Nhạc nềnWuxia3

Che Mắt Thiên Quy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù hừng đông ở rìa Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế cuộn lên từng đợt lạnh buốt, mang theo mùi lá mục và tử khí nồng nặc đặc trưng của đất nghĩa địa. Luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ chiếc Thiên Quy Thấu Kính (Bản sao) trên tay Lý Hải tựa như một dải lụa máu, chậm rãi lướt qua khoảng không gian mờ mịt, cuối cùng khóa chặt vào lồng ngực của Lâm Uyên.


Trong khoảnh khắc ấy, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Lâm Uyên đứng lặng dưới gốc liễu già rụng lá, mũ trùm đầu xám xịt che nửa khuôn mặt gầy gò. Dưới lớp áo vải thô rách nát, vết sẹo khế ước Đồng Sinh Thạch sát tim hắn đang bỏng rát dữ dội. Bột Đồng Quy Thạch vụn mà hắn lén bôi lên trước đó đang phản ứng mãnh liệt với lôi oán cổ xưa dưới da, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ vô thanh và cơn đau buốt thấu tận tâm can. Máu đen rỉ ra từ vết thương hở bị bột đá ăn mòn, nhưng hắn không được phép run rẩy dù chỉ một nhịp thở.


"Lâm Uyên! Ngươi đứng im đó cho ta!" Giọng nói của Lý Hải vang lên, lạnh lùng và đầy sát khí. Luồng linh lực Luyện Khí tầng 8 của gã chấp pháp đệ tử ép tới, khiến màn sương oán khí xung quanh khẽ rẽ ra hai bên.


Lâm Uyên khẽ ho khan một tiếng, vờ như không chịu nổi uy áp của tu sĩ cấp cao, đôi vai gầy gò rụt lại, hai đầu gối khẽ run rẩy. Hắn âm thầm vận hành Khí Tức Ngụy Trang Pháp học được từ Thẩm Vô Danh, chủ động kích thích độc tố lưu huỳnh của mỏ độc tích tụ trong cơ thể tràn vào đan điền lôi trì biến dị. Trong nháy mắt, hơi thở của hắn trở nên hỗn loạn, xám xịt và yếu ớt, hoàn toàn giống như một phế căn kiếp nô sắp chết vì độc quặng ăn mòn kinh mạch.


Luồng ánh sáng đỏ của thấu kính quét qua lồng ngực Lâm Uyên. Chiếc thấu kính ngọc rục rịch dao động, ánh đỏ chiếu thẳng vào da thịt hắn, soi rõ từng đường gân máu đang rỉ máu đen kịt. Lý Hải nheo mắt nhìn vào bề mặt thấu kính. Trên mặt ngọc thạch chỉ hiện lên một làn sương mù xám đục của độc tố và một đan điền rách nát rò rỉ linh khí đến mức thảm hại—biểu hiện đặc trưng của một phế căn kiếp nô không thể tu luyện.


Không có dao động lôi lực cổ xưa. Không có ấn ký khế ước dị số.


Nhờ có bột Đồng Quy Thạch vụn cách ly triệt để nhân quả tuyến và thuật ngụy trang hoàn hảo, Thiên Quy Thấu Kính (Bản sao) hoàn toàn bị che mắt. Nó chỉ nhận diện Lâm Uyên là một phàm nhân kiếp nô gầy yếu đang thoi thóp thở dốc.


Lý Hải thu hồi thấu kính, khuôn mặt sắt lạnh lùng hiện lên vẻ bất mãn tột độ. Gã lầm bầm chửi rủa: "Mẹ kiếp! Tống Thư Hàng tên phế vật kia quả nhiên nói nhảm. Một tên phế căn rác rưởi đan điền rách nát thế này thì làm sao sở hữu lôi tinh cực phẩm, làm sao liên quan đến sự mất tích của hộ vệ trưởng Lý Chột?"


Lâm Uyên khúm núm cúi đầu, giọng nói run rẩy đầy vẻ sợ hãi: "Chấp... Chấp sự đại nhân... tiểu nhân chỉ là kẻ gác mộ hèn mọn... hằng ngày chỉ biết dọn dẹp xác chết... xin đại nhân minh giám..."


Thế nhưng, Lý Hải là kẻ hành sự tàn nhẫn và đa nghi dưới trướng Cơ Vô Ưu. Dù thấu kính không phát hiện ra điều gì bất thường, gã vẫn không cam lòng rút quân dễ dàng như vậy. Đôi mắt sắc lẹm của gã quét qua nghĩa trang hoang phế, nhìn vào những bia mộ rạn nứt rêu phong, rồi dừng lại ở bóng dáng già nua của Thẩm Vô Danh đang còng lưng quét lá phía xa. Tiếng chổi tre *xoàn xoạt... xoàn xoạt* vẫn vang lên đều đặn, tịch mịch đến kỳ lạ.


