Nhạc nềnKengeki

Hầm Tối Hắc Thủy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cổng gỗ gai đen kịt của Hắc Thủy doanh sập mạnh sau lưng Phùng Thiệu Phong, cắt đứt chút ánh sáng mặt trời vàng vọt cuối cùng của hoang mạc biên cảnh. Không khí lập tức chuyển sang mùi ẩm mốc nồng nặc của bùn đất ngập mặn, mùi hôi thối của xác súc vật phân hủy và mùi tanh nồng của quặng sắt thô rỉ sét. Đây không phải là một trại giam thông thường, mà là một địa ngục trần gian nằm sâu trong lòng thung lũng đá vôi sạt lở, nơi Tả Hiền Vương Ô Duy dùng để vắt kiệt xương máu của hàng ngàn tù binh Đại triều nhằm phục vụ cho dã tâm đúc vũ khí lậu phản loạn.


"Rầm!"


Tên lính gác Hung Nô thô bạo giật mạnh sợi dây xích sắt siết cổ Hung Nô quấn quanh cổ họng Thiệu Phong, khiến hắn ngã quỵ xuống bãi bùn đen nhầy nhụa. Những gai sắt nhọn hoắt rỉ sét găm sâu vào da cổ vốn đã rách nát của hắn, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực hòa cùng bùn đất xám xịt. Cơn đau nhói buốt từ ngón tay út bàn tay trái bị giẫm nghiền nát xương hôm trước dội lên tận óc, khiến toàn thân hắn co rút lại. Lồng ngực hắn phập phồng, phế quản bị tổn thương vĩnh viễn do hít sương độc ngập mặn lưu huỳnh của Đầm lầy Chết co thắt dữ dội, ép hắn phải ho sặc sụa, từng ngụm máu tươi lẫn đờm đen trào ra ngoài khóe môi khô nứt nẻ.


Nhờ có dòng sữa dê ấm béo ngậy trộn tro thảo dược trị thương mà lão mục dân Cáp Đan lén tiếp tế dọc đường, cuống họng của Thiệu Phong mới không bị rách toác dưới sức kéo tàn bạo của sợi xích. Hắn nhắm mắt, vận dụng nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp để ép nhịp tim đập chậm lại, điều hòa hơi thở run rẩy giữa cái lạnh ẩm buốt xương của hầm tối. Hắn biết rõ, trong hang cọp này, bất kỳ sự yếu đuối hay phản kháng vô ích nào cũng sẽ dẫn đến cái chết tức khắc.


"Mộc Sa Nhĩ tướng quân, đây chính là con chuột dịch quan Đại triều mà ngài bắt được sao?"


Một giọng nói khàn đặc, trầm đục tựa tiếng đá cọ xát vang lên từ phía bục đá cao của doanh trại. Đó là cai ngục trưởng Ba Sâm — kẻ cai quản Hắc Thủy doanh tàn bạo dưới quyền Ô Duy. Gã có vóc dáng lùn nhưng bắp tay to như hộ pháp, khuôn mặt đầy sẹo bỏng và đôi mắt một mí ti hí luôn nhìn tù binh như nhìn những đống thịt vụn.


Mộc Sa Nhĩ cười khẩy, ném chiếc thẻ bài dịch quan cửu phẩm bằng đồng rỉ sét của Thiệu Phong xuống bàn gỗ: "Chính là hắn. Giữ mạng hắn lại theo lệnh của Tả Hiền Vương. Hắn nắm giữ sổ sách muối sắt Nhạn Môn Quan. Còn lũ tù binh Đại triều đi theo sau, cứ ném hết vào hầm đá tối."


Thiệu Phong bị lính canh lôi xềnh xệch dọc theo những dãy hành lang đá tối tăm, ẩm ướt, nơi tiếng rên rỉ rợn người của những tù binh bị dịch bệnh tả hành hạ dội lại từ các vách đá vôi mục nát. Chúng tống hắn vào một hầm ngầm giam giữ tập thể sâu nhất, nơi bùn đen ngập đến mắt cá chân và không có một chút ánh sáng sưởi ấm.


Hắn đổ sụp xuống góc hầm tối, lưng tựa vào vách đá lạnh buốt. Đầu óc hắn quay cuồng, nhưng ý chí stoic kiên cường không cho phép hắn gục ngã. Hắn khẽ thọc tay vào vạt áo tơi rách nát dưới lớp quan phục cửu phẩm, cảm nhận được góc cứng cáp của cuốn Sổ tay ngoại giao Thẩm Hoài An vẫn được giấu kín tuyệt đối. Đó là báu vật tinh thần duy nhất giúp hắn giữ vững lý trí giữa địa ngục này.


Khi mắt hắn dần quen với bóng tối lờ mờ của hầm ngầm, Thiệu Phong bắt đầu quan sát xung quanh. Trong góc tối đối diện, hắn phát hiện ra một bóng người khổng lồ đang ngồi bất động tựa như một bức tượng đá đen. Đó là một nam nhân cao gần hai mét, bờ vai rộng sạm đen đầy những vết sẹo bỏng lửa và vết chém giáp lá cà sâu hoắm. Cổ tay và cổ chân gã bị khóa chặt bởi những vòng xích sắt khổng lồ nặng nề bám đầy rỉ sét.


"Ư... ư..."


