Nhạc nềnWuxia3

Đại Hội Sóng Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù dày đặc của buổi hừng đông bao phủ lấy tòa kiến trúc đá đen của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn, mang theo cái lạnh buốt xương của những ngày giáp đông. Tiếng xích sắt lôi phạt lách cách kéo lê trên nền đá sỏi nhỏ dần rồi lịm hẳn. Tộc thúc Lâm Thương cụt hai chân, lưng rách nát rỉ máu đỏ tươi, được Tần Thiết Y và A Man lặng lẽ đỡ lên chiếc xe đẩy gỗ thô sơ, nhanh chóng đưa về phía lối vào mật thất ngầm Linh Quặng Độc số 9.


Lâm Uyên đứng lặng trong bóng tối của rặng liễu già rìa nghĩa trang hoang phế. Gió rít qua vành mũ trùm hắc y sờn rách, thổi tung vài sợi tóc đen dài xơ xác bám đầy bụi quặng. Lồng ngực trái của hắn vẫn còn bỏng rát dữ dội. Bột Đồng Quy Thạch vụn bôi lên vết thương hở ngực trái rỉ máu đen trước đó để cách ly thấu kính chấp pháp lúc này đã khô lại, để lại một vết sẹo xù xì ghê người quyện với mùi lôi hỏa rỉ sét khét lẹt nhàn nhạt. Cánh tay trái của hắn khẽ run lên, kinh mạch vai trái rách nát nghiêm trọng do tự hủy đan điền để tống tiền Tiên Tôn Vân Hoài Tử ở tập trước vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, mỗi lần cử động nhẹ đều mang lại cơn đau nhói buốt như vạn kim châm sâu vào tủy xương.


"Tiểu Uyên..." Giọng nói khàn khàn, yếu ớt của Lâm Thương truyền âm nhập mật vào thức hải hắn khi chiếc xe gỗ đi ngang qua gốc liễu. "Quyết không được lộ tu vi... bảo vệ Dao nhi... Chấp Pháp Điện của Khương Hoài Sơn... đang nghi ngờ Tiên Tôn..."


Lâm Uyên khẽ híp mắt, luồng sát khí vô hình một lần nữa ngưng tụ trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu dưới vành mũ trùm. Hắn hiểu rõ, sự phóng thích đặc biệt của Lâm Thương do sắc lệnh Tiên Tôn giáng xuống ngục tối hôm nay tuy cứu được tộc thúc, nhưng đã gieo xuống một mối nghi ngờ khổng lồ trong lòng điện chủ Khương Hoài Sơn. Chấp Pháp Đường ngoại môn sẽ không để hắn yên ổn gác mộ nữa. Hắn cần danh phận, cần một địa vị hợp pháp để che mắt thiên hạ, và quan trọng nhất, hắn cần Trúc Cơ Đan cực phẩm để chính thức đột phá Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, thoát khỏi kiếp nô lệ mỏ quặng.


"Đại hội ngoại môn tranh đoạt Trúc Cơ Đan..." Lâm Uyên thầm nghĩ, bàn tay trái siết chặt chiếc Nhẫn Trữ Vật rách mới đổi trên ngón tay. "Đây là cơ hội duy nhất của ta."


Hắn xoay người bước thẳng về căn nhà tranh dột nát ở góc nghĩa trang hoang phế, đóng chặt cửa gỗ mục nát để chuẩn bị bế quan trùng kích Luyện Khí Tầng 10 (Nửa bước Trúc Cơ).


***


Trong căn nhà tranh tối tăm mịt mù oán khí, Lâm Uyên ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp. Hắn cởi bỏ lớp hắc y bám đầy bụi than, lộ ra lồng ngực gầy gò ẩn hiện ấn ký Đồng Sinh Khế rực sáng lôi văn tím thẫm rỉ máu đen kịt.


