Mật Thư Tống Tiền
Tiếng xích sắt lôi phạt lách cách kéo lê trên nền đá sỏi của nghĩa trang hoang phế nhỏ dần, rồi lịm hẳn vào màn sương mù dày đặc của buổi hừng đông. Bóng dáng tộc thúc Lâm Thương cụt hai chân, lưng rách nát rỉ máu đỏ tươi, bị toán chấp pháp đệ tử thô bạo kéo đi đã hoàn toàn biến mất sau rặng liễu già rụng lá.
Lâm Uyên vẫn quỳ rạp dưới đất cát bám bụi. Đôi bàn tay hắn cắm sâu vào đất đá, móng tay bấu chặt đến mức rỉ ra huyết dịch màu đỏ thẫm pha lẫn những vệt lôi điện màu tím nhạt của Lôi Huyết Thể Sơ Cấp. Lồng ngực trái của hắn bỏng rát dữ dội. Bột Đồng Quy Thạch vụn bôi lên vết thương hở ngực trái rỉ máu đen trước đó để cách ly thấu kính dò tìm lúc này đang phát ra tiếng xèo xèo nhỏ và mùi khét lẹt rợn người. Mùi lôi hỏa rỉ sét quyện với mùi da thịt bị ăn mòn bốc lên nhàn nhạt, đau đớn thấu tận tâm can, nhưng không cách nào dập tắt được ngọn lửa phẫn nộ đang thiêu đốt thần trí hắn.
"Nhẫn nhục..." Lâm Uyên khàn giọng lẩm bẩm, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi.
Hắn chậm rãi đứng dậy, phủi đi lớp cát bụi bám đầy trên bộ hắc y rách nát. Kinh mạch vai trái của hắn vẫn rách nát nghiêm trọng sau trận tự hủy đan điền lần trước, mỗi lần cử động nhẹ đều mang lại cơn đau nhói buốt như vạn kim châm. Vai phải thì tê dại do dư độc của kịch độc Hóa Điền Tán chưa tịnh hóa sạch. Thân hình hắn gầy gò, liêu xiêu giữa nghĩa trang hoang lạnh đầy bia mộ vô danh, trông không khác gì một tên phế căn kiếp nô đang thoi thóp chờ chết.
Từ trong bóng tối của rặng liễu, lão gác mộ Thẩm Vô Danh lặng lẽ bước ra, tay vẫn cầm chiếc chổi tre cổ thụ quét lá rụng. Tiếng chổi *xoàn xoạt... xoàn xoạt* đều đặn vang lên như một khúc nhạc đưa tiễn vong hồn. Lão không nhìn Lâm Uyên, nhưng giọng nói khàn khàn, thâm trầm đã truyền âm thẳng vào thức hải hắn:
"Lý Hải là chó săn đắc lực của Cơ Vô Ưu. Gã bắt Lâm Thương không phải vì có chứng cứ, mà là muốn dùng cực hình để ép ông ấy khai ra bí mật huyết mạch của ngươi, hoặc ép chính ngươi phải tự bộc lộ tu vi để cứu người. Ngục tối của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn là nơi một đi không trở lại. Nếu trước hừng đông ngày mai ngươi không tìm được cách cứu ông ấy, cốt tủy của Lâm Thương sẽ bị lôi hỏa tra tấn đến mức hồn phi phách tán."
Lâm Uyên không nói gì, ánh mắt hắn sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm về hướng tòa kiến trúc đá đen uy nghiêm của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn phía xa. Hắn biết rõ, nếu dùng vũ lực xông vào cướp ngục, hắn và Thẩm Vô Danh đều sẽ bị Chưởng môn và Khương Hoài Sơn trấn áp ngay lập tức. Hắn chỉ có một quân bài duy nhất, một quân bài có thể định đoạt sinh tử của kẻ mạnh nhất chính đạo Linh Châu.
"Ta không xông ngục," Lâm Uyên lạnh lùng truyền âm lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười điên cuồng đầy sát khí. "Ta sẽ bắt kẻ muốn giết ta nhất phải tự tay dâng sắc lệnh thả người."
