Nhạc nềnWuxia3

Tiên Tôn Thổ Huyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tại đỉnh cao nhất của Thái Huyền Tiên Tông, Linh Tiêu Mật Thất quanh năm mây mù bao phủ, linh khí đậm đặc đến mức ngưng tụ thành những giọt sương lành lơ lửng giữa không trung. Nơi đây chính là thánh địa tu luyện của Tiên Tôn Vân Hoài Tử, vị đệ nhất nhân của chính đạo Linh Châu, người đã chạm đến nửa bước phi thăng, chỉ còn cách Tiên giới một bước ngắn ngủi.


Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên đài sen làm bằng ngọc tủy vạn năm. Râu tóc lão bạc phơ như tuyết, khoác trên mình bộ đạo bào trắng tinh khiết không một gợn bụi, tỏa ra tiên khí ngập tràn. Thức hải của lão rộng lớn như tinh không, từng luồng quy tắc thiên đạo huyền diệu không ngừng chuyển động xung quanh nhục thân hoàn mỹ. Lão đang ở trạng thái đại định sâu nhất, chuẩn bị tịnh hóa những tạp niệm cuối cùng trước khi đón nhận đại kiếp phi thăng.


Đột nhiên, một tiếng sấm trầm hùng vang lên ngay trong thức hải của Vân Hoài Tử. Tiếng sấm này không đến từ bầu trời bên ngoài, mà đến từ sâu thẳm trong nhân quả của chính lão.


*Hự!*


Thân hình tiên phong đạo cốt của Vân Hoài Tử đột ngột chấn động kịch liệt. Lão mở bừng hai mắt, đôi mắt vốn sâu thẳm như vũ trụ lúc này tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.


*Phụt!*


Một ngụm máu tươi màu đen sậm, nóng bỏng phun thẳng ra ngoài, nhuộm đỏ một mảng lớn trên bệ ngọc tủy tinh khiết. Máu của tu sĩ Hóa Thần Cảnh đỉnh phong mang theo linh lực kinh người, vừa chạm đất liền thiêu đốt không khí phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.


Chưa dừng lại ở đó, một cơn đau đớn tột cùng, xé rách tâm can đột ngột bùng phát từ ngực trái của lão. Vân Hoài Tử run rẩy đưa bàn tay trắng muốt vuốt ve lồng ngực. Dưới lớp đạo bào trắng tinh, một luồng ánh sáng tím nhạt rỉ máu đen bắt đầu rực sáng. Da thịt lão như bị một thanh sắt nung đỏ khắc sâu vào, từng đường gân máu màu đen u ám bò lổm ngổm, kết tụ lại thành một vết sẹo hình sấm sét tàn khuyết rỉ máu đen hoàn chỉnh.


Vết sẹo này rỉ máu đen dữ dội, đau đớn đến mức khiến một vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo phải nghiến răng kìm nén tiếng gầm rú. Kinh khủng hơn, Vân Hoài Tử cảm nhận được đan điền vạn năm của mình – nơi ngưng tụ đạo quả vô thượng – bỗng nhiên xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti, linh lực cuồng bạo rò rỉ ra ngoài không cách nào kiểm soát.


"Cái gì thế này? Kẻ nào dám dùng nguyền rủa chi thuật ám hại bản tôn?!"


Vân Hoài Tử gầm lên một tiếng giận dữ, thanh âm chấn động làm rung chuyển cả Linh Tiêu Mật Thất. Lão lập tức nhắm mắt, vận hành Thái Huyền Vạn Hóa Chân Kinh, phóng ra thần thức khổng lồ quét quét khắp cơ thể để tìm kiếm nguyên nhân.


Ngay lập tức, lão phát hiện ra một sợi tơ nhân quả màu đỏ rực, to bằng ngón tay, đâm thẳng vào vết sẹo hình sấm sét trên ngực trái của mình. Sợi tơ này vô hình trước mắt thường, nhưng dưới nhãn giới thần thức của lão, nó rực sáng như một sợi xích sắt nung đỏ, xé rách không gian, nối thẳng xuống hạ giới, dẫn đến một vùng đất tối tăm đầy oán khí.


"Đồng Sinh Khế?! Đây là Thái Cổ Đồng Sinh Trận đã thất truyền vạn năm! Kẻ nào... kẻ nào dám trói buộc sinh mệnh của bản tôn?!"


