Thọ Nguyên Giao Dịch
Tiếng rào rạo cực nhỏ của cỏ khô phía sau rặng đá độc không thể qua mắt được Thần Thức Sơ Khai của Lâm Uyên. Trong bóng tối âm u của Đầm lầy Lôi Hỏa, sát khí từ lưỡi Thiết Chủy Đầu Độc tẩm kịch độc xanh lam nhạt khẽ run lên dưới tay trái rỉ máu của hắn. Hắn khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng như đầm nước đóng băng khóa chặt bóng đen đang run rẩy lẩn trốn.
"Lâm... Lâm Uyên... Đừng giết ta! Ta không thấy gì cả!"
Tôn Đại Lực bò lết ra từ sau rặng đá độc, gương mặt gầy nhom xám xịt như chuột mỏ cắt không còn giọt máu. Y vốn là một kẻ phản bội dòng họ, từng là kẻ chỉ điểm cho lính canh mỏ để đổi lấy chút huyết đan thô sơ hằng tháng. Đêm nay, y lén lút bám theo Lý Chột hòng kiếm chác chút công lao, nào ngờ lại tận mắt chứng kiến cảnh tượng Lý Chột—vị hộ vệ trưởng Trúc Cơ sơ kỳ hung tợn—bị Lâm Uyên dùng một kiếm tịch diệt đâm xuyên đan điền, chết không nhắm mắt.
Lâm Uyên không một lời nhảm nhí. Thân hình hắn khẽ động, vận hành Lôi Ảnh Bộ chớp nhoáng. Một tiếng sấm nổ nhỏ vang lên dưới đất bùn nhão, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Tôn Đại Lực như một bóng ma tím thẫm. Tay trái Lâm Uyên vung lên, Thiết Chủy Đầu Độc vẽ nên một đường vòng cung lạnh lẽo trong không khí.
*Xoẹt!*
Lưỡi dao sắc bén tẩm kịch độc lôi hỏa đầm lầy chuẩn xác rạch qua yết hầu của Tôn Đại Lực. Con mắt y trợn trừng, tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng. Độc tố lôi hỏa cuồng bạo lập tức ăn mòn da thịt, biến thi thể y thành một đống tro tàn rỉ sét đen kịt chỉ trong vài nhịp thở, tiêu biến hoàn toàn vào đầm lầy độc mà không để lại bất kỳ vết tích nào.
"A Man, cõng Thiết Y thúc về mật thất ngầm. Mau!" Lâm Uyên thu dao độc, khàn giọng ra lệnh.
A Man lẳng lặng gật đầu, vác cây búa tạ lên vai rồi nhẹ nhàng bế Tần Thiết Y đang thoi thóp thở dốc vì vết thương Lôi Hỏa Chưởng ở ngực. Lâm Uyên đi phía sau, cẩn thận dùng lôi lực tàn dư để xóa sạch mọi dấu chân và vết máu lôi tính rỉ sét dọc đường hầm dẫn về mật thất ngầm dưới lòng Linh Quặng Độc số 9.
Khi bước vào gian phòng nhỏ ẩm ướt được che giấu kỹ lưỡng bởi Trận Bàn Ẩn Lôi, tim Lâm Uyên đột ngột thắt lại.
Trên chiếc giường tre ọp ẹp, muội muội Lâm Dao đang nằm co quắp. Sắc mặt nàng tái nhợt như giấy bản, mái tóc xơ xác như cỏ úa bết chặt vào vầng trán đẫm mồ hôi lạnh. Trên trán nàng, vết tội ấn màu đen hình tia sét tàn khuyết đang rực sáng một cách dị thường, tỏa ra luồng oán khí xám xịt đang điên cuồng cắn nuốt chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể yếu ớt của nàng.
"Dao nhi!"
Lâm Uyên lao đến, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn lạnh ngắt của muội muội. Huyết mạch đồng cảm trong người hắn khẽ dao động, giúp hắn cảm nhận được nỗi đau đớn như vạn đao xuyên tâm mà nàng đang phải chịu đựng. Nàng đang ngủ đông thần trí, nhưng khóe mắt vẫn chảy ra hai hàng lệ nóng hổi vì đau đớn.