Lâm Uyên lấy ra năm viên lôi tinh cực phẩm cướp được từ tiêu cục Cơ gia từ trong Nhẫn Trữ Vật rách mới. Những viên quặng thô lôi hệ lấp lánh tia sét màu tím đậm, tỏa ra một luồng lôi lực tạp chất cuồng bạo làm tê dại không khí xung quanh. Hắn nhắm mắt, vận hành Bất Diệt Lôi Kinh, dẫn dắt luồng lôi lực cuồng bạo ấy chảy vào đan điền biến dị vốn đang bế tắc.


*Ầm!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong thức hải Lâm Uyên. Đan điền lôi trì biến dị của hắn quay cuồng dữ dội, lôi dịch nén hóa lỏng bắt đầu giãn nở cuồng bạo, điên cuồng va chạm vào Phong Ấn Đan Điền Tầng 1 màu vàng kim do Vân Hoài Tử hạ xuống trước đó hòng kìm hãm tu vi hắn.


Cơn đau đớn tột cùng bùng phát. Kinh mạch vai trái vốn đang rách nát của hắn như bị hàng vạn con kiến lôi hỏa điên cuồng gặm nhấm, da thịt toàn thân rực lên các lôi văn cổ xưa màu đồng hun xù xì. Máu tươi rỉ ra từ vết sẹo khế ước trên ngực trái, nhuộm đỏ cả tà tố y xám.


"Tiểu tử! Cẩn thận!" Giọng nói của tàn hồn Vân Không vang lên đầy lo lắng từ sáo xương Trấn Hồn giấu dưới đệm giường. "Phong ấn của Vân Hoài Tử chứa uy áp Hóa Thần Cảnh, nếu ngươi cưỡng ép xung kích đột phá nửa bước Trúc Cơ lúc này, kinh mạch rách nát của ngươi có thể sẽ vỡ vụn hoàn toàn trước khi phong ấn bị phá vỡ!"


"Vân Không tiền bối, ta không có đường lui!" Lâm Uyên gầm nhẹ trong lòng, ánh mắt rực lửa quyết tâm điên cuồng. "Nếu không đột phá nửa bước Trúc Cơ, ta lấy tư cách gì để bước lên võ đài đại hội đối đầu với Vương Đằng kiêu ngạo?"


Hắn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, chủ động vận hành Lôi Huyết Thể Sơ Cấp, mượn chính luồng hàn khí Băng Phách Linh Dịch còn sót lại trong tủy xương kết hợp với tàn lực thủy tính nhu hòa của mẫu thân Tô Nhu để lại để bảo vệ tâm mạch, rồi cưỡng chế nén lôi dịch hóa lỏng đập mạnh một đòn quyết định vào phong ấn vàng kim.


*Rắc... rắc...*


Vòng tròn phong ấn vàng kim của Tiên Tôn xuất hiện những vết rạn nứt lớn dưới sức mạnh bạo liệt của lôi dịch nén. Thần thức của Vân Hoài Tử từ xa bị chấn động tâm mạch dữ dội, phun ra một ngụm máu tươi tại mật thất nội môn tối cao, buộc phải nới lỏng phong ấn để tránh chết chung do khế ước phản phệ cưỡng chế.


Nhân cơ hội đó, lôi dịch trong đan điền Lâm Uyên bùng nổ hoàn toàn, đồng hóa toàn bộ lôi lực tạp chất thành lôi dịch tinh khiết hóa lỏng ngưng tụ hoàn mỹ.


*Oàng!*


Một luồng sáng lôi đình màu tím thẫm rực rỡ phóng thẳng lên từ đỉnh đầu Lâm Uyên, chấn vỡ một mảng mái tranh dột nát của căn nhà. Thần khí của hắn bỗng chốc trở nên thâm trầm, sâu thẳm như vực sâu vô tận. Mái tóc đen dài rũ rượi của hắn bắt đầu xuất hiện vài sợi bạc trắng nổi bật—dấu vết của thọ nguyên bị rút ngắn bởi khế ước bảo mệnh, nhưng đổi lại, hắn đã chính thức bước chân vào Luyện Khí Tầng 10 (Nửa bước Trúc Cơ) hoàn mỹ.


