Nhạc nềnWuxia3

Thấu Kính Tầm Nã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc hẻm núi chưa tan, hừng đông đã lờ mờ hiện ra sau những rặng núi đá tai mèo nhọn hoắt của Thái Huyền Tiên Tông. Lâm Uyên bước đi khập khiễng trên con đường mòn dẫn về Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn hoang phế. Mỗi bước dẫm lên đá dăm, khớp xương vai trái của hắn lại truyền đến những cơn đau buốt tận tủy. Vết thương rách nát kinh mạch do trận tự hủy đan điền giả để tống tiền Tiên Tôn Vân Hoài Tử vẫn chưa hề khép miệng, máu rỉ ra thấm đẫm lớp áo vải thô xám bám đầy bụi quặng.


Phía sau hắn, Liễu Tam Đao lẳng lặng vác thanh Hắc Thiết Đao quấn vải xám đi theo, ánh mắt gã đao khách tán tu đầy vẻ kiêng kỵ khi nhìn vào bóng lưng gầy gò nhưng lạnh lùng của Lâm Uyên. Lôi Vô Kỵ đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại khẽ ho khan, bả vai gã vẫn còn vệt máu đỏ tươi do cuộc đụng độ với Ma Vân Hội ban đêm.


"Liễu Tam Đao, ngươi tạm thời ẩn náu trong ngôi mộ cổ hoang phế ở rìa phía bắc nghĩa trang," Lâm Uyên không ngoảnh đầu lại, giọng nói khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát. "Không có lệnh của ta, tuyệt đối không được bộc phát đao ý Trúc Cơ. Chấp Pháp Đường của Khương Hoài Sơn đang như chó điên tìm kiếm Lý Chột, bất kỳ dao động linh lực lạ nào ở đây cũng sẽ khiến chúng ta vỡ lở."


"Liễu mỗ hiểu." Liễu Tam Đao khẽ ôm quyền, thân hình nhoáng lên một cái rồi biến mất vào màn sương mù oán khí dày đặc đang bao phủ những bia mộ vô danh.


Lâm Uyên khẽ hít một hơi thật sâu, dẫn dắt luồng lôi lực thô sơ từ đan điền biến dị lôi trì để xoa dịu bả vai phải đang tê dại do kịch độc Hóa Điền Tán chưa tịnh hóa hết. Chiếc Nhẫn Trữ Vật rách mới đổi trên ngón tay trái của hắn khẽ lóe lên một luồng sáng xám nhạt rồi tắt lịm, tàn trận ẩn khí tức của nó đang hoạt động hoàn hảo để cô lập mười viên linh thạch trung phẩm và số lôi tinh cực phẩm vừa cướp được từ tiêu cục.


Khi Lâm Uyên và Lôi Vô Kỵ bước qua cổng phụ nghĩa trang, bóng dáng già nua của Thẩm Vô Danh đã hiện ra dưới gốc liễu già rụng lá. Lão gác mộ vẫn còng lưng, tay cầm chiếc chổi tre quét lá rụng đều đặn, tiếng *xoàn xoạt* vang lên giữa không gian tịch mịch. Lão không thèm ngẩng đầu, chỉ khàn khàn cười lạnh:


"Tiểu tử, mạng của ngươi quả thực dai dẳng. Nhưng lần này, rác rưởi mà ngươi dọn dẹp ngoài kia đã để lại mùi hôi thối dẫn chó săn tới rồi."


Lâm Uyên khựng bước chân lại, Thần Thức Sơ Khai của hắn đột ngột rùng mình. Sương mù oán khí ở rìa nghĩa trang đang bị xé rách bởi những luồng linh lực hỏa hệ cuồng bạo. Tiếng xích sắt va chạm lách cách và tiếng bước chân nặng nề nện xuống đất đá vang lên dồn dập từ phía lối vào duy nhất.


"Lâm Uyên! Tên gác mộ phế vật kia! Cút ra đây cho ta!"


Một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn chứa đựng linh lực Luyện Khí tầng 8 vang vọng khắp nghĩa trang hoang phế. Đó là Lý Hải – đệ tử chấp pháp ngoại môn, tay sai đắc lực của Cơ Vô Ưu.


