Nhạc nềnWuxia3

Chỉ Tay Đoạt Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực như một sợi tơ máu khổng lồ xé toạc màn sương mù oán khí của Nghĩa trang Thái Huyền Ngoại Môn, phóng thẳng lên chín tầng mây. Ánh sáng đỏ ngầu ấy phản chiếu lên khuôn mặt đeo mặt nạ sắt xám của Cơ Huyền, nhuộm đẫm cả làn mưa giông lạnh buốt một sắc màu tàn khốc.


Cơ Huyền kinh hoàng nhận ra Đồng Sinh Thạch khảm trên ngực Lâm Uyên đang điên cuồng hấp thụ kịch độc Hóa Điền Tán từ lưỡi đoản kiếm của gã. Bản năng của một sát thủ dạn dày kinh nghiệm gào thét rằng gã phải lùi lại ngay lập tức, nhưng lòng tham và sát niệm đối với kẻ phế căn mang tội huyết Lôi tộc đã lấn át tất cả.


"Chết đi!" Cơ Huyền gầm lên, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 9 cực hạn vào cánh tay phải, ý đồ đâm xuyên qua mảnh ngọc rỉ sét để nghiền nát trái tim Lâm Uyên trước khi dị biến xảy ra.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc mũi đoản kiếm độc chỉ còn cách tử huyệt của Lâm Uyên đúng nửa tấc, không gian xung quanh đột ngột ngưng đọng hoàn toàn.


Những hạt mưa giông đang rơi xối xả bỗng nhiên đứng khựng lại giữa hư không, lơ lửng như hàng triệu viên thủy tinh vô sắc. Tiếng sấm rền vang trên bầu trời bị bóp nghẹt vĩnh viễn, nhường chỗ cho một sự im lặng tịch mịch đến rợn người. Gió ngừng thổi, sương mù oán khí đóng băng thành những dải lụa xám bất động.


*Xoàn xoạt... Xoàn xoạt...*


Từ trong bóng tối sâu thẳm của nghĩa trang hoang phế, tiếng chổi tre quét lá rụng vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian bị phong tỏa.


Một bóng người già nua, còng lưng, khoác trên mình bộ tố y xám rách nát chậm rãi bước ra từ màn sương đóng băng. Tay lão cầm chiếc chổi tre mộc mạc, mỗi bước chân lão đặt xuống đất bùn đều nhẹ nhàng đến mức không để lại một vết lõm, nhưng lại khiến cả vùng nghĩa trang trăm dặm run rẩy dữ dội.


Đó là lão gác mộ Thẩm Vô Danh.


Cơ Huyền trợn tròn hai mắt dưới lớp mặt nạ sắt. Gã muốn quay đầu nhìn, muốn vận hành Lôi Ảnh Độn Thuật để trốn chạy, nhưng toàn bộ kinh mạch và đan điền của gã như bị một khối băng vạn năm khóa chặt. Luồng linh lực Luyện Khí tầng 9 dồi dào vốn là niềm tự hào của gã giờ đây hoàn toàn bất động, đông cứng như vũng nước tù. Sát khí cuồng bạo trên đoản kiếm độc bị triệt tiêu hoàn toàn bởi một loại kiếm ý vô hình, bá đạo và vô tình tột cùng.


"Kiếm... Kiếm ý Tịch Diệt..." Thần trí Cơ Huyền điên cuồng gào thét trong vô vọng. Gã nhận ra người gác mộ già nua trông có vẻ điên khùng này thực chất là một hung thần ẩn thế mang theo thực lực chấn thiên động địa.


Thẩm Vô Danh không thèm nhìn Cơ Huyền lấy một lần. Lão chậm rãi bước đến bên cạnh hai người, khẽ thở dài một tiếng khàn khàn: "Tiểu tử, đem mạng sống ra làm quân bài đàm phán với thiên đạo... ngươi quả thực điên cuồng giống hệt tổ tiên Lôi tộc năm xưa. Nhưng ở địa bàn của lão già này, không đến lượt một con chó săn Cơ gia làm loạn."


Dứt lời, Thẩm Vô Danh nhẹ nhàng nhấc ngón tay trỏ gầy guộc, khô héo như nhánh củi khô lên, gõ nhẹ một cái vào trán của Cơ Huyền.


*Boong...*


Một tiếng ngân vang thanh khiết như tiếng chuông cổ tự vang vọng trong màn đêm nghĩa trang. Ngay sau đó, luồng Kiếm ý Tịch Diệt (Sơ cấp) thâm sâu tột cùng bùng phát từ đầu ngón tay của lão gác mộ, hóa thành một luồng xám u ám luồn thẳng vào thần trí của Cơ Huyền.


Không có tiếng nổ lớn, không có máu tươi bắn tung tóe, cũng không có bất kỳ vết thương vật lý nào xuất hiện trên cơ thể gã sát thủ. Thế nhưng, trong nháy mắt, toàn bộ sinh cơ trong đan điền và thức hải của Cơ Huyền bị dập tắt hoàn toàn. Luồng kiếm ý tịch diệt vô tình chém đứt mọi liên kết nhân quả sinh mệnh của gã.


Đôi mắt Cơ Huyền dưới lớp mặt nạ sắt xám lập tức mất đi tiêu cự, hóa thành một màu xám tro chết chóc. Thanh đoản kiếm độc tuột khỏi tay gã, rơi cắm thẳng xuống đất bùn. Thân hình cao lớn của tên sát thủ Luyện Khí tầng 9 cực hạn đổ rụp xuống đất như một khúc gỗ mục, không còn một hơi thở.


Chỉ một chỉ tay, dứt khoát đoạt mạng tu sĩ tầng 9 cực hạn mà không để lại một tiếng động.