"Thiếu chủ... tội ấn bùng phát rồi." Tần Thiết Y gượng dậy từ vũng máu, giọng nói yếu ớt đầy tự trách. "Đá địa linh quanh trận bàn bị chấn động từ vụ nổ hầm mỏ làm nứt vỡ, oán khí rò rỉ vào đã kích thích tội ấn cắn nuốt thọ nguyên của tiểu thư."
Lâm Uyên siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rỉ ra dòng máu đen chứa lôi lực biến dị. Hắn biết rõ, đan dược phàm trần không thể cứu được nàng lúc này. Chỉ có Thọ Nguyên Dịch—thứ dịch thể sinh mệnh tinh khiết ngưng tụ từ thần hồn của Tiên Tôn Vân Hoài Tử thông qua Đồng Sinh Khế—mới có thể áp chế được tội ấn tàn độc kia và duy trì hơi thở cho nàng.
"Ta bắt buộc phải giao dịch với lão." Ánh mắt Lâm Uyên rực lên tia sáng lạnh lẽo, đầy vẻ điên cuồng và quyết tuyệt.
Hắn đứng bật dậy, dặn dò A Man bảo vệ mật thất, rồi một mình đi ngược đường hầm trở lại khu nghĩa trang ngoại môn hoang phế. Hắn cần một nơi biệt lập, cách xa mật thất của Lâm Dao để tiến hành cuộc tống tiền điên cuồng này, tránh làm rò rỉ khí tức sinh mệnh của nàng trước thần thức dò quét của Vân Hoài Tử.
Đêm giông bão nghĩa trang hoang phế lạnh lẽo tột cùng. Lâm Uyên ngồi xếp bằng trên một ngôi mộ cổ rêu phong rạn nứt, xung quanh là sương mù oán khí dày đặc bao phủ. B bả vai phải của hắn vẫn đang tê dại hoàn toàn do kịch độc Hóa Điền Tán ăn mòn hằng giờ, nhưng hắn không bận tâm.
Hắn nhắm mắt, vận hành Khống Kiếp Nghịch Trận trong thức hải. Đây là bí thuật cổ xưa dùng để đảo ngược dòng chảy lôi lực đan điền, cưỡng chế kích hoạt cảnh báo tử vong trên khế ước đồng sinh.
"Đảo ngược!" Lâm Uyên gầm nhẹ trong lòng.
*Ầm!*
Luồng lôi lực tạp chất màu tím thẫm trong đan điền lôi trì biến dị của hắn đột ngột đảo chiều, cuồng bạo lao ngược lên kinh mạch vai trái. Cảm giác đau đớn tột cùng bùng nổ, như thể có hàng vạn thanh sắt nung đỏ đang điên cuồng xuyên phá, xé rách từng sợi kinh mạch rách nát của hắn. Lâm Uyên cắn chặt răng đến mức nứt vỡ, máu tươi trào ra khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo vải thô xám bám đầy bụi quặng.
Hắn không dừng lại, tiếp tục ép lôi lực tự hủy sát hại tâm mạch của chính mình. Vết sẹo khế ước hình sấm sét trên ngực trái hắn rực sáng luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực xé rách màn đêm phóng thẳng lên chín tầng mây.
Cùng lúc đó, tại mật thất tối cao của nội môn Thái Huyền Tiên Tông.
Tiên Tôn Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên bệ ngọc tủy để điều息 tĩnh dưỡng. Đột ngột, lồng ngực trái của lão bùng phát một luồng ánh sáng đỏ ngầu dữ dội.
*Hự!*
Vân Hoài Tử mở bừng hai mắt, đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ tràn ngập sự kinh hoàng và nhục nhã tột độ.
*Phụt!*
Lão phun ra một ngụm máu tươi lớn, nhuộm đỏ bệ ngọc tủy tinh khiết. Kinh mạch vai trái của vị Tiên Tôn Hóa Thần đỉnh phong đột ngột rách nát hoàn toàn, đan điền vạn năm bị rung chấn dữ dội như sắp sửa nổ tung. Cơn đau đớn dội ngược từ khế ước khiến lão suýt chút nữa rơi rớt cảnh giới.
"Lâm... Uyên! Tên súc sinh phế căn kia! Ngươi lại điên cái gì đó?!"
