Nhạc nềnWuxia3

Chung Kết Quyết Đấu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh vừa hé rạng trên đỉnh núi ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, nhưng bầu trời không mang sắc hồng ấm áp mà bị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, nặng nề. Gió lạnh từ thung lũng thổi thốc lên quảng trường trung tâm, cuốn theo những mảnh lá khô và oán khí u uất chưa tan từ Nghĩa trang Ngoại Môn hoang phế. Hôm nay là ngày diễn ra trận quyết chiến cuối cùng của Đại hội ngoại môn tranh đoạt Trúc Cơ Đan cực phẩm. Hàng vạn đệ tử ngoại môn, ký danh và kiếp nô đã tụ tập chật kín xung quanh võ đài đá xám khổng lồ. Tiếng bàn tán xôn xao, trầm đục vang lên như sóng triều hối hả.


Trên đài chủ tọa cao nhất, bầu không khí lại ngột ngạt đến mức đóng băng. Triệu Hoành—Phó điện chủ Chấp Pháp Đường ngoại môn—ngồi trên chiếc ghế bành bằng gỗ mun, khuôn mặt nghiêm nghị tàn nhẫn của lão lúc này đen sạm như đáy nồi. Đôi bàn tay gầy guộc như móng chim ưng của lão siết chặt lấy tay vịn bằng gỗ, khiến thớ gỗ cứng rắn phát ra tiếng kêu răng rắc nhè nhẹ. Triệu Hoành đang tức giận, một cơn giận dữ tột cùng nhưng buộc phải kìm nén.


Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, vây cánh của lão tại ngoại môn liên tục bị chặt đứt. Đầu tiên là việc đan đồ xuất sắc Diệp Vô Thần bị phế truất đan điền và trục xuất khỏi tông môn một cách bí ẩn ngay trong đêm theo một sắc lệnh khẩn cấp từ nội môn. Tiếp đó, lão lại buộc phải tự tay ký lệnh phóng thích Lâm Thương—tên tội nhân Lôi tộc cụt hai chân—dưới áp lực từ chiếu chỉ đặc biệt mang uy áp tối cao của Tiên Tôn Vân Hoài Tử. Sự việc này không chỉ chặt đứt nguồn thu hoạch linh thạch lậu từ mỏ quặng độc số 9, mà còn tát một cú thật đau vào uy nghiêm của Chấp Pháp Đường ngoại môn. Triệu Hoành liếc mắt nhìn sang Tuyết Lục Y đang ngồi thản nhiên bên cạnh, ánh mắt lão lóe lên một tia âm hiểm tàn độc. Lão biết, trận chung kết hôm nay là cơ hội duy nhất để lão danh chính ngôn thuận mạt sát tên phế căn kiếp nô Lâm Uyên, rửa sạch nỗi nhục nhã này.


Tuyết Lục Y ngồi xếp bằng trên chiếc đệm bồ đoàn bằng tơ băng thanh khiết, Thanh Sương Kiếm đặt ngang trên đùi phát ra những luồng hàn khí nhạt nhòa. Gương mặt tuyệt mỹ của nàng lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, nhưng sâu trong đôi mắt Băng Tâm lại là một sự hỗn loạn, hoang mang tột độ. Dưới lớp trường bào xanh lam nhạt dệt bằng tơ băng, cuộn da dê mật ước diệt tộc dính máu khô mà nàng nhặt được đêm qua vẫn đang áp sát vào lồng ngực nàng, lạnh buốt như một tảng đá đè nặng lên thần trí. Đạo tâm băng tuyết của nàng đã xuất hiện một vết nứt sâu hoắm. Nàng nhìn xuống quảng trường, nơi một thiếu niên gầy gò mặc bộ áo vải thô xám bám đầy bụi quặng đang chậm rãi bước lên võ đài.