***


Ba ngày sau, quảng trường trước Chấp Pháp Đường Ngoại Môn Thái Huyền Tiên Tông náo nhiệt bừng bừng, cờ xí rợp trời che khuất cả nắng sớm.


Đại hội ngoại môn tranh đoạt Trúc Cơ Đan cực phẩm chính là sự kiện trọng đại nhất của hàng vạn đệ tử ký danh và kiếp nô ngoại môn hằng năm. Quảng trường đá thạch khổng lồ bị vây kín bởi biển người đông đúc rồng rắn xếp hàng. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng hò hét cổ vũ vang dội cả một vùng núi tiên.


Giữa quảng trường, một chiếc kiệu gấm lộng lẫy thêu chỉ vàng rực rỡ từ từ đáp xuống. Đám đệ tử ký danh xếp hàng xung quanh lập tức dạt ra hai bên, cúi đầu cung kính lộ vẻ kính sợ tột độ.


Từ trên kiệu gấm, Vương Đằng—thiên kiêu ngoại môn đệ nhất—thong thong bước xuống. Gã mặc một bộ y phục đệ tử ngoại môn bằng gấm thêu chỉ vàng rực rỡ, tay cầm chiếc quạt xếp bằng ngọc thạch, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập sự ngạo mạn và khinh bỉ tột cùng đối với phàm nhân kiếp nô xung quanh. Gã vừa xuất hiện liền vận hành linh lực, phóng ra luồng uy áp Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong cuồng bạo càn quét khắp quảng trường, ép toàn bộ đệ tử ký danh yếu ớt xếp hàng phía trước phải lùi bước té ngã nhếch nhác để nhường lối đi cho gã.


Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, liêu xiêu bước ra từ màn sương độc nghĩa trang hoang phế hướng thẳng về phía bia đá đăng ký đấu đài.


Lâm Uyên mặc một bộ áo vải thô xám bám đầy bụi quặng dơ bẩn, vai trái rũ xuống nhẹ do vết thương rách nát kinh mạch chưa lành hoàn toàn, khuôn mặt lấm lem tro bụi gác mộ trông không khác gì một tên phế căn kiếp nô đang thoi thóp chờ chết. Hông hắn đeo thanh Thiết Kiếm thường rỉ sét mộc mạc—vũ khí cận chiến duy nhất hắn rèn được từ lò rèn của Mặc lão nhân.


Sự tương phản rõ rệt giữa vẻ ngoài tồi tàn của Lâm Uyên và sự lộng lẫy, kiêu ngạo của Vương Đằng lập tức thu hút hàng vạn ánh nhìn chế giễu từ đám đệ tử thế gia ngoại môn.


"Kìa, không phải là tên phế vật gác mộ Lâm Uyên sao? Hắn mang thân hình tàn tạ đó đến đây để nộp mạng à?"


"Một tên phế căn kiếp nô rác rưởi mà cũng mơ tưởng đoạt lấy Trúc Cơ Đan cực phẩm? Thật là nực cười!"


Vương Đằng nheo mắt nhìn Lâm Uyên đang khập khiễng bước tới, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn đầy khinh bỉ. Gã cố ý tiến lên một bước, dồn toàn bộ uy áp Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong mang theo lôi hỏa song hệ linh lực cuồng bạo chấn nhiếp thẳng vào lồng ngực Lâm Uyên hòng ép hắn quỳ sụp xuống đất nhục nhã trước vạn người.


*Uỳnh!*


Luồng uy áp vô hình cuồng bạo ập tới như sóng thần, chấn động cả mặt đất thạch quảng trường. Thế nhưng, trái với dự đoán của Vương Đằng và đám tay sai đệ tử thế gia, Lâm Uyên vẫn đứng vững như bàn thạch giữa luồng uy áp cuồng bạo.


