Nhạc nềnWuxia3

Trấn Hồn Ma Khúc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ ngoài trời khuya như muốn xé toạc màn sương mù u ám của Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn. Trong căn nhà tranh dột nát, ánh đèn dầu hỏa đỏ lòm chao đảo dữ dội, hắt lên vách đất những cái bóng méo mó, kỳ dị. Lâm Uyên ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai tay siết chặt thanh sáo xương Trấn Hồn vừa đoạt được từ xác Cơ Huyền.


Hư ảnh tàn hồn của Vân Không lơ lửng giữa không trung, tà áo lam nhạt bay lượn như sương khói, đôi mắt thâm thầm nhìn chằm chằm vào lồng ngực Lâm Uyên. Nơi đó, vết sẹo khế ước hình sấm sét màu tím thẫm đang rực sáng, từng dòng máu đen kịt rỉ ra, thấm đẫm chiếc áo vải thô xám bám đầy bụi quặng.


"Hự..."


Lâm Uyên đột ngột gập người, một cơn đau đớn dữ dội như vạn đao băm vằn từ sâu trong thức hải bùng phát. Oán khí tích tụ từ thi thể Cơ Huyền—kẻ vừa bị Thẩm Vô Danh chỉ tay đoạt mạng—đang điên cuồng tràn vào kinh mạch của hắn. Lâm Uyên mang trong mình huyết mạch Lôi tộc bị phong ấn, vốn dĩ vô cùng nhạy cảm với lôi đình và oán niệm. Lúc này, oán khí của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 cực hạn cắn nuốt lấy thần trí hắn, kích thích ma tính tội huyết tiềm ẩn bùng phát dữ dội.


Trong thức hải của hắn, một màu đỏ ngầu như huyết hải cuồn cuộn dâng lên. Những tiếng gào thét căm hờn, tiếng gầm rú đòi mạng của gia tộc Cơ gia và những vong linh chết oan ở nghĩa trang thi nhau dội vào màng nhĩ. Đan điền lôi trì vốn đang bế tắc của hắn bắt đầu chấn động kịch liệt, lôi lực tạp chất màu tím thẫm quay cuồng như muốn nổ tung.


"Tiểu tử! Tĩnh tâm!" Giọng nói của Vân Không như tiếng chuông đồng vang lên bên tai Lâm Uyên, mang theo một luồng thanh âm tịnh hóa lạnh buốt. "Ma tính tội huyết của tộc ngươi một khi bùng phát sẽ thiêu rụi thần trí, biến ngươi thành một con dã thú khát máu. Mau đưa sáo xương lên môi, vận hành Trấn Hồn Khúc Sơ Cấp!"


Lâm Uyên cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng ý chí sắt đá cưỡng ép nhục thân đang run rẩy phải phục tùng. Hắn nâng thanh sáo làm từ xương cổ thần lên khóe môi rách nát. Bả vai phải bị nhiễm kịch độc Hóa Điền Tán từ nhát chém của Cơ Huyền trước đó đau nhói, độc tố âm hàn đang gặm nhấm da thịt hắn hằng giờ, khiến cánh tay hắn nặng trĩu như đeo ngàn cân xích sắt.


*U u... u u...*


Tiếng sáo đầu tiên cất lên, trầm đục và u uất, như tiếng khóc than của vạn cổ vong linh dưới lòng đất tối. Lâm Uyên dồn toàn bộ Thần Thức Sơ Khai mạnh mẽ của mình vào từng lỗ sáo xương. Một luồng sóng âm màu xanh lam nhạt từ sáo xương lan tỏa ra xung quanh, hóa thành những dải lụa sương mù mỏng manh, nhẹ nhàng bao phủ lấy thức hải đang cuồng bạo.


Theo nhịp điệu u uất của Trấn Hồn Khúc, huyết hải đỏ ngầu trong tâm trí Lâm Uyên bắt đầu lắng xuống. Những tiếng gào thét đòi mạng nhỏ dần, ma tính tội huyết đang sôi sục trong huyết quản bị âm luật cổ thần cưỡng chế đè nén. Vết sẹo khế ước trên ngực hắn bớt rực sáng, dòng máu đen kịt ngưng rỉ, trả lại cho hắn sự tỉnh táo lạnh lùng thường nhật.