Vân Hoài Tử kinh hãi tột độ. Lão là Tiên Tôn đứng đầu chính đạo, am hiểu vạn pháp, làm sao không biết đến sự đáng sợ của Đồng Sinh Khế Quy Tắc. Đây là quy luật nhân quả tuyệt đối của thiên đạo cổ xưa: mọi tổn thương vật lý và thần hồn của kẻ ký kết ở đầu bên kia sẽ truyền dịch một trăm phần trăm sang kẻ gánh chịu ở đầu bên này.


"Muốn chết! Bản tôn chính là chúa tể Linh Châu, làm sao có thể bị một con kiến hôi trói buộc vận mệnh!"


Gương mặt từ bi thánh thiện thường ngày của Vân Hoài Tử vặn vẹo đầy tàn nhẫn. Lão ngưng tụ thần thức tối cao thành một lưỡi đao vô hình, sử dụng bí thuật "Thần Thức Diệt Sát" – sát chiêu mạnh nhất chuyên dùng để chém đứt nhân quả và linh hồn của đối thủ. Lão muốn dùng luồng sức mạnh này để cưỡng chế bóc tách, chém đứt sợi tơ nhân quả đỏ rực kia ra khỏi thần hồn của mình.


"Chém cho ta!"


Lưỡi đao thần thức chém mạnh vào sợi tơ nhân quả. Thế nhưng, ngay khi hai luồng sức mạnh va chạm, sợi tơ đỏ rực không những không đứt, mà còn bùng phát ra một luồng lôi đình ngũ sắc cuồng bạo. Sức mạnh phản phệ cực đại dội ngược trở lại kinh mạch của Vân Hoài Tử theo tỷ lệ một trăm phần trăm.


*Rắc rắc!*


Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên ngay trong lồng ngực của lão. Đan điền vạn năm của Vân Hoài Tử chấn động kịch liệt, các vết rạn nứt lan rộng thêm một phần, khiến lão đau đớn phun thêm một ngụm máu đen lớn. Sự bất lực của Tiên Tôn hiện rõ trên khuôn mặt nhợt nhạt. Lão nhận ra, Đồng Sinh Khế Quy Tắc là tuyệt đối dưới thiên đạo cổ, bất kỳ hành vi cố gắng phá giải nào từ phía lão đều bị coi là tự hủy hoại bản thân.


"Khốn kiếp! Không thể chém đứt trực diện! Vậy bản tôn sẽ dùng thần thức giết chết kẻ ký kết từ xa! Kẻ đó chết, khế ước tự khắc giải!"


Vân Hoài Tử điên cuồng nghĩ. Lão dồn thần thức dọc theo sợi tơ nhân quả đỏ rực, phóng thẳng xuống hạ giới hòng mạt sát linh hồn của kẻ guốc mộc ở đầu bên kia. Thần thức của lão vượt qua vạn dặm không gian trong chớp mắt, khóa chặt vào một hình bóng gầy gò đang nằm thoi thóp dưới đáy vực sâu tối tăm.


Thế nhưng, ngay khi sát niệm của Vân Hoài Tử vừa chạm đến thần hồn của Lâm Uyên dưới đáy vực, một cơn co thắt dữ dội đột ngột bóp nghẹt lấy trái tim của chính lão. Tim của Vân Hoài Tử bỗng nhiên ngừng đập tương ứng, đan điền lôi trì của lão bắt đầu có dấu hiệu tự bạo.


Lão kinh hoàng nhận ra chân tướng tàn khốc: kẻ ký kết kia chết, lão chắc chắn phải chôn cùng! Khế ước này không phải là một chiều, mà là sự cộng sinh tử vong tuyệt đối. Kẻ kia chỉ là một tên phàm nhân phế căn, mạng sống như cỏ rác, còn lão là Tiên Tôn vạn năm, đạo cơ vô thượng. Đem sinh mạng tôn quý của mình đánh cược với một con kiến hôi? Lão không dám!


"Aaaa! Súc sinh! Ngươi rốt cuộc là ai?!"


