Nhạc nềnWuxia3

Nghịch Chuyển Sinh Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh rít gào qua những cột đồng khổng lồ khắc lôi văn của võ đài sinh tử ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông. Ánh sáng lam sắc cuồng bạo từ chiêu thức "Kinh Lôi Nhất Kiếm" của Tống Diệu rạch đôi màn sương mù hừng đông, mang theo tiếng sấm nổ đùm đụp điếc tai. Mũi kiếm lôi đình nhọn hoắt ấy chỉ còn cách vai trái của Lâm Uyên nửa tấc, luồng linh lực sắc bén đi trước đã ép rách hắc y sờn cũ của hắn, để lộ làn da ngăm đen của kẻ từng làm kiếp nô mỏ quặng.


Dưới đài cao, vạn đệ tử ngoại môn nín thở. Triệu Hoành – phó điện chủ Chấp Pháp Đường – khẽ vuốt râu nở nụ cười tàn nhẫn, trong mắt lão đã hiện lên viễn cảnh Lâm Uyên bị chém nát đan điền, hồn phi phách tán. Trên đài giám sát, Tuyết Lục Y khẽ siết chặt chuôi Thanh Sương Kiếm, ánh mắt Băng Tâm lạnh lùng nhưng chăm chú đến cực hạn. Nàng muốn thấy kẻ điên này sẽ giãy giụa thế nào trước tử cục.


Nhưng Lâm Uyên không tránh.


Hắn đứng đó, đối mặt với mũi kiếm hủy diệt, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước đóng băng không hề có một tia gợn sóng. Trong thức hải của hắn, tàn hồn Vân Không khẽ thở dài: "Tiểu tử, ngươi thực sự muốn dùng nhục thân để ngạnh kháng pháp khí cực phẩm sao? Phong ấn của Vân Hoài Tử mới chỉ rạn nứt một nửa, đòn này có thể lấy mạng ngươi đấy!"


"Nếu không cận kề cái chết, làm sao ép lão già kia phải xuất thủ gánh nghiệp?" Lâm Uyên lạnh lùng đáp lại trong ý thức.


Hắn không hề sử dụng Lôi Ảnh Bộ để lùi lại, mà ngược lại, hắn khẽ nghiêng người một nhịp cực nhỏ. Cơn đau nhói buốt từ kinh mạch vai trái rách nát chưa lành dội lên tận óc, khiến toàn thân hắn run rẩy. Lồng ngực trái của hắn – nơi khảm sâu viên Đồng Sinh Thạch rỉ sét – lúc này đang bỏng rát dữ dội. Lớp bột Đồng Quy Thạch bôi trên vết thương hở rỉ máu đen khi gặp mồ hôi lạnh bắt đầu ăn mòn da thịt, phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ và tỏa ra một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt ẩn sau lớp vải thô.


Khi Tống Diệu áp sát cự ly gần, mũi kiếm chỉ còn cách da thịt Lâm Uyên một phân, gã đệ tử xuất sắc đột ngột ngửi thấy mùi khét kỳ lạ này. Đó là một mùi vị vô cùng quái dị, vừa mang theo mùi máu tanh rỉ sét cổ xưa, vừa có mùi da thịt bị thiêu cháy bởi một loại lôi hỏa tàn khuyết. Tống Diệu khẽ nheo mắt nghi ngờ, nhưng sát ý trong lòng đã lấn át tất cả. Gã cười dữ tợn, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong vào mũi kiếm:


"Chết đi, tên kiếp nô rác rưởi!"


*Phập!*


Mũi Lôi Đình Kiếm bén nhọn đâm xuyên qua vai trái của Lâm Uyên. Máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe trên nền đá xám của võ đài. Tiếng xương vai rạn nứt vang lên răng rắc ghê người. Sức mạnh lôi điện lam sắc từ thân kiếm cuồng bạo tràn vào, điên cuồng tàn phá các nhánh kinh mạch xung quanh vết thương.


"Hahaha! Trúng rồi!" Tống Diệu đắc thắng cười lớn. Gã định vận lực giật mạnh kiếm ngang hông để chấn vỡ toàn bộ xương cốt và đan điền của Lâm Uyên từ bên trong.


Nhưng nụ cười của Tống Diệu đột ngột cứng đờ.


