Nhạc nềnKengeki

Nữ Thủ Lĩnh Bộ Tộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sói hoang thảo nguyên rít dài qua những khe đá tai mèo nhọn hoắt, xé toạc màn đêm lạnh giá của vùng biên thùy hoang vu. Gió bấc tràn về từ phương Bắc, mang theo hơi lạnh buốt xương của núi tuyết, thổi rạp những ngọn cỏ tranh khô héo sát mặt đất sỏi đá.


Trên bãi cỏ ngập sương muối sát ranh giới đồng cỏ của bộ tộc Ô Lạc Cách, Phùng Thiệu Phong nằm nghiêng người dưới gốc cây hắc tùng đổ nát. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều đau đớn như có ngàn mũi kim nung đỏ châm vào lồng ngực. Sương độc lưu huỳnh ngập mặn của Đầm lầy Chết mà hắn hít phải từ hai hôm trước vẫn đang tàn phá phế quản. Hắn khẽ ho khan, một ngụm máu tươi lẫn đờm đen trào ra khóe môi khô nứt nẻ, nhuộm đỏ một góc vạt áo quan phục cửu phẩm rách nát bám đầy bùn đất sa mạc.


Cơn đau từ ngón tay út bàn tay trái bị lính canh giẫm nát xương hôm trước lại dội lên từng hồi buốt nhói, sưng tấy đỏ mọng và hoàn toàn mất đi cảm giác cơ học. Da cổ hắn, nơi sợi xích sắt siết cổ Hung Nô từng găm chặt, vẫn rách tươm, rỉ máu tươi dọc theo những vết sẹo mới đóng vảy chưa lành.


Bên cạnh hắn, Thiết Ngưu — gã hộ vệ câm khổng lồ cao gần hai mét — đang quỳ phục dưới đất, một tay siết chặt thanh thiết đoản đao gãy mũi nặng mười cân bám đầy máu khô, đôi mắt hổ sắc lạnh cảnh giác nhìn vào bóng tối mịt mù của hẻm núi. Toàn Tử, thiếu niên chăn ngựa trẻ tuổi bị thương nhẹ ở vai trái do mảnh gỗ bắn trúng, đang ôm chặt bả vai rên rỉ, cơ thể run rẩy bần bật vì lạnh và sợ hãi. Thớt hắc mã chiến tốt nhất của họ đã đổ gục bên cạnh, bụng trương phềnh, bọt mép sủi ra đen ngòm — kết cục tàn khốc sau khi trúng phải mũi tên tẩm độc Ô Đầu thảo nguyên của băng cướp Hắc Lang.


"Ư... ư..."


Thiết Ngưu khẽ phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục từ cuống họng rách nát không lưỡi, gã dùng bắp tay hộ pháp đẩy nhẹ vào vai Thiệu Phong, chỉ tay về phía những bóng đen đang di chuyển chớp nhoáng trên sườn núi đá vôi phía trước.


Tiếng vó ngựa nện trên đất sỏi khô khốc vang lên dồn dập, xé toạc màn sương đêm. Không phải tiếng kỵ binh sắt nặng nề của Ô Duy, cũng không phải tiếng xích sắt lách cách của băng cướp Hắc Lang. Đó là những tiếng vó ngựa nhẹ, cơ động, di chuyển theo đội hình cánh cung dã chiến của các thợ săn thảo nguyên.


Chưa đầy mười nhịp thở, mười hai kỵ sĩ mặc áo choàng lông thú thô ráp, đầu đội mũ da cáo, lưng đeo cung tên dài đã vây kín ba người họ vào giữa vòng vây. Những mũi tên tre nhọn hoắt, bôi mỡ cừu đen bóng loáng dưới ánh trăng khuyết, đồng loạt chỉ thẳng vào đầu Thiệu Phong.


"Kẻ nào dám xâm nhập đồng cỏ của bộ tộc Ô Lạc Cách?"


Một gã kỵ sĩ dẫn đầu, khuôn mặt sạm đen vì nắng gió sa mạc, thét lên bằng thứ tiếng Hung Nô cổ đầy sát khí. Gã thúc ngựa tiến lại gần, nhìn thấy bộ quan phục cửu phẩm rách nát của Thiệu Phong, đôi mắt lập tức co rụt lại đầy căm hận: "Là lũ chuột Đại triều xảo quyệt! Trói chúng lại dâng lên thủ lĩnh!"


Thiết Ngưu gầm lên một tiếng dữ tợn, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên, định vung thanh đoản đao gãy mũi quyết tử chiến bảo vệ chủ tử. Nhưng ngay lập tức, Thiệu Phong dùng bàn tay phải lành lặn bám chặt lấy cổ tay gã cận vệ, dùng ánh mắt sắc bén lắc đầu ra hiệu ngăn lại. Hắn biết rõ, trong tình cảnh thể chất suy kiệt hoàn toàn, không có nước uống và chiến mã đã chết, mọi hành vi bạo lực lúc này chỉ kích động toán kỵ sĩ bắn hạ họ làm trăm mảnh ngay lập tức.