Hắn xoay người bước thẳng về căn nhà tranh dột nát của mình ở góc nghĩa trang. Thẩm Vô Danh nhìn theo bóng lưng gầy gò của hắn, khẽ thở dài một tiếng, chiếc chổi tre trong tay phất nhẹ, một luồng kiếm ý tịch diệt vô hình lập tức lan tỏa, kích hoạt tàn trận ẩn tích bao phủ toàn bộ nghĩa trang hoang phế để cô lập mọi dao động thần thức từ bên ngoài.
Bước vào trong căn nhà tranh tối tăm, Lâm Uyên đóng chặt cửa gỗ mục. Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp, cởi bỏ lớp hắc y bám đầy bụi quặng. Dưới ánh đèn dầu hỏa đỏ lòm, lồng ngực trái của hắn hiện ra vết sẹo hình sấm sét màu tím thẫm rỉ máu đen kịt—nơi Đồng Sinh Thạch rỉ sét khảm sâu sát tim.
"Tiểu tử, ngươi lại muốn điên cuồng tự hủy sao?" Giọng nói của tàn hồn Vân Không vang lên đầy lo lắng trong sáo xương Trấn Hồn giấu dưới đệm giường. "Thần thức của Vân Hoài Tử cực kỳ nhạy cảm. Ngươi chỉ mới đạt Luyện Khí tầng 4, nếu vận hành Khống Kiếp Nghịch Trận ở trạng thái quá tải để tống tiền lão, kinh mạch rách nát của ngươi có thể sẽ vỡ vụn hoàn toàn trước khi lão kịp thỏa hiệp!"
"Vân Không tiền bối, ta không có thời gian để do dự," Lâm Uyên lạnh lùng đáp trong thức hải. "Tộc thúc đã cụt hai chân, xương bả vai bị xích sắt xuyên qua. Ông ấy đang chịu đau đớn thay ta. Một tên phế căn như ta nếu không dám dùng mạng sống làm con tin, thì lấy tư cách gì để nghịch thiên cải mệnh, lấy tư cách gì để rửa sạch huyết hải thâm thù của gia tộc?"
Dứt lời, Lâm Uyên nhắm chặt mắt, thần sắc trở nên lạnh lùng tột độ. Hắn vận hành Bất Diệt Lôi Kinh, dẫn dắt luồng lôi lực biến dị màu tím thẫm từ đan điền lôi trì dồn dập chảy ngược kinh mạch, đập mạnh vào Đồng Sinh Thạch rỉ sét ở ngực trái.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong lồng ngực Lâm Uyên. Khống Kiếp Nghịch Trận được kích hoạt. Lâm Uyên chủ động đảo ngược toàn bộ dòng chảy linh lực trong đan điền lôi trì, tạo ra một dao động tự bạo giả cực kỳ cuồng bạo.
Ngay lập tức, vết sẹo khế ước trên ngực hắn bùng lên luồng sáng ngũ sắc cuồng bạo, lôi văn cổ rỉ máu đen kịt phát ra những tia chớp nhỏ lách tách. Một luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực như sợi tơ máu xé rách màn đêm, phóng thẳng lên chín tầng trời, liên kết trực tiếp với thần hồn của Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang bế quan tại mật thất nội môn Thái Huyền Tiên Tông.
***
Tại đỉnh núi nội môn tối cao, nơi linh khí ngưng tụ thành sương mù vàng kim bao phủ, Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên bệ ngọc tủy tinh khiết để tịnh hóa đan cơ, chuẩn bị cho đại kiếp phi thăng vạn năm.
Đột ngột, lồng ngực trái của lão bùng lên một luồng ánh sáng đỏ ngầu rực lửa.
*Hự! Phụt!*
Thân hình tiên phong đạo cốt của Vân Hoài Tử chấn động kịch liệt. Lão mở bừng hai mắt, đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ tràn ngập sự kinh hoàng và nhục nhã tột độ. Một ngụm máu tươi màu đen sậm phun thẳng ra ngoài, nhuộm đỏ mảng bệ ngọc tủy tinh khiết.
