Nhạc nềnKengeki

Vượt Ngục Trong Bão Cát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi đao của cai ngục trưởng Ba Sâm lạnh ngắt, miết nhẹ lên vệt thương rách da rỉ máu trên cổ Phùng Thiệu Phong. Sợi xích sắt siết cổ Hung Nô với những chiếc gai nhọn hoắt găm sâu vào da thịt hắn, mỗi nhịp thở run rẩy đều khiến dòng máu nóng rỉ ra, thấm đẫm cổ áo quan phục cửu phẩm rách nát bám đầy bùn đất. Ánh mắt Ba Sâm ti hí, lóe lên tia nhìn quỷ quyệt và tàn nhẫn dưới ánh đuốc chập chờn của hầm tối Hắc Thủy doanh.


"Mạng chó của ngươi tạm thời được giữ lại ba ngày để chờ điềm báo sông Vô Định," Ba Sâm rít qua kẽ răng vàng khè, hơi thở nồng nặc mùi rượu sữa dê át cả mùi ẩm mốc của hang đá. "Nhưng Tả Hiền Vương Ô Duy đã nhận được tin báo về sự xuất hiện của ngươi. Ngay ngày mai, gã sẽ cử đệ nhất dũng sĩ Thiết Mộc Nhĩ đến Hắc Thủy doanh để lột da đầu ngươi mang về vương trướng thẩm vấn! Ngươi nghĩ cái miệng xảo quyệt của ngươi có thể thuyết phục được thanh đại đao của hắn không, hử?"


Thiệu Phong không né tránh. Hắn nhắm mắt, vận dụng nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp để ép nhịp tim đang đập dồn dập ổn định trở lại. Cơn đau buốt từ ngón tay út bàn tay trái bị nghiền nát xương sưng tấy dữ dội dội lên từng hồi, nhưng gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như đá tảng biên thùy. Hắn khẽ ho khan, một ngụm máu tươi lẫn đờm đen trào ra khóe môi do phế quản bị tàn phá nặng nề bởi sương độc lưu huỳnh của Đầm lầy Chết.


"Ba Sâm đại nhân," Thiệu Phong khàn giọng nói, giọng điệu trầm ổn đến đáng sợ bằng thứ phương ngữ cổ vương đình Hung Nô. "Thiết Mộc Nhĩ dũng mãnh, nhưng hắn chỉ biết chém giết. Còn ngài, ngài có muốn bộ tộc của mình bị chôn vùi trong đại tuyết tai sắp tới vì tội sát hại sứ giả không? Ta đã nói, sông Vô Định cạn khô là điềm báo đầu tiên. Nếu ngày mai bão cát kỷ lục trỗi dậy che khuất mặt trời, đó sẽ là lời cảnh cáo thứ hai của thần linh tổ tiên. Ngài muốn dâng đầu ta cho Ô Duy để nhận chút bổng lộc lậu, hay muốn giữ mạng sống cho cả gia tộc mình?"


Ba Sâm khựng lại. Lưỡi đao trên cổ Thiệu Phong khẽ run lên. Sự hoài nghi và nỗi sợ hãi tâm linh cuồng tín của người du mục đối với thiên tai hoang dã là điểm yếu chí mạng mà Thiệu Phong đã nắm thóp. Gã cai ngục tàn bạo nhìn chằm chằm vào ánh mắt cương nghị của tên dịch quan Đại triều yếu ớt, rồi hậm hực thu đao vào vỏ.


"Hừ! Để xem ngày mai trời đất có biến chuyển như lời ngươi nói không! Nếu không, chính tay ta sẽ róc thịt ngươi trước khi Thiết Mộc Nhĩ đặt chân đến đây!" Ba Sâm nhổ một bãi nước bọt đầy khinh miệt xuống nền bùn đen, vẫy tay ra lệnh cho toán cận vệ rút lui. Cánh cửa gỗ gai nặng nề sập mạnh, khóa xích sắt lách cách khóa chặt hầm tối một lần nữa.


Trong góc tối ẩm ướt, bóng đen khổng lồ của Thiết Ngưu khẽ động đậy. Người đàn ông câm lặng cao gần hai mét tiến lại gần, bờ vai rộng đầy vết sẹo chém và bỏng lửa khẽ run lên khi gã cúi đầu sát đất trước Thiệu Phong. Thiết Ngưu không thể nói, nhưng ánh mắt gầm rú đầy lòng trung thành tuyệt đối vĩnh viễn của gã đã nói lên tất cả. Gã khẽ nâng bàn tay trái dập nát của Thiệu Phong lên, dùng hơi thở ấm áp từ cuống họng rách nát để xoa dịu cơn đau buốt cho chủ tử.


