Chợ Đen Vô Danh
Lâm Uyên khẽ siết chặt bình ngọc chứa Thọ Nguyên Dịch dưới hắc y, bước chân khập khiễng hướng thẳng về phía Chợ Đen Vô Danh dưới chân núi. Bóng đêm như một tấm màn đen khổng lồ nuốt chửng những rặng núi đá nhấp nhô của Thái Huyền Tiên Tông, chỉ để lại tiếng gió rít gào qua khe đá và mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ lòng đất. Mỗi bước đi đối với hắn lúc này đều là một sự tra tấn tột cùng. Kinh mạch vai trái bị rách nát nghiêm trọng do tự hủy đan điền để tống tiền Vân Hoài Tử đang co rút lại hằng nhịp, mang theo cơn đau nhói buốt thấu tận xương tủy. Vai phải của hắn cũng chẳng khá hơn, lớp da thịt bị kịch độc Hóa Điền Tán ăn mòn tuy đã được Diệp Hồng Trần tịnh hóa bằng Huyền Băng Châm nhưng vẫn còn tê dại, buông thõng bất động dưới tay áo vải thô xám bám đầy bụi quặng.
"Tiểu tử, ngươi còn chịu đựng được không?" Một bóng người cao lớn, vai rộng lưng gấu từ trong bóng tối của hốc đá bước ra, khàn giọng hỏi.
Đó là Lôi Vô Kỵ. Gã mặc một bộ thú y hở ngực lộ ra những vết sẹo roi điện chằng chịt, mái tóc đỏ dựng ngược như lửa giận, lưng mang thanh Huyết Lôi Đại Đao rỉ sét nặng trịch. Gã nhìn Lâm Uyên với ánh mắt lo lắng nhưng không thiếu phần nể phục. Chỉ có kẻ điên mới dám tự hủy kinh mạch để ép vị Tiên Tôn tối cao phải dâng hiến sinh mệnh dịch, và cũng chỉ có kẻ điên như Lâm Uyên mới dám mang thân hình tàn tạ này đi thâm nhập vào nơi hỗn loạn nhất dưới chân núi ngay trong đêm.
"Đi được." Lâm Uyên lạnh lùng đáp, giọng nói khàn khàn không chút cảm xúc. "Dao nhi cần Thọ Nguyên Dịch để duy trì hơi thở, nhưng ta cần linh thạch để mua đan dược hồi phục kinh mạch và rèn đúc vũ khí mới. Nếu không mạnh lên, Chấp Pháp Đường của Khương Hoài Sơn sẽ sớm san bằng nghĩa trang hoang phế để tìm Lý Chột."
Lôi Vô Kỵ thở dài, khẽ vỗ mạnh vào bả vai lành lặn của Lâm Uyên: "Được! Huynh đệ đồng hành, đầu lìa thì đầu rơi, sợ cái đếch gì bọn ngụy quân tử tiên môn. Chợ Đen Vô Danh ngay phía dưới thung lũng, bám sát ta."
Hai bóng hắc y lặng lẽ luồn lách qua những lối mòn hiểm trở đầy đá dăm, hướng thẳng về phía vực sâu tối tăm dưới chân núi Thái Huyền. Chợ Đen Vô Danh dưới chân núi không nằm trên mặt đất, mà ẩn sâu trong một hẻm núi nứt nẻ quanh năm bị bao phủ bởi sương mù độc và trận pháp ảo ảnh cấp thấp. Đây là nơi tụ tập của những kẻ ngoài vòng pháp luật, các tán tu nghèo khổ, kiếp nô trốn chạy và cả những chấp sự tiên môn tham ô muốn tiêu thụ tang vật.
