Huyết Tế Vực Sâu
Gió lạnh gào thét qua những cột đá xám xịt của Tế Đàn Vực Sâu Ngoại Môn, mang theo mùi tanh nồng của máu cũ và vị khét lẹt của lôi điện tàn dư. Bầu trời vần vũ mây đen u ám, từng tia sét màu tím nhạt thỉnh thoảng rạch ngang không trung, chiếu sáng những gương mặt lạnh lùng vô tình của đám đệ tử tuần tra thuộc Thái Huyền Tiên Tông. Dưới chân tế đàn khổng lồ, hàng vạn phu mỏ phàm nhân mặc áo vải thô rách rưới đang quỳ rạp, đầu không dám ngẩng, hơi thở run rẩy hòa vào tiếng sấm rền rĩ từ xa.
Trên đỉnh tế đàn, Lâm Uyên bị xích sắt lôi điện quấn chặt, hai đầu gối quỳ rạp trên bệ đá lạnh buốt. Thân hình thiếu niên mười bảy tuổi gầy gò, mặc bộ áo vải xám bám đầy bụi quặng độc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới áp lực vô hình. Kinh mạch đan điền của hắn u ám, rách nát, rò rỉ linh khí xám xịt – chứng minh cho một Thể chất Phế Căn bẩm sinh không thể tu luyện. Nhưng lúc này, thứ khiến hắn đau đớn nhất không phải là phế căn rách nát, mà là nỗi u uất và phẫn nộ tột cùng đang thiêu đốt thần trí.
Trong đầu Lâm Uyên hiện lên gương mặt nhợt nhạt như giấy bản của muội muội Lâm Dao. Nàng vẫn đang nằm liệt giường trong mật thất ẩm ướt dưới lòng Linh Quặng Độc số 9, linh hồn bị tội ấn của tiên môn khảm sâu, đang ngày đêm cắn nuốt sinh mệnh lực của nàng. Gia tộc Lôi tộc của hắn bị đồ sát không còn một mống, phụ thân bị cướp đi Lôi Nguyên Cốt, mẫu thân buộc phải tự bạo đan điền để bảo vệ hai anh em chạy trốn. Giờ đây, ngay cả con đường sống sót duy nhất của hắn làm kiếp nô đào quặng cũng bị kẻ thù tước đoạt dưới danh nghĩa "mưu phản".
"Lâm Uyên, ngươi có biết tội của mình chưa?"
Một giọng nói thanh nhã nhưng chứa đựng uy áp nặng nề vang lên từ phía trước.
Cơ Vô Ưu bước ra từ trong màn sương lôi điện, thong dong và cao ngạo. Gã khoác trên mình trường bào màu tím viền vàng kim thêu hình rồng lôi đình rực rỡ, trên trán ẩn hiện ấn ký lôi vân rực sáng. Dưới lớp áo bào mỏng, lồng ngực gã phát ra ánh sáng lôi quang ấm áp, không ngừng dao động nhịp nhàng với linh khí xung quanh. Đó chính là Lôi Nguyên Cốt – di vật của phụ thân Lâm Uyên, thứ vốn thuộc về gia tộc hắn, nay lại bị kẻ thù cấy vào cơ thể để làm bàn đạp phi thăng.
Lâm Uyên ngước mắt nhìn Cơ Vô Ưu, khóe môi rách nát rỉ ra một dòng máu đen, cười khàn khàn: "Tội? Tội của ta là sinh ra trong Lôi tộc, hay tội của ta là chưa thể tự tay băm vằm ngươi ra làm trăm mảnh để tế cha mẹ ta? Cơ Vô Ưu, tiên môn chính đạo các ngươi diệt tộc cướp cốt, dùng phàm nhân làm củi đốt, giờ lại dùng một tội danh ngụy tạo để đưa ta lên đài tế thần. Ngươi không sợ thiên đạo nhìn xuống sao?"
"Thiên đạo?" Cơ Vô Ưu khẽ nhướng mày, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ như nhìn một con kiến hôi dưới chân. "Kẻ yếu mới cầu xin thiên đạo. Tại Linh Châu này, Thái Huyền Tiên Tông chính là thiên đạo. Ngươi mang tội huyết Lôi tộc, kinh mạch phế thải, giữ lại mạng sống chỉ làm bẩn linh mạch của tông môn. Hôm nay, dùng huyết khí của ngươi để hiến tế, củng cố hộ tông đại trận, cũng coi như là chút giá trị cuối cùng của một phế vật."