"Tốt lắm." Vân Không khẽ gật đầu, hư ảnh của ông dao động nhẹ. "Thần thức của ngươi kiên định vượt xa tu sĩ đồng cấp, nhờ vậy mới có thể chịu đựng được áp lực tinh thần cực hạn của Đồng Sinh Khế hằng ngày. Thanh sáo xương này vốn chứa tàn cốt của cổ thần lôi hệ, rèn luyện cho thần thức của ngươi tăng vọt chính là chìa khóa để ngươi vận hành các bí thuật khế ước phức tạp sau này."


Lâm Uyên chậm rãi hạ sáo xương xuống, hơi thở dốc dập dồn. Hắn lau vệt máu đen nơi khóe môi, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn ra ngoài cửa sổ gỗ mục nát. Cơn mưa giông ngoài trời vẫn xối xả, nước mưa tạt vào hiên nhà rào rạt.


Đột nhiên, đồng tử của Lâm Uyên co rụt lại.


Thần Thức Sơ Khai của hắn vừa cảm nhận được một luồng sát khí tầm xa đang thâm nhập vào phạm vi nghĩa trang hoang phế. Đó là một luồng linh lực mang theo thuộc tính lôi hỏa cuồng bạo, nhưng lại vô cùng thô tục, bẩn thỉu—hoàn toàn đối lập với kiếm ý tịch diệt thanh khiết của Thẩm Vô Danh.


*Rầm! rầm! rầm!*


Tiếng bước chân nặng nề nện xuống đất bùn nhão nhoét ngoài sân, kèm theo tiếng xích sắt va vào nhau lách cách rợn người. Có kẻ đang tiến thẳng về phía căn nhà tranh của hắn.


"Có người đến! Sát khí rất mạnh, tu vi ít nhất là Luyện Khí tầng 7." Vân Không cảnh báo, hư ảnh lập tức hóa thành một luồng khói xanh chui tọt vào trong sáo xương Trấn Hồn. Lâm Uyên nhanh tay giấu thanh sáo xương và chiếc Nhẫn Trữ Vật rách của Cơ Huyền vào sâu dưới đệm giường tre ọp ẹp.


Hắn lập tức vận hành Khí Tức Ngụy Trang Pháp học được từ Thẩm Vô Danh. Lâm Uyên lấy một ít bùn quặng độc bôi lên vùng da quanh đan điền, cưỡng ép thu hồi toàn bộ lôi lực biến dị vào sâu trong xương tủy, khiến đan điền lôi trì trở nên u uất, bế tắc hoàn toàn. Hắn buông lỏng nhục thân Lôi Huyết Thể Sơ Cấp, ho sặc sụa, sắc mặt trong nháy mắt trở nên nhợt nhạt, xám xịt như một tên phế căn kiếp nô gầy gò sắp chết vì độc quặng mỏ hằng ngày.


*Uỳnh!*


Cánh cửa gỗ mục nát bị một lực lượng cuồng bạo đá bay văng ra, vỡ vụn thành những mảnh gỗ nhỏ. Gió lạnh và mưa giông lập tức ùa vào phòng, thổi tắt ngọn đèn dầu hỏa yếu ớt.


Một bóng người cao lớn, hung tợn đứng chắn ngay cửa ra vào. Hắn chỉ có một con mắt bên phải rực lên tia sáng lôi hỏa tàn ác, con mắt còn lại đeo băng đen, khuôn mặt đầy sẹo rỗ ngang dọc dữ tợn dưới ánh chớp sáng lòa. Trên người hắn khoác bộ giáp sắt xám bẩn thỉu của hộ vệ mỏ, tay phải lăm lăm một sợi xích sắt tẩm độc lôi oán dài trượng, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nổ lách tách ghê rợn.


Đó chính là Lý Chột—hộ vệ trưởng mỏ quặng độc số 9, tay sai đắc lực của ác bá Triệu Hùng.


