Nhạc nềnWuxia3

Thủ Đoạn Âm Hiểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên quảng trường ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông chưa kịp tan, Lâm Uyên đã phải đối mặt với một đòn hiểm độc mới. Sau chiến thắng chấn động trước Tào Phong tại võ đài số ba, theo quy củ của đại hội, hắn được cấp một gian phòng bế quan riêng biệt tại Tĩnh Tâm Các để chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa ngồi xếp bằng, định vận hành linh lực để xoa dịu kinh mạch vai trái đang rách nát nghiêm trọng, luồng linh khí hộ thể vốn dĩ nồng đậm trong phòng đột ngột thưa thớt rồi biến mất hoàn toàn.


Lâm Uyên khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sét màu tím thẫm lạnh lẽo nhìn lên trận nhãn trên trần nhà. Trận pháp tụ linh đã bị đảo ngược, không những không tụ khí mà còn đang âm thầm rút cạn linh lực xung quanh.


"Triệu Hoành..." Lâm Uyên mỉm cười lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy mỉa mai.


Hắn thừa biết kẻ đứng sau thủ đoạn hèn hạ này là ai. Triệu Hoành, vị Phó điện chủ Chấp Pháp Đường ngoại môn đầy quyền lực kia, chính là thúc thúc của Vương Đằng. Lão ta muốn vắt kiệt sức lực của hắn, không cho hắn một nhịp thở nào để hồi phục vết thương cũ, ép hắn phải bước vào trận đấu tiếp theo với một thân xác tàn tạ. Đối thủ muốn dồn hắn vào tử lộ một cách hợp pháp ngay trên võ đài.


Không thèm tốn thời gian tranh chấp vô ích, Lâm Uyên đứng dậy, phủi hắc y sờn rách bám đầy bụi quặng, lẳng lặng rời khỏi Tĩnh Tâm Các để quay trở về Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế. Nơi đây hoang vu, đầy rẫy oán khí u uất và lạnh lẽo, nhưng lại là nơi an toàn nhất để hắn ẩn nấp. Hắn ngồi xếp bằng sau một bia mộ cổ rêu phong, lôi từ trong Nhẫn Trữ Vật rách ra vài mảnh lôi thạch rỉ sét nhặt được dưới mỏ quặng độc số 9. Hắn vận hành Bất Diệt Lôi Kinh, dẫn dắt luồng lôi khí thô sơ, tạp chất từ những viên đá rỉ sét chảy vào kinh mạch, biến chúng thành hơi ấm để bảo vệ đan điền lôi trì đang bị đông cứng nhẹ.


Giữa lúc Lâm Uyên đang tập trung vận công, tiếng bước chân kiêu ngạo từ xa vang lên, giẫm lên lớp lá khô xào xạc, phá vỡ sự tĩnh lặng u ám của nghĩa trang.


"Ồ, ta cứ tưởng thiên tài mới nổi của ngoại môn đang bế quan ở nơi linh thiêng nào, hóa ra lại chui rúc ở cái nghĩa địa bẩn thỉu này để gặm nhấm vết thương sao?"


Một giọng nói thanh mảnh, tràn đầy sự khinh miệt vang lên.


Lâm Uyên khẽ hé mắt dưới vành mũ trùm. Kẻ vừa bước tới là Diệp Vô Thần, đệ tử đan đồ xuất sắc nhất của Đan Các ngoại môn dưới quyền Nhị Trưởng Lão. Gã mặc một bộ đan bào trắng muốt sạch sẽ không một vết bẩn, ngón tay thon dài dính đầy mùi đan hương quyến rũ đeo chiếc nhẫn trữ vật lấp lánh chỉ vàng. Đi sau gã là hai tên chấp sự Chấp Pháp Đường mặt sắt lạnh lùng.


Diệp Vô Thần dừng bước cách Lâm Uyên mười trượng, che mũi bằng chiếc khăn lụa thêu hoa, ánh mắt khinh bỉ quét qua những bia mộ vô danh và dừng lại trên thân hình gầy gò của Lâm Uyên. Gã cười khẩy, lấy ra một hộp ngọc nhỏ chạm khắc tinh xảo từ trong nhẫn trữ vật:


"Lâm Uyên, phó điện chủ Triệu Hoành từ bi, biết ngươi bị thương nặng sau trận chiến với Tào Phong nên đặc biệt sai ta mang tới một viên Hồi Linh Đan cực phẩm để trợ giúp ngươi hồi phục kinh mạch. Đan Các ngoại môn chúng ta hành sự sòng phẳng, quyết không để người ngoài nói tông môn bạc đãi đệ tử nghèo hèn."