Khi bước qua màng sương mù dày đặc, một thế giới ma mị và xô bồ đột ngột hiện ra trước mắt Lâm Uyên. Không có ánh sáng rực rỡ của tiên gia, nơi đây chỉ có những ngọn đèn ma trơi lập lòe màu xanh lục nhạt, phản chiếu lên những khuôn mặt đeo mặt nạ quỷ dị. Mùi máu tanh nhàn nhạt, mùi thảo dược thối rữa và tiếng thì thầm mặc cả rầm rì tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
Lâm Uyên kéo thấp chiếc mũ trùm đầu, Thần Thức Sơ Khai khẽ quét qua xung quanh để cảnh giác. Hắn cảm nhận được ít nhất năm luồng sát khí tầm xa đang khóa chặt vào những kẻ mới vào cửa. Ở nơi này, mạng người rẻ rúng hơn cả một viên linh thạch hạ phẩm.
"Vạn Bảo Các ở hướng kia." Lôi Vô Kỵ khẽ ra hiệu bằng mắt, tay phải luôn đặt hờ trên chuôi thanh đại đao rỉ sét để răn đe những kẻ có ý đồ xấu.
Hai người rảo bước qua những sạp hàng thô sơ rải rác trên đất, dừng lại trước một tòa lầu các ba tầng bằng gỗ mun đen bóng nằm nép mình bên vách đá. Trên tấm biển hiệu rách nát, ba chữ "Vạn Bảo Các" được viết bằng mực chu sa rực đỏ dưới ánh đèn lồng xám xịt. Đây là chi nhánh ngầm của thương hội lớn nhất trung giới, nơi duy nhất dám thu mua quặng độc lôi hệ mà không sợ sự truy quét của Chấp Pháp Đường.
Lâm Uyên bước vào trong, không khí ấm áp hơn nhưng lại thoang thoảng mùi hương trầm hương ngào ngạt để che giấu mùi máu. Đứng sau quầy gỗ mun là Phùng Thất, một thanh niên gầy nhom có đôi mắt ti hí gian giảo như chuột mỏ, ngón tay thon dài dính đầy mực chu sa đang gảy bàn tính vàng lạch cạch.
"Muốn bán hay mua?" Phùng Thất không thèm ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn đầy vẻ khinh khỉnh hờ hững.
Lâm Uyên không đáp lời. Hắn bước tới gần quầy, tay trái khẽ động, từ trong chiếc Nhẫn Trữ Vật rách góc nhặt được từ xác sát thủ Cơ Huyền, hắn lấy ra ba viên quặng thô đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ mun.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Ba viên Lôi Tinh hạ phẩm rỉ sét thô ráp, xù xì bám đầy bụi quặng màu vàng nhạt hiện ra dưới ánh đèn dầu. Thỉnh thoảng, từ sâu trong lớp vỏ rỉ sét lại lóe lên một tia chớp màu tím thẫm cực nhỏ, phát ra tiếng nổ lách tách rất nhẹ.
Phùng Thất liếc mắt nhìn qua, đôi lông mày thưa thớt khẽ nhíu lại. Y ngừng gảy bàn tính, dùng một chiếc kẹp sắt nhặt một viên quặng lên soi dưới ánh đèn dầu hỏa đỏ lòm. Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, Phùng Thất khịt mũi khinh bỉ, ném viên quặng trở lại mặt bàn:
"Chỉ là quặng độc phế thải khai thác lậu từ mỏ độc số 9. Lôi điện tạp chất quá nhiều, lại bị nhiễm độc rỉ sét ăn mòn đan điền, tu sĩ bình thường hấp thụ vào chỉ có nước bạo thể tử vong. Loại rác rưởi này ngoài chợ đen đầy rẫy. Ba viên này, ta chỉ có thể cho ngươi mười viên linh thạch hạ phẩm. Lấy thì lấy, không thì cút."
Sự dìm giá tàn nhẫn của Phùng Thất khiến Lôi Vô Kỵ đứng bên cạnh thở ra một luồng khí nóng, tay siết chặt chuôi đao phát ra tiếng xương khớp kêu răng rắc. Nhưng Lâm Uyên vẫn hoàn toàn bình tĩnh. Đôi mắt sâu thẳm dưới mũ trùm không hề gợn sóng.
Hắn thừa biết Phùng Thất đang cố tình ép giá. Những viên Lôi Tinh này tuy bề ngoài rỉ sét, nhưng thực chất đã được hắn dùng Bất Diệt Lôi Kinh âm thầm tịnh hóa một phần độc tố trong lúc đào quặng, lôi lực bên trong vô cùng tinh khiết và cô đọng, vượt xa loại quặng thải thông thường.