"Đừng... động thủ..." Thiệu Phong khàn giọng nói bằng thứ tiếng Hung Nô cổ chính tông vương đình, giọng điệu trôi chảy đến mức gã kỵ sĩ dẫn đầu phải giật mình kinh ngạc. "Chúng ta... không mang vũ khí tấn công... chỉ là kẻ lánh nạn... muốn gặp... Tát Nhân thủ lĩnh..."


Nghe thấy cái tên "Tát Nhân", toán kỵ sĩ khẽ xôn xao. Gã dẫn đầu hừ lạnh một tiếng, vẫy tay ra lệnh: "Tước vũ khí của gã khổng lồ câm kia! Trói chặt tay chúng dắt về trại!"


Thiết Ngưu hậm hực ném thanh đoản đao gãy xuống đất. Toán kỵ sĩ Hung Nô nhảy xuống ngựa, dùng dây da dê bện chắc chắn trói chặt tay ba người họ ra sau lưng, rồi thô bạo lôi xềnh xệch đi dọc theo lòng sông cạn hướng về phía thung lũng sâu.


Sau hơn một canh giờ đi bộ cực nhọc dưới gió tuyết rít buốt xương, khu lều trại của bộ tộc Ô Lạc Cách hiện ra trước mắt họ. Đó là một khu định cư du mục nghèo nàn, xơ xác nằm nép mình bên vách đá dựng đứng ven dòng Sông Vô Định đang cạn trơ đáy sét xám xịt. Mùi phân ngựa cháy âm ỉ trộn lẫn mùi cừu chết dịch bốc lên nồng nặc trong không khí lạnh. Dọc theo những lối đi nhỏ giữa các lều vải rách nát, Thiệu Phong nhìn thấy những mục dân gầy gò, khuôn mặt hốc hác u buồn, đang ôm lấy những đứa trẻ da bọc xương khóc lóc than vãn bên đống lửa tàn. Đàn dê cừu của bộ tộc suy kiệt, nằm la liệt trên đất sét trắng khô cằn do thiếu nước uống nghiêm trọng.


Ba người họ bị thô bạo đẩy ngã quỵ xuống nền đất nện ẩm ướt bên trong lều lớn của thủ lĩnh — một lều vải rộng được dựng bằng các thân cây tùng cổ thụ, bám đầy muội than đen nhèm.


"Thủ lĩnh! Chúng tôi bắt được ba con chuột Đại triều này ở rìa đồng cỏ phía Tây! Một tên mặc quan phục dịch quán, có vẻ là gián điệp do Khâu Thần Lục phái đến lừa gạt đất đai của bộ tộc ta!"


Từ phía sau tấm rèm da thú lớn ở cuối lều, một bóng người từ từ bước ra.


Đó là một nữ chiến binh trẻ tuổi tầm hai mươi hai tuổi, vóc dáng cao ráo, khỏe khoắn với làn da bánh mật săn chắc đặc trưng của gió cát thảo nguyên. Mái tóc đen tuyền của nàng được tết thành nhiều bím nhỏ quấn gọn gàng quanh đầu, mặc chiếc giáp da thú ôm sát lấy cơ thể thon gọn, hông đeo một con dao găm xương sói sắc bén. Trên lưng nàng đeo cánh cung sừng trâu nạm bạc sáng loáng — di vật quý giá duy nhất do phụ thân quá cố của nàng truyền lại.


Nữ thủ lĩnh bộ tộc Ô Lạc Cách — Tát Nhân.


Đôi mắt phượng sắc lạnh của Tát Nhân nhìn chằm chằm vào Phùng Thiệu Phong đang quỳ dưới đất. Nàng tiến lại gần, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền quân sự của một kẻ đứng đầu bộ tộc ba ngàn dân. Nàng cúi người, dùng ngón tay thô ráp ghì chặt lấy cằm Thiệu Phong, bắt hắn ngước mặt lên đối diện với sát khí trong mắt mình.


"Dịch quan cửu phẩm Đại triều?" Tát Nhân rít qua kẽ răng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết: "Lũ người Đại triều các ngươi thật dai như đỉa đói. Khâu Thần Lục phong tỏa muối mỏ, Ô Duy chặn dòng nước sông Vô Định của ta, nay lại phái một tên dịch quan rách rưới đến đây để làm thuyết khách dụ dỗ bộ tộc ta tòng quân làm bia đỡ đạn sao?"