"Nghĩa trang này dạo gần đây lôi oán bùng phát bất thường," Lý Hải lạnh giọng nói, tay gã khẽ vuốt ve chuôi thanh kiếm chấp pháp. "Lý Chột mất tích ngay rìa khu mỏ độc số 9 kết nối với nghĩa trang này. Cho dù ngươi là phế vật, thì những kẻ xung quanh ngươi cũng chưa chắc đã sạch sẽ."


Dứt lời, Lý Hải vung tay ra lệnh cho hai tên chấp pháp đệ tử phía sau: "Lục soát toàn bộ nghĩa trang! Đặc biệt là những kẻ lai vãng gần đây!"


Lâm Uyên cúi đầu, nhưng hai mắt hắn sau vành mũ trùm đã co rút lại thành một đường chỉ sắc lạnh. Dưới lòng đất nghĩa trang hoang phế chính là đường hầm dẫn đến mật thất ngầm Linh Quặng số 9—nơi muội muội Lâm Dao đang ngủ đông linh hồn yếu ớt. Nếu chúng lục soát quá sâu, trận pháp ẩn nấp dù có tinh vi cũng khó lòng chống lại sự dò xét trực diện của hai mươi chấp pháp đệ tử.


Đúng lúc này, từ góc tối của khu nhà vệ sinh ngoại môn hoang phế ở rìa nghĩa trang, một bóng người cụt chân đang bò lết ra ngoài. Đó là Lâm Thương – tộc thúc của Lâm Uyên. Ông mặc bộ quần áo rách nát bốc mùi hôi thối, đầu tóc bù xù bám đầy phân rác, miệng lảm nhảm những câu vô nghĩa, tay cầm chiếc gáo gỗ múc nước bẩn.


"Nước tiên... nước tiên cứu mạng... gia tộc ta không có mưu phản... ta muốn uống nước tiên..." Lâm Thương giả điên giả dại gào khóc, bò lết bằng hai tay thô ráp đầy vết chai sạn, cố tình hướng về phía toán chấp pháp đệ tử để thu hút sự chú ý.


Lý Hải nhướng mày, ánh mắt hiện lên vẻ khinh bỉ tột độ khi nhìn thấy lão già cụt chân bẩn thỉu. Nhưng ngay sau đó, một tia tàn nhẫn lóe lên trong mắt gã. Gã nhận ra lão già này chính là một trong những kẻ sống sót của Lôi tộc bị khắc tội ấn, hiện đang giả điên làm kẻ dọn dẹp để trốn tránh sự giám sát của Cơ gia.


"Lão già cụt chân này..." Lý Hải cười lạnh, bước từng bước nặng nề tiến về phía Lâm Thương. "Gia tộc không mưu phản? Lão già điên này xem ra vẫn còn nhớ rõ chuyện cũ nhỉ? Chấp pháp đệ tử, bắt giữ lão già cụt chân này lại cho ta!"


Lâm Uyên giật nảy mình, tay trái dưới tay áo vải thô siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm biến dị. Hắn muốn ra tay. Lôi trì đan điền của hắn đang sôi sục, Lôi Huyết Thể Sơ Cấp cứng như sắt đá đang rục rịch bộc phát. Nhưng hắn biết rõ, tu vi Luyện Khí tầng 4 của hắn lúc này đối đầu với Lý Hải tầng 8 và hai mươi chấp pháp quân chính là tự sát. Hơn nữa, Khương Hoài Sơn – điện chủ Chấp Pháp Điện Linh Châu – đang dùng thần thức Nguyên Anh giám sát toàn bộ khu vực ngoại môn từ xa. Chỉ cần hắn lộ ra một tia lôi lực biến dị, toàn bộ kế hoạch nghịch mệnh bảo vệ muội muội sẽ tan thành mây khói.


"Tiểu tử! Nhẫn nhục cực hạn!" Giọng nói trầm đục của Thẩm Vô Danh đột ngột truyền âm nhập mật vào thức hải Lâm Uyên, lạnh buốt như gáo nước lạnh dội xuống đầu hắn. "Chiếc chổi tre của ta đang che mắt thần thức Nguyên Anh của Khương Hoài Sơn. Ngươi mà động thủ lúc này, không chỉ tộc thúc của ngươi chết, mà cả muội muội ngươi dưới hầm mỏ cũng sẽ bị lôi ra làm củi đốt hiến tế! Nhẫn cho ta!"


Lâm Uyên hít một hơi thật sâu, ép buộc luồng lôi lực đang dâng trào phải lắng xuống. Hắn quỳ rạp dưới đất cát bám bụi, giả vờ run rẩy khóc lóc: "Chấp sự đại nhân... lão gác dọn vệ sinh này bị điên từ lâu rồi... lão không biết gì đâu... xin đại nhân tha mạng..."


