Nhạc nềnWuxia3

Diệt Khẩu Hộ Vệ Trưởng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí bên trong vùng lõi của Đầm lầy Lôi Hỏa đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh trộn lẫn với khí độc lôi thạch rỉ sét mục nát. Dưới lòng đất sâu thẳm của Linh Quặng Độc số 9, những vũng bùn nhão nhoét màu tím đỏ liên tục sủi bong bóng, mỗi lần vỡ ra lại giải phóng một luồng hơi nóng rực và những tia sét nhỏ lách tách. Bão giông ngoài trời tuy không thể lọt trực tiếp xuống đây, nhưng địa mạch lôi hệ bị kích động hằng giờ vẫn khiến những vách đá ngầm xung quanh run rẩy nhẹ, rỉ ra thứ nước khoáng màu vàng nhạt bốc khói nghi ngút.


Lâm Uyên đang nấp sau một tảng đá ngầm rỉ sét lớn. Thân hình gầy gò của hắn cơ hồ hòa làm một với bóng tối u uất của đầm lầy. Áo vải thô xám bám đầy bụi than quặng rách tơi tả, để lại những vệt bỏng điện màu đỏ thẫm trên vai trái—hậu quả từ những lần hắn mạo hiểm tắm nước suối ngầm dẫn sét thối thể. Nhưng đau đớn nhất vẫn là bả vai phải. Vết chém sâu hoắm rỉ máu đen kịt do đoản kiếm tẩm kịch độc Hóa Điền Tán của Cơ Huyền để lại hằng ngày vẫn âm ỉ ăn mòn kinh mạch của hắn. Chất độc âm hàn như hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gặm nhấm, khiến cánh tay phải của hắn lúc này gần như tê dại hoàn toàn, buông thõng bất động dưới tay áo.


"Tiểu tử, tên hộ vệ trưởng một mắt kia đang tiến gần." Giọng nói trầm đục của tàn hồn Vân Không vang lên trong thức hải Lâm Uyên, mang theo sự cảnh báo nghiêm túc. "Hắn có tu vi Luyện Khí tầng 7 dạn dày sương gió, lôi hỏa song hệ linh lực vô cùng bá đạo. Nhục thân của ngươi tuy đã đúc thành Lôi Huyết Thể Sơ Cấp cứng như sắt đá, nhưng đan điền lôi trì biến dị vẫn đang bị kiếm ý tịch diệt của Thẩm lão đầu tạm thời đông cứng nhẹ để ngăn độc tố công tâm. Ngươi chỉ có thể chiến đấu bằng tay trái và lướt né thân pháp. Một khi để hắn dùng Roi Lôi Điện khóa chặt, ngươi chắc chắn sẽ bạo thể tử vong trước khi khế ước kịp phản phệ lên Vân Hoài Tử."


Lâm Uyên không đáp, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng như đầm nước đóng băng dưới lòng đất tối khẽ híp lại. Tay trái hắn siết chặt thanh Thiết Chủy Đầu Độc, thứ đoản đao rỉ sét đã được hắn lén tẩm kịch độc lôi hỏa đầm lầy rực sáng ánh xanh lam nhạt trong bóng tối. Hắn biết rõ, đây là canh bạc sinh tử. Hắn không thể để Lý Chột thoát khỏi nơi này. Nếu tên hộ vệ trưởng tàn ác kia quay về báo cáo cho Triệu Hùng, vị trí mật thất ngầm nơi muội muội Lâm Dao đang ngủ đông linh hồn chắc chắn sẽ bị phát hiện.


Phía trước, cách tảng đá ngầm chưa đầy mười trượng, một bóng người cao lớn đang điên cuồng vung vẩy chiếc roi sắt phát ra tiếng nổ điện lách tách chói tai. Lý Chột—gã hộ vệ trưởng một mắt hung tợn—đang thở dốc, khuôn mặt đầy sẹo rỗ co giật dữ dội vì vết xước do Lôi Độc Tiễn của Lâm Uyên sượt qua má phải bắt đầu rỉ ra dòng máu đen hôi thối. Chất độc lôi hỏa đầm lầy đang không ngừng ăn mòn da thịt hắn, khiến con mắt còn lại của hắn rực lên tia máu đỏ ngầu, tràn ngập sát khí cuồng bạo.