Trong đan điền biến dị của Lâm Uyên, lôi trì nén hóa lỏng của Luyện Khí Tầng 10 tự động vận hành cực tốc, tạo ra một lực hút vô hình dễ dàng đồng hóa và nuốt chửng hoàn toàn luồng uy áp lôi hỏa của Vương Đằng, triệt tiêu nó thành hư vô mà không để lại bất kỳ chấn động nào trên cơ thể hắn.


Lâm Uyên thản nhiên ngước đầu nhìn thẳng vào mắt Vương Đằng, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sét tím thẫm lạnh lùng đến đáng sợ, không hề có một chút sợ hãi hay chùn bước.


"Hửm?" Vương Đằng khẽ biến sắc, bàn tay siết chặt quạt xếp ngọc thạch, trong lòng dấy lên sự kinh ngạc tột độ khi thấy uy áp của mình bị hóa giải hoàn hảo bởi một tên phế căn gầy gò.


Từ trên đài cao chủ tọa uy nghiêm thạch lâu của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn, Triệu Hoành—phó điện chủ Chấp Pháp Đường, thúc thúc của Vương Đằng—đang ngồi chắp tay nhìn xuống. Ánh mắt lão híp lại đầy sát khí khi nhận ra Lâm Uyên. Lão vẫn cay cú vụ sắc lệnh phóng thích Lâm Thương của Tiên Tôn giáng xuống ngục tối hôm trước làm bẽ mặt Chấp Pháp Đường, đồng thời Khương Hoài Sơn đã ngầm chỉ thị phải tìm cơ hội phế bỏ hoặc diệt khẩu Lâm Uyên để điều tra bí mật khế ước.


Triệu Hoành khẽ cười lạnh, ngón tay gõ nhẹ lên cuốn sổ sơ đồ thi đấu đại hội, vận hành linh lực dời tên của Lâm Uyên vào thẳng "nhánh đấu tử thần"—nhánh đấu trực tiếp đối đầu với Vương Đằng ở vòng bán kết ngoại môn hòng mượn tay cháu trai tiêu diệt hoàn toàn dị số này một cách hợp pháp trên võ đài.


*Vút!*


Đúng lúc bầu không khí dưới quảng trường đang căng thẳng tột độ, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt thanh khiết như băng tuyết đột ngột giáng xuống từ trên đỉnh lâu đài cao.


Tuyết Lục Y—sư tỷ nội môn chân truyền của Vân Hoài Tử, người chịu trách nhiệm giám sát đại hội ngoại môn hôm nay—từ trên đài cao nhẹ nhàng đáp xuống gờ đá ngọc. Nàng mặc một bộ trường bào màu xanh lam nhạt dệt bằng tơ băng thanh khiết, vai đeo thanh trường kiếm Thanh Sương phát ra hàn khí đóng băng vạn vật, dung mạo tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tuyết đầu mùa.


Tuyết Lục Y phất nhẹ ống tay áo dệt bằng tơ băng rộng rãi. Một luồng hàn băng khí tức thanh khiết, ôn hòa lập tức lan tỏa khắp quảng trường trăm trượng, dập tắt hoàn toàn cái nóng ngột ngạt và làm dịu đi bầu không khí giương cung bạt kiếm dưới võ đài.


Ánh mắt lạnh lùng như băng của Tuyết Lục Y lướt qua đám đông, thoáng dừng lại trên lồng ngực gầy gò của Lâm Uyên trong vòng nửa nhịp thở đầy nghi ngờ, nhưng nàng nhanh chóng thu hồi tầm mắt, khẽ cất giọng trong trẻo lạnh lùng vang vọng khắp quảng trường:


"Đại hội ngoại môn lấy võ định danh, cấm mọi hành vi tư đấu hỗn loạn trước giờ khai mạc. Kẻ nào vi phạm quy củ tông môn... phế bỏ tư cách dự thi lập tức!"