Vân Hoài Tử gầm lên đầy bất lực. Lão dùng thần thức quét qua tình trạng của Lâm Uyên dưới đáy vực sâu Vô Cực. Ngay lập tức, lão phát hiện ra lồng ngực của thiếu niên kia đang bị vỡ nát, xương sườn gãy lìa, đan điền rách nát rỉ máu đen dữ dội do chưởng lực "Lôi Đình Vạn Quân" của Cơ Vô Ưu để lại. Sinh mệnh lực của Lâm Uyên đang nhanh chóng trôi tuột, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.


"Kẻ nào... kẻ nào dám đánh hắn trọng thương đến mức này?! Hắn mà chết, bản tôn cũng phải hồn phi phách tán!"


Vân Hoài Tử phát điên. Lão chưa bao giờ rơi vào tình thế nực cười và nhục nhã như thế này: lão phải đi cứu kẻ muốn giết mình nhất, bảo vệ mạng sống của một tên phế vật ngoại môn để giữ lấy mạng sống của chính mình.


Lúc này, thần thức của Vân Hoài Tử đột ngột phát hiện ra một mối đe dọa chí mạng khác. Tại Tế Đàn Vực Sâu Ngoại Môn phía trên vực sâu, trưởng lão ngoại môn ác độc Tào Huyết đang đứng trước đài tế thần. Lão già râu dê xám xịt kia đang lầm rầm đọc chú ngữ, giơ cao Huyết Tế Đàn Lệnh Bài rạn nứt hòng kích hoạt xích lôi điện hiến tế cắn nuốt toàn bộ thi thể và oán khí dưới đáy vực sâu để củng cố hộ tông đại trận.


"Tào Huyết! Tên ngu xuẩn kia! Ngươi dám dùng lôi hình thiêu rụi xác hắn?! Ngươi muốn giết bản tôn sao?!"


Vân Hoài Tử gầm rú trong lòng. Nếu xích lôi điện hiến tế đánh xuống, nhục thân rách nát của Lâm Uyên chắc chắn sẽ bị thiêu thành tro bụi. Khi đó, cơ chế Lôi Phạt Chuyển Di của khế ước sẽ chuyển dịch một trăm phần trăm lực hủy diệt sang Vân Hoài Tử, thiêu sống lão ngay tại mật thất nội môn.


Không thể chần chừ thêm một giây nào!


Vân Hoài Tử cắn chặt răng, dốc toàn lực lượng Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, bấm quyết niệm chú. Lão chấp nhận tiêu hao một lượng thọ nguyên vĩnh viễn khổng lồ để cưỡng xé không gian, ngưng tụ ra một đạo chân thân phân thân vô thượng.


*Oành!*


Không gian trước mặt Vân Hoài Tử nứt toác ra một khe nứt đen ngòm. Đạo phân thân khoác trường bào trắng tinh khiết bước thẳng vào khe nứt, biến mất trong chớp mắt hòng giáng thế xuống ngoại môn hỏa tốc.


***


Tại Tế Đàn Vực Sâu Ngoại Môn, bầu trời đêm giông bão lôi đình bùng phát mạnh nhất. Những đám mây đen cuồn cuộn như sóng thần gầm rú trên đỉnh đầu vạn phu mỏ đang quỳ rạp.


Tào Huyết đứng trên đài tế, gương mặt đầy những nếp nhăn vặn vẹo vì phấn khích. Lão giơ cao tấm lệnh bài đồng đen rỉ sét, linh lực Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ tuôn trào cuồng bạo, kích hoạt trận pháp hiến tế dưới đáy vực.


"Hỡi vạn cổ oán linh, hãy dùng huyết khí của tên tội nhân này làm củi đốt, củng cố hộ tông đại trận Thái Huyền! Khởi lôi hình!"


Tào Huyết gầm lên, chuẩn bị đánh xuống đạo sấm sét hủy diệt cuối cùng xuống đáy Vực sâu Vô Cực để thiêu rụi xác Lâm Uyên.


Thế nhưng, ngay khi ngón tay lão chuẩn bị hạ xuống, bầu trời đêm đột ngột ngưng đọng hoàn toàn.


*Rắc rắc... rắc rắc...*


Những tia chớp màu tím sậm đang rạch ngang bầu trời bỗng nhiên bị đóng băng giữa hư không. Tiếng gió rít gào bỗng chốc im bặt. Một luồng uy áp khổng lồ, bá đạo và trang nghiêm tột cùng đột ngột từ trên chín tầng trời giáng sụp xuống toàn bộ khu vực ngoại môn.