Giọng nói uy nghiêm nhưng tràn ngập sự run rẩy giận dữ của Vân Hoài Tử vang vọng trực tiếp trong thức hải của Lâm Uyên thông qua Thọ Nguyên Cộng Sinh Pháp.
Lâm Uyên ngồi trên mộ cổ, khóe môi rỉ máu đen nhưng nụ cười của hắn lại lạnh lùng và ngạo nghễ tột cùng: "Tiên Tôn đại nhân, muội muội ta sắp chết. Ta cần mười giọt Thọ Nguyên Dịch cực phẩm. Gửi xuống thông qua Diệp Hồng Trần trước hừng đông. Nếu không... ta sẽ tự bóp nát trái tim mình ngay bây giờ. Ngài biết ta dám làm."
"Ngươi dám đe dọa bản tôn?!" Thần thức khổng lồ của Vân Hoài Tử điên cuồng ép xuống thức hải Lâm Uyên, muốn bóp nát ý chí của hắn. "Bản tôn có thể dùng đại trận phong ấn ngươi vĩnh viễn trong ngục tối, khiến ngươi sống không bằng chết!"
"Phong ấn ta?" Lâm Uyên cười dài, tiếng cười khàn khọng vang vọng giữa nghĩa trang hoang vắng. "Ngài có thể thử xem phong ấn của ngài nhanh hơn, hay là ý niệm tự sát của ta nhanh hơn. Ta đếm đến ba. Nếu không thấy Thọ Nguyên Dịch, ta sẽ đảo ngược hoàn toàn lôi trì đan điền tự bạo. Một... Hai..."
"Đủ rồi! Dừng lại ngay!"
Vân Hoài Tử hoảng sợ hoàn toàn. Lão sắp sửa phi thăng thượng giới, đạo cơ vạn năm không thể bị hủy hoại bởi một tên phế căn kiếp nô rác rưởi. Nỗi sợ chết chung do khế ước nhân quả tuyệt đối đè nặng lên tâm trí lão, buộc lão phải cúi đầu thỏa hiệp hỏa tốc.
"Bản tôn... sẽ đưa cho ngươi! Dừng ngay Khống Kiếp Trận lại!"
Lâm Uyên khẽ nhếch môi, lập tức ngừng vận hành đảo ngược linh lực. Hắn thở dốc dập dồn, bả vai trái đã bị rách nát nghiêm trọng, đan điền lôi trì tổn thương nặng nề, thọ nguyên bản thân cũng bị tiêu hao nhẹ do tự hủy. Nhưng hắn đã thắng canh bạc này.
Hừng đông hé rạng qua màn sương mù dày đặc của nghĩa trang.
Lâm Uyên lết thân hình đầy thương tích đến điểm hẹn bí mật bên cạnh gốc liễu già rìa nghĩa trang.
Từ trong màn sương xám, một bóng người thanh nhã mặc y phục màu lục nhạt chậm rãi bước ra. Diệp Hồng Trần—nữ y sư ngoại môn—đeo mạng che mặt trắng, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm lộ rõ sự bàng hoàng khi nhìn thấy vết thương rách nát trên người Lâm Uyên.
Nàng không nói một lời, lặng lẽ đưa tay trái ra, lòng bàn tay nâng một bình ngọc cổ kính tỏa ra luồng sinh mệnh dược dịch màu xanh lục ấm áp—mười giọt Thọ Nguyên Dịch cực phẩm ngưng tụ thọ nguyên của Tiên Tôn Vân Hoài Tử.
Lâm Uyên đón lấy bình ngọc, cẩn thận cất vào Nhẫn Trữ Vật rách.
Diệp Hồng Trần tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh cầm Huyền Băng Châm lướt nhẹ qua vai trái rách nát của hắn để tịnh hóa tàn dư hỏa độc và lôi hỏa đầm lầy. Nàng ghé sát tai hắn, hơi thở ấm áp nhưng lời nói lại lạnh buốt như băng tuyết:
"Chấp Pháp Đường đang điều tra vụ mất tích của Lý Chột. Khương Hoài Sơn đã nghi ngờ lôi oán dị thường tại nghĩa trang này."
Lâm Uyên khẽ híp mắt, luồng sát khí vô hình một lần nữa ngưng tụ trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!