Đứng bên cạnh Cơ Vô Ưu, trưởng lão ngoại môn Tào Huyết – lão già râu dê xám xịt, mặc đạo bào xám đậm đầy sát khí – bước lên một bước. Lão giơ cao Huyết Tế Đàn Lệnh Bài rạn nứt, giọng khàn khàn rợn người: "Cơ chân truyền, giờ lành đã đến. Huyết khí của tên phế vật này tuy loãng, nhưng oán khí tích tụ đủ sâu để làm chất dẫn cho đại trận. Lão phu xin phép khởi động tế đàn."
Cơ Vô Ưu khẽ gật đầu, vung tay áo, phát ra một luồng uy áp Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong khóa chặt toàn thân Lâm Uyên. Áp lực khổng lồ như một ngọn núi lớn đè sụp xuống vai thiếu niên, khiến xương khớp toàn thân hắn phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê người. Hắn muốn giãy giụa, muốn đứng lên hét vào mặt lũ ngụy quân tử kia, nhưng Thể chất Phế Căn rách nát không thể ngưng tụ lấy một tia linh lực để phản kháng.
"Khởi trận!" Tào Huyết gầm lên, truyền linh lực vào tấm lệnh bài.
Ngay lập tức, những sợi xích lôi điện quấn quanh người Lâm Uyên rực sáng dữ dội. Những tia chớp màu tím sậm bám lấy da thịt hắn, thiêu đốt lớp áo vải thô xám và ăn mòn sâu vào kinh mạch. Cơn đau thấu xương tủy ập đến, giống như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm huyết nhục của hắn. Lâm Uyên cắn chặt răng đến mức mẻ vụn, quyết không rên rỉ một tiếng trước mặt kẻ thù. Nhưng huyết khí và sinh lực của hắn đang nhanh chóng bị xích sắt cắn nuốt, truyền thẳng vào tâm trận pháp dưới bệ đá.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, tội huyết Lôi tộc bị phong ấn sâu trong tủy xương của Lâm Uyên đột ngột phản ứng dữ dội trước sự kích thích của lôi điện hiến tế. Một luồng tàn lực ấm áp từ đan điền – tàn tích thủy tính bảo hộ do mẫu thân Tô Nhu để lại trước khi tự bạo – bỗng nhiên bùng phát, giúp hắn bảo vệ một tia sinh cơ cuối cùng trước đòn tàn phá của lôi hình.
Lâm Uyên gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, dùng chút tàn lực yếu ớt giãy giụa, xích sắt lách cách vang dội: "Cơ Vô Ưu! Tào Huyết! Cho dù hóa thành lệ quỷ dưới chín tầng địa ngục, ta cũng sẽ kéo các ngươi chôn cùng!"
Cơ Vô Ưu nhìn thấy Lâm Uyên vẫn còn có thể lên tiếng dưới lôi hình hiến tế, ánh mắt khẽ sa sầm xuống. Gã tiến lại gần, ghé sát vào tai Lâm Uyên, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng tàn độc tột cùng: "Hóa thành lệ quỷ? Ngươi nghĩ ngươi có cơ hội đó sao? Ngươi có biết vì sao gia tộc ngươi lại bị diệt môn dễ dàng như vậy không? Chính là nhờ đại bá Lâm Khiêm của ngươi dâng hiến bản đồ phòng thủ để đổi lấy một viên đan dược kéo dài thọ nguyên từ Cơ gia ta đấy. Còn về muội muội Lâm Dao của ngươi... sau khi ngươi chết, ta sẽ đưa nàng vào lò tế đàn tiếp theo."
"Ngươi... tên súc sinh!"
Lâm Uyên trợn trừng hai mắt, tơ máu đỏ ngầu bao phủ võng mạc. Sự phản bội của đại bá, cái chết của cha mẹ, và mối đe dọa đối với muội muội hóa thành một ngọn lửa oán hận cực đại bùng cháy trong lồng ngực hắn. Hắn điên cuồng lao về phía trước hòng cắn xé Cơ Vô Ưu, nhưng xích lôi điện lập tức siết chặt, nung đỏ da thịt hắn bốc khói khét lẹt.