"Lâm Uyên! Tên phế vật gác mộ kia!" Lý Chột gầm lên, giọng nói khàn khàn chứa đựng linh lực Luyện Khí tầng 7 cuồng bạo dội thẳng vào căn phòng nhỏ. Uy áp nặng nề từ tu vi của hắn khóa chặt lấy cơ thể gầy gò của Lâm Uyên trên giường tre.


Lâm Uyên giả vờ sợ hãi, co rúm người lại góc giường, ôm bả vai phải đang rỉ máu đen (thực chất là vết thương do Cơ Huyền chém trúng nhưng đã được ngụy trang thành vết bỏng độc quặng), ho rũ rượi:


"Khụ... khụ... Lý hộ vệ trưởng... đêm hôm khuya khoắt ngài dẫn người đến nghĩa trang hoang phế này làm gì? Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là một tên phế căn gác mộ theo sắc lệnh của Tiên Tôn... khụ khụ..."


Lý Chột bước từng bước nặng nề vào trong phòng, đôi mắt chột sắc lạnh quét qua đống đổ nát rác rưởi. Hắn dừng lại trước giường tre của Lâm Uyên, mũi hít hà một hơi thật sâu. Bản năng của một kẻ chuyên tra tấn kiếp nô dưới hầm mỏ giúp hắn vô cùng nhạy cảm với mùi máu và lôi hỏa.


"Bớt giả vờ trước mặt lão tử!" Lý Chột quát lớn, vung tay quất mạnh sợi xích sắt tẩm độc xuống mặt đất sát bàn chân Lâm Uyên.


*Chát!*


Mặt đất đất nện bị xích sắt chém ra một rãnh sâu bốc khói đen khét lẹt. Luồng điện độc nhẹ từ xích sắt lan tỏa, quất sượt qua bả vai Lâm Uyên. Lâm Uyên cố tình không vận hành nhục thân chống đỡ, chịu đựng một roi điện nhẹ để giữ vững ngụy trang. Kinh mạch vai phải bị chấn động nhẹ, rỉ ra một vệt máu đen nhạt trên áo vải thô.


"Lão tử hỏi ngươi, tên lính canh Phùng Hổ mất tích hai ngày nay ở khu mỏ số 9, có kẻ nhìn thấy hắn lần cuối đi về hướng nghĩa trang ngoại môn này. Ngươi có biết hắn ở đâu không?" Lý Chột dí sát khuôn mặt đầy sẹo rỗ vào Lâm Uyên, con mắt chột rực lửa sát khí. "Hơn nữa, đêm nay Chấp Pháp Đường tuần tra phát hiện có dao động lôi oán bất thường bùng phát ở nghĩa trang này. Sát thủ Cơ Huyền của Cơ gia cũng mất liên lạc sau khi đi về phía này. Nói! Ngươi có giấu giếm điều gì không?"


Lâm Uyên trong lòng rúng động, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ mặt run rẩy, khóc lóc van xin:


"Tiểu nhân không biết! Khụ... Phùng Hổ đại nhân làm sao có thể đến nơi hoang vu đầy oán khí này? Tiểu nhân hằng đêm chỉ biết trốn trong nhà tranh thổi sáo xương để xua đuổi oán linh... Đêm nay mưa giông bão lôi đình lớn như vậy, lôi oán bùng phát là chuyện thường tình của nghĩa trang hoang phế vạn năm hằng ngày... khụ khụ... xin đại nhân tha mạng!"


Lý Chột nghi ngờ nhìn Lâm Uyên. Hắn dùng xích sắt gõ mạnh vào bàn chân Lâm Uyên gặng hỏi hòng tìm kiếm sơ hở. Lâm Uyên dưới gầm giường tay phải đã ngầm ngưng tụ Khống Lôi Trảo màu tím thẫm, sẵn sàng tung đòn quyết tử từ dưới gầm giường nếu bị lộ tẩy. Thế nhưng, thần thức của Vân Không trong sáo xương khẽ truyền âm ngăn cản: "Tiểu tử, đừng manh động! Lý Chột mang hộ thân giáp sắt rất dày, tu vi tầng 7 cực mạnh, nghĩa trang này không phải nơi thích hợp để giết người diệt khẩu quy mô lớn, Chấp Pháp Đường đang tuần tra gần đây!"


