do Đồng Sinh Hộ Thể tự động kích hoạt bảo hộ từ xa.
"Nghịch súc... Ngươi lại dám dùng mạng sống tống tiền bản tôn!"
Giọng nói của Vân Hoài Tử vang vọng đầy phẫn nộ và bất lực trong thức hải của chính lão, nhưng lão không có cách nào can thiệp trực tiếp vào võ đài ngoại môn lúc này mà không làm bại lộ khế ước dơ bẩn trước mắt Chấp Pháp Điện.
Trên võ đài đá xám ngoại môn, Lâm Uyên cũng không hề dễ chịu. Việc cưỡng ép mượn uy áp thần thức tối cao của Tiên Tôn khiến thức hải của hắn đau nhức như bị vạn kim châm sâu vào tủy não. Vết sẹo khế ước trên ngực trái rách rộng ra, máu tươi đỏ thẫm pha lẫn huyết dịch màu đen kịt rỉ ra thấm đẫm mảng áo vải thô xám bám đầy bụi quặng. Lớp bột Đồng Quy Thạch vụn gặp mồ hôi lạnh phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ, tỏa ra một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt vô cùng ghê người.
"Hộc... hộc..."
Lâm Uyên quỳ một gối xuống đất, tay trái chống xuống mặt đá rạn nứt để giữ thăng bằng. Đan điền lôi trì Luyện Khí Tầng 10 của hắn gần như cạn kiệt, kinh mạch vai trái rách nát nghiêm trọng từ trận chiến hôm qua lại bắt đầu nhói buốt dập dồn. Nhưng đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo của hắn dưới vành tóc xơ xác lại rực lên một tia sáng tàn nhẫn, quyết liệt đến đáng sợ. Hắn nhìn thấy Vương Đằng đang lảo đảo lùi lại, hai tay ôm mặt rên rỉ, hoàn toàn mất đi thế chủ động phòng thủ.
"Cơ hội duy nhất..."
Lâm Uyên âm thầm lẩm nhẩm. Hắn lướt mắt qua mặt võ đài, nhanh chóng phát hiện ra một mảnh kiếm gãy rỉ sét sắc bén—nửa mảnh tàn dư của thanh Thiết Kiếm rỉ sét thường đã bị Vương Đằng đánh vỡ vụn trước đó—đang nằm im lìm trong cát bụi.
Hắn không một chút chần chừ, tay trái vung lên quét một đường cực nhanh dưới đất bùn nhão, siết chặt lấy chuôi của nửa mảnh kiếm gãy. Lòng bàn tay rách da rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm vào thân kiếm sắt rỉ lạnh lẽo, kích thích lôi lực biến dị còn sót lại trong đan điền bùng phát.
*Ầm!*
Lâm Uyên kích hoạt Lôi Ảnh Bộ dưới lòng bàn chân. Một tiếng sấm nổ nhỏ màu tím thẫm vang lên dập dồn dưới đất cát, thân hình gầy gò của hắn hóa thành một tàn ảnh sấm sét màu tím thẫm cực tốc phóng thẳng về phía đối thủ.
Vương Đằng dù đang đau đớn tột cùng nhưng bản năng thiên kiêu vẫn giúp gã cảm nhận được sát khí khủng khiếp đang áp sát. Gã cố nhịn đau mở một mắt, run rẩy rút từ trong tay áo ra một lá bùa hộ thân màu xanh lục nhạt (Băng Giáp Phù) định kích hoạt hòng tạo ra một màng chắn bảo vệ tạm thời.
Nhưng tốc độ của Lâm Uyên quá nhanh và dứt khoát.
"Kiếm ý... Tịch Diệt!"
Lâm Uyên khàn giọng gầm khẽ trong cổ họng. Trong thức hải, hư ảnh tàn hồn Vân Không khẽ dao động, truyền dẫn một luồng kiếm ý vô tình tịch diệt vào tay trái Lâm Uyên.
Nửa mảnh kiếm gãy rỉ sét trên tay hắn đột ngột phóng ra một luồng sáng màu xám u ám, lạnh lẽo tột cùng. Luồng sáng xám ấy đi tới đâu, không khí xung quanh liền ngưng tụ lại, triệt tiêu hoàn toàn mọi sinh cơ và linh lực dao động của lá bùa xanh lục trên tay Vương Đằng, khiến lá bùa chưa kịp bùng phát đã tắt lịm hoàn toàn.
*Phụt!!!*
Nửa mảnh kiếm gãy rỉ sét mang theo lôi lực biến dị tím thẫm và kiếm ý tịch diệt vô tình chuẩn xác đâm xuyên qua đan điền của Vương Đằng. Thân kiếm sắt rỉ lạnh lẽo lún sâu vào tận chuôi, máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe lên khuôn mặt gầy gò gân guốc của Lâm Uyên.
"Ngươi..."
Vương Đằng trợn trừng hai mắt, đôi đồng tử co thắt lại đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Gã cảm nhận được luồng kiếm ý tịch diệt xám xịt đang điên cuồng cắn nuốt toàn bộ sinh cơ trong đan điền gã, phá hủy từng đoạn kinh mạch lôi hỏa dồi dào. Lôi lực tím thẫm biến dị của Lâm Uyên cuộn trào bên trong, chấn vỡ hoàn toàn đạo cơ (dao cơ) Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong mà gã vất vả tích lũy vạn ngày qua.
*Rắc... Rắc...*
Tiếng đạo cơ vỡ vụn vang lên giòn giã trong cơ thể Vương Đằng. Linh lực cuồng bạo thoát ra ngoài qua vết thương đan điền rách nát, hóa thành những tia sáng nhạt nhòa rồi tan biến hoàn toàn vào không trung. Vương Đằng hoàn toàn biến thành một phế nhân không còn một chút tu vi, thân hình cao lớn đổ sụp xuống mặt đá võ đài như một khúc gỗ mục, hai mắt trợn trừng vô thần nhìn lên bầu trời xám xịt.
Toàn bộ quảng trường ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông đột ngột rơi vào một sự im lặng tịch mịch đến rợn người. Hàng vạn đệ tử thế gia, chấp sự và kiếp nô đứng chật kín xung quanh đều hóa đá, không ai dám tin vào mắt mình. Một thiên kiêu ngoại môn đệ nhất, sở hữu pháp bảo cực phẩm và Kim Cương Bất Hoại như Vương Đằng lại bị một tên phế vật gác mộ dùng nửa mảnh kiếm gãy phế bỏ hoàn toàn tu vi đan điền ngay trên võ đài đại hội.
Tuyết Lục Y đứng lặng người trên đài cao giám sát, đôi mắt Băng Tâm khẽ run rẩy nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò đang đứng thong dong giữa vũng máu. Nàng nhận ra luồng kim quang bảo vệ lúc nãy mang theo hơi thở thần thức vô cùng quen thuộc của sư phụ nàng—Tiên Tôn Vân Hoài Tử. Đạo tâm của nàng lại xuất hiện thêm một vết rạn nứt sâu hoắm khi nhận ra sự bao che bất thường này.
*ẦM!!!*
Sự im lặng bị phá vỡ hoàn toàn bởi một tiếng gầm phẫn nộ lôi đình từ phía đài chủ tọa.
Triệu Hoành từ trên đài chủ tọa đứng bật dậy, khuôn mặt nghiêm nghị tàn nhẫn thường ngày của lão lúc này cắt không còn giọt máu, run rẩy dữ dội vì giận dữ tột độ khi thấy cháu trai thiên kiêu duy nhất của mình bị phế hoàn toàn đan điền ngay trước mắt mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!