"Ồn ào quá." Cơ Vô Ưu lạnh lùng nói. Gã thản nhiên vung tay phải, ngưng tụ một luồng lôi đình lực lượng màu tím đậm, tung một chưởng "Lôi Đình Vạn Quân" đánh thẳng vào lồng ngực Lâm Uyên.
*Bốp! Rắc rắc!*
Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên trong không gian nghĩa trang yên lặng. Chưởng lực cuồng bạo chấn rách nát đan điền vốn đã rách nát của Lâm Uyên, hất văng thân hình gầy gò của hắn ra khỏi đài tế, bay thẳng ra rìa vách đá dựng đứng phía sau.
"Diệt khẩu đoạt bảo, ném xác hắn xuống Vực sâu Vô Cực." Cơ Vô Ưu lạnh lùng quay lưng đi, không thèm nhìn lại.
Thân hình Lâm Uyên rơi tự do vào bóng tối vạn trượng của Vực sâu Vô Cực. Trời đất đảo điên, gió rít gào bên tai cắt vào da thịt hắn như những nhát dao sắc bén. Sương mù độc hại xám xịt bốc lên từ lòng đất mỏ quặng bao phủ lấy hắn, cướp đi dưỡng khí ít ỏi. Cơn đau từ lồng ngực bị vỡ và đan điền rách nát khiến thần trí hắn dần mờ mịt.
*Ta phải chết ở đây sao?*
*Lâm Dao... muội muội của ta... ai sẽ bảo vệ nàng?*
*Huyết hải thâm thù chưa trả... ta không cam tâm!*
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, bàn tay rách nát đầy máu của Lâm Uyên quờ quạng vô vọng trong bóng tối, cố gắng bám víu vào bất cứ thứ gì. Đột ngột, thân thể hắn va đập mạnh vào một gờ đá nhô ra từ vách đá rạn nứt sâu dưới lòng vực. Cú va chạm khiến hắn nôn ra một ngụm máu lớn, nhưng đà rơi bị chặn lại tạm thời.
Bàn tay hắn, trong cơn giãy giụa cuối cùng, bám chặt vào một khe nứt đá cổ xưa mới bị chấn động lộ ra. Ngón tay hắn chạm trúng một vật thể lạnh lẽo, thô ráp và gồ ghề khảm sâu trong hốc đá. Đó là một mảnh ngọc thạch rỉ sét, xám xịt, xù xì như một hòn đá bình thường nhặt từ đống tro tàn tế đàn cổ của Lôi tộc.
Đồng Sinh Thạch.
Ngay khi máu tươi tuôn trào từ lòng bàn tay rách nát và lồng ngực vỡ nát của Lâm Uyên thấm đẫm vào bề mặt rỉ sét của mảnh đá thạch cổ xưa, một sự biến chuyển kinh thiên động địa bỗng nhiên xảy ra.
Bí ẩn tàn trận thái cổ vùi sâu vạn năm dưới đáy vực sâu Vô Cực đột ngột thức tỉnh trước huyết mạch nguyên thủy cực kỳ thuần khiết của Lôi tộc. Những ký tự lôi văn cổ xưa khắc trên bề mặt Đồng Sinh Thạch bỗng nhiên rực sáng ánh đỏ nhạt rỉ máu đen, phát ra tiếng nổ lách tách trầm hùng của sấm sét viễn cổ.
Trận pháp cổ tự động vận hành, cưỡng chế kích hoạt Đồng Sinh Khế Quy Tắc. Mảnh đá rỉ sét tự động bay lên, hóa thành một luồng sáng màu tím thẫm rực rỡ, đâm thẳng vào lồng ngực rách nát của Lâm Uyên, khảm sâu vào da thịt hắn ngay sát vị trí tim.
*Oành!*
Một cột sáng nhân quả màu đỏ rực xé rách màn đêm u tối của Vực sâu Vô Cực, phóng thẳng lên trời cao, xuyên thủng tầng mây đen lôi kiếp dày đặc của ngoại môn, hướng thẳng lên chín tầng trời tối cao của Thái Huyền Giới. Luồng nhân quả tuyến vô hình nhưng rực rỡ này nối liền sinh mệnh và thần hồn rách nát của phế căn Lâm Uyên trực tiếp với một tồn tại vô thượng đứng đầu chính đạo Linh Châu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!