Tống Thư Hàng sau khi bị Lâm Uyên bẻ gãy chân phải tại hẻm núi đã điên cuồng báo thù. Gã không dám tự mình quay lại, liền lén báo tin cho Lý Hải rằng Lâm Uyên sở hữu nguồn lôi tinh dị thường và nghi ngờ hắn liên quan trực tiếp đến sự mất tích bí ẩn của hộ vệ trưởng Lý Chột. Điện chủ Chấp Pháp Điện Linh Châu Khương Hoài Sơn lập tức phát lệnh truy quét quy mô lớn, giao cho Lý Hải dẫn theo hai mươi chấp pháp đệ tử vây quét nghĩa trang hoang phế hòng tầm nã dị số mang tội huyết Lôi tộc.


"Lôi Vô Kỵ, lánh đi. Để ta đối phó," Lâm Uyên trầm giọng truyền âm.


Lôi Vô Kỵ nghiến răng, nhưng biết thể trạng của mình lúc này chỉ làm vướng chân Lâm Uyên, liền lẳng lặng lùi sâu vào bóng tối của căn nhà tranh dột nát.


Lý Hải tay nâng một chiếc thấu kính ngọc rực sáng ánh đỏ chói lọi, dẫn đầu toán chấp pháp đệ tử rầm rộ tiến vào khuôn viên nghĩa trang. Chiếc thấu kính ngọc kia chính là Thiên Quy Thấu Kính (Bản sao) – pháp bảo chuyên dụng của Chấp Pháp Đường dùng để chiếu soi và phát hiện dị số mang khí tức lôi phạt cổ xưa hoặc tội ấn của tội tộc.


"Phong tỏa toàn bộ lối ra vào nghĩa trang! Một con ruồi cũng không được bay thoát!" Lý Hải lớn tiếng ra lệnh. Hai mươi chấp pháp đệ tử lập tức tản ra, xích sắt lôi phạt lăm lăm trên tay, khóa chặt mọi góc chết của nghĩa trang hoang phế.


Lâm Uyên đứng lặng dưới gốc liễu già, hắc y rách nát bám đầy bụi quặng, khuôn mặt gầy gò ẩn sau mũ trùm đầu không một chút biểu cảm. Dưới lớp áo thô xám, vết sẹo khế ước Đồng Sinh Thạch sát tim hắn bắt đầu nóng lên dữ dội. Hắn cảm nhận được luồng ánh sáng đỏ từ chiếc thấu kính trên tay Lý Hải đang rục rịch dao động, chỉ cần một tia sáng đỏ quét trúng lồng ngực, khế ước đồng sinh tử với Tiên Tôn Vân Hoài Tử và huyết mạch Lôi tộc bị nguyền rủa của hắn sẽ lập tức bại lộ trước vạn người.


"Chết tiệt, thấu kính kia có thể chiếu soi bản chất linh lực," Lâm Uyên thầm nghĩ, tay trái hắn khẽ run lên. Hắn định rút thanh Roi Lôi Điện đoạt được từ Lý Chột để ngụy trang linh lực thành lính canh mỏ quặng thông thường, hòng giải thích cho nguồn lôi khí trong người.


"Ngu xuẩn!" Giọng nói của tàn hồn Vân Không đột ngột vang lên đầy nghiêm khắc trong thức hải Lâm Uyên. "Thấu kính kia là bản sao của thiên quy kính thượng giới, nó có thể nhìn thấu nguồn gốc chế tạo của pháp khí. Ngươi dùng roi của Lý Chột, khác nào tự khai mình là kẻ giết hắn? Mau giấu nó vào nhẫn trữ vật!"


Lâm Uyên lập tức rụt tay lại, lén nhét thanh Roi Lôi Điện sâu vào Nhẫn Trữ Vật rách mới đổi. Chiếc nhẫn khẽ phát ra một luồng dao động xám nhạt, tàn trận ẩn khí tức lập tức cô lập hoàn toàn chiếc roi sắt gỉ điện.


Nhưng áp lực từ chiếc thấu kính đỏ rực trên tay Lý Hải đang tiến lại gần từng bước. Khoảng cách chỉ còn mười trượng. Ánh đỏ từ thấu kính quét qua những bia mộ hoang, khiến oán linh nghĩa trang kêu rít lên đau đớn rồi tiêu tán.