*Phịch! Phịch! Phịch!*


Hàng vạn phu mỏ phàm nhân và đám đệ tử tuần tra ngoại môn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị luồng uy áp khủng khiếp này ép cho nằm rạp xuống đất cát bám bụi, miệng phun máu tươi, xương cốt toàn thân kêu răng rắc. Ngay cả trưởng lão Trúc Cơ như Tào Huyết cũng cảm thấy lồng ngực mình như bị một ngọn núi lớn đè sụp xuống, hai đầu gối run rẩy kịch liệt rồi quỳ rạp xuống bệ đá lạnh buốt, tấm lệnh bài trên tay rơi keng xuống đất.


"Uy... uy áp này... là Hóa Thần Tiên Tôn?!"


Tào Huyết trợn trừng hai mắt đầy kinh hoàng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão không thể tin nổi, một tồn tại tối cao ngự trị trên chín tầng trời như Tiên Tôn lại giáng lâm xuống khu ngoại môn rác rưởi này.


Từ trong khe nứt không gian đen ngòm vừa xé rách trên bầu trời, một hình bóng bước ra.


Đó là một lão nhân tiên phong đạo cốt, khoác trường bào trắng tinh khiết tỏa ra tiên khí ngập tràn, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sát ý tột cùng và sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Vân Hoài Tử giáng thế!


Lão nhìn xuống đài tế thần, ánh mắt quét qua Tào Huyết như nhìn một con sâu bọ bẩn thỉu.


"Tiên... Tiên Tôn đại nhân giáng lâm! Tiểu nhân Tào Huyết, bái kiến Tiên Tôn! Không biết tiểu nhân đã làm sai điều gì khiến ngài kinh động..."


Tào Huyết run rẩy dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy không ra hơi.


"Cút!"


Vân Hoài Tử lạnh lùng thốt ra một từ. Lão chỉ phất nhẹ tay áo rộng một cái.


*Uỳnh!*


Một luồng linh lực khổng lồ vô hình bùng phát, trực tiếp đánh tan hoàn toàn vạn đạo xích lôi điện hiến tế đang giăng kín quanh tế đàn. Sức mạnh kinh người chấn vỡ vụn bệ đá tế đàn, hất văng Tào Huyết bay thẳng ra xa mười trượng, nôn ra một ngụm máu lớn, trọng thương kinh mạch đan điền.


Tào Huyết nằm bò dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu, không dám hé răng nửa lời, chỉ biết run rẩy quỳ phục. Lão không hiểu vì sao Tiên Tôn tối cao lại đột ngột ra tay phá hủy tế đàn hiến tế của mình.


Vân Hoài Tử không thèm liếc nhìn Tào Huyết thêm một lần nào. Thân hình lão hóa thành một luồng ánh sáng trắng lướt thẳng xuống đáy Vực sâu Vô Cực tối tăm, biến mất trong sương mù độc hại.


***


Tại đáy vực sâu tối tăm, lạnh lẽo, Lâm Uyên đang nằm thoi thóp trên gờ đá cổ rách nát. Vết sẹo Đồng Sinh Khế trên ngực hắn vẫn đang phát ra ánh sáng tím nhạt rỉ máu đen u ám, liên kết chặt chẽ với luồng nhân quả tuyến đỏ rực nối lên trời.


Luồng sáng trắng giáng xuống, ngưng tụ thành thân ảnh của Vân Hoài Tử.


Lão nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò, rách rưới đang nằm hôn mê bất tỉnh dưới đất. Gương mặt Vân Hoài Tử vặn vẹo đầy sát khí. Lão bước lại gần, cúi người nhìn kỹ vết thương trên ngực Lâm Uyên.


"Xương sườn gãy nát, đan điền bị chấn rách hoàn toàn bởi lôi lực của Cơ gia... Khốn kiếp! Cơ Vô Ưu, tên nghịch đồ nhà ngươi suýt chút nữa đã hại chết bản tôn!"


Vân Hoài Tử nghiến răng chửi rủa trong lòng. Lão biết Cơ Vô Ưu là thiên kiêu đắc ý của nội môn, nhưng lúc này lão hận không thể tát chết tên chân truyền đệ tử kia vì đã đẩy lão vào tình thế hiểm nghèo này.


