Bẫy Lôi Hỏa Dưới Hầm
Tiếng sấm rền rĩ ngoài trời khuya dường như chưa từng dứt bên trên Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn. Mưa giông trút xuống xối xả, từng đợt nước xám xịt tràn qua những nấm mồ hoang tàn, rêu phong, để lại một bầu không khí tanh nồng mùi đất ẩm và oán khí tích tụ ngàn năm. Trong căn nhà tranh dột nát ở góc khuất nghĩa trang, Lâm Uyên ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp. Ánh đèn dầu hỏa đỏ lòm chao đảo dữ dội theo từng cơn gió lùa qua khe liếp mục, hắt lên vách đất hình bóng gầy gò nhưng thẳng tắp của hắn.
Hắn khẽ nghiến răng, tay phải run rẩy chạm vào bả vai phải. Nơi đó, vết chém sâu hoắm do đoản kiếm tẩm kịch độc Hóa Điền Tán của sát thủ Cơ Huyền để lại vẫn đang không ngừng rỉ ra thứ máu đen kịt xen lẫn những tia chớp tím nhạt tàn khuyết. Chất độc âm hàn như hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gặm nhấm da thịt hắn hằng giờ, khiến nửa thân người bên phải của hắn gần như tê dại hoàn toàn. Đan điền lôi trì biến dị bẩm sinh của hắn, vốn dĩ chứa đựng luồng lôi lực tạp chất màu tím thẫm, lúc này cũng bị một tầng kiếm ý tịch diệt của Thẩm Vô Danh tạm thời đông cứng nhẹ để ngăn chặn độc tố công tâm.
"Lý Chột... ngươi quả thực là một con chó săn dai dẳng."
Ánh mắt Lâm Uyên lạnh lùng tột độ, sâu thẳm như đầm nước đóng băng dưới lòng đất tối. Hắn biết rõ cuộc lục soát hụt của Lý Chột đêm qua chỉ là sự bắt đầu. Tên hộ vệ trưởng một mắt tàn ác kia đã bắt đầu nghi ngờ nghĩa trang hoang phế này sau sự mất tích bí ẩn của Phùng Hổ và sát thủ Cơ Huyền. Hai tên lính canh mà Lý Chột để lại ngoài cổng phụ nghĩa trang hằng ngày vẫn đang rình rập, dõi mắt theo từng cử động nhỏ của hắn. Nếu hắn tiếp tục ẩn nhẫn chịu đựng, việc hắn che giấu muội muội Lâm Dao đang ngủ đông linh hồn dưới lòng đất Linh Quặng Độc số 9 chắc chắn sẽ bị bại lộ. Mà một khi vị trí mật thất ngầm bị phát hiện, Lâm Dao yếu ớt chỉ có một con đường chết.
Lâm Uyên không bao giờ đặt cược vận mệnh của mình và muội muội vào sự may rủi. Hắn thà chủ động dấn thân vào tử lộ để tự tay thiết kế một cái bẫy triệt để tiêu diệt kẻ thù, còn hơn ngồi chờ chết.
"Tiểu tử, ngươi định ra tay thật sao?" Giọng nói trầm đục, mang theo chút âm vang của tàn hồn Vân Không vang lên trong thức hải của hắn. "Lý Chột có tu vi Luyện Khí tầng 7, nhục thân dạn dày chiến trận hầm mỏ, lại sở hữu xích sắt tẩm độc lôi oán cực kỳ tàn độc. Ngươi chỉ mới đạt đến Luyện Khí tầng 4, bả vai phải lại bị phế do kịch độc Hóa Điền Tán, Thiết Kiếm rỉ sét hộ thân đã vỡ vụn. Đấu trực diện, ngươi không có đến nửa phần thắng."
"Đấu trực diện là ngu xuẩn." Lâm Uyên thầm nghĩ trong thức hải, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh đầy mỉa mai. "Ở ngoại môn này, kẻ yếu muốn giết kẻ mạnh thì phải dùng chính mạng sống của mình làm mồi nhử, biến địa hình hiểm nghèo thành vũ khí giết người không thấy máu."
