Nhạc nềnWuxia3

Huyết Thệ Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi hừng đông trên quảng trường ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông chưa kịp tan hết, bầu không khí đã bị thiêu đốt bởi những lời bàn tán xôn xao. Trên đài cao bằng đá xám, mười hai cột đồng khổng lồ khắc họa lôi văn cổ xưa vẫn tỏa ra những tia chớp nhạt màu lam, nhưng lòng người bên dưới thì đã dậy sóng từ lâu. Sự kiện đan đồ xuất sắc Diệp Vô Thần bị phế truất đan điền và trục xuất một cách thảm khốc ngay trong đêm đã biến thành một bóng ma vô hình đè nặng lên tâm trí mỗi đệ tử. Kẻ thủ ác đứng sau âm mưu hạ độc đã bị trừng phạt, nhưng kẻ gác mộ phế vật Lâm Uyên thì vẫn thản nhiên đứng đó, sừng sững như một khối đá đen lì lợm giữa dòng người.


Trên hàng ghế chủ tọa dành cho ban chấp sự, phó điện chủ Chấp Pháp Đường ngoại môn Triệu Hoành ngồi với khuôn mặt âm trầm đến đáng sợ. Lồng ngực lão khẽ phập phồng dưới lớp chiến bào đen viền vàng kim, đôi mắt ti hí sắc lẹm không ngừng quét qua quảng trường, dừng lại trên thân ảnh gầy gò của Lâm Uyên. Triệu Hoành đang tức giận, một cơn giận dữ tột cùng nhưng phải kìm nén. Lão không hiểu tại sao sắc lệnh tối cao của Tiên Tôn Vân Hoài Tử lại đột ngột giáng xuống chỉ để phế bỏ một tên đan đồ nhỏ nhoi như Diệp Vô Thần. Sự việc này không chỉ chặt đứt một cánh tay đắc lực của lão trong việc kiểm soát tài nguyên ngoại môn, mà còn tát một cú thật đau vào uy nghiêm của Chấp Pháp Đường.


Cách đó không xa, trên đài giám sát cao nhất, Tuyết Lục Y ngồi thản nhiên trong bộ trường bào màu xanh lam nhạt dệt bằng tơ băng thanh khiết. Nàng tựa nhẹ tay lên chuôi thanh Thanh Sương Kiếm, ánh mắt Băng Tâm lạnh lùng như tuyết đầu mùa không một gợn sóng, nhưng sâu trong đồng tử lại khóa chặt vào từng hơi thở của Lâm Uyên. Sư tỷ nội môn này là người duy nhất nhận ra sự bất thường trong nhịp thở của hắn sau trận chiến với Tào Phong. Một phế căn kiếp nô làm sao có thể kháng lôi điện kỳ lạ đến thế? Nàng muốn nhìn thấu bản chất của hắn, nhìn thấu kẻ đang khiến cả ngoại môn phải chao đảo.


"Lâm Uyên! Lên đài nhận sắc lệnh!"


Tiếng loa đồng vang dội cắt đứt dòng suy nghĩ của vạn người. Triệu Hoành đứng dậy, giọng nói mang theo linh lực Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ cuồn cuộn truyền khắp quảng trường, chấn nhiếp màng nhĩ của các đệ tử ký danh yếu ớt.


Lâm Uyên khẽ nhấc vành mũ trùm hắc y sờn rách bám đầy bụi quặng, bước chân khập khiễng chậm rãi tiến về phía võ đài trung tâm. Kinh mạch vai trái của hắn vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau trận tự hủy đan điền để tống tiền Tiên Tôn Vân Hoài Tử trước đó. Mỗi bước đi, cơn đau nhói buốt như vạn kim châm sâu vào tủy xương lại dội lên, khiến cánh tay trái của hắn khẽ rũ xuống một cách bất tự nhiên. Lồng ngực trái của hắn, nơi khảm sâu viên Đồng Sinh Thạch rỉ sét, đang bỏng rát dữ dội. Lớp bột Đồng Quy Thạch bôi trên vết thương hở rỉ máu đen khi gặp mồ hôi lạnh bắt đầu ăn mòn da thịt, phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ và tỏa ra một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt ẩn sau lớp vải thô.


