Trận Chiến Đầu Tiên
Tiếng trống da thú dồn dập vang lên từ bốn góc quảng trường ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, âm thanh trầm đục như sấm rền xuyên qua lớp sương mù xám xịt của buổi hừng đông, nện thẳng vào lồng ngực của hàng vạn tu sĩ đang vây kín quanh các võ đài đá xám. Hơi nóng từ hơi thở và linh lực dao động của biển người bốc lên, quyện lẫn với mùi lưu huỳnh rỉ sét nồng nặc thổi ra từ các lò luyện đan phía xa, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Lâm Uyên đứng lặng ở góc võ đài số ba, hắc y sờn rách bám đầy bụi than mỏ quặng khẽ bay theo gió lạnh. Gương mặt hắn gầy gò, tái nhợt dưới vành mũ trùm, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại tĩnh lặng như đầm nước đóng băng dưới lòng đất tối.
Lúc này, ngực trái của hắn đang truyền đến từng cơn bỏng rát âm ỉ. Lớp bột Đồng Quy Thạch bôi lên vết thương hở ngực trái hòng cách ly nhân quả tuyến của Đồng Sinh Khế trước đó đã bắt đầu thấm đẫm mồ hôi lạnh, phát ra những tiếng xèo xèo cực nhỏ và tỏa ra một mùi khét lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt ẩn sau lớp vải thô. Cơn đau nhói buốt từ kinh mạch vai trái rách nát nghiêm trọng—hậu quả của trận tự hủy đan điền để tống tiền Tiên Tôn Vân Hoài Tử trước đó—vẫn hằng giờ cắn nuốt xương tủy hắn. Cánh tay trái của hắn khẽ rũ xuống, lôi lực biến dị từ đan điền lôi trì Luyện Khí Tầng 10 (Nửa bước Trúc Cơ) chỉ có thể vận hành hạn chế để làm ấm bả vai phải đang tê dại nhẹ do kịch độc Hóa Điền Tán chưa tịnh hóa hết.
"Lâm Uyên! Lên đài nhận cái chết!"
Một tiếng gầm thô bạo như tiếng thú dữ gầm rú cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Uyên.
Từ phía đối diện, một thân hình hộ pháp cao lớn hơn hai mét bước lên võ đài đá xám, mỗi bước chân nện xuống đều khiến mặt đá rạn nứt phát ra những tiếng trầm đục. Đó là Tào Phong, đệ tử luyện thể đắc lực dưới quyền Tống Thư Hàng—kẻ vừa bị Lâm Uyên dùng mưu kế bẻ gãy chân phải tại hẻm núi hoang dã ba ngày trước.
Tào Phong mặc một chiếc áo sát nách bằng da thú hở ngực, lộ ra những mảng da đồng hun xù xì như vỏ cây cổ thụ. Hai cánh tay to lớn như hai khúc gỗ mun gân guốc, bàn tay được bao bọc bởi đôi găng tay sắt gai nặng mười cân phát ra hỏa khí âm u màu xám đen. Đôi mắt ti hí của gã trợn trừng, rực lên sát khí thù hận tột cùng khi nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên.
"Tên phế vật gác mộ kia!" Tào Phong vặn vẹo cổ phát ra những tiếng rắc rắc rợn người, gã cười gằn, giọng nói vang dội khắp võ đài số ba. "Đại ca Tống Thư Hàng của ta bị ngươi dùng mưu hèn kế bẩn phế đi một chân, hôm nay tại võ đài sinh tử này, ta sẽ dùng đôi Thiết Sa Chưởng này đập nát từng khúc xương sườn của ngươi, biến ngươi thành một bãi bùn thịt để tạ tội với đại ca!"
Dưới đài đấu, đám đệ tử thế gia ngoại môn lập tức rộ lên những tiếng cười cợt chế giễu bỉ ổi.
"Ha ha! Tào sư huynh dùng Hắc Thiết Luyện Thể Pháp đã đạt đến tầng thứ ba, nhục thân cứng như sắt thép. Tên phế căn gầy gò kia e rằng chưa đỡ nổi một chưởng đã nát bét đan điền rồi!"
"Đúng vậy! Lại còn mang theo thanh Thiết Kiếm rỉ sét thường kia nữa chứ, đúng là nghèo hèn phế vật gác mộ!"