Hắn chậm rãi đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng không tiếng động tiến về phía chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt ở góc phòng. Lâm Uyên thọc tay vào dưới đáy hòm, lôi ra một tấm lệnh bài bằng gỗ sồi đen đã mòn vẹt các góc—đó chính là Lệnh bài Chấp sự giả do chấp sự Ngô Quan lén lút cấp phát cho hắn để đổi lấy mười viên lôi tinh hạ phẩm hằng tháng. Đối với tên chấp sự ngoại môn tham lam vô độ này, chỉ cần tiền đủ nhiều, gã sẵn sàng bán đứng cả quy củ tông môn.
Lâm Uyên siết chặt tấm lệnh bài giả trong tay. Đây chính là tấm bùa hộ mệnh giúp hắn hợp pháp hóa việc di chuyển ban đêm qua mắt hai tên lính canh ngoài cổng phụ nghĩa trang hằng đêm. Tiếp đó, hắn lén lút thâm nhập vào khu chợ đen vô danh dưới chân núi ngoại môn thông qua một đường hầm nhỏ hoang phế. Mục tiêu của hắn là tìm gặp Tôn Hắc Tử—gã lùn gầy nhom chuyên trộm quặng và đào hầm ngầm nổi tiếng xảo quyệt.
Trong một góc khuất tối tăm của chợ đen bốc mùi rượu linh chi rẻ tiền, Lâm Uyên ném ba viên Lôi Tinh hạ phẩm rỉ sét chất lượng cao lên chiếc bàn gỗ nứt nẻ trước mặt Tôn Hắc Tử. Những viên đá thô ráp phát ra những tia chớp nhỏ lách tách màu tím nhạt trong bóng tối, lập tức thu hút ánh mắt tham lam, láo liên của gã trộm quặng.
"Đào cho ta một đường hầm ngầm dẫn thẳng từ nghĩa trang hoang phế đến rìa Đầm lầy Lôi Hỏa." Giọng Lâm Uyên khàn khàn, lạnh lùng như băng đá. "Yêu cầu phải tuyệt đối bảo mật, không được để lại bất kỳ dấu vết đất đá nào trên mặt đất."
Tôn Hắc Tử nuốt nước bọt cái ực, vội vàng vơ lấy ba viên lôi tinh nhét vào túi áo rách, cười khúm núm: "Lâm đại ca yên tâm! Bản lĩnh đào hầm của Tôn Hắc Tử này ở ngoại môn là đệ nhất. Chỉ cần ba ngày, ta sẽ dọn sạch một lối đi ngầm không ai hay biết dưới lòng đất mỏ."
Sau khi đạt được thỏa thuận với Tôn Hắc Tử, Lâm Uyên không lãng phí một nhịp thở nào. Hắn tìm đến lò rèn phế binh của Mặc lão nhân ở góc khuất ngoại môn. Dưới sức nóng hầm hập của lò than rực lửa đỏ lòm và tiếng búa đập sắt chan chát nhức óc, Lâm Uyên âm thầm học hỏi kỹ thuật Luyện Thiết Dung Lôi Thuật. Cánh tay phải bị nhiễm độc tê dại, hắn buộc phải dùng tay trái cầm búa rèn, chịu đựng hỏa độc lò rèn ăn mòn bả vai để đúc chế những mũi tên sắt thô sơ. Hắn lén lút dung hợp các mảnh vụn lôi thạch rỉ sét vào thân mũi tên, tạo ra những mũi Lôi Độc Tiễn mang lôi tính cuồng bạo cực mạnh.
Đồng thời, hắn dùng số linh thạch hạ phẩm ít ỏi còn lại tích lũy được từ việc bán quặng lậu để mua mười lá Bùa Nổ cấp thấp từ phù sư Tần Phi tại chợ đen. Những lá bùa giấy màu vàng xộc xệch chứa đựng linh lực hỏa hệ bạo liệt chính là lá bài tẩy giúp hắn nghịch chuyển cục diện trận chiến.