Không một lời tranh cãi, Lâm Uyên lạnh lùng đưa tay trái quét qua mặt bàn, thu hồi cả ba viên quặng vào nhẫn trữ vật rách. Hắn xoay người, chân khập khiễng định bước thẳng ra ngoài cửa.
"Khoan đã."
Sự dứt khoát quyết liệt của Lâm Uyên khiến Phùng Thất hơi biến sắc, nhưng chưa kịp để y lên tiếng ngăn cản, một giọng nói dịu dàng, lười biếng nhưng chứa đựng uy áp vô hình đã vang lên từ sau bức màn lụa đỏ phía sau quầy.
Một mùi hương đào hoa thanh nhã kết hợp với gỗ đàn hương ngào ngạt đột ngột lan tỏa trong không gian. Bức màn lụa khẽ vén, Mộc Thanh Vân chậm rãi bước ra. Nàng là một nữ tử trung niên quyến rũ, mặc bộ sườn xám màu đỏ rực xẻ cao lộ ra đôi chân thon dài trắng ngần, tay khẽ phe phẩy chiếc quạt ngọc tinh xảo. Đôi mắt phượng sắc sảo đầy tính toán của nàng quét qua Lâm Uyên, dừng lại một nhịp ở lồng ngực ẩn hiện luồng nhân quả tuyến đỏ nhạt dưới hắc y, rồi khẽ cười:
"Phùng Thất có mắt không tròng, suýt chút nữa đã làm mất lòng khách quý của Vạn Bảo Các ta. Tiểu hữu xin dừng bước."
Lâm Uyên dừng chân, khẽ nghiêng đầu nhìn người phụ nữ quyền lực đứng đầu chi nhánh ngoại môn này. Thần Thức Sơ Khai của hắn cảm nhận được dao động linh lực mạnh mẽ của Trúc Cơ Kỳ trung kỳ phát ra từ cơ thể nàng. Đây là một đối thủ vô cùng nguy hiểm.
Mộc Thanh Vân thong thả bước đến sau quầy, phất nhẹ chiếc quạt ngọc ra hiệu cho Phùng Thất lùi lại. Nàng nhìn Lâm Uyên, mỉm cười dịu dàng: "Quặng độc thông thường quả thực là phế thải, nhưng ba viên lôi tinh của tiểu hữu lại chứa lôi lực tinh khiết đến kỳ lạ, hoàn toàn không có tạp chất độc tố ở lõi trong. Kẻ có thể tịnh hóa được lôi tinh đến mức này ở ngoại môn... thực sự không nhiều. Ta trả gấp đôi giá thị trường, hai mươi viên linh thạch trung phẩm cho ba viên quặng này. Tiểu hữu thấy thế nào?"
Lôi Vô Kỵ khẽ hít một hơi khí lạnh. Hai mươi viên linh thạch trung phẩm! Đó là một khoản tài sản khổng lồ đối với tán tu hạ tầng, đủ để mua hàng trăm viên huyết đan thô sơ.
Lâm Uyên vẫn đứng im lặng dưới mũ trùm. Hắn suy tính rất nhanh. Mộc Thanh Vân là một thương nhân thực dụng, nàng không quan tâm đến thân phận kiếp nô trốn trại của hắn, nàng chỉ quan tâm đến giá trị của nguồn lôi tinh tinh khiết độc quyền này. Đây chính là cơ hội để hắn thiết lập một đường dây giao dịch tài nguyên ổn định.
"Hai mươi viên linh thạch trung phẩm, ta đồng ý." Lâm Uyên khàn giọng đáp. "Nhưng ta không cần toàn bộ linh thạch thường. Ta muốn đổi một phần lấy Nhẫn Trữ Vật rách này của ngài."