"Không sao, Thiết Ngưu," Thiệu Phong thì thầm, khẽ vỗ vai gã cận vệ bằng tay phải lành lặn. "Thời gian của chúng ta không còn nhiều. Ngày mai Thiết Mộc Nhĩ đến, chúng ta sẽ không còn đường sống. Trận bão cát mà ta dự báo không phải là lời nói dối để dọa Ba Sâm. Gió thảo nguyên đã đổi hướng từ chiều tối, hơi ẩm ngưng tụ trên vách đá vôi này quá nhanh. Đêm nay, bão cát kỷ lục sẽ tràn qua hoang mạc sỏi đá."


Hắn quay sang góc tối phía sau, nơi một thiếu niên gầy gò tầm hai mươi tuổi đang co rúm người vì sợ hãi. Đó là Toàn Tử, người chăn ngựa thảo nguyên bị bắt làm nô lệ từ Đại triều. Toàn Tử mặc chiếc áo choàng lông cừu rách nát bám đầy phân ngựa, khuôn mặt nhem nhuốc đầy vệt nước mắt khô.


"Toàn Tử, lại đây," Thiệu Phong khẽ gọi.


Thiếu niên nhút nhát bò trườn trên nền bùn lạnh, giọng run rẩy: "Phùng... Phùng đại nhân, tiểu nhân sợ lắm. Lính Hung Nô nói ngày mai chúng sẽ đem chúng ta ra làm bia bắn cung nếu quặng sắt lậu không đến kịp..."


"Ngươi muốn chết làm bia bắn cung dưới hầm tối này, hay muốn cùng ta cưỡi hắc mã chiến tốt nhất vượt biên giới trở về quê hương?" Ánh mắt Thiệu Phong sắc lạnh như kiếm, găm chặt vào tâm trí Toàn Tử. "Ngươi là người chăn ngựa tại chuồng ngựa vương đình dưới quyền Ô Duy. Ngươi biết rõ tính khí loài ngựa chiến thảo nguyên, biết cách huýt sáo điều khiển chúng chạy theo hướng mong muốn. Ta cần ngươi chuẩn bị sẵn ba thớt hắc mã tốt nhất tại chuồng ngựa sát rìa Hắc Thủy doanh ngay trong đêm nay."


Toàn Tử run rẩy: "Nhưng... chuồng ngựa luôn có lính gác tuần tra nghiêm ngặt. Tiểu nhân làm sao lọt qua được?"


"Bão cát kỷ lục sẽ là đồng minh của chúng ta," Thiệu Phong ghé sát tai thiếu niên, giọng nói trầm ổn đầy sức thuyết phục. "Khi gió rít mạnh thổi bay các lều vải ngoài doanh trại, lính canh sẽ lo chạy loạn tìm nơi trú ẩn. Thiết Ngưu sẽ giúp chúng ta bẻ gãy xích sắt. Việc của ngươi là phải huýt sáo giải phóng toàn bộ đàn ngựa chiến còn lại để tạo ra một cuộc hỗn loạn giẫm đạp làm nhiễu loạn tầm nhìn của lính truy phong. Ngươi có dám cược mạng sống của mình để đổi lấy tự do không?"


Nhìn vào ánh mắt kiên định của dịch quan cửu phẩm và vóc dáng sừng sững bảo vệ của Thiết Ngưu, Toàn Tử cắn chặt môi, gật đầu quả quyết: "Tiểu nhân... tiểu nhân dám! Sống rục xương ở đây cũng là chết, tiểu nhân thà chết trên lưng ngựa chiến!"


Đêm khuya trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Khí ẩm lạnh buốt từ lòng đất bốc lên, khiến phế quản tổn thương của Thiệu Phong đau thắt từng hồi. Hắn cố sức nén những cơn ho khan chực trào ra ngoài cuống họng, nhắm mắt tĩnh tọa để bảo toàn chút thể lực ít ỏi. Cuốn Sổ tay ngoại giao Thẩm Hoài An giấu kín trong vạt áo tơi rách nát tì chặt vào ngực hắn, như một lời nhắc nhở lạnh lẽo về trách nhiệm minh oan cho năm mươi đồng nghiệp đã nằm lại dưới bùn đất Thung lũng Sương Mù.