Trở về nghĩa trang ngoại môn sau ba đêm ròng rã không ngủ, Lâm Uyên bắt đầu bố trí cạm bẫy dọc theo đường hầm ngầm vừa hoàn thành. Đường hầm tối tăm, ẩm ướt, chỉ rộng đủ một người bò qua, rỉ ra những luồng khí độc lôi thạch rỉ sét ăn mòn đan điền. Lâm Uyên khéo léo chôn giấu các lá Bùa Nổ dưới lớp đất cát nhão nhoét ở những vị trí cột đá chịu lực yếu nhất của hầm ngầm, liên kết chúng bằng một sợi tơ linh lực mỏng manh dẫn về phía mình. Ở những ngóc ngách tối tăm nhất, hắn bố trí các bẫy Lôi Độc Tiễn tự chế, đầu mũi tên sắt được tẩm kịch độc lôi hỏa đầm lầy cực độc do hắn tự tay bào chế.
Hắn cũng không quên bôi chất độc lôi hỏa đầm lầy lên thanh Thiết Chủy Đầu Độc—vũ khí cận chiến phòng thân cuối cùng của hắn sau khi thanh Thiết Kiếm rỉ sét đã bị Cơ Huyền chấn vỡ ở tập trước.
"Mọi thứ đã sẵn sàng." Lâm Uyên đứng lặng trong bóng tối của đường hầm ngầm, Thần Thức Sơ Khai quét qua từng mắt xích bẫy rập một cách tỉ mỉ. "Bây giờ... chỉ còn thiếu con mồi tự bước chân vào lò tế."
Để dẫn dụ Lý Chột, Lâm Uyên đã thiết kế một cái bẫy tâm lý tàn nhẫn. Hắn lén lấy một chiếc áo giáp da rách nát của lính canh Phùng Hổ (kẻ đã bị Tần Thiết Y giết chết và vứt xác xuống khe nứt sâu trước đó), vấy lên đó một ít máu độc lôi tính rỉ sét của chính mình. Lâm Uyên lén tuồn chiếc áo giáp và thông tin giả đến tai một tên lính canh mỏ quặng dưới quyền Triệu Hùng, thông báo rằng phát hiện dấu vết xác của Phùng Hổ đang bị oán linh gặm nhấm ở rìa Đầm lầy Lôi Hỏa, ngay lối vào đường hầm ngầm nghĩa trang.
Lý Chột hằng ngày vẫn đang điên cuồng tìm kiếm tung tích Phùng Hổ để báo cáo lên Triệu Hùng hòng lập công thăng chức. Nhận được mật tin giả này, con mắt chột của hắn rực lên tia sáng tham lam tột độ. Hắn không hề nghi ngờ đây là một cái bẫy, lập tức dẫn theo ba tên tay sai thân cận nhất có tu vi Luyện Khí tầng 5 lao thẳng về phía nghĩa trang ngoại môn trong đêm giông bão lôi đình bùng phát mạnh nhất.
*Ầm uỳnh!*
Tia chớp khổng lồ màu tím thẫm chém đôi bầu trời đen kịt, chiếu sáng khuôn mặt đầy sẹo rỗ hung tợn của Lý Chột khi hắn đứng trước lối vào đường hầm ngầm giấu kín dưới ngôi mộ cổ mới đắp ở rìa nghĩa trang hoang phế.
"Hộ vệ trưởng! Vết máu lôi tính rỉ sét này quả thực rất giống của Phùng Hổ!" Một tên tay sai cúi người, chỉ vào vệt máu độc màu tím thẫm rỉ ra từ kẽ đá lối vào đường hầm tối tăm.
Lý Chột hít hà mùi lôi hỏa rỉ sét nhàn nhạt tỏa ra từ vệt máu giả, cười gằn một tiếng đầy tàn nhẫn: "Tốt lắm! Tên phế vật gác mộ Lâm Uyên kia quả nhiên có giấu giếm điều gì đó. Đi theo ta! Đêm nay ta phải bắt sống hắn, tra khảo ra tung tích sát thủ Cơ Huyền và Phùng Hổ!"
Lý Chột tay lăm lăm sợi xích sắt tẩm độc lôi oán, dẫn đầu ba tên tay sai cúi người lao thẳng vào đường hầm tối tăm, sâu hoắm dưới lòng đất nghĩa trang.
