Nghi Ngờ Của Sư Tỷ
Cơn mưa giông trút xuống Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế mỗi lúc một nặng hạt, từng luồng nước buốt giá xối xả gột rửa lớp bùn đất nhão nhoét bám trên những bia mộ cổ rêu phong rạn nứt. Bóng tối đặc quánh bao phủ vạn trượng không gian, thỉnh thoảng bị xé rách bởi những tia chớp tím nhạt rạch ngang trời, để lộ ra những bóng cây khẳng khiu như những cánh tay quỷ dị đang giãy giụa trong giông bão. Sương mù oán khí dày đặc tích tụ vạn năm qua từ xác chết của hàng vạn đệ tử phế thải và kiếp nô tử vong gặp mưa lạnh liền ngưng tụ thành những dải lụa xám lơ lửng, bay vất vưởng quanh những ngôi mộ vô danh.
Lâm Uyên bước đi khập khiễng trên con đường mòn ngập nước dẫn vào sâu trong nghĩa trang. Bộ hắc y sờn rách bám đầy bụi quặng dính bết vào da thịt hắn, máu tươi đỏ thẫm trộn lẫn nước mưa vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương xuyên thủng vai trái—hậu quả của nhát kiếm tàn khốc mà Tống Diệu để lại trên võ đài sinh tử sáng nay. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn phế liệt tạm thời, buông thõng bất động dưới tay áo rộng.
Không chỉ có vai trái, lồng ngực hắn lúc này cũng đang chịu đựng một nỗi đau thiêu đốt tột cùng. Viên Đồng Sinh Thạch rỉ sét khảm sâu sát tim đang không ngừng rung động ngầm dưới lớp da thịt rách nát. Lớp bột Đồng Quy Thạch vụn bôi trên vết thương hở gặp nước mưa và mồ hôi lạnh bắt đầu phản ứng ăn mòn, phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ vô cùng ghê người. Mỗi nhịp thở của hắn đều kéo theo một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt tỏa ra ẩn sau lớp vải thô xám bẩn.
"Tiểu tử, ngươi quả thực là một kẻ điên mạng dai."
Giọng nói khàn khàn, trầm đục của Thẩm Vô Danh vang lên từ bóng tối của rặng liễu già rìa nghĩa trang. Lão gác mộ còng lưng chậm rãi bước ra, tay vẫn cầm chiếc chổi tre cổ thụ quét lá rụng đều đặn dưới mưa xối xả. Kỳ lạ thay, những hạt mưa giông hung hãn khi rơi sát đầu lão liền bị một luồng lực lượng vô hình làm chệch hướng, không một giọt nào có thể chạm vào bộ tố y xám rách nát của lão.
Lâm Uyên dừng bước, gương mặt gầy gò tái nhợt vì mất máu nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn lạnh lùng, kiên định như hai hồ nước đóng băng vĩnh cửu. Hắn khàn giọng đáp:
"Thẩm lão đầu, nếu ta không điên, làm sao sống sót ra khỏi cái lò tế đàn kia? Làm sao ép được Vân Hoài Tử phải nôn máu tươi gánh nghiệp cho ta?"
Thẩm Vô Danh dừng chổi quét lá, nhìn sâu vào vết thương rỉ máu đen trên vai trái của Lâm Uyên, khẽ lắc đầu thở dài:
"Ngươi mượn lực phản phệ của khế ước để bẻ gãy đan điền Tống Diệu ngay trên võ đài, tuy thắng oanh liệt nhưng đã thu hút sự chú ý cực kỳ nguy hiểm. Tuyết Lục Y—đệ tử chân truyền của Vân Hoài Tử—đang nghi ngờ sâu sắc phương pháp của ngươi. Đêm nay, nàng ta chắc chắn sẽ thâm nhập nghĩa trang này để tìm chứng cứ."
Ánh mắt Lâm Uyên chợt lóe lên một tia sát khí nhàn nhạt:
"Dao nhi thế nào rồi?"