Lời nói của sư tỷ chân truyền nội môn chính là sắc lệnh tối cao đối với đệ tử ngoại môn. Vương Đằng dù có kiêu ngạo đến đâu cũng buộc phải thu hồi uy áp lôi hỏa, khép quạt xếp ngọc thạch lại, khom người hành lễ đầy giả tạo hướng về phía Tuyết Lục Y:


"Tuyết sư tỷ bớt giận, Vương mỗ chỉ là muốn thử thách thực lực của các sư đệ ký danh mới vào môn một chút, quyết không có ý định tư đấu phá hoại quy củ đại hội."


Dứt lời, gã quay ngoắt lại nhìn Lâm Uyên, ánh mắt đầy sát khí tàn nhẫn hứa hẹn một trận tàn sát đẫm máu trên võ đài.


Lâm Uyên thản nhiên không thèm để ý đến lời gã. Hắn khập khiễng bước lên phía trước bia đá đăng ký làm bằng đá huyền tinh cứng rắn đứng sừng sững giữa quảng trường. Hắn định rút Roi Lôi Điện đoạt được từ Lý Chột để ngụy trang linh lực, nhưng thần thức của Vân Không lập tức truyền âm ngăn cản kịp thời:


"Tiểu tử, quy củ đại hội ngoại môn nghiêm cấm sử dụng pháp khí cướp đoạt của lính canh tuần tra tông môn. Nếu ngươi rút roi điện ra lúc này, Triệu Hoành sẽ có cớ bắt giữ ngươi lập tức vì tội trộm cướp binh khí chấp pháp. Hãy dùng thanh Thiết Kiếm thường kia!"


Lâm Uyên khẽ híp mắt, tay trái từ từ rút thanh Thiết Kiếm thường rỉ sét mộc mạc đeo bên hông ra. Hắn dùng đầu ngón tay thấm máu tươi rỉ ra từ vết thương vai trái chưa lành, thản nhiên viết tên mình "Lâm Uyên" lên bề mặt bia đá đăng ký, ký kết huyết thệ sinh tử chiến không hối tiếc trước sự chứng kiến của hàng vạn đệ tử tiên môn.


Sự thản nhiên và thái độ phớt lờ của Lâm Uyên như một cái tát trực tiếp vào thể diện kiêu ngạo của Vương Đằng ngay trước mặt Tuyết Lục Y xinh đẹp.


*Keng!*


Vương Đằng rốt cuộc không thể nhẫn nhịn nổi cơn phẫn nộ đang thiêu đốt lồng ngực gã. Gã gầm lên một tiếng dữ tợn, tay phải cực tốc rút thanh pháp bảo cực phẩm Xích Kim Kiếm đeo sau lưng ra. Thanh kiếm sắc bén rực sáng ánh chớp màu vàng kim chói mắt, tỏa ra lôi hỏa song hệ linh lực cuồng bạo chấn động cả không gian quảng trường.


*Ầm!*


Vương Đằng vung Xích Kim Kiếm chém rách đôi bia đá đăng ký đấu đài bằng đá huyền tinh cứng rắn trước mặt Lâm Uyên thành hai nửa vỡ vụn rớt xuống đất bụi bặm, cát đá bay tứ tung. Gã tiến lên một bước sát cự ly gần, mùi da thịt khét lẹt lôi hỏa rỉ sét bốc ra từ vết sẹo khế ước bôi bột Đồng Quy Thạch trên ngực Lâm Uyên xộc thẳng vào mũi gã khi áp sát, nhưng gã không hề nghi ngờ, chỉ điên cuồng vung kiếm chỉ thẳng mũi kiếm sắc bén phát ra tia chớp vàng kim vào sát mặt Lâm Uyên, hét lớn đầy sát khí dữ tợn:


"Tên phế vật gác mộ kia, hôm nay ta sẽ giẫm nát đan điền của ngươi ngay trước mặt Tuyết sư tỷ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!