*Ầm!*


Không gian đóng băng đột ngột vỡ vụn. Cơn mưa giông cuồng bạo lập tức đổ sập xuống nhục thân lạnh ngắt của Cơ Huyền, gột rửa đi lớp linh lực tàn dư trên thi thể gã. Luồng nhân quả tuyến màu đỏ rực rỡ trên ngực Lâm Uyên cũng dần dần thu nhỏ lại, ẩn sâu vào bên trong Đồng Sinh Thạch rỉ sét.


Thẩm Vô Danh cúi người nhặt chiếc chổi tre lên, quay lưng bước về phía căn nhà tranh tồi tàn, giọng nói khàn khàn truyền âm nhập mật vào tai Lâm Uyên: "Lão già này đã tiêu hao chút thọ nguyên tàn dư để dọn dẹp chướng ngại cho ngươi. Chấp Pháp Đường tuần tra sáng sớm sẽ đến đây sau hai canh giờ. Tự mình xóa sạch vết tích, nếu không cả hai chúng ta đều phải chôn cùng tên sát thủ này."


Lâm Uyên gượng dậy từ vũng bùn lạnh buốt, bả vai phải của hắn bị chém sâu rách nát đang rỉ ra những vệt máu đen kịt do kịch độc Hóa Điền Tán ăn mòn. Cơn đau thiêu đốt tột cùng khiến hắn run rẩy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Hắn biết mình vừa đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết một cách oanh liệt.


"Đa tạ tiền bối chỉ điểm." Lâm Uyên khàn giọng thầm nhủ.


Hắn bước đến bên xác của Cơ Huyền, không chút do dự cúi xuống lột chiếc mặt nạ sắt xám và tháo chiếc nhẫn trên ngón tay trái của gã—đó chính là chiếc Nhẫn Trữ Vật rách bị nứt góc. Dù nhẫn bị tổn hại nhẹ, nhưng đối với một tên phế căn kiếp nô như hắn, đây là một bảo vật không gian vô giá để chứa đựng tài nguyên lậu.


Lâm Uyên siết chặt chiếc nhẫn trữ vật trong lòng bàn tay phải rách nát rỉ máu, rồi dùng chân đẩy xác Cơ Huyền xuống một hố chôn thây sâu vạn trượng nằm ở góc khuất nghĩa trang hoang phế—nơi tập trung hàng vạn oán linh đói khát của đệ tử ngoại môn chết oan. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, thi thể của gã sát thủ bị hàng vạn oán linh xâu xé, cắn nuốt sạch sẽ đến cả xương tủy, không để lại bất kỳ một dấu vết nào cho cuộc điều tra của Chấp Pháp Đường.


Sau khi dọn dẹp xong chiến trường dứt khoát, Lâm Uyên ôm bả vai phải rỉ máu đen bước nhanh về căn nhà tranh tồi tàn của mình. Hắn đóng chặt cửa gỗ, ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu hỏa đỏ lòm vừa thắp lại.


Hắn nhỏ một giọt máu lôi tính từ ngón tay trái lên bề mặt vết nứt của Nhẫn Trữ Vật rách để nhận chủ. Thần thức của hắn lập tức thâm nhập vào bên trong không gian chứa đồ rộng khoảng một trượng khối của chiếc nhẫn.


Trong nhẫn chứa vài viên linh thạch hạ phẩm bám đầy bụi quặng, một bình ngọc chứa độc dược Hóa Điền Tán chưa sử dụng, và một cuộn da dê cũ kỹ ghi chép về mật ước diệt tộc Lôi tộc giữa Cơ gia và Nhị Trưởng Lão ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông hòng chiếm đoạt địa mạch lôi tinh cổ.


"Nhị Trưởng Lão... Cơ gia..." Lâm Uyên siết chặt nắm tay, sát khí rực lên trong mắt. Huyết hải thâm thù này, hắn thề sẽ dùng máu của toàn bộ tiên môn để rửa sạch.


Thế nhưng, thứ thu hút sự chú ý của Lâm Uyên nhất lại là một thanh sáo nhỏ dài một thước, chế tác từ một khúc xương trắng muốt, tỏa ra luồng lôi oán cổ xưa lạnh lẽo—đây chính là sáo xương Trấn Hồn.


Lâm Uyên tò mò cầm thanh sáo xương lên. Ngay khi những ngón tay hắn chạm vào bề mặt nhẵn bóng nhưng lạnh buốt của sáo, vết sẹo khế ước Đồng Sinh Thạch trên ngực hắn bỗng nhiên rực sáng lôi văn tím nhạt, cộng hưởng dữ dội với luồng lôi oán cổ xưa ẩn giấu trong sáo xương.


Hắn đưa sáo lên môi, thổi nhẹ một hơi.


*U u... u u...*


Tiếng sáo u uất, ma mị vang lên, làn sương mù oán khí nghĩa trang ngoài cửa sổ bỗng nhiên tụ tập cuồng bạo xung quanh căn nhà tranh. Từ trong lỗ sáo xương, một luồng khói xanh lam nhạt từ từ bay ra, ngưng tụ thành một hư ảnh tàn hồn bán trong suốt của một vị cổ nhân nho nhã, mặc trường bào cổ xưa, tay cầm sáo ngọc.


Đó chính là tàn hồn của Cổ Nhạc Sư Vân Không.


Hư ảnh Vân Không mở bừng đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lâm Uyên, cảm nhận được huyết mạch Lôi tộc rực cháy và tàn dư Kiếm ý Tịch Diệt trên người hắn, khẽ truyền âm trầm đục vang vọng khắp căn phòng tranh hẹp:

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!