"Trận Pháp Ẩn Nấp Viễn Cổ đã được ta kích hoạt hoàn toàn." Thẩm Vô Danh phất nhẹ cây chổi tre hướng về phía ngôi mộ cổ nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang. "Tàn Trận Ẩn Tích đã cô lập hoàn toàn hơi thở sinh mệnh và lôi khí của mật thất ngầm Linh Quặng số 9 nơi con bé ngủ đông. Dù Tuyết Lục Y có dùng Thần Sương Kiếm hay thần thức Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ quét rọi cũng quyết không thể phát hiện ra dưới ba mươi trượng đất đá. Nhưng ngươi... nhục thân tàn tạ này của ngươi làm sao qua mắt được nàng ta?"
Lâm Uyên không trả lời. Hắn khẽ híp mắt nhìn chiếc Nhẫn Trữ Vật rách vừa đoạt được từ xác Tống Diệu trên ngón tay trái. Hắn dồn chút lôi lực biến dị còn sót lại trong đan điền lôi trì Luyện Khí Tầng 10, mở ra không gian nhẫn, lấy ra một bình sứ nhỏ chứa kịch độc Hóa Điền Tán và thanh sáo xương Trấn Hồn trắng bệch dính vết máu khô.
"Lão đầu, giúp ta gia cố lại tàn trận nghĩa trang. Đêm nay... ta sẽ cho vị sư tỷ cao quý nội môn kia thấy rõ bộ mặt thật của tông môn mà nàng ta hằng kính trọng."
Thẩm Vô Danh nhìn thanh sáo xương Trấn Hồn chế từ xương cổ thần trong tay Lâm Uyên, đôi mắt đục ngầu chợt co rút lại, lầm bầm tự nói:
"Âm luật cổ thần... Tịch Diệt kiếm ý... Được, để ta xem ngươi diễn vở kịch này thế nào."
Lão gác mộ phất mạnh cây chổi tre một cái. Trong nháy mắt, một màn sương mù oán khí dày đặc vô biên từ mặt đất nghĩa trang bùng lên cuồn cuộn, bao phủ hoàn toàn căn nhà tranh dột nát và vạn ngôi mộ xung quanh, biến nơi đây thành một mê cung quỷ dị bất khả xâm phạm.
Lâm Uyên chậm rãi đi tới trước một ngôi mộ cổ rêu phong không có bia ký nằm sát rìa nghĩa trang. Hắn ngồi xếp bằng trên bệ đá lạnh buốt, mặc cho nước mưa xối xả dội lên bả vai trái rách nát rỉ máu đỏ tươi. Hắn đưa thanh sáo xương Trấn Hồn lên khóe môi dính máu, khẽ nhắm mắt, thần thức sơ khai mở rộng gấp đôi tu sĩ đồng cấp bắt đầu quét rọi không gian xung quanh.
*U u... u u...*
Tiếng sáo u uất, lạnh lẽo vang lên giữa màn đêm giông bão. Đó là khúc nhạc Trấn Hồn Khúc Sơ Cấp do tàn hồn Vân Không truyền thụ hằng đêm. Tiếng sáo không hề chói tai, ngược lại vô cùng thâm trầm, mang theo oán niệm tích tụ vạn năm của hàng vạn vong linh chết oan dưới đáy nghĩa trang ngoại môn. Âm luật vang lên đến đâu, màn sương mù oán khí xung quanh lại khẽ dao động theo nhịp điệu đến đó, tịnh hóa và xoa dịu sát khí hung hãn của lôi điện tự nhiên đang gào thét trên bầu trời.
Đúng lúc khúc nhạc đạt đến đoạn u uất nhất, không khí xung quanh đột ngột giảm xuống dưới độ đóng băng. Những hạt mưa giông đang rơi xối xả bỗng nhiên ngưng tụ thành những bông tuyết trắng tinh khiết lơ lửng giữa hư không.