Lâm Uyên không nói một lời, thái độ lạnh lùng phớt lờ hoàn toàn lời khiêu khích của Tào Phong càng làm gã luyện thể giả điên tiết.
*Ầm!*
Tào Phong bước tới một bước, luồng uy áp Luyện Khí tầng 8 cuồng bạo mang theo hỏa khí xám xịt đột ngột bùng phát, khóa chặt hoàn toàn mọi tầm di chuyển xung quanh Lâm Uyên. Gã vung tay phải, đôi găng tay sắt gai nặng mười cân xé rách không khí, mang theo kình phong Thiết Sa Chưởng cuồng bạo giáng thẳng xuống bả vai trái rách nát của Lâm Uyên hòng kết liễu trận đấu nhanh gọn.
Lâm Uyên khẽ híp mắt. Thần Thức Sơ Khai của hắn lập tức hoạt động cực tốc, nhìn thấu quỹ đạo tấn công của đối thủ. Hắn không lùi bước, tay trái cực tốc rút thanh Thiết Kiếm rỉ sét mộc mạc đeo bên hông lên đỡ đòn bổ nhào của Tào Phong.
*Keng... Rắc!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội, tàn lửa bắn tung tóe khắp võ đài. Kình lực ngàn cân từ đôi găng tay sắt gai của Tào Phong chấn thẳng vào thân kiếm sắt thường. Thanh Thiết Kiếm rỉ sét vừa được rèn đúc kết hợp lôi thạch vụn lập tức xuất hiện một vết nứt dọc chạy dài từ mũi kiếm xuống chuôi kiếm, suýt chút nữa vỡ vụn hoàn toàn. Cơn chấn động dữ dội truyền qua thân kiếm, nện thẳng vào kinh mạch vai trái rách nát của Lâm Uyên, khiến hắn nôn ra một ngụm máu nhạt nơi khóe môi, lùi lại ba bước để hóa giải lực lượng.
"Ha ha! Kiếm thường rác rưởi mà cũng đòi đỡ Thiết Sa Chưởng của ta sao?" Tào Phong đắc thắng cười lớn, gã vung găng tay sắt gai tiếp tục lao vào như một con gấu điên, không cho Lâm Uyên một nhịp thở nào để hồi phục.
Lâm Uyên lạnh lùng nhìn thanh Thiết Kiếm thường rỉ sét đã bị rạn nứt nghiêm trọng trên tay trái. Hắn hiểu rõ, nếu tiếp tục dùng thanh kiếm này để ngạnh kháng, nó sẽ vỡ vụn ngay trong hiệp tiếp theo và mảnh vỡ có thể phản phệ đâm ngược vào đan điền của hắn. Không một chút do dự, Lâm Uyên vứt thanh kiếm gãy sang một bên võ đài, quyết định đấu tay không.
"Vứt kiếm rồi? Hắn muốn tay không đấu nhục thân với Tào sư huynh sao? Đúng là tự tìm đường chết!" Đám đệ tử dưới đài kinh ngạc la hét.
*Vút!*
Tào Phong áp sát cực nhanh, đôi găng tay sắt gai xé gió quất liên tục vào các yếu hại trên cơ thể Lâm Uyên. Lâm Uyên vận hành Lôi Ảnh Bộ dưới lòng bàn chân, để lại những tàn ảnh sấm sét màu tím thẫm mờ ảo để tránh né các đòn đánh chí mạng. Thế nhưng, không gian võ đài chật hẹp cộng với uy áp Luyện Khí tầng 8 của đối thủ khiến tốc độ của hắn bị hạn chế đáng kể.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Ba cú đấm nặng nề của Tào Phong liên tục nện trúng vào vai và ngực của Lâm Uyên. Lâm Uyên chủ động vận hành Lôi Huyết Thể Sơ Cấp, da thịt toàn thân rực lên các lôi văn cổ xưa màu đồng hun xù xì, cứng rắn như đá tảng để ngạnh kháng trực diện lực chấn động. Mỗi cú đấm nện vào người hắn phát ra những tiếng kêu trầm đục như nện vào bao cát bằng sắt thép, da thịt hắn rỉ ra những vệt máu đen nhạt nhưng nhục thân biến dị vẫn không hề bị chấn vỡ.
