Phục Kích Tiêu Cục
Lâm Uyên khẽ híp mắt, tay trái siết chặt chiếc nhẫn trữ vật rách mới đổi, bước chân khập khiễng lao thẳng vào màn sương độc dày đặc ngoài lối ra chợ đen. Bóng đêm dưới chân núi Thái Huyền đặc quánh như mực, sương độc màu xám tro rỉ ra từ các khe nứt địa mạch mỏ quặng bao phủ lấy từng rặng đá tai mèo nhọn hoắt. Mỗi khi bước chân khập khiễng nện xuống nền đất đá dăm, một cơn đau nhói buốt thấu tận tâm can lại từ vai trái truyền thẳng vào thức hải của hắn.
Kinh mạch vai trái bị rách nát nghiêm trọng do trận tự hủy đan điền giả để tống tiền Vân Hoài Tử cách đây không lâu vẫn chưa hề khép miệng. Dưới lớp hắc y thô xám bám đầy bụi quặng, vết sẹo Đồng Sinh Khế hình tia sét rỉ máu đen khẽ nóng lên, tỏa ra những luồng nhân quả tuyến vô hình nối thẳng lên đỉnh chín tầng trời. Ở phía bên kia khế ước, vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo chắc chắn cũng đang phải chịu đựng cơn đau rạn nứt tâm mạch tương ứng. Nhưng Lâm Uyên không quan tâm. Hắn chỉ cần thọ nguyên và tài nguyên để cứu muội muội Lâm Dao đang ngủ đông linh hồn dưới lòng đất Linh Quặng Độc số 9.
"Tiểu tử, ngươi đi chậm một chút. Nhục thân Lôi Huyết Thể Sơ Cấp của ngươi tuy cứng như sắt đá, nhưng kinh mạch vai trái rách nát kia nếu vận lực quá mạnh sẽ triệt để phế bỏ đấy." Lôi Vô Kỵ vác thanh Huyết Lôi Đại Đao rỉ sét trên vai, bước nhanh bên cạnh Lâm Uyên. Mái tóc đỏ dựng ngược như lửa giận của gã khẽ lay động trong gió đêm, đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua những bụi gai độc hai bên vách hẻm núi.
"Không kịp." Lâm Uyên khàn giọng đáp, tay trái lén vận chuyển một luồng lôi lực thô sơ từ đan điền biến dị lôi trì để làm ấm bả vai phải đang tê dại do kịch độc Hóa Điền Tán chưa tịnh hóa sạch. "Mộc Thanh Vân đã cảnh báo, Chấp Pháp Đường của Khương Hoài Sơn đang tăng cường tuần tra nghĩa trang ngoại môn để tìm Lý Chột. Chúng ta phải lấy được linh thạch trung phẩm này để mua dược liệu tịnh hóa tại Linh Thảo Đường trước khi Lý Hải dẫn quân vây quét."
Đột ngột, Thần Thức Sơ Khai của Lâm Uyên rùng mình một cái. Một luồng sát khí lạnh lẽo, tanh nồng mùi bùn đất và độc tố hắc sa từ phía trước hẻm núi tối tăm dội thẳng vào thần trí hắn. Lâm Uyên khựng bước chân khập khiễng lại, tay trái lập tức đưa xuống thắt lưng, nơi chiếc Nhẫn Trữ Vật rách mới đổi đang ngầm vận hành tàn trận ẩn khí tức.
"Có biến." Lâm Uyên khẽ truyền âm nhập mật cho Lôi Vô Kỵ.
Từ trong màn sương độc màu xám xịt phía trước, những tiếng bước chân nặng nề nện xuống đất đá vang lên. Mười bóng đen mặc y phục tán tu xộc xệch, tay lăm lăm đao kiếm rỉ sét từ từ hiện ra, bao vây hoàn toàn lối ra duy nhất của hẻm núi hoang dã. Dẫn đầu bọn chúng là một gã thanh niên mặt ngựa, đôi mắt ti hí gian manh rực lên vẻ tham lam điên cuồng. Hông hắn đeo một chiếc roi da lôi điện phát ra tiếng nổ lách tách xanh lam, tay phải luôn vân vê luồng linh lực màu đen sậm.
Đó là Tống Thư Hàng, băng chủ Ma Vân Hội – kẻ chuyên lập băng nhóm bóc lột kiếp nô mỏ quặng ngoại môn. Và đứng nép bên cạnh hắn là một gã trung niên phong trần, râu quai nón, mắt một mí sắc lạnh đầy vẻ lầm lì, tay ôm hũ rượu, vai mang thanh đại đao nặng không vỏ quấn vải xám. Liễu Tam Đao – đao khách tán tu nổi danh với chiêu Tam Đoạn Đao cực nhanh.