Nàng buông cằm Thiệu Phong ra, thẳng tay rút cánh cung sừng trâu nạm bạc trên lưng, tra một mũi tên nhọn hoắt nạm đồng, giương cung chỉ thẳng vào giữa trán hắn. Sợi dây cung căng ra phát ra những tiếng kêu rắc rắc đầy đe dọa.


"Nói! Ngươi mang theo âm mưu gì đến đây? Nếu không nói thật, ta sẽ dùng mũi tên này xuyên thủng sọ ngươi dâng lên thần linh thảo nguyên!"


Thiết Ngưu lồng lộn lên, gầm rú dữ tợn định dùng bả vai đâm đổ cột lều để giải vây, nhưng Thiệu Phong một lần nữa dùng ánh mắt đanh thép trấn áp gã cận vệ câm lặng. Hắn ngước nhìn mũi tên sắc lạnh chỉ cách trán mình chưa đầy ba tấc, sắc mặt vẫn điềm tĩnh lạnh lùng đến đáng sợ nhờ rèn luyện nhẫn nhục tâm pháp.


"Tát Nhân thủ lĩnh," Thiệu Phong khàn giọng nói, giọng Hung Nô cổ của hắn vang lên trầm ấm, khúc chiết: "Giết ba mạng người rách rưới, kiệt sức như chúng ta dễ như trở bàn tay của nàng. Nhưng việc đổ máu người Đại triều trên đồng cỏ này có giúp bộ tộc Ô Lạc Cách có thêm một giọt nước ngọt nào để cứu sống đàn dê cừu đang khát cháy họng ngoài kia không?"


Tát Nhân khựng lại, đôi mày thanh tú nhíu chặt, nhưng cánh cung vẫn giữ nguyên lực kéo căng: "Ngươi muốn dùng cái miệng xảo quyệt để hoãn binh sao? Bộ tộc ta đang đứng trước nguy cơ diệt vong do thiếu nước sinh tồn, tất cả đều do lũ người Đại triều các ngươi xảo trá gây ra!"


"Sai rồi!" Thiệu Phong dõng dạc cắt lời nàng, ánh mắt cương nghị không chút sợ hãi: "Nguồn nước sông Vô Định cạn khô không phải do trời phạt, cũng không phải do triều đình Đại triều chặn dòng. Người đắp đập ngăn nước từ thượng nguồn hiểm trở chính là Tả Hiền Vương Ô Duy! Hắn cấu kết với Khâu Thần Lục buôn lậu muối mỏ, cố tình tạo ra nạn hạn hán nhân tạo này để dồn bộ tộc Ô Lạc Cách vào thế tuyệt lộ đói khát, buộc nàng phải dâng nộp năm trăm kỵ sĩ tinh nhuệ gia nhập quân tiên phong phản loạn của hắn!"


Lời nói của Thiệu Phong như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lều lớn, khiến các trưởng lão bộ tộc đang ngồi xung quanh bàng hoàng xôn xao.


"Ngươi nói láo!" Tát Nhân hét lên, cánh tay giữ cung khẽ run nhẹ vì dao động: "Ô Duy là vương tộc Hung Nô, sao hắn có thể tàn hại chính mục dân thảo nguyên của mình?"


"Nếu nàng không tin, hãy nhìn vào bản đồ địa hình sông ngòi này!" Thiệu Phong rướn người lên, dùng ngón tay phải lành lặn chỉ vào khoảng không đất nện trước mặt: "Sông Vô Định bắt nguồn từ núi tuyết phương Bắc, chảy qua hẻm núi hắc thạch trước khi rẽ nhánh vào đồng cỏ của nàng. Ba ngày trước, khi ta trốn thoát khỏi Hắc Thủy doanh của Ô Duy, ta đã tận mắt nhìn thấy năm trăm kỵ binh tiên phong của hắn đang canh giữ một đập gỗ khổng lồ đắp bằng thân cây tùng tại thượng nguồn hà cốc. Hắn chặn dòng tích nước để phục vụ binh lực quân tiên phong, đồng thời phong tỏa nguồn nước ngọt sinh tử của nàng!"


Đúng lúc đó, tấm rèm lều lớn khẽ vén lên, một thiếu nữ Hung Nô tầm hai mươi tuổi bước vào, tay bưng một bát gỗ chứa nước sông vừa múc lên từ dòng sông cạn. Nàng đeo nhiều vòng hạt xương thú trước ngực, y phục thêu hoa cỏ dại thảo nguyên — nữ y sĩ Ô Nhã của bộ tộc.


"Thủ lĩnh," Ô Nhã ái ngại nhìn Tát Nhân, dâng bát nước lên: "Nước sông ở vũng nước tù đọng cuối nguồn bốc mùi hôi thối lạ thường, mục dân uống vào đều bị tê liệt tim, co giật dữ dội. Dưới đáy bát bám đầy cặn sét màu đen dơ bẩn này..."