Lâm Uyên cắn chặt môi, kìm chế sát niệm cực đại đang sôi sục trong ngực trái vết sẹo khế ước.


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi Lý Chột định vung xích sắt tra tấn dã man để ép Lâm Uyên khai khẩu, từ ngoài bóng tối nghĩa trang hoang vắng bỗng vang lên tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn, u uất.


*Xoàn xoạt... Xoàn xoạt...*


Tiếng quét lá rách nát ấy vô cùng mộc mạc, nhưng mỗi tiếng gạt chổi tre xuống đất bùn nhão đều như một nhát búa nặng nề gõ vào thần thức của Lý Chột.


Một tia Kiếm ý Tịch Diệt vô hình, thanh khiết tột cùng bừng phát từ bóng tối ngoài sân, lặng lẽ xuyên qua màn mưa giông lạnh buốt, làm nhiễu loạn hoàn toàn thần thức đang dò quét của Lý Chột.


Lý Chột đột ngột đông cứng người, con mắt chột trợn tròn kinh ngạc. Hắn cảm thấy lạnh buốt dọc sống lưng, đan điền Luyện Khí tầng 7 của hắn như bị một khối băng vạn năm đè nặng, linh lực lôi hỏa vận hành trì trệ hoàn toàn.


Lão gác mộ Thẩm Vô Danh từ trong bóng tối quét lá rụng chậm rãi bước qua cửa nhà tranh đổ nát, giọng nói khàn khàn, nửa tỉnh nửa điên vang lên:


"Đêm mưa gió lạnh lẽo, oán linh nghĩa trang đói khát hằng đêm... Chấp sự hộ vệ trưởng mỏ độc đến đây quấy nhiễu giấc ngủ của người chết, không sợ bị oán linh cắn nuốt sạch sẽ linh hồn sao?"


Lý Chột cảm thấy lạnh gáy, nghi ngờ có cao nhân ẩn cư ngầm bảo hộ nghĩa trang hoang phế này. Hắn không dám mạo hiểm đối đầu với một tồn tại có thể dùng kiếm ý vô hình đóng băng thần thức của mình dễ dàng như vậy. Hắn thu hồi uy áp lôi hỏa cuồng bạo, hừ lạnh một tiếng đầy tức giận, quay sang chỉ thẳng xích sắt vào mặt Lâm Uyên:


"Tạm thời tha cho cái mạng chó của ngươi! Nhưng lão tử sẽ cho người giám sát chặt chẽ lối ra vào nghĩa trang này. Nếu phát hiện ra bất kỳ manh mối nào liên quan đến Phùng Hổ hay Cơ Huyền... lão tử sẽ lột da ngươi làm bao cát hầm mỏ!"


Dứt lời, Lý Chột giận dữ quay người bước nhanh ra ngoài mưa giông lạnh buốt, dẫn theo hai lính canh tuần tra rút lui, nhưng để lại hai tên lính canh khác đứng giám sát chặt chẽ ở lối ra vào nghĩa trang.


Lâm Uyên ngồi lặng trong bóng tối căn nhà tranh dột nát, bả vai phải rỉ máu đen do roi điện quất trúng đau rát nhẹ. Hắn không hề sợ hãi, đôi mắt sâu thẳm nhìn theo bóng lưng Lý Chột rực lên sát khí lạnh lùng tột độ. Hắn biết, nghĩa trang hoang phế này đã không còn là nơi trú ẩn an toàn tuyệt đối. Hắn cần phải nhanh chóng diệt khẩu Lý Chột để bảo vệ bí mật mật thất giấu muội muội Lâm Dao dưới hầm mỏ độc số 9 hằng ngày.


"Lý Chột... ngươi đã tự bước một chân vào hố chôn thây nghĩa trang rồi."


Lâm Uyên khàn giọng thầm nhủ, tay phải siết chặt thanh sáo xương Trấn Hồn rực sáng tím nhạt u ám.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!