*Rắc... Rắc...*
Một luồng hàn khí thấu xương từ xa tràn tới, đóng băng mặt đất bùn nhão thành một lớp băng mỏng lấp lánh dưới ánh chớp. Từ trong màn sương mù xám xịt bị đóng băng, một thân ảnh tuyệt mỹ khoác trường bào màu xanh lam nhạt dệt bằng tơ băng đang lững lờ bước tới. Nàng mang vẻ đẹp lạnh lùng, băng thanh ngọc khiết như một vị tiên tử giáng trần, vai đeo thanh Thần Sương Kiếm phát ra luồng sáng hàn băng chói mắt.
Đó chính là Tuyết Lục Y.
Nàng dừng bước cách Lâm Uyên mười trượng, đôi mắt Băng Tâm lạnh lùng như tuyết đầu mùa khóa chặt vào thân ảnh gầy gò của tên gác mộ đang ngồi thổi sáo dưới mưa. Thần Sương Kiếm trên vai nàng khẽ run lên, phát ra những tiếng ngân vang sắc bén, kiếm ý hàn băng tỏa ra xung quanh hòng đóng băng sương mù oán khí nghĩa trang để áp sát cự ly gần.
Tuy nhiên, tiếng sáo xương Trấn Hồn của Lâm Uyên đột ngột chuyển tông, thanh âm u uất hóa thành một luồng sóng âm tịnh hóa vô hình dập dềnh lan tỏa. Hàn khí từ kiếm ý của Tuyết Lục Y vừa tiếp xúc với luồng sóng âm này liền bị làm dịu và tiêu tan hoàn toàn vào hư không, không thể đóng băng nổi một sợi tóc của hắn.
Tuyết Lục Y khẽ nheo mắt nhìn thanh sáo xương trên tay Lâm Uyên, giọng nói thanh nhã nhưng lạnh lùng như băng đá vang lên:
"Lâm Uyên, tiếng sáo của ngươi mang theo oán khí vạn cổ, lại có thể tịnh hóa kiếm ý của ta. Một tên phế căn kiếp nô ngoại môn làm việc gác mộ hèn mọn, từ khi nào lại học được loại tà thuật âm luật này?"
Lâm Uyên chậm rãi hạ sáo xương xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy vẻ điên cuồng và bất cần đời. Hắn không hề đứng dậy hành lễ, chỉ thản nhiên tựa lưng vào bia mộ cổ rêu phong rách nát, khàn giọng đáp:
"Sư tỷ cao quý nội môn chân truyền tối cao, đêm khuya giông bão thế này lén lút thâm nhập nghĩa trang hoang phế của kiếp nô, chẳng lẽ chỉ để nghe một khúc nhạc sáo xương vô hại của ta sao?"
Tuyết Lục Y bước lên một bước, Thần Sương Kiếm trong tay nàng khẽ rời vỏ nửa tấc, tỏa ra một luồng sáng xanh lam chói mắt chiếu thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Uyên:
"Ngươi không cần giả vờ hèn nhát trước mặt ta. Sáng nay trên võ đài sinh tử, đan điền của Tống Diệu tự bạo từ bên trong ngay khi đâm trúng vai trái của ngươi. Đó tuyệt đối không phải là sức mạnh của một tu sĩ Luyện Khí thường, càng không phải là võ thuật phàm trần. Ngươi... rốt cuộc đã dùng tà thuật ma đạo gì hãm hại đồng môn?"
Lâm Uyên khẽ ho khan một tiếng, cơn đau từ vết thương vai trái rỉ máu đen dội lên khiến sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt. Hắn đưa bàn tay phải rách da thịt dính đầy vết máu khô lên lau nhẹ khóe môi, lạnh lùng cười nhạt:
"Tà thuật ma đạo? Sư tỷ quả thực rất biết cách đội mũ cho người khác. Chấp Pháp Đường ngoại môn bao che cho Cơ gia, ép ta vào tử lộ sinh tử chiến, Tống Diệu dùng Lôi Đình Kiếm Pháp cực mạnh muốn phế bỏ đan điền của ta. Hắn tự bạo đan điền là do lôi lực của chính hắn quá cuồng bạo phản phệ mà thôi, làm sao liên quan đến một phế căn kiếp nô gác mộ như ta?"