Vân Hoài Tử đứng trước Lâm Uyên đang hôn mê. Bàn tay lão khẽ giơ lên, ngón tay run rẩy ngưng tụ một luồng tiên lực sắc bén màu vàng kim.


*Chỉ cần một chỉ... chỉ cần bản tôn nhẹ nhàng ấn xuống, đầu hắn sẽ vỡ vụn, linh hồn sẽ tan biến.*

*Nhưng nếu hắn chết... đan cơ vạn năm của ta... thọ nguyên phi thăng của ta... tất cả sẽ tan thành mây khói!*


Cơn giận dữ và sự bất lực tột cùng thiêu đốt tâm trí Vân Hoài Tử. Ngón tay lão run rẩy dữ dội giữa hư không, sát ý bừng bừng nhưng không cách nào hạ xuống nổi. Mỗi khi lão có ý định phát lực, vết sẹo hình sấm sét trên ngực trái của chính lão lại nhói lên đau đớn, và đan điền của lão lại phát ra tiếng rạn nứt cảnh báo.


*Phụt!*


Vân Hoài Tử lại phun ra một ngụm máu tươi do khí huyết nghịch chuyển vì tức giận. Lão gầm lên một tiếng khàn khàn đầy u uất:


"Bản tôn đường đường là đệ nhất nhân Linh Châu, đứng đầu chính đạo Thái Huyền, vậy mà hôm nay lại phải dùng tiên lực tôn quý để chữa trị cho một tên phế căn kiếp nô rác rưởi! Nhân quả này... rốt cuộc là trò đùa gì của thiên đạo?!"


Dù u uất đến cực điểm, Vân Hoài Tử vẫn buộc phải hành động để giữ mạng cho chính mình. Lão hít một hơi thật sâu, đè nén sát ý và sự nhục nhã xuống đáy lòng. Lão giơ bàn tay trái lên, ngưng tụ một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết tột cùng từ đan điền của mình, nhẹ nhàng truyền vào lồng ngực rách nát của Lâm Uyên.


Luồng tiên lực Hóa Thần Cảnh ấm áp chảy vào cơ thể Lâm Uyên, nhanh chóng bao phủ lấy trái tim yếu ớt và đan điền rách nát của hắn. Dưới sự bảo hộ của tiên lực tối cao, những chiếc xương sườn gãy nát của Lâm Uyên bắt đầu có dấu hiệu tự động nối liền, và kinh mạch đan điền rỉ máu đen tạm thời được ổn định, ngăn chặn quá trình sinh mệnh lực tiếp tục trôi tuột.


"Bản tôn tạm thời để lại một luồng tàn lực bảo hộ tâm mạch cho ngươi. Nhưng phế căn rác rưởi này... kinh mạch quá yếu ớt, không thể chịu đựng thêm bất kỳ chấn động nào nữa."


Vân Hoài Tử lạnh lùng nhìn Lâm Uyên. Lão biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Nếu Lâm Uyên tiếp tục bị kẻ khác truy sát hoặc tự hủy hoại bản thân, lão vẫn sẽ bị kéo theo xuống địa ngục.


Lão cần phải giam lỏng, phong ấn và giám sát chặt chẽ tên phế vật này để dễ bề khống chế. Nhưng trước hết, lão phải che giấu hành tung của hắn khỏi sự săn lùng tiếp theo của Cơ gia và Chấp Pháp Đường mà không để lộ ra mối quan hệ khế ước cấm kỵ này.


"Tạm thời phong tỏa khu vực đáy vực sâu này."


Vân Hoài Tử lầm rầm quyết định. Lão phất tay áo, phát ra bốn đạo trận kỳ màu vàng kim khảm sâu vào bốn góc vách đá quanh gờ đá cổ, thiết lập một tàn trận ẩn khí tức cực mạnh để ngăn chặn bất kỳ thần thức dò quét nào tiếp cận Lâm Uyên.


Làm xong tất cả, phân thân của Vân Hoài Tử mờ nhạt dần rồi tan biến vào hư không, để lại đáy vực sâu Vô Cực sự tĩnh lặng u ám lạnh lẽo.


Vân Hoài Tử đứng trước Lâm Uyên đang hôn mê, ngón tay run rẩy muốn hạ thủ nhưng luồng phản phệ nhân quả dội ngược khiến lão suýt chút nữa nổ tung đan điền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!