Đến canh ba, đất trời thảo nguyên đột ngột chuyển mình. Tiếng gió rít bắt đầu vang lên từ phía xa đèo, ban đầu chỉ là những tiếng u u trầm đục qua khe đá, rồi nhanh chóng chuyển thành tiếng gầm rú kinh hoàng tựa như hàng vạn con quỷ đói đang gào khóc.


Bão cát kỷ lục đã đến.


Sức gió khủng khiếp tràn qua thung lũng đá vôi sạt lở, cuốn theo hàng tấn cát bụi và sỏi đá đập rầm rầm vào vách đá Hắc Thủy doanh. Tiếng gào thét hỗn loạn của lính canh Hung Nô vang lên ngoài hành lang khi các lều bạt ngoài doanh trại bị gió thổi bay rào rào. Cát bụi mịn lọt qua khe cửa hầm tối, làm không khí trở nên ngột ngạt, nóng rát phế quản.


"Đến lúc rồi," Thiệu Phong mở mắt, khẽ ra hiệu.


Thiết Ngưu đứng dậy như một ngọn núi đá di động. Gã cận vệ câm lặng rút từ trong kạp quần da rách nát ra một thanh thiết đoản đao rỉ nặng mười cân gãy mũi — vật gã đã giấu kín dưới bùn đen hầm tối. Với sức mạnh thể chất kinh hoàng của một cận vệ đệ nhất, Thiết Ngưu nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn vết sẹo gồng lên. Gã tra lưỡi đao rỉ vào khe hở của ổ khóa đồng khóa chặt xích sắt siết cổ của Thiệu Phong.


"Rắc!"


Một tiếng kim loại gãy giòn vang lên, bị tiếng bão cát gầm rú bên ngoài che khuất hoàn toàn. Ổ khóa đồng thô sơ bị sức mạnh phi thường của Thiết Ngưu bẻ gãy đôi. Thiệu Phong thở hắt ra, vứt sợi xích sắt gai nhọn rỉ sét bám đầy máu khô xuống đất, cổ họng rách da rát bỏng nhưng hắn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Thiết Ngưu tiếp tục bẻ khóa xích chân cho mình và Toàn Tử một cách nhanh gọn.


Cả ba người lách qua cánh cửa gỗ gai vốn đã bị gió bão thổi xộc xệch nứt nẻ. Hành lang đá tối tăm bám đầy cát bụi mịt mù, tầm nhìn giảm xuống chưa đầy ba bước chân. Lính gác Hung Nô lúc này đang bận rộn chạy loạn tìm nơi trú ẩn dưới các hốc đá lớn, không một ai chú ý đến ba bóng người đang cúi thấp người di chuyển ẩn mật trong sương cát vàng khè.


Toàn Tử dẫn đầu, luồn lách qua các lối mòn quen thuộc hướng về phía chuồng ngựa vương đình nằm sát rìa doanh trại. Gió bão cát đập mạnh vào da mặt Thiệu Phong như hàng ngàn cây kim châm bỏng rát, ngón tay út trái bị thương dập nát xương của hắn va chạm vào vách đá nhói buốt dữ dội khiến hắn suýt chút nữa ngất đi. Nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, bám chặt vào vai Thiết Ngưu để di chuyển.


Đến chuồng ngựa, đàn ngựa chiến thảo nguyên đang hí vang hoảng loạn trước sức mạnh của thiên tai. Toàn Tử nhanh chóng lách vào trong, huýt sáo một tiếng dài đặc trưng mang tần số riêng biệt của người chăn ngựa lành nghề. Kỳ diệu thay, ba thớt hắc mã chiến tốt nhất đang lồng lộn lập tức dịu lại, ngoan ngoãn để Toàn Tử tra yên ngựa dã chiến.


"Phùng đại nhân, ngựa đã sẵn sàng!" Toàn Tử hét lớn giữa tiếng gió rít gào.


"Giải phóng toàn bộ đàn ngựa còn lại! Mau lên!" Thiệu Phong chỉ huy.