Tuyết Lục Y nhìn chằm chằm vào bả vai trái bị xuyên thủng đang rỉ máu tươi của Lâm Uyên. Nàng cố vận hành thần thức Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ quét qua ngực trái của hắn hòng tìm kiếm dao động linh lực kỳ lạ, nhưng luồng thần thức của nàng vừa chạm vào lớp áo hắc y rách nát liền bị một lực lượng vô hình của Tàn Trận Ẩn Tích che mắt hoàn toàn, chỉ thấy một vùng u ám xám xịt bốc mùi độc quặng lưu huỳnh rỉ sét.
Nàng khẽ nhíu mày, sự nghi ngờ trong lòng càng thêm đậm nét. Mùi khét lôi hỏa rỉ sét tỏa ra từ lồng ngực Lâm Uyên vô cùng quái dị, nó hoàn toàn không giống mùi máu của tu sĩ bình thường. Nàng tiến lại gần thêm ba bước, Thần Sương Kiếm tuốt trần hoàn toàn chỉ thẳng vào ngực trái hắn:
"Ngươi đừng tưởng có sắc lệnh bảo hộ của Tiên Tôn phóng thích Lâm Thương thì có thể vô pháp vô thiên tại ngoại môn này. Sư phụ ta—vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo Linh Châu—từ bi thánh thiện, không muốn thấy oan sai nên mới ra sắc lệnh cứu người. Nhưng Chấp Pháp Đường và Chưởng môn đang nghi ngờ sâu sắc mối quan hệ mờ ám này. Ngươi... rốt cuộc có liên hệ gì với sư phụ ta?"
Nghe thấy ba chữ "từ bi thánh thiện" phát ra từ miệng Tuyết Lục Y, Lâm Uyên đột ngột cười lớn. Tiếng cười của hắn khàn khàn, điên cuồng vang vọng giữa tiếng sấm rền của nghĩa trang đêm mưa, mang theo sự mỉa mai tột cùng khiến Tuyết Lục Y không khỏi biến sắc.
"Từ bi thánh thiện? Hahaha! Sư tỷ cao quý ơi là sư tỷ cao quý, nàng quả thực là một đóa hoa tuyết ngây thơ lớn lên trong lồng son nội môn thánh khiết!"
Lâm Uyên đột ngột đứng bật dậy dưới mưa giông xối xả. Dù vai trái bị xuyên thủng rách nát, dù nhục thân tàn tạ đang run rẩy, nhưng luồng khí thế bạo liệt của Lôi Huyết Thể Sơ Cấp bộc phát từ người hắn lúc này lại mang uy áp nặng nề như một ngọn núi cổ đè nặng lên không gian xung quanh. Hắn tiến thẳng về phía mũi kiếm sắc bén của Tuyết Lục Y, mặc cho lưỡi kiếm hàn băng chỉ còn cách lồng ngực mình nửa tấc, đôi mắt sâu thẳm như dã thú khóa chặt vào mắt nàng:
"Nàng có biết ngôi mộ mới đắp sau lưng nàng kia là của ai không?"
Tuyết Lục Y khẽ liếc mắt nhìn ngôi mộ đất mới đắp rỉ ra luồng lôi oán màu tím thẫm nhạt nhòa phía sau rặng liễu già, lạnh giọng hỏi:
"Là ai?"
"Đó chính là sát thủ Cơ Huyền của Cơ gia thế tộc!" Giọng Lâm Uyên lạnh lùng vang lên gằn từng chữ. "Kẻ đã lẻn vào nghĩa trang này ban đêm hòng diệt khẩu ta theo lệnh của Cơ Vô Ưu! Nàng có biết vì sao hắn chết không? Hắn chết vì hắn phát hiện ra một bí mật tột cùng dơ bẩn của cái gọi là chính đạo tiên môn các ngươi!"