Gã chấp sự đi cùng tiến lên, giật lấy hộp ngọc từ tay Diệp Vô Thần rồi ném bịch xuống đất cát ngay trước mặt Lâm Uyên, thái độ không khác gì ban phát bố thí cho một con chó hoang.


Lâm Uyên không giận dữ, hắn thản nhiên cúi xuống nhặt hộp ngọc lên, mở nắp ra. Một viên đan dược màu đỏ hồng lấp lánh hiện ra, tỏa ra mùi đan hương ngọt lịm, nồng nàn cực kỳ kích thích khứu giác.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, lồng ngực Lâm Uyên khẽ rung chấn nhẹ. Hắn lập tức kích hoạt Thiên Kiếp Cảm Ứng.


Trong tầm mắt thần thức vô hình của hắn, viên đan dược màu đỏ hồng kia không hề thuần khiết như vẻ bề ngoài. Dưới lớp đan hương ngọt ngào kia ẩn giấu một luồng hắc khí u ám, rậm rạp những sợi tơ độc tố rỉ sét ăn mòn kinh mạch cực mạnh. Đó chính là kịch độc Hóa Điền Tán biến dị, được bào chế một cách tinh vi để khi đi vào cơ thể sẽ không phát tác ngay lập tức, mà âm thầm bám chặt vào đan điền, đợi đến khi hắn vận hành lôi lực cực hạn trong trận đấu tiếp theo với Vương Đằng mới bùng nổ, chấn vỡ hoàn toàn lôi trì biến dị của hắn, biến hắn thành một phế nhân rách nát thực sự.


"Thủ đoạn thật âm hiểm." Lâm Uyên thầm nghĩ, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào nụ cười giả tạo của Diệp Vô Thần.


Hắn biết rõ, nếu hắn từ chối viên đan này hoặc công khai tố cáo, Triệu Hoành sẽ ngay lập tức dùng quyền lực Chấp Pháp Đường để khép hắn vào tội vu khống trưởng bối, tước đoạt tư cách tham gia đại hội ngoại môn của hắn ngay lập tức. Hắn không có chứng cứ thuyết phục trước mặt công chúng, và đan đồ xuất sắc như Diệp Vô Thần luôn được tông môn bảo hộ tuyệt đối.


Nhưng đối thủ đã đánh giá thấp một điều: Lâm Uyên không hành sự theo quy tắc của phàm nhân hay tu sĩ thông thường. Hắn có một quân bài con tin vô giá.


"Đan dược tốt." Lâm Uyên khàn giọng nói, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh một tia điên cuồng tột độ.


Trước sự chứng kiến của Diệp Vô Thần và hai tên chấp sự, Lâm Uyên không một chút do dự, đưa viên Hồi Linh Đan tẩm kịch độc lên miệng và nuốt chửng một phần ba viên đan dược.


"Hử?" Diệp Vô Thần thoáng ngẩn ra, gã không ngờ tên gác mộ này lại ngu ngốc và vội vã nuốt đan không chút nghi ngờ như vậy. Khóe môi gã đan đồ khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng tàn nhẫn.


Thế nhưng, nụ cười của Diệp Vô Thần chưa kịp lan rộng thì biến cố đã xảy ra.


*Ầm!*


Ngay khi độc tố Hóa Điền Tán đi vào thực quản, đan điền lôi trì của Lâm Uyên lập tức bùng lên một ngọn lửa kịch độc thiêu đốt kinh mạch dữ dội. Chất độc âm hàn như hàng vạn con rết độc điên cuồng cắn xé, khiến bả vai phải của hắn tê dại hoàn toàn, máu tươi màu đen kịt rỉ ra nơi khóe môi. Vết thương cũ ở kinh mạch vai trái cũng bị chấn động rách toác ra, máu nóng nhuộm đỏ lớp áo vải thô xám.