Cơn đau đớn xé rách tâm can đột ngột bùng phát. Dưới lớp đạo bào trắng tinh khiết tỏa ra tiên khí, vết sẹo khế ước hình sấm sét sát tim lão đang tự động rách toạc ra, rỉ ra những giọt máu đen kịt tương ứng hoàn toàn với tổn thương tự hủy của Lâm Uyên dưới ngoại môn. Thức hải của lão rung chấn dữ dội, đan cơ Hóa Thần bỗng xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, thọ nguyên vĩnh viễn bị rút ngắn đi mười năm ngay lập tức.
"Lũ rác rưởi ngoại môn! Lại là tên phế căn điên cuồng kia!" Vân Hoài Tử nghiến răng gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ làm rung chuyển cả mật thất đá ngọc.
Lão lập tức vận hành "Thái Huyền Vô Cực Trận"—bí thuật trận pháp phòng ngự tối cao của nội môn—nhằm ngưng tụ hàng vạn đạo phù văn vàng kim bao phủ lấy tim mình, hòng cô lập và cắt đứt luồng nhân quả tuyến đỏ rực đang cắn nuốt thọ nguyên của lão.
Thế nhưng, ngay khi phù văn vàng kim vừa chạm vào sợi tơ nhân quả, tàn trận thái cổ ẩn chứa trong Đồng Sinh Thạch rỉ sét của Lâm Uyên bỗng bộc phát một luồng lôi oán viễn cổ cực mạnh. Luồng lôi oán mang theo ý chí phạt thiên bất khuất của thủy tổ Lôi tộc trực tiếp bẻ gãy hoàn toàn nỗ lực cô lập của Vân Hoài Tử. Trận pháp phòng ngự của lão bị đập tan vỡ vụn, phản phệ dội ngược khiến Vân Hoài Tử tiếp tục nôn ra một ngụm máu lớn, thần sắc trở nên nhợt nhạt xám xịt.
Đồng Sinh Khế Quy Tắc là tuyệt đối dưới thiên đạo cổ xưa. Mọi tổn thương nhục thân và thần hồn của Lâm Uyên sẽ truyền dịch 100% sang Vân Hoài Tử, không có bất kỳ bí thuật phàm trần nào có thể ngăn chặn hay hóa giải.
Thông qua nhân quả tuyến đỏ rực, thần thức của Vân Hoài Tử giáng thế thẳng vào thức hải của Lâm Uyên dưới ngoại môn. Giọng nói vĩ đại, đầy sát khí và uy áp của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo vang lên như sấm sét gầm rú:
"Tiểu tử điên cuồng! Ngươi dám dùng tà thuật tự hủy kinh mạch để uy hiếp bản tôn? Ngươi có tin bản tôn sẽ dùng một chưởng diệt sát toàn bộ nghĩa trang hoang phế này, khiến ngươi hồn phi phách tán cùng bản tôn hay không?"
Trong thức hải ngập tràn lôi đình và oán khí, hư ảnh thần thức của Lâm Uyên đứng thẳng, mái tóc đen tung bay, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sét tím thẫm nhìn thẳng vào vị Tiên Tôn tối cao không một chút sợ hãi. Hắn cười lạnh, giọng nói vang vọng đầy vẻ ngạo mạn và quyết liệt:
"Vân Hoài Tử đại nhân, ngài tu luyện vạn năm, đan cơ Hóa Thần đỉnh phong chỉ còn một bước là phi thăng thượng giới, trường sinh bất tử. Còn ta? Ta chỉ là một tên phế căn kiếp nô rác rưởi, mang huyết hải thâm thù, sống dật dờ như chó hoang dưới đáy xã hội. Mạng của ta rẻ mạt như cỏ rác, nhưng mạng của ngài lại quý giá vô ngần. Ngài dám đánh cược đan cơ vạn năm và sinh mệnh cao quý của mình với một tên phế vật không sợ chết như ta sao?"
Khóe mắt Vân Hoài Tử giật mạnh. Sự nhục nhã tột cùng dâng lên trong lòng lão. Vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo Linh Châu, kẻ nắm giữ sinh sát của hàng vạn tu sĩ, giờ đây lại bị một tên tu sĩ Luyện Khí tầng 4 ngoại môn dùng mạng sống rách nát của hắn làm con tin để tống tiền trực diện.