Lâm Uyên không hề lùi bước, cũng không hề gào thét thảm thiết như gã tưởng tượng. Ngược lại, khóe môi rách nát của hắn khẽ nhếch lên, lộ ra hàm răng dính đầy máu tươi trong một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ điên cuồng và tàn nhẫn.


*Bập!*


Bàn tay phải của Lâm Uyên, rực sáng các đường vân màu tím thẫm của Lôi Huyết Thể Sơ Cấp, đột ngột vươn ra như một chiếc gọng kìm bằng sắt nguội, khóa chặt lấy thân thanh Lôi Đình Kiếm đang cắm trong vai trái mình. Máu tươi từ lòng bàn tay hắn rỉ ra, chảy dọc theo lưỡi kiếm sắc bén, nhưng cự lực nhục thân của hắn mạnh mẽ đến mức Tống Diệu không thể nhúc nhích thanh kiếm dù chỉ một phân.


"Ngươi... ngươi điên rồi sao?!" Tống Diệu kinh hoàng hét lên. Gã cố hết sức giật kiếm lui lại, nhưng tay phải Lâm Uyên đã khóa chặt thân kiếm như đóng đinh vào đá tảng.


"Tống Diệu, ngươi dồn hết lực vào đòn này... thực sự rất tốt." Lâm Uyên khàn giọng nói, giọng nói như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau giữa nghĩa trang hoang lạnh.


Hắn không hề lùi mà tiến. Lâm Uyên bước mạnh về phía trước một bước, mặc cho mũi Lôi Đình Kiếm đâm sâu hơn qua vai trái mình, lưỡi kiếm sắc bén thấu qua bả vai phía sau rỉ máu tươi ròng ròng. Hành động tự sát điên cuồng này khiến cả quảng trường ngoại môn lặng đi trong giây lát, rồi lập tức bùng nổ những tiếng la hét kinh hãi.


"Hắn tự lao vào kiếm?!"

"Kẻ điên! Hắn là một con quái vật không biết đau đớn sao?!"


Tuyết Lục Y trên đài cao đứng bật dậy, đôi mắt Băng Tâm co thắt dữ dội. Nàng nhìn thấy luồng lôi điện lam sắc từ thanh kiếm của Tống Diệu đang điên cuồng chảy vào cơ thể Lâm Uyên, nhưng lồng ngực của hắn – nơi có vết thương rỉ máu đen – đột ngột bừng sáng một luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực rỡ.


Đúng lúc này, Đồng Sinh Khế Quy Tắc được kích hoạt hoàn toàn.


Một luồng nhân quả tuyến đỏ rực như sợi tơ máu từ lồng ngực Lâm Uyên xé rách không gian võ đài, phóng thẳng lên bầu trời cao chín tầng mây, liên kết trực tiếp với sinh mệnh vô thượng ngự trị tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông. Quy luật nhân quả tuyệt đối của thiên đạo cổ xưa vận hành vĩnh viễn: Mọi tổn thương vật lý và thần hồn tác động lên Lâm Uyên sẽ truyền dịch 100% sang kẻ cộng sinh.


*Hự!*


Tại mật thất nội môn tối cao, Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng bế quan đột ngột mở bừng hai mắt. Đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ của lão tràn ngập sự kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng.


*Phụt!*


Vân Hoài Tử phun ra một ngụm máu lớn màu đen sậm, nhuộm đỏ mảng lớn bệ ngọc tủy tinh khiết dưới chân. Cùng lúc đó, bả vai trái của lão dưới lớp đạo bào trắng tinh khiết đột ngột rách toạc, một lỗ thủng sâu hoắm xuất hiện rỉ máu đen kịt tương ứng hoàn toàn với vết thương của Lâm Uyên trên võ đài. Đan điền vạn năm của lão chấn động kịch liệt, lôi trì Hóa Thần bị rung chấn dữ dội khiến lão suýt chút nữa bạo thể tử vong.


"Tiểu tử nghịch súc! Ngươi dám dùng mạng sống tống tiền bản tôn một lần nữa!" Vân Hoài Tử gầm lên trong đau đớn và nhục nhã. Nhưng lão không thể giết Lâm Uyên, cũng không thể để hắn chết lúc này. Nếu Lâm Uyên chết, khế ước đồng sinh tử sẽ kéo lão chôn cùng vĩnh viễn.