"Lâm Uyên! Tên kiếp nô rác rưởi kia! Cút ra đây cho lão tử!" Lý Chột gầm lên, tiếng gầm vang dội chấn động cả trần hang đá ngầm. "Ngươi tưởng dùng mấy trò bẫy rập hèn hạ của bọn tán tu là có thể chôn thây được lão tử sao? Hôm nay ta phải lột da ngươi, khoét rỗng hai mắt ngươi để tế linh hồn Phùng Hổ!"


*Chát! Chát! Chát!*


Lý Chột điên cuồng vung Roi Lôi Điện tạo ra một màn lưới điện tím thẫm giăng kín xung quanh, quét sạch mọi bụi rậm và đá tảng cản đường. Những tia chớp cuồng bạo từ chiếc roi sắt quất xuống mặt bùn nhão, khiến nước độc bắn tung tóe, khói độc bốc lên nghi ngút che khuất tầm nhìn. Hắn đang dùng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ thực tế (nhờ bí thuật kích thích tạm thời thọ nguyên) để ép Lâm Uyên phải lộ diện.


Nhìn màn lưới điện dày đặc đang áp sát, Lâm Uyên khẽ ra hiệu bằng tay trái hướng về phía bóng tối bên sườn núi đá.


Ngay lập tức, một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét lao ra từ trong màn khói độc. A Man—gã phu mỏ câm bẩm sinh—sở hữu cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, da đen bóng bám đầy bụi quặng. Gã rống lên một tiếng trầm đục không thành tiếng, hai tay vung chiếc búa tạ rèn từ sắt phế thải nặng trăm cân đập mạnh xuống mặt đất nhão nhoét.


*Uỳnh!*


Chiêu thức "Cự Lực Khai Sơn" bộc phát cự lực vạn cân chấn vỡ mặt đất cát bùn dưới chân Lý Chột. Một làn sóng chấn động vật lý cực mạnh kèm theo bùn đất bắn ngược lên không trung, va chạm trực diện và chấn vỡ hoàn toàn màn lưới điện bảo vệ xung quanh Lý Chột. Những tia chớp tím nhạt bị lực lượng phàm nhân thô bạo đánh tan tác, phát ra những tiếng nổ lách tách rồi lịm tắt.


"Cái gì?! Tên câm phế thải mỏ quặng này!" Lý Chột kinh ngạc tột độ. Hắn không ngờ một tên kiếp nô phàm nhân không có nửa phần linh lực lại sở hữu cự lực khủng khiếp có thể chấn vỡ cả lưới điện pháp khí của hắn.


Chưa kịp để Lý Chột thu roi về phòng thủ, từ phía bên kia vách đá, một bóng người cao lớn khác đã áp sát như một cơn lốc xám. Tần Thiết Y—Lôi Đình chiến bộc mang tội ấn đỏ thẫm trên ngực—mặc bộ giáp sắt rách nát, ánh mắt sắc lẹm của cựu binh dạn dày chiến trận rực sáng. Ông vung hai cánh tay hộ pháp, ném ra một sợi xích sắt rỉ sét lớn quấn chặt lấy cánh tay cầm roi của Lý Chột.


*Rắc! Rắc!*


Sợi xích sắt quấn nhiều vòng quanh bả vai và cổ tay Lý Chột, khóa chặt vũ khí của hắn. Tần Thiết Y dồn toàn bộ sức mạnh Luyện Khí tầng 5 luyện thể cực hạn, hai chân cắm sâu xuống mặt đất bùn nhão, ra sức kéo ghì sợi xích để cố định kẻ thù.


"Hộ vệ trưởng tàn ác! Đền mạng cho những kiếp nô đã chết oan dưới roi của ngươi đi!" Tần Thiết Y nghiến răng hét lớn, cơ bắp cánh tay căng ra đến mức rỉ máu dưới tội ấn.