Trong lúc áp sát cận chiến giáp lá cà, Tào Phong hít vào một hơi dồn dập định tung đòn quyết định. Bỗng nhiên, một mùi vị kỳ lạ xộc thẳng vào mũi gã. Đó là một mùi khét nhẹ của lôi hỏa rỉ sét quyện với mùi máu đen âm u tỏa ra từ ngực trái của Lâm Uyên—nơi lớp bột Đồng Quy Thạch đang bị mồ hôi và máu nóng của hắn ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo cực nhỏ.
"Mùi gì thế này? Ngực hắn..." Tào Phong thoáng khựng lại nửa nhịp vì sự kỳ lạ này, gã nheo mắt nhìn vào vết sẹo rỉ máu đen ẩn sau lớp áo vải thô xám của Lâm Uyên.
Thế nhưng, sát khí thù hận lập tức lấn át sự nghi ngờ trong đầu gã luyện thể giả thô lỗ. Tào Phong gầm lên một tiếng dữ tợn, dồn toàn bộ linh lực hỏa hệ xám xịt vào đôi găng tay sắt gai nặng mười cân, giơ cao quá đầu đập mạnh từ trên cao xuống đỉnh đầu Lâm Uyên hòng nghiền nát hoàn toàn sọ não của hắn vĩnh viễn.
Lâm Uyên cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt từ kinh mạch vai trái rách nát đang rỉ máu đen dữ dội. Hắn biết rõ đây là thời cơ quyết định. Hắn không lùi bước, tay phải dồn toàn bộ lôi lực nhục thân biến dị của Lôi Huyết Thể Sơ Cấp đập mạnh xuống mặt đất cát đá võ đài:
"Cự Lực Chấn Địa!"
*Uỳnh... Oành!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên dữ dội, chấn động cả mặt đất đá xám quảng trường ngoại môn. Một làn sóng chấn động lôi điện màu tím thẫm cuồng bạo lan tỏa xung quanh phạm vi ba trượng dưới đất võ đài, tạo ra những vết nứt sâu hoắm và hất tung đất đá bay mù mịt.
Tào Phong đang lao tới bùng nổ sát chiêu bỗng nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội, trọng tâm cơ thể khổng lồ của gã lập tức bị mất thăng bằng loạng choạng, cú đấm ngàn cân bị chệch hướng hoàn toàn chém sượt qua vành tai Lâm Uyên.
Chỉ chờ có thế, Lâm Uyên lướt tới như một tia chớp tím nhạt. Bàn tay phải của hắn co lại thành vuốt sắc bén, lôi điện tạp chất tím thẫm rực lên lách tách bọc kín các ngón tay rỉ máu:
"Khống Lôi Trảo!"
*Rắc... rắc... Aaaa!*
Lâm Uyên bóp chặt lấy đôi găng tay sắt gai nặng mười cân của Tào Phong. Lôi điện biến dị cuồng bạo truyền dẫn cực tốc qua kim loại dẫn điện, nung đỏ sắt thép và chấn vỡ hoàn toàn toàn bộ gai nhọn thép gai cực mạnh. Tiếng xương ngón tay và cổ tay của Tào Phong bị bóp nát vụn vang lên giòn giã rợn người trong tiếng thét thảm thiết đau đớn của gã luyện thể giả.
Lâm Uyên lạnh lùng bồi thêm một chưởng lôi lực tím thẫm vào lồng ngực Tào Phong, chấn bay thân hình khổng lồ của gã bay thẳng ra ngoài võ đài số ba, rơi bịch xuống đất cát bụi bặm dưới quảng trường, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Cả trường đấu vạn người bỗng chốc im phăng phắc không một tiếng động.
Trên đài cao giám sát uy nghiêm của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn, Tuyết Lục Y đứng lặng giữa làn sương mù hàn băng thanh khiết phát ra từ Thanh Sương Kiếm. Đôi mắt Băng Tâm lạnh lùng như tuyết đầu mùa của nàng khẽ híp lại, dấy lên sự tò mò và nghi ngờ tột độ khi nhìn xuống tên phế căn kiếp nô gầy gò đang đứng thản nhiên giữa võ đài rực sáng lôi đình tím nhạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!