"Cút ra!" Lý Hải thẳng chân đá văng Lâm Uyên ra xa. Thân hình gầy gò của Lâm Uyên ngã lăn mấy vòng trên đất đá sắc nhọn, vai trái rách nát kinh mạch bị chấn động đau đớn dữ dội, nhưng hắn vẫn phải cắn răng chịu đựng, không được lộ ra bất kỳ dấu vết tu vi nào.


Lý Hải bước đến trước mặt Lâm Thương đang nằm bò dưới đất. Gã vung tay, sợi xích sắt lôi phạt của Chấp Pháp Đường – xích sắt đen kịt có móc câu sắc bén khắc đầy lôi văn tra tấn – phát ra tiếng va chạm lách cách ghê rợn.


*Vút! Bốp!*


Sợi xích sắt quật mạnh xuống tấm lưng trần gầy gò của Lâm Thương. Tia chớp lôi điện màu tím nhạt bùng nổ, đốt cháy da thịt ông khét lẹt. Lâm Thương hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ông lập tức cắn chặt răng đến mức chảy máu, quyết không hé răng khai ra nửa lời về Lâm Uyên.


"Nói! Kẻ nào đã giúp tên phế vật Lâm Uyên này che giấu lôi tinh cực phẩm? Kẻ nào đã giết Lý Chột?" Lý Hải gầm lên, tay giật mạnh sợi xích. Móc câu sắc bén găm sâu vào da thịt Lâm Thương, kéo rách một mảng lớn huyết nhục.


Lâm Thương run rẩy trong vũng máu, đôi mắt đục ngầu của ông nhìn về phía Lâm Uyên đang quỳ rạp dưới đất. Ánh mắt ông không có sự oán hận, không có sự cầu cứu, chỉ có một sự kiên định bất khuất tột cùng của một tộc nhân Lôi tộc thà chết chứ không bán đứng truyền nhân.


"Ha ha... nước tiên... ta muốn uống nước tiên..." Lâm Thương vẫn giả điên gào khóc, dùng chút tàn lực cuối cùng để bảo vệ bí mật huyết mạch cho Lâm Uyên.


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Lý Hải giận dữ tột độ. Gã vung tay, ra lệnh cho hai tên chấp pháp đệ tử cầm hai đầu xích sắt lôi phạt: "Dùng xích xuyên qua tì vị cốt (xương bả vai) của lão! Áp giải về ngục tối Chấp Pháp Đường ngoại môn! Ta không tin đao phủ của Chấp Pháp Đường không cạy được cái miệng rách của lão già điên này!"


*Phập! Phập!*


Hai chiếc móc sắt rỉ sét của xích lôi phạt thô bạo đâm xuyên qua xương bả vai của Lâm Thương. Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên ghê người giữa nghĩa trang tĩnh mịch. Máu tươi đỏ tươi tuôn xối xả nhuộm đỏ cả vũng đất cát hoang phế dưới gốc liễu già. Lâm Thương co giật dữ dội, đau đớn đến mức hai mắt trợn ngược, nhưng ông vẫn nghiến chặt răng không để lọt ra một tiếng kêu rên yếu đuối.


Lâm Uyên quỳ rạp dưới đất, đầu dập xuống cát bụi bặm để che giấu khuôn mặt đang vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng. Hai mắt hắn đỏ ngầu, các tia sét màu tím thẫm rực lửa sát khí đang cuồng bạo quay cuồng trong con ngươi sâu thẳm. Hắn tự cắn rách môi mình, máu tươi rỉ ra mặn chát nơi đầu lưỡi. Hắn thề, hắn lập thệ bằng cả sinh mệnh này, sẽ có một ngày hắn diệt tận gốc toàn bộ Chấp Pháp Đường ngoại môn, khiến lũ ngụy quân tử tiên môn phải trả giá bằng huyết hải thâm thù.


Nhưng lúc này, hắn phải nhẫn.


Lý Hải cười nhạo sự hèn nhát của Lâm Uyên: "Nhìn xem, tên phế vật gác mộ này sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên kìa. Đúng là lũ phế thải Lôi tộc chỉ biết bò lết dưới chân tiên môn chúng ta."


Gã giật mạnh xích sắt, kéo lê thân hình cụt chân của Lâm Thương trên đất đá sỏi nhọn hoắt của nghĩa trang ngoại môn.


Khi Lâm Thương bị xích sắt xuyên xương vai lôi đi dọc theo con đường mòn rỉ máu, ông khẽ nghiêng đầu nhìn lại Lâm Uyên lần cuối. Ánh mắt ông tràn đầy sự kiên định và gửi gắm tối cao, môi ông khẽ động, truyền âm nhập mật khàn khàn dội thẳng vào thức hải Lâm Uyên:


"Tiểu Uyên... quyết không được lộ tu vi... bảo vệ Dao nhi..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!