Lý Chột bị khóa chặt cánh tay phải, con mắt độc nhất co rụt lại. Nhưng hắn là hộ vệ trưởng dạn dày kinh nghiệm chiến đấu dưới hầm mỏ, há có thể dễ dàng chịu trói. Hắn gầm lên một tiếng dữ tợn, đan điền lôi trì bùng phát luồng linh lực lôi hỏa cuồng bạo. Hắn dùng cự lực Trúc Cơ sơ kỳ tạm thời co mạnh cánh tay, giật đứt phăng sợi xích sắt rỉ sét thành nhiều mảnh vụn bắn tung tóe.


*Phựt! Phựt!*


"Lũ sâu bọ phàm nhân hèn hạ! Chết đi!"


Lý Chột buông Roi Lôi Điện bị vướng xích sắt, bàn tay trái ngưng tụ luồng linh lực lôi hỏa màu đỏ tím rực rỡ, hóa thành một đạo Lôi Hỏa Chưởng cuồng bạo oanh tạc thẳng vào lồng ngực Tần Thiết Y.


Tần Thiết Y không kịp né tránh ở cự ly quá gần. Đòn đánh cực mạnh chém rách hoàn toàn tấm hộ ngực giáp sắt của ông, chấn nứt xương sườn. Ông phun ra một ngụm máu tươi lớn, thân hình hộ pháp bị đánh bay ra xa mấy trượng, ngã gục xuống vũng bùn độc, thoi thóp thở dốc.


"Thiết Y thúc!" Lâm Uyên lạnh lùng nhìn cảnh tượng đó, nhưng trong lòng dâng lên một luồng phẫn nộ tột độ. Ý chí báo thù và bảo vệ những người thân cận kích hoạt ma tính tội huyết tiềm ẩn trong huyết quản của hắn.


Lồng ngực Lâm Uyên đột ngột rực sáng nhẹ. Vết sẹo khế ước hình sấm sét rỉ máu đen bắt đầu phát ra những tia sáng tím thẫm rực rỡ. Huyết quản dưới da toàn thân nổi lên các đường vân màu tím phát sáng nhẹ—Lôi Huyết Thể Sơ Cấp của hắn đã được kích hoạt hoàn toàn trong khoảnh khắc sinh tử.


Lý Chột sau khi đánh bay Tần Thiết Y, đan điền lôi trì tạm thời bị hụt hơi trong vòng một nhịp thở do vừa bộc phát cự lực giật đứt xích sắt và ngưng tụ chưởng lực liên tiếp. Gương mặt hắn lộ ra một khoảnh khắc sơ hở chí mạng.


"Chính là lúc này!" Lâm Uyên thầm nghĩ.


Hắn vận hành "Lôi Ảnh Bộ" dưới lòng bàn chân bằng Bất Diệt Lôi Kinh. Một tiếng sấm nổ nhỏ vang lên dưới đất bùn nhão, thân hình Lâm Uyên hóa thành một tàn ảnh sấm sét màu tím thẫm rực rỡ, lướt nhanh như một bóng ma qua khoảng cách mười trượng, xuất hiện ngay trước mặt Lý Chột.


Tay trái Lâm Uyên siết chặt thanh Thiết Kiếm rỉ sét mới đúc. Hắn dồn toàn bộ kiếm ý tịch diệt vô tình chém đứt sinh cơ mà Vân Không truyền dạy hằng đêm vào thân kiếm. Luồng lôi lực biến dị màu tím thẫm từ đan điền lôi trì cuộn trào lên lưỡi kiếm, khiến thanh kiếm sắt thường phát ra luồng sáng xám u ám lạnh lẽo triệt tiêu mọi sinh cơ xung quanh.


"Tịch Diệt Nhất Kiếm!" Lâm Uyên lạnh lùng thốt ra bốn chữ.


Thanh Thiết Kiếm rỉ sét đâm thẳng một đòn nhanh như chớp, mang theo kiếm ý tịch diệt vô tình xuyên phá lớp giáp da rách nát của Lý Chột, găm thẳng vào vị trí đan điền của hắn.