Tống Thư Hàng liếc nhìn chiếc Nhẫn Trữ Vật rách trên ngón tay trái của Lâm Uyên, khóe môi giật giật lộ ra hàm răng vàng khè tởm lợm: "Lâm Uyên, tên gác mộ phế vật kia. Ngươi lén lút bán lôi tinh cực phẩm cho Vạn Bảo Các lấy mười viên linh thạch trung phẩm, tưởng rằng Ma Vân Hội của ta không biết sao? Khôn hồn thì dâng chiếc nhẫn trữ vật và số linh thạch đó ra đây, ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống để tiếp tục làm chó gác mộ."
Lôi Vô Kỵ bước lên một bước, thanh Huyết Lôi Đại Đao chỉ thẳng vào mặt Tống Thư Hàng, gầm lên: "Tống mặt ngựa! Ngươi cậy đông hiếp yếu quen thói rồi sao? Muốn cướp đồ của huynh đệ ta, trước tiên phải hỏi qua thanh đao trăm cân này của Lôi mỗ!"
Lâm Uyên không hề tức giận, đôi mắt sâu thẳm dưới mũ trùm hắc y khẽ liếc qua địa hình hẻm núi hẹp. Hai bên là vách đá dựng đứng vạn trượng, sương mù độc dày đặc che khuất tầm nhìn. Hắn khẽ quan sát Liễu Tam Đao đứng bên cạnh Tống Thư Hàng. Gã đao khách kia tuy đứng trong đội hình bao vây nhưng ánh mắt lại nhìn về hướng khác, tay ôm hũ rượu khẽ run nhẹ, hoàn toàn không có ý định chủ động ra đao. Lâm Uyên lập tức suy luận: Liễu Tam Đao hành sự có nghĩa khí, gã chỉ đi theo vì nợ nần hoặc bị Tống Thư Hàng ép buộc bằng thế lực. Muốn phá vỡ cục diện này, phải tiêu diệt nhanh Tống Thư Hàng để làm sụp đổ ý chí chiến đấu của cả băng nhóm.
Khóe môi Lâm Uyên khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Hắn khẽ ra hiệu bằng tay trái phía sau lưng cho Lôi Vô Kỵ. Đó là mật hiệu kích hoạt bẫy nổ mà hai người đã âm thầm chôn giấu dưới lớp cát bụi hẻm núi khi lén lút đi vào chợ đen ban chiều để đề phòng vây quét.
"Lôi Vô Kỵ, ra tay!" Lâm Uyên trầm giọng quát.
Lôi Vô Kỵ không một chút do dự, chân phải nện mạnh xuống đất, lôi lực từ đan điền truyền thẳng vào địa mạch kích hoạt tàn trận bẫy nổ phía dưới.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ lớn hỏa hệ bùng phát dữ dội ngay chính giữa đội hình Ma Vân Hội. Ba lá Bùa Nổ cấp thấp chôn dưới cát đồng loạt kích nổ, phóng ra những luồng hỏa quang đỏ rực cuồng bạo trộn lẫn với bụi đá nhọn hoắt. Tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tục, làn khói độc hỏa hệ nóng bỏng lập tức chia cắt hoàn toàn mười tên tay sai tán tu, làm mù mắt và chấn động thần trí bọn chúng trong nháy mắt.
"Lũ ăn hại!" Tống Thư Hàng giận dữ gầm lên. Hắn vận hành Hắc Sa Công, hai bàn tay đột ngột hóa thành màu đen sậm rợn người, tỏa ra luồng độc vụ hắc sa âm hàn. Hắn vung Hắc Sa Chưởng tấn công trực diện qua màn khói bụi hòng phá vây, nhắm thẳng vào lồng ngực Lâm Uyên.
Lôi Vô Kỵ vung Huyết Lôi Đại Đao lao lên định chém đôi Tống Thư Hàng để bảo vệ Lâm Uyên, nhưng ngay trong hừng đông khói bụi, một luồng đao quang xám lạnh, nhanh như chớp giật đột ngột chém ngang hông.
*Keng!!!*
Thanh đao rỉ sét của Lôi Vô Kỵ bị thanh Hắc Thiết Đao của Liễu Tam Đao gạt phăng nửa đường. Lực phản chấn cực mạnh khiến Lôi Vô Kỵ bị rách da tay rỉ máu, bước chân lảo đảo lùi lại ba bước. Liễu Tam Đao không truy kích, chỉ lẳng lặng đứng chắn trước mặt Lôi Vô Kỵ, ánh mắt ra hiệu không muốn giết người.
"Đao pháp tốt!" Lôi Vô Kỵ liếm vết máu trên tay, đôi mắt rực lửa chiến ý, tiếp tục vung đao lao vào huyết chiến với Liễu Tam Đao.
Cùng lúc đó, Tống Thư Hàng đã áp sát Lâm Uyên trong cự ly ba thước. Luồng Hắc Sa Chưởng mang theo kịch độc âm hàn rít gào trong không khí, hướng thẳng vào vị trí Đồng Sinh Thạch trước ngực Lâm Uyên. Vai trái Lâm Uyên bị rách nát kinh mạch hoàn toàn không thể dùng lực phòng ngự, vai phải thì tê dại do độc tố cũ. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Nhưng đan điền lôi trì biến dị của Lâm Uyên đột ngột quay cuồng. Hắn vận hành Bất Diệt Lôi Kinh, kích hoạt tối đa lôi lực dưới lòng bàn chân.