"Ngươi muốn gì?" Vân Hoài Tử nghiến răng hỏi, giọng nói đầy bất lực và oán hận.
"Thả Lâm Thương!" Lâm Uyên lạnh lùng truyền thông điệp qua nhân quả tuyến. "Tộc thúc của ta đang bị Lý Hải giam giữ và tra khảo dã man tại ngục tối Chấp Pháp Đường Ngoại Môn. Phóng thích ông ấy trước hừng đông, đưa ông ấy về nghĩa trang hoang phế an toàn. Nếu trước khi mặt trời mọc ta không thấy tộc thúc trở về, đan điền lôi trì của ta sẽ tự bạo ngay lập tức, và đan cơ Hóa Thần của ngài cũng sẽ nứt vỡ cùng kinh mạch của ta!"
"Ngươi dám uy hiếp bản tôn can thiệp vào hệ thống chấp pháp của tông môn?" Vân Hoài Tử gầm lên phẫn nộ. "Khương Hoài Sơn đang điều tra vụ mất tích của Lý Chột. Bản tôn nếu ra tay bao che cho một tên tội tộc Lôi tộc, sẽ làm kinh động đến Chấp Pháp Điện thượng giới!"
"Đó là việc của ngài, Tiên Tôn đại nhân," Lâm Uyên thản nhiên đáp, thần sắc không chút dao động. "Ngài có quyền lực tối cao, tự có cách để ép Chấp Pháp Đường phải cúi đầu mà không lộ dấu vết. Ta chỉ cần kết quả. Nhớ kỹ, trước hừng đông!"
Dứt lời, Lâm Uyên chủ động cắt đứt liên kết thần thức, dồn lôi lực thu hồi Khống Kiếp Nghịch Trận.
Trong căn nhà tranh dột nát, Lâm Uyên đổ gục xuống giường tre, lồng ngực phập phồng thở dốc dập dồn. Vết sẹo khế ước trên ngực trái rỉ ra một dòng máu đen kịt cuối cùng rồi từ từ khép miệng vết thương dưới tác động của tàn lực thủy tính nhu hòa còn sót lại. Kinh mạch toàn thân hắn rã rời, đau đớn dữ dội do dư chấn của trận tự hủy giả, nhưng đôi mắt hắn sau vành mũ trùm vẫn sáng rực lên tia sáng lạnh lẽo của kẻ chiến thắng.
Hắn biết, Vân Hoài Tử không dám đánh cược.
***
Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ tòa kiến trúc đá đen uy nghiêm của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn. Không khí lạnh lẽo, ngột ngạt bao trùm khắp các hành lang tối tăm dẫn xuống ngục tối dưới lòng đất.
Tại phòng tra tấn trung tâm, Lý Hải đang đứng cầm chiếc roi sắt Lôi Hỏa Chân Tiên rực sáng những tia chớp màu đỏ ngầu đầy bạo liệt. Trên giá gỗ chữ thập, tộc thúc Lâm Thương cụt hai chân bị xích sắt xuyên qua bả vai, đầu rũ xuống, máu tươi rỉ ra dọc theo xích sắt đen kịt nhỏ xuống nền đá ẩm ướt tạo thành một vũng đỏ thẫm ghê người.
"Lão già điên kia, hôm nay ta sẽ dùng lôi hỏa thiêu đốt từng đoạn kinh mạch của ngươi," Lý Hải cười tàn nhẫn, vung roi sắt lên không trung phát ra tiếng nổ lách tách rợn người. "Nói! Lâm Uyên tên phế vật kia đã giấu lôi tinh cực phẩm ở đâu? Ai là kẻ đứng sau giúp hắn giết Lý Chột?"
Lâm Thương khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu tràn đầy huyết tơ nhìn thẳng vào Lý Hải, khóe môi rách nát khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ. Ông không thèm nói một lời, quyết dùng sự im lặng bất khuất để bảo vệ đứa cháu trai duy nhất.
"Chết đi!" Lý Hải giận dữ gầm lên, vung roi sắt định quất mạnh xuống bả vai đang nứt xương của Lâm Thương.