Tát Nhân nhìn bát nước sông có cặn đen, khuôn mặt bánh mật khỏe khoắn khẽ biến sắc.


Thiệu Phong rướn người tới sát bát nước, hít nhẹ một hơi rồi khẽ nhíu mày. Hắn ngước nhìn Ô Nhã: "Cô y sĩ, đây không phải là bùn sét tự nhiên. Đây là cặn độc của Thảo dược Ô Đầu thảo nguyên bị hòa tan trong nước tù đọng!"


Hắn quay sang nhìn thẳng vào mắt Tát Nhân, giọng nói đanh thép vang dội: "Sát thủ Cát Lỗ dưới trướng Ô Duy đã lén hạ độc Ô Đầu vào dòng nước sông Vô Định để ép nàng không thể dùng nguồn nước tù đọng cứu đàn gia súc! Hắn muốn tuyệt đường sống của nàng, biến bộ tộc Ô Lạc Cách thành những con sói đói khát phải tòng quân đi cướp bóc Nhạn Môn Quan để đổi lấy muối ăn và nước ngọt của hắn!"


Tát Nhân nhìn cặn đen dưới đáy bát nước, rồi nhìn đàn dê cừu đang giãy chết ngoài lều trại, cánh cung sừng trâu nạm bạc trên tay nàng từ từ hạ xuống. Sự bàng hoàng, phẫn nộ và đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt nữ thủ lĩnh trẻ tuổi. Nàng nhận ra lời phân tích của tên dịch quan Đại triều rách rưới này hoàn toàn trùng khớp với những biến động bất thường của nguồn nước suốt một tháng qua.


Nàng giắt cánh cung lại sau lưng, rút con dao găm xương sói ở hông ra, bước lại gần Phùng Thiệu Phong.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Lưỡi dao sắc bén cắt đứt sợi dây da dê trói chặt tay Thiệu Phong và Thiết Ngưu. Tát Nhân đứng thẳng người, khoanh hai tay trước ngực, nhìn Thiệu Phong bằng ánh mắt phức tạp, vừa hoài nghi vừa nể phục trí tuệ thực chứng của hắn.


"Ngươi rất thông minh, dịch quan Đại triều," Tát Nhân lạnh lùng nói, giọng điệu mang theo sự quyết liệt của một thủ lĩnh du mục: "Nhưng lời nói suông không thể cứu sống ba ngàn bách tính của ta đang chết khát. Ngươi nói Ô Duy chặn dòng nước, ngươi có mưu kế gì để phá đập giành lại nguồn sống cho bộ tộc ta không?"


Thiệu Phong đứng dậy, xoa nhẹ ngón tay út trái đang đau buốt dữ dội, hắn nén cơn ho khan rỉ máu trong cổ họng, lưng thẳng đứng như ngọn tùng biên ải:


"Ta có mưu kế phá đập gỗ dã chiến của Ô Duy không cần dùng đến binh đao tiêu hao lực lượng. Nhưng ta cần sự bảo hộ quân sự của kỵ sĩ bộ tộc nàng để tiếp cận thượng nguồn."


Tát Nhân nhìn chằm chằm vào ánh mắt cương nghị của Thiệu Phong suốt một hồi lâu, rồi đột ngột cắm mạnh con dao găm xương sói xuống mặt bàn gỗ giữa lều:


"Được! Ta đồng ý hoãn thi hành án tử hình cho ba người các ngươi. Nhưng ta ra điều kiện: Ta cho ngươi đúng ba ngày để phá hủy đập nước dã chiến của Ô Duy tại thượng nguồn, trả lại nguồn nước ngọt sông Vô Định cho bộ tộc ta. Nếu sau ba ngày đập nước không vỡ, hoặc ngươi dám lừa gạt ta..."


Nàng ghé sát khuôn mặt sắc sảo của mình vào tai Thiệu Phong, thì thầm bằng giọng nói đầy sát khí hoang dã:


"...Chính tay ta sẽ cắt lưỡi ngươi, lột da đầu ba người các ngươi treo trên cọc gỗ tế đàn ngoài kia cho đàn sói đói thảo nguyên rỉa thịt!"


Thiệu Phong không hề chớp mắt, hắn khẽ mỉm cười nhạt, đón nhận khế ước sinh tử mạo hiểm: "Ba ngày là đủ để dòng nước ngọt sông Vô Định trở lại với đồng cỏ của nàng."


Bên ngoài lều lớn, tiếng sói hoang vẫn hú vang dồn dập dưới màn đêm sương muối lạnh giá, báo hiệu ba ngày đêm quyết tử chiến sắp bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!