*Xoẹt!*
Lôi Ảnh Bộ kích hoạt chớp nhoáng. Lâm Uyên để lại một tàn ảnh sấm sét màu tím thẫm rực rỡ tại chỗ, thân hình khập khiễng khéo léo lách qua góc chết của chưởng lực trong gang tấc. Tuy nhiên, luồng độc vụ hắc sa của Tống Thư Hàng quá rộng, một phần chưởng lực vẫn sượt mạnh qua bả vai phải và lồng ngực của hắn.
*Bùm! Cộc!*
Tiếng va chạm trầm đục vang lên như tiếng búa nện vào tấm sắt dày. Nhục thân Lôi Huyết Thể Sơ Cấp cứng như đá tảng của Lâm Uyên rực lên những đường vân màu tím thẫm dưới da, ngạnh kháng trực diện lực đập của Hắc Sa Chưởng mà không hề bị tổn thương sâu vào lục phủ ngũ tạng. Độc tố âm hàn vừa chạm vào lớp da đồng hun liền bị lôi lực tím thẫm tự động tịnh hóa tiêu biến.
Tống Thư Hàng trợn tròn mắt kinh hoàng: "Cái gì? Nhục thân của ngươi sao có thể..."
Chưa kịp để gã mặt ngựa thu chưởng thối lui, tay trái Lâm Uyên đã thò ra khỏi hắc y nhanh như một con rắn độc lôi điện. Ngón tay hắn co quắp lại, lôi lực tím thẫm cuồng bạo ngưng tụ thành một bàn tay vuốt sắc bén màu tím thẫm phát ra tiếng sét nổ lách tách.
Khống Lôi Trảo!
Lâm Uyên dùng tay trái chộp thẳng vào khớp gối phải của Tống Thư Hàng với cự lực vạn cân của Lôi Huyết Thể.
*RẮC!!!*
Tiếng xương bánh chè vỡ vụn giòn giã vang lên giữa hẻm núi tối tăm. Tống Thư Hàng thét lên một tiếng thảm thiết tột cùng, toàn bộ chân phải bị bẻ gập ngược ra phía sau, kinh mạch và xương cốt rách nát hoàn toàn. Gã đổ gục xuống đất bùn nhão, ôm lấy chiếc chân phế thải rên rỉ dữ dội, máu tươi trộn lẫn với bụi cát đen kịt tuôn ra xối xả.
Chứng kiến băng chủ bị phế chỉ trong một chiêu, toán tay sai tán tu Ma Vân Hội vừa thoát khỏi khói nổ liền hồn phi phách tán. Bọn chúng hoảng loạn cực độ, vội vàng lao vào kéo lê thân hình đầy máu của Tống Thư Hàng chạy trốn trối chết vào sâu trong sương mù độc hẻm núi, bỏ lại toàn bộ rương hòm vận chuyển của Thiết Huyết Tiêu Cục.
Liễu Tam Đao khựng đao lại, không tiếp tục đánh với Lôi Vô Kỵ. Gã nhìn Tống Thư Hàng đang rên rỉ bò lết xa dần, rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía Lâm Uyên.
Lâm Uyên đứng lặng giữa hẻm núi, hắc y rách nát bay phần phật trong gió đêm dột nặc mùi thuốc súng. Vai trái hắn vẫn rỉ ra vài vệt máu đen, nhưng đôi mắt sâu thẳm dưới mũ trùm lúc này lại rực lên một luồng kiếm ý tịch diệt vô tình, u uất và lạnh lẽo tột cùng. Luồng kiếm ý ấy phát ra từ sáo xương Trấn Hồn ẩn giấu dưới hắc y, khóa chặt vào thần trí Liễu Tam Đao khiến gã cảm thấy đan điền Trúc Cơ của mình như bị đóng băng hoàn toàn.
Liễu Tam Đao biết rõ, nếu Lâm Uyên ra tay sát chiêu bằng kiếm ý tịch diệt này kết hợp với bẫy nổ từ trước, gã chắc chắn không có cơ hội sống sót rời khỏi hẻm núi. Lâm Uyên đã cố tình chừa cho gã một con đường sống khi không hướng bẫy nổ về phía gã.
Không một chút do dự, Liễu Tam Đao thở hắt ra một hơi, buông bỏ hoàn toàn sát khí. Gã tiến lại gần, quỳ sụp một chân xuống đất cát bám đầy bụi quặng trước mặt Lâm Uyên, hai tay run rẩy dâng lên thanh Hắc Thiết Đao nặng nề quấn vải xám, giọng nói khàn khàn đầy vẻ nể phục:
"Cứu mạng chi ân vĩnh viễn không quên, từ nay Liễu mỗ thề trung thành với công tử."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!