*Phập!*


Mũi kiếm đâm sâu ngập lút cán. Lý Chột đứng khựng lại, con mắt độc nhất trợn trừng lên đầy kinh hoàng và không tin nổi. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy diệt màu xám đen đang điên cuồng cắn nuốt toàn bộ sinh cơ và linh lực trong đan điền của hắn, biến đan điền lôi trì của hắn thành một bãi phế thải rách nát.


"Ngươi... ngươi không phải phế căn... ngươi..." Lý Chột lắp bắp, máu đen từ khóe miệng trào ra xối xả.


*Rắc! Rắc!*


Thanh Thiết Kiếm rỉ sét của Lâm Uyên không chịu nổi sức mạnh truyền dẫn lôi lực biến dị cường độ cao, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn ngay trong lồng ngực Lý Chột.


Lâm Uyên thản nhiên rút cán kiếm gãy ra, ánh mắt không một chút gợn sóng nhìn thi thể cao lớn của Lý Chột đổ sụp xuống vũng bùn độc của Đầm lầy Lôi Hỏa, bốc khói nghi ngút rồi bị thiêu rụi hoàn toàn bởi lôi hỏa tự nhiên dưới lòng đất.


Hắn cúi người, nhặt chiếc Roi Lôi Điện—chiến lợi phẩm pháp khí hạ phẩm rơi bên cạnh thi thể—rồi nhét nhanh vào Nhẫn Trữ Vật rách góc đeo trên ngón tay trái. Chiếc roi sắt này sẽ là công cụ hoàn hảo giúp hắn ngụy trang pháp môn tấn công lôi hệ của mình thành lính canh mỏ quặng khi hành sự ban đêm ở các tập sau.


"Thiết Y thúc, thúc thế nào rồi?" Lâm Uyên bước nhanh đến bên Tần Thiết Y, đỡ ông dậy.


Tần Thiết Y sắc mặt tái nhợt, ngực đầy vết sẹo roi da cũ lúc này bị bỏng rát rỉ máu tươi, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa trung thành: "Thiếu chủ... ta không sao... xương sườn bị nứt nhẹ... nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn. Chúc mừng thiếu chủ đã diệt được ác tặc!"


A Man cũng lẳng lặng bước tới, vác cây búa tạ nặng nề lên vai, đôi mắt đờ đẫn nhưng trung thực lộ ra vẻ nể phục tột độ trước thực lực đáng sợ của Lâm Uyên.


Lâm Uyên khẽ gật đầu, tay trái nắm chặt cán kiếm gãy rỉ sét rỉ máu đen của mình. Hắn định ra lệnh cho A Man cõng Tần Thiết Y rút lui về mật thất ngầm thông qua đường hầm an toàn.


Nhưng đúng vào khoảnh khắc hắn vừa quay lưng lại, Thần Thức Sơ Khai nhạy cảm của hắn đột ngột chấn động kịch liệt.


*Rào rạo...*


Một tiếng động cực nhỏ, nhẹ như tiếng gió thổi qua cỏ khô, vang lên từ phía sau rặng đá độc phủ đầy rêu phong rỉ sét cách đó chưa đầy năm trượng.


Lâm Uyên đứng khựng lại, toàn thân căng cứng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn sắc lẹm như chim ưng quay ngoắt về hướng phát ra âm thanh. Hắn nhìn chằm chằm vào bụi cỏ độc héo úa sau tảng đá, nơi ẩn hiện một bóng người gầy nhom đang run rẩy dữ dội vì sợ hãi.


Tôn Đại Lực—tên cựu kiếp nô phản bội huyết thống—đang lén lút quỳ rạp dưới đất, hai mắt trợn tròn đầy kinh hoàng khi chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Uyên dùng sức mạnh hung thần tiêu diệt hộ vệ trưởng Lý Chột.


Khoảng không gian giữa hai người đột ngột ngưng đọng hoàn toàn, chỉ còn tiếng bong bóng bùn sủi bọt xèo xèo dưới đầm lầy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!