"Trận đấu tiếp theo của vòng bán kết ngoại môn!" Triệu Hoành cười lạnh, khóe mắt giật giật đầy nham hiểm. "Đệ tử gác mộ Lâm Uyên đối đầu với chân truyền đệ tử xuất sắc Tống Diệu! Theo thỉnh cầu đặc biệt của cả hai bên và sự chuẩn y của Chấp Pháp Đường, trận đấu này sẽ được tiến hành dưới dạng... Sinh Tử Huyết Thệ! Kẻ bước lên đài, sống chết tự chịu, không liên quan đến quy củ tông môn!"


*Oanh!*


Cả quảng trường lập tức bùng nổ.


"Sinh tử chiến? Triệu phó điện chủ điên rồi sao? Lâm Uyên mới chỉ là Luyện Khí tầng 10 phế căn, làm sao đấu lại Tống Diệu đã đạt tới Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong từ hai năm trước?"

"Thỉnh cầu đặc biệt cái gì chứ? Rõ ràng là Chấp Pháp Đường muốn danh chính ngôn thuận giết chết Lâm Uyên trên võ đài để báo thù cho Vương Đằng và Diệp Vô Thần!"

"Tống Diệu là tay sai đắc lực của chân truyền nội môn Cơ Vô Ưu sư huynh. Trận này Lâm Uyên cầm chắc cái chết rồi!"


Lâm Uyên đứng dưới chân đài, khóe môi rách nát khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh đầy khinh miệt. Hắn ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi nội môn mây mù bao phủ, nơi Cơ Vô Ưu đang khoác trường bào màu tím viền vàng kim đứng đó giám sát từ xa. Hắn biết rõ đây là cạm bẫy do Cơ Vô Ưu giật dây sau khi vây cánh ngoại môn bị phế sạch. Triệu Hoành dùng quyền lực phó điện chủ để hợp pháp hóa cuộc tàn sát này, ép hắn vào thế không thể từ chối.


Nhưng đối thủ không biết rằng, Lâm Uyên cần trận chiến sinh tử này. Hắn cần một áp lực chiến đấu cực hạn để mài mòn hoàn toàn đạo phong ấn đan điền tàn độc mà Vân Hoài Tử đã hạ xuống.


*Vút!*


Một thân ảnh mặc y phục màu lam đậm thêu hoa văn sấm sét rực rỡ đáp xuống võ đài đá xám. Tống Diệu xuất hiện với vẻ mặt kiêu ngạo tột cùng, tay cầm thanh Lôi Đình Kiếm bằng sắt tẩm lôi điện nhẹ phát ra những tiếng nổ lách tách. Gã nhìn Lâm Uyên bằng ánh mắt khinh bỉ của kẻ bề trên nhìn xuống một con sâu cái kiến:


"Tên gác mộ phế vật kia, hôm nay ta nhận lệnh của Cơ sư huynh để kết liễu cuộc đời dơ bẩn của ngươi. Đừng tưởng có kẻ chống lưng bí ẩn nào đó phế được Diệp Vô Thần là ngươi có thể làm càn ở ngoại môn này. Trên võ đài sinh tử, không ai cứu được ngươi đâu!"


Lâm Uyên thản nhiên bước lên võ đài, tay trái siết chặt thanh Thiết Kiếm rỉ sét thường. Thanh kiếm này đã xuất hiện những vết nứt dọc nghiêm trọng sau trận chiến với Tào Phong, lưỡi kiếm rỉ sét sứt mẻ trông vô cùng thảm hại đối lập hoàn toàn với thanh pháp khí lấp lánh của Tống Diệu.


"Nói nhiều vô ích." Lâm Uyên khàn giọng đáp, giọng nói lạnh lùng không một chút độ ấm.


"Tìm chết!"


Tống Diệu giận dữ quát lớn, bước chân khẽ động, vận hành Thái Huyền Lôi Pháp sơ cấp. Thanh Lôi Đình Kiếm trên tay gã bùng phát luồng lôi điện màu xanh lam cuồng bạo, hóa thành một tấm lưới điện khổng lồ giăng kín thiên la địa võng, dồn ép Lâm Uyên vào chân đài ngay từ những giây đầu tiên. Sức mạnh linh lực Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong thuần khiết của gã tạo ra một luồng uy áp nặng nề, ép chặt lấy lồng ngực Lâm Uyên.