*Hự!*


Lâm Uyên quỳ sụp xuống đất cát nghĩa trang, lồng ngực rách nát rỉ máu đen dữ dội. Nhưng hắn không hề hét lên đau đớn, hắn chỉ cười lạnh lùng, dồn toàn bộ ý chí kích hoạt Khống Kiếp Nghịch Trận, đảo ngược hoàn toàn linh lực đan điền lôi trì để tạo ra một chấn động tử vong giả sắp tự bạo đan điền ngay lập tức.


Ngay lập tức, vết sẹo khế ước hình sấm sét trên ngực trái của hắn bùng phát luồng ánh sáng tím nhạt rực rỡ, một luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực như sợi tơ máu xé rách không gian nghĩa trang hoang phế, phóng thẳng lên bầu trời cao chín tầng mây, liên kết trực tiếp với sinh mệnh vô thượng tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông.


***


Tại mật thất tối cao của nội môn, Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên bệ ngọc tủy tinh khiết để tịnh hóa đan cơ Hóa Thần.


*Phụt!*


Đột ngột, thân hình tiên phong đạo cốt của lão chấn động kịch liệt. Vân Hoài Tử mở bừng hai mắt, đôi mắt vốn sâu thẳm như vũ trụ lúc này ngập tràn sự kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Lão phun ra một ngụm máu tươi màu đen sậm, nóng bỏng nhuộm đỏ mảng lớn bệ ngọc tinh khiết.


Cơn đau đớn xé rách tâm can bùng phát dữ dội từ ngực trái của lão. Dưới lớp đạo bào trắng tinh, vết sẹo khế ước Đồng Sinh Thạch rực sáng lôi văn cổ, da thịt lão tự động rách toác ra, rỉ ra những giọt máu đen kịt tương ứng hoàn toàn với vết thương độc tố của Lâm Uyên dưới nghĩa trang. Đan điền vạn năm của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo rung chấn dữ dội như sắp nổ tung.


"Nghịch súc! Ngươi lại điên cuồng làm cái gì vây?!"


Giọng nói uy nghiêm đầy sát khí và sự hoảng hốt bế tắc của Vân Hoài Tử truyền âm thần thức tối cao vang dội trực tiếp vào thức hải của Lâm Uyên.


Lâm Uyên quỳ rạp dưới đất cát nghĩa trang, máu đen liên tục chảy ra từ khóe môi, nhưng nụ cười của hắn lại càng thêm điên cuồng và ngạo nghễ. Hắn truyền âm đáp lại trong thức hải với thái độ lạnh lùng tuyệt đối:


"Tiên Tôn đại nhân, phó điện chủ Triệu Hoành và tên đan đồ Diệp Vô Thần vừa mang tới cho ta một viên đan dược chứa kịch độc Hóa Điền Tán hòng phế bỏ đan điền của ta. Ngài cảm nhận được cơn đau này chứ? Nếu ta chết vì độc tố này, đan điền vạn năm của ngài cũng chôn cùng!"


"Khốn kiếp! Ngươi dám dùng tính mạng ra đe dọa bản tôn?!" Vân Hoài Tử gầm lên phẫn nộ, lão cố vận hành tiên lực tối cao để cô lập độc tố từ xa qua khế ước, nhưng Đồng Sinh Khế Quy Tắc là tuyệt đối dưới thiên đạo cổ xưa, mọi luồng tiên lực của lão đều bị phản chấn dội ngược khiến lão tiếp tục phun máu tươi trọng thương.


"Ta không đe dọa ngài, ta chỉ đang đưa ra một giao dịch." Lâm Uyên lạnh lùng nói, tay trái hắn siết chặt lấy hộp ngọc chứa phần đan độc còn lại. "Mang đến cho ta một viên Hộ Tâm Đan cực phẩm để bảo vệ tâm mạch và tịnh hóa độc tố này ngay lập tức. Đồng thời, phế bỏ tu vi và đan cơ của tên đan đồ Diệp Vô Thần kia để diệt khẩu. Nếu trước khi nhang tàn ta không thấy kết quả, ta sẽ nuốt nốt phần đan độc còn lại, kích hoạt lôi trì tự bạo. Chúng ta cùng chết chung!"