Tuyết Lục Y bàng hoàng, kiếm ý băng tuyết trên tay khẽ run rẩy:
"Cơ Huyền mất tích... là do bị diệt khẩu ở đây sao? Ngươi nói bậy! Cơ gia là thế gia phụ thuộc tiên môn đứng đầu Linh Châu, sư phụ ta làm sao có thể liên quan đến chuyện diệt khẩu một sát thủ ngoại môn?"
"Ta nói bậy sao?" Lâm Uyên cười lạnh lùng đầy tàn nhẫn. Hắn lách tay trái đeo Nhẫn Trữ Vật rách mới đoạt được, lôi từ bên trong ra một cuộn da dê cổ xưa rách góc bám đầy vết máu khô của Cơ Huyền, ném thẳng xuống lớp băng mỏng dưới chân Tuyết Lục Y. "Tự mình nhặt lên xem đi! Đây chính là mật ước diệt tộc Lôi tộc vạn năm trước giữa Cơ gia thế tộc và Nhị Trưởng Lão ngoại môn của Thái Huyền Tiên Tông các ngươi!"
Tuyết Lục Y nhìn cuộn da dê rách nát dính máu dưới đất bùn. Đạo tâm kiên định của nàng khẽ lay động, nàng khom người nhặt cuộn da dê lên, vận linh lực mở ra đọc lướt qua dưới ánh chớp tím nhạt rạch ngang trời.
Càng đọc, sắc mặt của vị sư tỷ nội môn băng thanh ngọc khiết càng trở nên trắng bệch cắt không còn giọt máu. Đôi bàn tay ngọc ngà của nàng run rẩy dữ dội, những ký tự lôi văn cổ xưa khắc trên da dê rực sáng oán khí đỏ ngầu ghi rõ: Cơ gia đồ sát toàn bộ Lôi tộc, cướp đoạt Lôi Nguyên Cốt và địa mạch lôi tinh cổ là do Nhị Trưởng Lão ngoại môn mật ước chỉ thị, nhằm hiến tế huyết khí tội nhân để duy trì hộ tông đại trận và luyện chế Hương Hỏa Đan tăng thọ nguyên cho giới lãnh đạo tối cao tông môn.
"Không... chuyện này không thể nào..." Tuyết Lục Y bàng hoàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy vẻ hoang mang tột độ. "Tông môn làm sao có thể dùng huyết tế phàm nhân... Chấp Pháp Đường làm sao có thể..."
"Chưa hết đâu!" Lâm Uyên bước sát tới, giọng nói của hắn như tiếng quỷ thì thầm bên tai nàng giữa giông bão gào thét. "Nàng có biết Chấp Pháp Đường dưới quyền Khương Hoài Sơn hằng ngày làm gì không? Bọn họ dùng luật pháp tông môn làm bình phong, bắt giữ hàng vạn kiếp nô phàm nhân và tu sĩ nghịch mệnh mang tội ấn, đưa lên đài tế thần vực sâu kia để thiêu sống hiến tế! Hồ Máu dưới chân tế đàn ngoại môn chứa đầy xương trắng của tội nhân chết oan, tất cả oán khí và linh hồn của họ đều bị bòn rút vắt kiệt để làm củi đốt nuôi dưỡng đạo cơ vạn năm cho các ngươi phi thăng thượng giới!"
*Ầm!!!*
Một đạo lôi đình khổng lồ đột ngột đánh xuống đỉnh Lôi Vân ngoại môn từ xa, tiếng sấm nổ vang trời xé rách không gian đóng băng của nghĩa trang hoang phế. Ánh sáng tím rực rỡ của sấm sét chiếu rõ khuôn mặt đầy sẹo bỏng lôi hỏa rỉ máu đen của Lâm Uyên và khuôn mặt đẫm nước mắt bàng hoàng của Tuyết Lục Y.