Toàn Tử rút roi ngựa gân bò nạm đồng, quất mạnh vào mông những con ngựa chiến đầu đàn, đồng thời huýt sáo liên tục điều khiển hướng chạy. Cánh cổng chuồng ngựa bị đạp tung. Hàng trăm con ngựa chiến thảo nguyên khổng lồ hoảng loạn lao ra ngoài như một dòng thác lũ đen kịt, giẫm đạp điên cuồng qua các lều trại của Hắc Thủy doanh, tạo ra một cuộc hỗn loạn tột đỉnh che khuất hoàn toàn hành tung đào thoát của nhóm main.


"Đi!"


Thiệu Phong, Thiết Ngưu và Toàn Tử nhảy lên lưng ba thớt hắc mã tốt nhất, phi nước đại vượt qua hàng rào gai gỗ đổ nát của doanh trại hướng thẳng về phía Nam hoang mạc sỏi đá biên giới.


Nhưng cuộc đào thoát không hề dễ dàng.


Từ phía sau màn cát bụi mịt mù, tiếng tù và bằng sừng trâu vang lên dồn dập, xé rách không khí bão cát. Thủ lĩnh băng cướp thảo nguyên Hắc Lang — kẻ cấu kết ngầm với Ô Duy chuyên săn lùng dọc biên cảnh — đã phát hiện ra tiếng vó ngựa chạy trốn bất thường. Y dẫn theo năm mươi kỵ binh kịch hung hãn, cưỡi những thớt chiến mã gầy nhưng dai sức, điên cuồng rượt đuổi sát nút sau lưng nhóm main.


"Chúng đuổi theo sát quá, Phùng đại nhân!" Toàn Tử ngoảnh lại nhìn bóng hắc y nhân đang ẩn hiện trong sương cát, khuôn mặt thiếu niên cắt không còn giọt máu: "Chúng mang theo chó săn đánh hơi!"


Tiếng chó săn thảo nguyên sủa vang rợn người hòa cùng tiếng vó ngựa dồn dập sa trường. Khoảng cách giữa hai bên đang bị thu hẹp nhanh chóng do thể lực của Thiệu Phong yếu ớt, không thể điều khiển ngựa chiến chạy nhanh tối đa bằng một tay lành lặn.


"Thiết Ngưu! Bắn trả!" Thiệu Phong ra lệnh.


Thiết Ngưu buông cương thớt hắc mã, quay người lại trên lưng ngựa chiến dã chiến, giương cánh cung sừng trâu Hung Nô khổng lồ lực kéo nặng nề. Gã cận vệ câm nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió rít và tiếng vó ngựa đuổi theo để đoán định hướng bắn tỉa âm thầm trong bão cát tầm nhìn bằng không.


"Phựt! Phựt!"


Hai mũi tên lông ngỗng đen ngòm xé gió lao đi bách phát bách trúng. Hai tên kỵ binh tiên phong của băng cướp Hắc Lang trúng tên ngã nhào xuống cát nóng, bị chính vó ngựa của đồng bọn giẫm nát cơ thể. Cuộc rượt đuổi tạm thời bị khựng lại một nhịp.


"Toàn Tử! Chó săn đang theo dấu vết mùi hôi móng ngựa! Làm sao đánh lừa chúng?" Thiệu Phong hét lớn giữa tiếng cát sỏi đập rầm rầm vào giáp da.


Toàn Tử sực nhớ ra kỹ năng sinh tồn của người chăn ngựa dã ngoại, liền hét lên đáp lại: "Phân ngựa khô! Dọc đường này có nhiều bãi phân ngựa khô của đàn ngựa trước! Chúng ta phải bôi phân ngựa khô trộn bùn mặn lên móng ngựa để át mùi hôi của móng sắt rỉ!"


"Làm ngay!"


Nhóm ba người bẻ lái ngựa chiến vào một hốc đá khuất gió sạt lở cát. Toàn Tử nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, dùng phân ngựa khô bám đầy cát bụi trộn với bùn ngập mặn đầm lầy sượt qua bôi thật nhanh, dày đặc lên móng của ba thớt hắc mã chiến. Kỹ thuật dã chiến thô sơ nhưng hiệu quả lập tức phát huy tác dụng. Khi đàn chó săn của Hắc Lang đuổi đến giao lộ hốc đá, chúng bị nhiễu loạn mùi hôi thối nồng đậm, chạy vòng tròn hoang mang không thể định vị chính xác hướng di chuyển của mục tiêu.