Lâm Uyên khẽ híp mắt. Đan điền lôi trì của hắn lúc này đang bị Phong Ấn Đan Điền Tầng 1 của Vân Hoài Tử khóa chặt, khiến lôi lực biến dị bên trong chỉ có thể vận hành hạn chế 70%. Cánh tay trái của hắn gánh chịu áp lực nặng nề, thanh Thiết Kiếm rỉ sét run lên bần bật trước kiếm thế cuồng bạo của đối thủ.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội khắp quảng trường. Lâm Uyên liên tục lùi bước, thanh kiếm rỉ sét của hắn chỉ có thể đỡ đòn một cách chật vật. Mỗi lần va chạm, lôi điện lam sắc từ kiếm của Tống Diệu lại truyền qua thân kiếm rỉ sét, thiêu đốt da tay trái của Lâm Uyên rỉ máu đen.


"Hahaha! Phế vật vẫn chỉ là phế vật! Ngươi ngay cả một kiếm của ta cũng không đỡ nổi, lấy cái gì đòi tranh đoạt Trúc Cơ Đan cực phẩm?" Tống Diệu cười lớn đầy đắc ý, kiếm thế lại càng thêm cuồng bạo, chém ra những luồng lôi hỏa sắc bén cắt rách lớp hắc y của Lâm Uyên.


Trên đài cao, Tuyết Lục Y khẽ nhíu mày. Nàng nhận thấy Lâm Uyên đang hoàn toàn ở thế hạ phong, nhưng đôi mắt của hắn lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có sự hoảng loạn, không có sự tuyệt vọng, chỉ có một sự tính toán lạnh lùng tột độ.


Lâm Uyên quả thực đang tính toán. Hắn sử dụng Lôi Ảnh Bộ, kích hoạt lôi lực dưới lòng bàn chân để di chuyển cực nhanh, để lại những tàn ảnh sấm sét màu tím thẫm rực rỡ để tránh né các đòn đánh chí mạng. Nhưng hắn không hề chạy trốn mù quáng. Mỗi lần thanh Thiết Kiếm rỉ sét của hắn va chạm với Lôi Đình Kiếm, hắn chủ động dẫn dắt luồng lôi điện lam sắc cuồng bạo của Tống Diệu đi qua kinh mạch rách nát của mình, hướng thẳng vào đan điền.


*Ầm... Ầm...*


Trong thức hải của Lâm Uyên, luồng lôi điện ngoại lai đang như một chiếc búa tạ khổng lồ, điên cuồng nện vào vòng tròn trận pháp màu vàng kim đang khóa chặt đan điền lôi trì của hắn. Đó chính là Phong Ấn Đan Điền Tầng 1 do Vân Hoài Tử hạ xuống. Lâm Uyên đang dùng chính sức mạnh của kẻ thù để mài mòn phong ấn của Tiên Tôn!


Nỗi đau đớn từ việc dẫn lôi thối thể và mài mòn phong ấn khiến toàn thân Lâm Uyên run rẩy, máu tươi liên tục rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ mảng lớn hắc y trước ngực. Nhưng vết rạn nứt trên vòng tròn vàng kim phong ấn đang ngày càng mở rộng.


Tống Diệu tấn công liên tục suốt mười chiêu nhưng vẫn không thể kết liễu được Lâm Uyên, gã bắt đầu mất kiên nhẫn. Nhìn thấy Lâm Uyên di chuyển khập khiễng, bả vai trái rách nát rỉ máu và cánh tay trái run rẩy, gã đệ tử xuất sắc cười dữ tợn:


"Trò chơi chuột vờn mèo kết thúc ở đây thôi!"


Tống Diệu dừng bước, hai tay nắm chặt chuôi Lôi Đình Kiếm, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong vào thân kiếm. Luồng lôi điện màu xanh lam bùng phát rực rỡ như một vầng mặt trời nhỏ, phát ra những tiếng sấm nổ vang trời. Gã phát hiện ra điểm yếu chí mạng của Lâm Uyên—bả vai trái bị thương nặng từ trước khiến thân pháp của hắn bị chậm đi một nhịp khi xoay người.


"Chết đi! Kinh Lôi Nhất Kiếm!"


Tống Diệu thét lớn, thân hình nhoáng lên hóa thành một luồng ánh sáng lam sắc cuồng bạo xé rách không khí, ngưng tụ toàn bộ lôi lực hủy diệt vào mũi kiếm sắc bén, đâm thẳng một đòn chí mạng vào bả vai trái đang rách nát của Lâm Uyên hòng kết liễu trận đấu nhanh gọn và chấn vỡ hoàn toàn đan điền của hắn ngay trước mặt vạn người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!