Lâm Uyên bước đi khập khiễng, từng bước chân của hắn nặng nề vô cùng. Kinh mạch vai trái rách nát nghiêm trọng—hậu quả của nhát kiếm tàn khốc mà Tống Diệu để lại trên võ đài sinh tử hôm qua—vẫn hằng giờ cắn nuốt xương tủy hắn, khiến máu tươi đỏ thẫm thỉnh thoảng lại rỉ ra, thấm đẫm một mảng áo xám. Không chỉ có vai trái, lồng ngực hắn lúc này cũng đang chịu đựng một nỗi đau thiêu đốt tột cùng. Viên Đồng Sinh Thạch rỉ sét khảm sâu sát tim đang không ngừng rung động ngầm dưới lớp da thịt rách nát. Lớp bột Đồng Quy Thạch vụn bôi trên vết thương hở gặp mồ hôi lạnh bắt đầu phản ứng ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ vô cùng ghê người. Mỗi nhịp thở của hắn đều kéo theo một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt tỏa ra ẩn sau lớp vải thô.


"Lâm Uyên! Tên phế vật gác mộ hèn mọn kia! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa phàm nhân và thiên kiêu thực sự!"


Một tiếng hét kiêu ngạo, chói tai vang lên từ phía đối diện. Vương Đằng bước lên võ đài đá xám. Gã mặc một bộ y phục đệ tử ngoại môn bằng gấm thêu chỉ vàng lấp lấp rực rỡ, tay cầm thanh Xích Kim Kiếm cực phẩm phát ra những tia chớp vàng kim rực sáng chói mắt. Thái độ ngạo mạn, khinh khỉnh của gã khiến các đệ tử thế gia dưới đài reo hò cổ vũ cuồng nhiệt. Vương Đằng liếc nhìn Tuyết Lục Y trên đài cao đầy vẻ tranh công, rồi quay sang nhìn Lâm Uyên với ánh mắt đầy tàn nhẫn, hẹp hòi:


"Ngươi dựa vào chút tà thuật ma đạo bẻ gãy đan điền của Tống Diệu, tưởng rằng có thể lừa gạt được tất cả mọi người sao? Hôm nay, trước mặt Tuyết sư tỷ và thúc thúc của ta, ta sẽ dùng thanh Xích Kim Kiếm này chém đứt đầu ngươi, giẫm nát đan điền rác rưởi của ngươi thành tro bụi!"


Lâm Uyên không trả lời. Hắn đứng yên giữa võ đài rộng lớn, mái tóc đen dài xơ xác xõa trước trán, che khuất đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như hai hồ nước đóng băng vĩnh cửu. Tay trái hắn siết chặt thanh Thiết Kiếm rỉ sét—thanh kiếm sắt thường rách nát đầy những vết nứt dọc nghiêm trọng chạy dài từ chuôi đến mũi kiếm sau trận chiến hôm qua. Hắn cảm nhận được luồng lôi lực biến dị từ đan điền lôi trì Luyện Khí Tầng 10 (Nửa bước Trúc Cơ) đang rục rịch dao động, nhưng kinh mạch rách nát ở vai trái và bả vai phải đang tê dại nhẹ do kịch độc Hóa Điền Tán chưa tịnh hóa hết khiến hắn không thể vận hành linh lực một cách trơn tru.


"Trận chung kết quyết đấu đại hội ngoại môn... bắt đầu!"


Tiếng trống đồng chấp pháp vang lên rền vang.


*Uỳnh!*


Ngay khi tiếng trống vừa dứt, Vương Đằng đã mất kiên nhẫn bộc phát toàn bộ tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 9 đỉnh phong của mình. Gã vận hành Kim Cương Bất Hoại Quyết sơ cấp, miệng lẩm nhẩm thần chú. Trong nháy mắt, một lớp màng bảo vệ màu vàng kim chói mắt, dày đặc như một chiếc chuông đồng khổng lồ bùng lên bao phủ hoàn toàn thân hình gã, tỏa ra luồng uy áp kim hệ nặng nề chấn nhiếp mặt đất võ đài rạn nứt.