Lâm Uyên khẽ cắn răng, tay trái thọc sâu vào túi áo thô, chạm vào một nhúm bột mịn màu xám đen. Đó chính là Đồng Quy Thạch vụn – mảnh vỡ khoáng thạch cổ xưa mà hắn lén nhặt nhạnh dưới đáy vực tế đàn cổ. Hắn không chút do dự, dùng tay trái bốc một nắm bột đá, lén luồn vào trong áo, chà xát mạnh mẽ lên vết sẹo khế ước Đồng Sinh Thạch rỉ máu đen trước ngực trái.


*Xèo xèo...*


Bột Đồng Quy Thạch vừa chạm vào vết thương hở liền phản ứng với lôi oán cổ xưa, thiêu đốt da thịt Lâm Uyên phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Nỗi đau đớn tột cùng như hàng vạn thanh kim nóng đỏ đâm thẳng vào tim khiến Lâm Uyên suýt chút nữa quỵ xuống, khóe môi hắn rách ra rỉ máu đen kịt. Nhưng hiệu quả lập tức xuất hiện: bột đá cổ xưa tạo thành một lớp màng cách ly vô hình, tạm thời cô lập hoàn toàn mọi dao động linh lực và khí tức nhân quả của Đồng Sinh Khế.


Cùng lúc đó, Thẩm Vô Danh đứng bên cạnh khẽ phất nhẹ chiếc chổi tre cổ thụ. Luồng kiếm ý tịch diệt thâm sâu ẩn giấu trong chiếc chổi tre khẽ quét qua địa mạch nghĩa trang, kích hoạt Tàn Trận Ẩn Tích cổ đại quanh các ngôi mộ hoang.


*Vù vù vù...*


Một màn sương mù oán khí dày đặc, lạnh lẽo đột ngột từ dưới lòng đất phun trào, bao phủ toàn bộ nghĩa trang hoang phế trong vòng vài nhịp thở. Màn sương mù mang theo oán niệm của hàng vạn đệ tử chết oan, không chỉ che khuất tầm nhìn vật lý mà còn làm suy giảm đến 50% nhãn lực tầm nã của Thiên Quy Thấu Kính.


Lý Hải khựng bước chân lại, chiếc thấu kính trên tay hắn bị màn sương oán khí che phủ, luồng sáng đỏ quét ra lập tức bị phân tán thành những tia sáng yếu ớt, không thể định vị chính xác.


"Mẹ kiếp! Cái nghĩa trang rách nát này sao tự nhiên lại nổi sương mù dày thế này?" Lý Hải giận dữ gầm lên. Hắn vung tay, luồng linh lực Luyện Khí tầng 8 bộc phát, cố gắng thổi tan màn sương nhưng oán khí địa mạch quá nặng, sương mù vừa tan lại tụ.


Tức giận trước sự cản trở, Lý Hải trừng mắt nhìn về phía bóng dáng gầy gò của Lâm Uyên đang đứng dưới gốc liễu, quát lớn:


"Lâm Uyên! Tên phế vật gác mộ kia! Nghe nói ngươi giàu lên bất ngờ sau một đêm, lại còn có lôi tinh cực phẩm bán cho Vạn Bảo Các? Mau cút ra đây cho ta kiểm tra trực diện! Nếu dám kháng lệnh chấp pháp, ta sẽ phế bỏ đan điền ngươi ngay tại chỗ!"


Lâm Uyên khẽ híp mắt, vận hành Khí Tức Ngụy Trang Pháp học được từ Thẩm Vô Danh. Hắn chủ động dẫn dắt độc tố quặng mỏ độc số 9 tích tụ trong cơ thể phủ lên đan điền biến dị lôi trì, đồng thời buông lỏng cơ thể, khiến hơi thở trở nên yếu ớt, hỗn loạn giống như một phế căn kiếp nô gầy gò sắp chết vì độc quặng ăn mòn.


Hắn bước đi khập khiễng, kéo lê chân phải giả vờ run rẩy sợ hãi, từng bước tiến ra khỏi màn sương oán khí, đứng đối diện với Lý Hải.


Lý Hải cười khẩy đầy tàn nhẫn, tay nâng Thiên Quy Thấu Kính (Bản sao) rực sáng ánh đỏ chói lọi, từng bước tiến lại gần Lâm Uyên. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ từ thấu kính ngọc bắt đầu quét sát qua lồng ngực ẩn chứa khế ước đồng sinh của Lâm Uyên, không gian xung quanh ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!