Sự im lặng bao trùm thức hải trong vòng ba nhịp thở. Vân Hoài Tử cắn răng nhẫn nhục, lồng ngực lão rách nát rỉ máu đen liên tục, thọ nguyên vĩnh viễn bị rút ngắn thêm mười năm do chấn động khế ước. Lão hiểu rõ, tên phế căn kiếp nô này là một kẻ điên thực sự, hắn sẵn sàng chết để kéo lão xuống mồ.


"Được! Bản tôn thỏa hiệp!"


Giọng nói bế tắc, nhục nhã của vị Tiên Tôn tối cao vang lên.


***


Tại Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế, Diệp Vô Thần vẫn đang đắc ý đứng nhìn Lâm Uyên quỳ rạp dưới đất thở dốc rỉ máu đen. Gã cười tàn nhẫn:


"Lâm Uyên, độc tố đã công tâm rồi đúng không? Đừng trách ta, trách thì trách mệnh ngươi quá hèn mọn mà lại dám cản đường Vương Đằng sư huynh..."


*Ầm!*


Lời nói của Diệp Vô Thần chưa kịp dứt, một luồng uy áp thần thức khổng lồ, vĩ đại như thiên uy đột ngột từ chín tầng trời giáng xuống nghĩa trang hoang phế. Không gian trăm dặm xung quanh lập tức đóng băng hoàn toàn, sương mù oán khí bị chấn tán sạch sẽ.


Một đạo kiếm quang vàng kim rực rỡ mang theo tiên khí ngập tràn xé rách hư không đáp xuống ngay trước mặt Lâm Uyên. Đó là sắc lệnh ngọc giản của Tiên Tôn Vân Hoài Tử, kèm theo một bình ngọc nhỏ tỏa ra đan hương thanh khiết của Hộ Tâm Đan cực phẩm.


Diệp Vô Thần và hai tên chấp sự Chấp Pháp Đường bàng hoàng quỳ sụp xuống đất dưới uy áp Hóa Thần Cảnh tối cao, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, mặt cắt không còn giọt máu. Gã đan đồ run rẩy kêu lên:


"Sắc... sắc lệnh của Tiên Tôn đại nhân?! Tại sao ngài lại..."


Chưa kịp để Diệp Vô Thần hiểu chuyện gì đang xảy ra, luồng uy áp thần thức tối cao của Vân Hoài Tử đột ngột hóa thành một bàn tay vô hình khổng lồ, bóp chặt lấy đan điền của gã đan đồ nhấc bổng lên không trung.


*Rắc... rắc... Bùm!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong cơ thể Diệp Vô Thần. Đan điền Luyện Khí tầng 7 của gã lập tức bị chấn vỡ vụn hoàn toàn, kinh mạch toàn thân rách nát rỉ máu tươi dã man. Gã đan đồ xuất sắc ngày nào thét lên một tiếng thảm thiết, nôn máu tươi đổ gục xuống đất cát nghĩa trang, tu vi bị phế bỏ hoàn toàn hóa thành một phế nhân rác rưởi.


"Đan đồ Diệp Vô Thần mưu hại đồng môn, tà tâm bất chính, nay phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn vĩnh viễn!"


Giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng của Vân Hoài Tử vang vọng khắp nghĩa trang rồi biến mất hoàn toàn cùng luồng uy áp vĩ đại.


Hai tên chấp sự Chấp Pháp Đường hoảng sợ tột độ, vội vàng cõng thân xác tàn tạ, ngất lịm của Diệp Vô Thần chạy trối chết ra khỏi nghĩa trang hoang phế như gặp phải hung thần.


Lâm Uyên thản nhiên ngồi dậy, nhặt bình ngọc chứa Hộ Tâm Đan cực phẩm lên, nuốt xuống để tịnh hóa hoàn toàn độc tố Hóa Điền Tán trong cơ thể. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lùng nhìn theo bóng dáng kẻ thù trốn chạy.


Đêm hôm đó, thông tin đan đồ xuất sắc Diệp Vô Thần bị phế truất và trục xuất một cách bí ẩn ngay trong đêm lan truyền khắp ngoại môn, khiến Vương Đằng bắt đầu run rẩy lo sợ có một vị cao nhân tối cao đang âm thầm bảo hộ tên gác mộ phế vật Lâm Uyên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!