"Đáng chết! Lũ Đại triều xảo quyệt!" Tiếng gầm rú giận dữ của thủ lĩnh Hắc Lang vang lên đằng xa vách đá đứng.


Thiệu Phong thúc ngựa tiếp tục chạy trốn. Hắn định chạy thẳng về hướng pháo đài cổ Nhạn Môn Quan để tìm kiếm sự bảo hộ của tướng quân Tào Hùng. Nhưng khi thớt hắc mã vừa leo lên đỉnh một dốc cát cao nhìn xuống biên giới hà cốc, ánh mắt Thiệu Phong bỗng co rụt lại.


Dưới ánh trăng khuyết mờ nhạt vừa ló ra sau bão cát đang tan dần, hàng trăm đốm lửa đuốc rực sáng của Trấn biên quân Đại triều đang chốt chặn nghiêm ngặt dọc toàn bộ phòng tuyến biên cảnh. Lệnh truy nã tội phản quốc thông địch của Khâu Thần Lục vẫn đang có hiệu lực tối cao, các toán kỵ binh tuần biên phòng đang giương sẵn cung nỏ tầm xa sẵn sàng bắn hạ bất kỳ ai vượt biên giới trái phép ban đêm.


"Phía trước có quân triều đình tuần tra, Phùng đại nhân!" Toàn Tử lo sợ hoảng loạn: "Chúng ta không thể vượt ải lúc này!"


"Bẻ lái sang phía Tây! Hướng về vùng đồng cỏ của bộ tộc Ô Lạc Cách!" Thiệu Phong ra quyết định táo bạo không chút do dự. Hắn biết rõ lúc này quay lại Đại triều là tự nộp mạng cho đao phủ của Khâu Thần Lục, con đường sống duy nhất là tìm kiếm sự ẩn náu tại các bộ tộc nhỏ Hung Nô đang bất mãn với Ô Duy để xây dựng liên minh lực lượng.


Ba thớt hắc mã chiến bẻ lái gấp, phi nước đại dọc theo ranh giới hoang mạc sỏi đá hướng về phía vùng đồng cỏ xanh ngút ngàn của bộ tộc Ô Lạc Cách phía Tây.


Nhưng băng cướp Hắc Lang đã phát hiện ra hướng bẻ lái của họ. Thủ lĩnh Hắc Lang điên cuồng dẫn kỵ binh truy phong đuổi sát phía sau sườn núi dốc đứng.


"Vút!"


Một tiếng rít gió sắc lạnh xé toạc màn đêm lạnh giá. Một mũi tên tẩm độc Ô Đầu của băng cướp bắn lén từ xa sượt qua đùi Toàn Tử, găm thẳng vào hông thớt hắc mã chiến tốt nhất mà Phùng Thiệu Phong đang cưỡi.


"Hự..."


Toàn Tử hét lên đau đớn, mảnh gỗ bắn trúng vai trái rỉ máu tươi nhẹ. Con hắc mã chiến của Thiệu Phong hí vang một tiếng bi thảm tột cùng, chất độc Ô Đầu kịch độc thấm sâu vào huyết quản làm tê liệt tim chiến mã khổng lồ nhanh chóng. Con ngựa khuỵu hai chân trước, đổ gục dã man xuống bãi cỏ hoang dã sát ranh giới đồng cỏ của bộ tộc Ô Lạc Cách.


"Phùng đại nhân!"


Thiệu Phong bị hất văng khỏi lưng ngựa, ngã sụp xuống bãi cỏ lạnh buốt. Cơn chấn thương ngực do cú đạp của Ba Sâm hôm trước bị chấn động mạnh rách ra, phế quản co thắt dữ dội khiến hắn thổ ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm xuống nền cỏ sương đêm. Ngón tay út trái bị nghiền nát dập xương rạn nứt va chạm đất đau buốt tột đỉnh như có ngàn mũi kim châm xuyên thấu tận tâm can.


Hắn nằm bất động trên bãi cỏ lạnh, hơi thở run rẩy yếu ớt dưới màn đêm thảo nguyên đen kịt. Xung quanh thung lũng sương mù biên giới hoang vu, tiếng sói hoang thảo nguyên bắt đầu hú vang rợn người, báo hiệu một đêm đông lạnh giá chết chóc đang bao trùm lấy ba kẻ vượt ngục tuyệt lộ sinh tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!