Hắn khẽ chỉ tay vào chiếc nhẫn trữ vật rách nát, xỉn màu nằm ở góc tủ kính trưng bày phía sau Mộc Thanh Vân. Đó là một pháp bảo không gian bị rạn nứt góc, dung tích chứa đồ nhỏ và đã bị hỏng một phần trận pháp, gần như không có giá trị với tu sĩ thường. Nhưng Lâm Uyên với Thần Thức Sơ Khai đã nhìn ra, chiếc nhẫn này có khắc một tàn trận ẩn khí tức rất độc đáo, cực kỳ thích hợp để che giấu hoàn toàn dao động lôi khí của lôi tinh rỉ sét khỏi thấu kính dò tìm của Chấp Pháp Đường.
Mộc Thanh Vân khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc sảo nhìn Lâm Uyên đầy tò mò. Nàng khẽ gõ chiếc quạt ngọc vào lòng bàn tay:
"Tiểu hữu quả thực có nhãn lực tốt. Chiếc nhẫn này tuy rách nát, nhưng tàn trận ẩn khí bên trong vẫn còn hoạt động được 50%, rất thích hợp cho những kẻ... cần che giấu hành tung. Được, ta bán cho ngươi với giá mười viên linh thạch trung phẩm. Số còn lại ta sẽ trả bằng mười viên linh thạch trung phẩm nguyên vẹn."
Giao dịch nhanh chóng được thực hiện. Lâm Uyên nhận lấy chiếc nhẫn trữ vật rách mới và mười viên linh thạch trung phẩm lấp lánh linh lực ấm áp. Hắn khẽ truyền thần thức nhận chủ, lập tức chuyển toàn bộ số lôi tinh hạ phẩm rỉ sét còn lại và bình ngọc Thọ Nguyên Dịch từ chiếc nhẫn cũ của sát thủ Cơ Huyền sang chiếc nhẫn mới này. Đúng như hắn dự đoán, tàn trận ẩn khí tức lập tức kích hoạt, bao phủ và cô lập hoàn toàn mọi dao động lôi lực rò rỉ ra ngoài.
Trước khi rời đi, Lâm Uyên nhìn thẳng vào Mộc Thanh Vân, khẽ lật tay lộ ra một mảnh vẽ thô sơ mô phỏng các ký tự cổ khắc trên Đồng Sinh Thạch rỉ sét khảm trước ngực hắn:
"Các chủ kiến thức rộng khắp, có từng thấy qua loại ký tự thái cổ này ở đâu chưa?"
Mộc Thanh Vân liếc nhìn mảnh giấy, nụ cười dịu dàng trên môi nàng đột ngột đông cứng hoàn toàn. Đôi mắt phượng co rút lại dữ dội, chiếc quạt ngọc trên tay nàng khẽ run lên một nhịp nhẹ. Nàng nhìn Lâm Uyên với ánh mắt tràn ngập sự cảnh giác và kiêng kỵ tột độ, chậm rãi lắc đầu, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm túc:
"Tiểu hữu, có những thứ thuộc về quy tắc tối cao của thượng giới. Biết quá nhiều... chỉ khiến ngươi hồn phi phách tán sớm hơn mà thôi. Vạn Bảo Các ta chỉ làm ăn kiếm lời, quyết không dính dáng đến những nhân quả diệt thế này."
Sự từ chối dứt khoát của Mộc Thanh Vân không làm Lâm Uyên bất ngờ. Hắn thu hồi mảnh giấy, khẽ gật đầu chào rồi cùng Lôi Vô Kỵ xoay người bước nhanh ra phía cửa hầm tối tăm của chợ đen.
Nhưng ngay khi chân hắn vừa chạm đến bực cửa gỗ mun, giọng nói lười biếng nhưng đầy ẩn ý của Mộc Thanh Vân từ phía sau vang lên, lọt vào tai hắn giữa tiếng gió rít gào lạnh lẽo.
Mộc Thanh Vân khẽ phe phẩy chiếc quạt ngọc, nhìn thẳng vào vết sẹo rỉ máu đen ẩn sau lớp hắc y của Lâm Uyên, cười ẩn ý:
"Tiểu hữu mang theo bảo vật kinh thiên, nhưng cũng mang theo đại họa sát thân đấy."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!