"Chết đi!"


Vương Đằng thét lớn, vung mạnh thanh Xích Kim Kiếm cực phẩm chém ra ba luồng kiếm khí lôi hỏa song hệ sắc bén. Ba luồng sáng đỏ vàng đan chéo vào nhau, xé rách không khí phát ra tiếng rít chói tai, mang theo sức nóng thiêu đốt và những tia sét cuồng bạo quét thẳng về phía Lâm Uyên.


Lâm Uyên híp mắt, thần thức sơ khai mở rộng gấp đôi tu sĩ đồng cấp giúp hắn nhìn thấu quỹ đạo của kiếm khí lôi hỏa trong vòng một nhịp thở. Hắn vận hành Lôi Ảnh Bộ dưới lòng bàn chân, để lại một tàn ảnh sấm sét màu tím nhạt rực sáng rồi lướt nhanh sang bên phải vách đá võ đài hòng tránh né. Tuy nhiên, do vết thương rách nát kinh mạch ở vai trái đột ngột nhói buốt dữ dội, thân pháp của hắn bị trì trệ một nhịp cực nhỏ.


*Xoẹt!*


Luồng kiếm khí lôi hỏa sượt qua bả vai phải của Lâm Uyên, chém rách nát lớp hắc y xám bẩn và để lại một vết bỏng sâu hoắm rỉ máu đen kịt. Sức nóng của lôi hỏa lập tức ăn mòn da thịt hắn, kích thích độc tố Hóa Điền Tán còn sót lại trong cơ thể bùng phát, khiến toàn bộ cánh tay phải của hắn tê dại hoàn toàn, buông thõng bất động.


"Hahaha! Phế vật vẫn chỉ là phế vật!" Vương Đằng cười lớn đầy ngạo mạn khi thấy đòn đánh của mình có hiệu quả. Gã vung kiếm áp sát cực nhanh, thanh Xích Kim Kiếm chém ra vạn đạo kiếm quang vàng kim bao phủ toàn bộ đường lui của Lâm Uyên. "Kim Cương bảo vệ của ta là bất bại! Ngươi ngay cả phòng ngự của ta còn không sờ tới được, lấy cái gì đấu với ta?"


Lâm Uyên cắn chặt răng, nén cơn đau thấu xương tủy đang thiêu đốt bả vai phải. Hắn dùng tay trái nâng thanh Thiết Kiếm rỉ sét lên đỡ đòn. Hắn vận hành Bất Diệt Lôi Kinh, dẫn dắt luồng lôi lực biến dị màu tím thẫm từ đan điền truyền dẫn trực tiếp vào thân kiếm để gia cố.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm chan chát vang dội khắp quảng trường. Mỗi lần va chạm với thanh pháp bảo cực phẩm Xích Kim Kiếm, thanh Thiết Kiếm rỉ sét của Lâm Uyên lại run lên bần bật, những vết nứt dọc trên thân kiếm ngày càng lan rộng, rỉ ra những tia lửa điện màu tím nhạt yếu ớt. Sức mạnh phản chấn từ tu vi Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong phối hợp pháp bảo cực phẩm dội ngược vào tay trái Lâm Uyên, khiến lòng bàn tay hắn rách da thịt rỉ máu đỏ tươi.


Lâm Uyên lùi liên tục mười bước, gót chân hắn đã chạm sát mép đá võ đài, chỉ còn một bước nữa là rơi xuống vực sâu dưới đài. Hắn thở dốc dập dồn, vết sẹo khế ước trên ngực trái rực sáng dữ dội dưới lớp áo vải thô, tỏa ra mùi khét lôi hỏa rỉ sét đậm đặc.