Trên võ đài sinh tử ngoại môn, Tống Diệu đang điên cuồng muốn rút kiếm thì đột ngột cảm nhận được một luồng sức mạnh phản phệ khủng khiếp từ thân kiếm truyền ngược lại.


*Oanh!*


Luồng lôi lực lam sắc cuồng bạo mà gã vừa dồn vào thanh kiếm không những không tiêu diệt được Lâm Uyên, mà bị Đồng Sinh Khế Quy Tắc cưỡng chế nghịch chuyển, hóa thành một luồng lôi đình ngũ sắc cuồng bạo dội ngược lại đan điền của gã.


"Á!!!"


Tống Diệu thét lên một tiếng thảm thiết đầy kinh hoàng. Gã cảm thấy toàn bộ linh lực trong đan điền của mình bị luồng lôi lực ngũ sắc ngoại lai cưỡng chế nén chặt, rồi bùng nổ cuồng bạo từ bên trong.


*Bùm! Răng rắc!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong bụng dưới của Tống Diệu. Toàn bộ hệ thống kinh mạch đan điền Luyện Khí tầng 9 của gã bị chấn vỡ vụn hoàn toàn, hóa thành những mảnh vụn rách nát. Máu tươi màu đen sậm phun ra xối xả từ miệng, mũi và tai của gã. Đôi mắt gã trợn trừng đầy vẻ ngơ ngác, không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra.


Lâm Uyên lạnh lùng nhìn đối thủ đang run rẩy co quắp dưới chân mình. Tay trái hắn thản nhiên nắm lấy chuôi thanh Lôi Đình Kiếm đang cắm trên vai mình, dứt khoát rút mạnh ra.


*Xoẹt!*


Máu tươi bắn ra, nhưng nhục thân Lôi Huyết Thể Sơ Cấp của Lâm Uyên lập tức tự động vận hành, các thớ cơ bắp cứng như sắt đá co thắt lại để ép chặt vết thương không cho máu chảy thêm. Hắn ném thanh kiếm gãy rách của Tống Diệu xuống đất, bước lên một bước, cúi xuống lột phăng chiếc Nhẫn Trữ Vật rách trên ngón tay của Tống Diệu đang nằm thoi thóp.


"Nhẫn trữ vật này... từ nay thuộc về ta." Lâm Uyên khàn giọng nói, thần thái thong dong như vừa làm một việc vô cùng bình thường.


Tống Diệu đổ gục xuống mặt đài đá xám rạn nứt, đan điền hoàn toàn bị phế thải, trở thành một phế nhân không hơn không kém. Gã run rẩy nhìn Lâm Uyên bằng con mắt tràn ngập sự kính sợ tột độ, rồi ngất lịm đi trong vũng máu.


Cả quảng trường ngoại môn chìm vào một sự im lặng tịch mịch đến rợn người. Không ai hiểu tại sao đòn tấn công chí mạng của Tống Diệu lại tự bạo ngược lại đan điền của chính gã một cách bí ẩn như vậy.


Triệu Hoành đứng trên đài chủ tọa, khuôn mặt nghiêm nghị tàn nhẫn cắt không còn một giọt máu. Lão nhìn cháu trai đắc lực bị phế hoàn toàn ngay trước mắt mình, hai tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu tươi, nhưng không thể tìm ra bất kỳ lý do gì để trừng phạt Lâm Uyên vì đây là trận đấu Sinh Tử Huyết Thệ.


Cách đó trăm dặm, trên đỉnh núi nội môn mây mù bao phủ, Cơ Vô Ưu đứng sừng sững dưới rặng thông cổ thụ. Chứng kiến cảnh tượng tay sai đắc lực bị phế bỏ một cách kỳ lạ qua thấu kính truyền âm, đôi mắt gã rực lên những tia sét màu tím đầy phẫn nộ. Gã siết chặt nắm tay phải đến mức các khớp xương kêu răng rắc, máu tươi rỉ ra từng giọt dọc theo kẽ tay rơi xuống đất đá đổ nát:


"Lâm Uyên... tên phế vật gác mộ kia... bất kể ngươi dùng tà thuật gì, ta thề sẽ dùng mọi thủ đoạn để mạt sát ngươi vĩnh viễn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!