Đường hầm chật hẹp, ngột ngạt và bốc mùi hôi thối của oán khí. Lý Chột điên cuồng vung roi điện sắt quất mù quáng vào bóng tối hai bên vách đá hầm ngầm để dò đường, phát ra những tiếng nổ lách tách chói tai rực sáng xanh lam.
"Lâm Uyên! Cút ra đây cho lão tử!" Tiếng gầm khàn khàn của Lý Chột vang vọng dọc hành lang đá ngầm, làm rơi rụng những mảng đất cát ẩm ướt.
Sâu trong bóng tối của hầm ngầm, Lâm Uyên đang nấp sau một tảng đá chịu lực lớn, Thần Thức Sơ Khai khóa chặt từng bước di chuyển của kẻ thù. Hắn cảm nhận được luồng linh lực Luyện Khí tầng 7 cuồng bạo của Lý Chột đang tiến gần vị trí mắt xích bẫy rập đầu tiên.
"Một bước... hai bước... ba bước..."
Lâm Uyên khẽ nhắm mắt, tay trái siết chặt sợi tơ linh lực nối liền với lá Bùa Nổ chôn dưới chân ba tên tay sai đi phía sau.
"Kích hoạt!"
Lâm Uyên truyền một tia lôi lực biến dị nhỏ vào sợi tơ.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Ba tiếng nổ hỏa hệ liên tiếp bùng phát dữ dội ngay dưới chân ba tên tay sai của Lý Chột. Linh lực hỏa hệ bạo liệt thổi bùng lên ngọn lửa đỏ rực, chấn động kịch liệt làm sụp đổ hoàn toàn các cột trụ đá chịu lực xung quanh. Đá tảng ngàn cân rầm rầm sụp xuống từ trần hầm ngầm, tạo thành một bức tường đá khổng lồ chắn ngang lối đi, cô lập hoàn toàn Lý Chột khỏi ba tên tay sai đang la hét thảm thiết phía sau đống đổ nát sạt lở.
"Cái gì?!" Lý Chột kinh hoàng quay đầu lại, nhưng chỉ thấy bụi đất mịt mù và bức tường đá kiên cố đã bít kín đường lui của hắn. Linh lực hộ thể của hắn bị chấn động mạnh, đan điền lôi trì bị rung chấn dữ dội do chịu ảnh hưởng từ vụ nổ ngầm cực gần.
Chưa kịp để Lý Chột định thần, từ trong góc tối tăm nhất của hành lang đá sập, một tiếng xé gió sắc lẹm đột ngột vang lên.
*Vút!*
Một mũi Lôi Độc Tiễn mang theo lôi lực tạp chất màu tím thẫm xé toạc màn sương bụi đất, bắn thẳng về phía thái dương của Lý Chột.
Lý Chột dạn dày chiến trận hầm mỏ, phản xạ cực nhanh. Hắn gầm lên một tiếng, vung sợi xích sắt tẩm độc lôi oán gạt phăng mũi tên độc nửa đường.
*Keng!*
Mũi tên sắt bị xích sắt đánh gãy đôi, nhưng luồng lôi độc tẩm trên đầu mũi tên vẫn kịp sượt qua gò má phải của Lý Chột, để lại một vết xước nhỏ rỉ máu đỏ tươi. Chất độc lôi hỏa đầm lầy cực độc lập tức thấm vào da thịt hắn, khiến nửa khuôn mặt đầy sẹo rỗ của Lý Chột co giật liên hồi, đau rát dữ dội.
"A... Tên phế vật Lâm Uyên! Lão tử phải xé xác ngươi!" Lý Chột giận dữ điên cuồng vung roi điện sắt quất cuồng bạo vào khoảng tối phía trước, vận hành toàn bộ linh lực lôi hỏa hộ thể bao phủ quanh người hòng tìm kiếm bóng dáng kẻ ám sát.
Lâm Uyên từ trong bóng tối sâu thẳm của Đầm lầy Lôi Hỏa khẽ lùi lại một bước, tay trái siết chặt chiếc Thiết Chủy Đầu Độc rực sáng ánh độc xanh lam nhạt. Hắn biết trận chiến cận chiến sinh tử thực sự giữa hắn và tên hộ vệ trưởng một mắt tàn bạo này chỉ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!