"Ngươi muốn bẻ gãy kiếm của ta?" Lâm Uyên khàn giọng lẩm bẩm, ánh mắt hắn lướt qua lớp màng bảo vệ vàng kim dày đặc của Vương Đằng. Hắn thừa biết, với nhục thân tàn tạ và thanh kiếm sắt thường nứt nẻ hiện tại, hắn tuyệt đối không thể phá vỡ phòng ngự Kim Cương Bất Hoại của đối thủ bằng sức mạnh thường. Nếu hắn cố tình dồn toàn lực lôi lực biến dị để công phá, kinh mạch đan điền rách nát của hắn sẽ triệt để nổ tung trước khi chạm vào người Vương Đằng.


Muốn thắng trận này, hắn phải dùng đến quân bài bảo mệnh tối cao—Đồng Sinh Khế Quy Tắc.


"Lâm Uyên! Chịu chết đi!"


Vương Đằng gầm lên một tiếng đầy phấn khích, gã dồn toàn bộ linh lực lôi hỏa vào nắm đấm phải, tung ra một cú đấm ngàn cân (Kim Cang Chưởng) trực diện oanh tạc vào thanh Thiết Kiếm rỉ sét đang giơ lên đỡ của Lâm Uyên hòng chấn nát hoàn toàn phòng ngự của hắn.


*Rắc... Rắc... XOẢNG!!!*


Dưới sức mạnh hủy diệt của cú đấm ngàn cân phối hợp linh lực lôi hỏa cuồng bạo, thanh Thiết Kiếm rỉ sét thường của Lâm Uyên không thể chịu đựng thêm được nữa, triệt để vỡ vụn thành trăm mảnh vụn sắt rỉ rớt lã chã xuống mặt đá võ đài. Tay trái Lâm Uyên bị phản lực chấn văng rách nát rỉ máu tươi, toàn thân hắn bị hất văng lùi lại, lưng tựa chặt vào cột đá chịu lực sát mép võ đài, không còn bất kỳ vũ khí hay đường lui nào nữa.


"Trash! Kiếm thường của ngươi đã nát vụn! Bây giờ ngươi lấy cái gì để đỡ kiếm của ta?" Vương Đằng cười lớn đầy điên cuồng, đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí. Gã vung cao thanh Xích Kim Kiếm cực phẩm rực sáng lôi hỏa, đâm thẳng một đòn chí mạng trực diện vào đan điền của Lâm Uyên hòng phế bỏ hoàn toàn tu vi của hắn ngay trước mặt vạn người chứng kiến.


Trên đài cao, Triệu Hoành nở nụ cười tàn nhẫn đầy đắc ý, bàn tay lão khẽ vuốt râu, chuẩn bị tận mắt chứng kiến cái chết thảm khốc của tên kiếp nô phản nghịch. Tuyết Lục Y đứng bật dậy, hai bàn tay ngọc ngà siết chặt lấy chuôi thanh Thanh Sương Kiếm đến mức trắng bệch, trái tim nàng thắt lại trong lồng ngực. Nàng không hiểu tại sao Lâm Uyên lại chủ động dồn mình vào tử lộ tuyệt vọng như vậy.


Mũi kiếm Xích Kim Kiếm bén nhọn mang theo lôi hỏa cuồng bạo phóng tới cực tốc, xé rách lớp áo vải thô xám trước bụng Lâm Uyên, chỉ còn cách đan điền của hắn đúng nửa tấc. Sức nóng thiêu đốt của mũi kiếm đã bắt đầu làm cháy bỏng da thịt hắn.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lâm Uyên không hề né tránh, hắn khẽ ngước đầu nhìn thẳng vào mắt Vương Đằng, khóe môi rách nát đột ngột nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ điên cuồng và mỉa mai tột cùng.


*HỪM!!!*


Một luồng kim quang chói lọi, vĩ đại tột cùng đột ngột từ trong vết sẹo khế ước khảm sâu nơi ngực trái của Lâm Uyên bùng phát cuồng bạo, hóa thành một màng bảo vệ vô hình tỏa ra tiên khí ngập tràn, chặn đứng hoàn toàn mũi kiếm sắc bén của Vương Đằng ngay sát đan điền trong gang tấc!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!