Đạo tâm băng tuyết kiên định vạn năm qua của Tuyết Lục Y đột ngột xuất hiện một vết nứt sâu hoắm đầu tiên. Toàn bộ hệ thống đức tin, sự kính trọng tôn sùng đối với tông môn và sư phụ mà nàng hằng tự hào từ thuở nhỏ lúc này hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn dưới lòng đất nghĩa trang u uất.
Nàng nhìn cuộn da dê dính máu trên tay, rồi lại nhìn vết thương thủng rách vai trái rỉ máu đen của Lâm Uyên—kẻ phế căn kiếp nô mang vết sẹo khế ước rực sáng nhẹ dưới hắc y sờn rách. Sự kiên cường bất khuất, nhẫn nhục chịu đựng nỗi đau thể xác tột cùng của hắn hằng ngày để sinh tồn nghịch mệnh báo thù lúc này hóa thành một luồng chấn động tinh thần cực mạnh dội thẳng vào thức hải của nàng.
"Lâm Uyên... ngươi... ngươi cho ta xem những thứ này... không sợ ta lập tức báo cáo lên Chưởng môn và Chấp Pháp Điện để mạt sát ngươi sao?" Tuyết Lục Y khàn giọng hỏi, Thần Sương Kiếm trong tay nàng đã buông thõng xuống đất cát bám bụi, không còn một tia kiếm ý hàn băng nào chống cự nổi oán khí nghĩa trang.
Lâm Uyên cười lạnh lùng dứt khoát, tay trái hắn khẽ vỗ mạnh vào vết sẹo khế ước rỉ máu đen trên ngực trái của mình, phát ra tiếng sấm nổ nhỏ lách tách:
"Báo cáo sao? Nàng cứ việc đi báo cáo! Nhưng nàng hãy nhớ kỹ: Nếu ta chết hôm nay, sư phụ Vân Hoài Tử kính yêu của nàng chắc chắn phải chôn cùng ta vĩnh viễn! Đồng Sinh Khế Quy Tắc là tuyệt đối dưới thiên đạo cổ trận, thọ nguyên vạn năm của lão đã bị trói chặt vào cái mạng phế căn kiếp nô rác rưởi này của ta rồi!"
Tuyết Lục Y bàng hoàng quỳ sụp xuống đất cát bùn nhão bên cạnh ngôi mộ cổ rêu phong rách nát. Nàng nắm chặt cuộn da dê mật ước diệt tộc trong lòng bàn tay run rẩy, nước mắt hòa lẫn nước mưa giông chảy dài xuống gò má tái nhợt. Nàng nhận ra, vị Tiên Tôn tối cao đứng đầu chính đạo mà nàng hằng tôn sùng lại đang phải làm một con rối bảo hộ bất đắc dĩ che chở cho kẻ thù lớn nhất của mình chỉ vì sợ chết chung do khế ước đồng sinh tàn khốc.
Sự thật tàn nhẫn tột cùng này chấn vỡ hoàn toàn chút tôn nghiêm cuối cùng của tiên môn chính đạo trong tâm trí nàng.
Lâm Uyên thản nhiên đưa thanh sáo xương Trấn Hồn lên hông giấu kín dưới hắc y sờn cũ, bước chân khập khiễng quay lưng đi thẳng về phía căn nhà tranh dột nát sâu trong sương mù oán khí dày đặc. Tiếng chổi tre quét lá rụng của Thẩm Vô Danh từ xa lại đều đặn vang lên *xoàn xoạt... xoàn xoạt...* xua tan bóng dáng của hắn vào bóng tối bất tận.
Tuyết Lục Y đứng lặng giữa nghĩa trang hoang lạnh đầy mưa giông gào thét, bàn tay nắm chặt thanh Thần Sương Kiếm đang dần mất đi luồng sáng hàn băng chói lọi. Đạo tâm băng tuyết rạn nứt sâu hoắm, nàng biết từ nay về sau, nàng không bao giờ có thể quay trở lại làm một đệ tử chân truyền ngây thơ vô tội của Thái Huyền Tiên Tông được nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!