*Uỳnh!*
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng uy áp vô thượng, vĩ đại như trời sập đột ngột giáng xuống từ hư không Chấp Pháp Đường Ngoại Môn.
Toàn bộ kiến trúc đá đen khổng lồ run rẩy dữ dội. Hai mươi chấp pháp đệ tử đang canh gác xung quanh lập tức bị uy áp khủng khiếp chấn nhiếp đến mức đan điền nghẹn ứ, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
Chiếc roi sắt Lôi Hỏa Chân Tiên trên tay Lý Hải bị uy áp chấn vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rớt lạch cạch dưới đất. Gã bàng hoàng quỳ rạp xuống nền đá ẩm ướt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo khuôn mặt sắt lạnh lùng.
Từ giữa hư không ngục tối, một đạo sắc lệnh bằng ngọc giản màu vàng kim rực rỡ từ từ đáp xuống, tỏa ra tiên khí ngập tràn và uy nghiêm tối cao của vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo Linh Châu. Giọng nói lạnh lùng, mang theo thần thông diệt sát của Vân Hoài Tử vang vọng trực tiếp trong thức hải của Lý Hải và toàn bộ chấp pháp đệ tử:
"Tội tộc Lâm Thương mang mệnh cách âm hàn, lôi oán trong người đã bị phế sạch, không liên quan đến vụ án Lý Chột. Bản tôn cần dùng lão làm vật tế phụ trợ tịnh hóa oán khí nghĩa trang ngoại môn. Lập tức phóng thích lão hỏa tốc trước khi mặt trời mọc! Kẻ nào dám trì hoãn... phế bỏ tu vi, đày vào linh quặng độc vĩnh viễn!"
Sắc lệnh của Tiên Tôn Vân Hoài Tử chính là thiên quy tối cao của Thái Huyền Tiên Tông. Dù Triệu Hoành hay Cơ Vô Ưu có trăm ngàn lá gan cũng không dám hé răng cãi nửa lời trước mặt vị thần minh đứng đầu chính đạo.
Lý Hải run rẩy dập đầu xuống đất, khuôn mặt sắt vặn vẹo vì giận dữ, nhục nhã và kinh hoàng tột độ. Gã nghiến răng, ngón tay siết chặt đến mức rách da, nhưng buộc phải tự tay đứng dậy, run rẩy cầm chìa khóa mở xích sắt lôi phạt xuyên qua bả vai Lâm Thương.
*Cạch! Cạch!*
Sợi xích sắt rỉ sét được rút ra khỏi xương bả vai rách nát của Lâm Thương. Lão già cụt chân đổ gục xuống đất, hơi thở thoi thóp nhưng đôi mắt đục ngầu của ông bỗng rực lên một tia sáng kinh ngạc tột độ. Ông nhìn đạo sắc lệnh vàng kim đang tiêu biến vào hư không, rồi thầm lẩm bẩm trong lòng đầy bàng hoàng:
"Tiểu Uyên... cháu quả thực đã bắt vị Tiên Tôn tối cao kia phải cúi đầu..."
Trước sự ngỡ ngàng, kinh hãi của toàn bộ chấp pháp đệ tử đang quỳ rạp xung quanh, Lý Hải buộc phải tự tay bế thân hình bẩn thỉu, rách nát của Lâm Thương đặt lên xe thồ, giận dữ ra lệnh cho lính canh đẩy hỏa tốc về phía Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế trước khi mặt trời mọc.
Từ trên đỉnh núi Chấp Pháp Điện xa xôi, điện chủ Khương Hoài Sơn đứng chắp tay sau lưng, tay nâng chiếc Thiên Quy Thấu Kính (Bản sao) đang rạn nứt nhẹ, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn đăm đăm về hướng nghĩa trang ngoại môn mịt mù sương độc. Khóe môi lão khẽ giật mạnh, lẩm bẩm đầy nghi ngờ tột độ:
"Tiên Tôn... ngài vì lý do gì lại đích thân giáng sắc lệnh phóng thích đặc biệt cho một tên phế nhân cụt chân của Lôi tộc tội nhân? Mối quan hệ mờ ám giữa ngài và tên phế căn gác mộ Lâm Uyên kia... rốt cuộc là bí mật gì?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!