Người đàn ông khổng lồ phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục từ cuống họng rách nát. Lưỡi của gã đã bị cắt mất từ lâu. Đó chính là Thiết Ngưu — vị hộ vệ câm dũng mãnh dã chiến đang bị giam cầm biệt lập vì tội liên tục đánh sát hại lính gác ngục để bảo vệ tù binh yếu thế.


Đột nhiên, từ phía hành lang đá phía trên hầm giam, tiếng bước chân dồn dập của cai ngục Ba Sâm và toán lính gác Hung Nô vang lên, kèm theo tiếng lách cách của xích sắt va chạm. Thiệu Phong lập tức áp tai sát vào khe nứt của vách đá vôi ẩm ướt, vận dụng kỹ năng Thông thạo 5 phương ngữ thảo nguyên để lắng nghe cuộc trò chuyện mật ban đêm của chúng.


"Ba Sâm đại nhân, chuyến hàng vũ khí lậu và quặng sắt thô tiếp theo từ Nhạn Môn Quan do Khâu Thần Lục cung cấp sắp cập bến Hắc Thủy doanh vào đêm mai." Tiếng một tên lính gác thì thầm đầy lo ngại: "Nhưng kho chứa vũ khí dưới hầm đá đã chật ních. Chúng ta không còn chỗ để giấu hàng vạn mũi tên sắt xuyên giáp mới."


Giọng Ba Sâm lạnh lùng vang lên, mang theo sát khí tàn nhẫn tuyệt đối: "Vậy thì dọn dẹp bớt lũ tù binh Đại triều vô dụng đi. Đêm nay, lôi thằng câm Thiết Ngưu và hai mươi tên tù binh ốm yếu nhất xuống hố chôn chung ngoài thung lũng bùn lầy đen để tế thần chiến tranh tổ tiên. Vừa dọn chỗ chứa vũ khí lậu, vừa răn đe lũ còn lại không dám nổi loạn. Tả Hiền Vương đã đồng ý việc này."


Thiệu Phong rúng động toàn thân. Lồng ngực hắn thắt lại vì uất hận. Hắn nhìn sang Thiết Ngưu — người đàn ông câm trung nghĩa đang bất động trong góc tối kia sắp sửa bị đưa đi hiến tế máu tươi một cách tàn bạo. Đầu óc Thiệu Phong hoạt động cực hạn, phân tích mọi kẽ hở địa lý, luật lệ và tâm lý đối thủ. Hắn không có võ công, Thiết Ngưu đang bị xích chặt, việc dùng bạo lực giải cứu lúc này là tự sát. Hắn chỉ có một vũ khí duy nhất: Ngôn từ và sự hiểu biết sâu sắc về luật lệ thảo nguyên.


Một canh giờ sau, cửa hầm ngầm bị đạp tung rầm rầm. Toán lính gác Hung Nô cầm đuốc rực lửa xông vào, thô bạo lôi Thiết Ngưu và hai mươi tù binh Đại triều gầy gò, bệnh tật đứng dậy. Chúng dùng xích sắt kéo họ đi hướng về phía hố chôn chung sâu hoắm ngoài thung lũng bùn lầy đen — nơi sói hoang đang hú vang rợn người dưới đêm đông lạnh giá.


Phùng Thiệu Phong nén cơn đau buốt từ ngón tay út dập nát, gượng đứng dậy bằng tay phải, dứt khoát bước theo đoàn tù binh ra ngoài thung lũng. Hắn phải đặt bản thân vào ván bài ngoại giao sinh tử này.


Tại mép hố chôn chung sâu hoắm bốc mùi tử khí, cai ngục trưởng Ba Sâm vung thanh mã tấu bằng thép ròng sáng quắc dưới ánh đuốc, chuẩn bị ra lệnh cho đao phủ đẩy Thiết Ngưu và các tù binh xuống hố sâu để hạ đao tế thần.


"Dừng tay!"


Một tiếng hét dõng dạc, đanh thép vang dội xé toạc màn đêm lạnh giá của thung lũng biên cảnh.


Phùng Thiệu Phong bước ra khỏi hàng tù binh, lưng thẳng đứng như ngọn tùng biên ải dưới làn gió tuyết rít buốt xương. Hắn phát âm bằng thứ phương ngữ cổ vương đình Hung Nô chuẩn xác, mang theo ngữ điệu uy nghiêm của giới quý tộc thảo nguyên khiến toàn bộ binh lính gác ngục Hung Nô giật mình dừng tay, bàng hoàng nhìn về phía hắn.


Ba Sâm quay ngoắt lại, ánh mắt ti hí lóe lên sát khí tàn bạo: "Con chuột Đại triều hèn nhát kia! Ngươi có tư cách gì mà dám ra lệnh cho ta trên đất của Tả Hiền Vương?"


Thiệu Phong bước lên một bước, đối diện trực tiếp với lưỡi đao sắc bén của Ba Sâm, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đanh thép áp chế hoàn toàn không gian: "Ba Sâm cai ngục trưởng! Ta đứng đây không phải với tư cách một tù binh hèn mọn, mà với tư cách là dịch sứ Đại triều nắm giữ sứ mệnh bang giao. Ngài vung đao sát hại Thiết Ngưu và hai mươi tù binh này lúc này, chính là ngài đang tự tay dâng đầu mình và cả bộ tộc của ngài cho lưỡi đao trừng phạt của thần linh tổ tiên Hung Nô!"


Ba Sâm cười nhạo lớn tiếng, vung mã tấu chém mạnh vào không trung: "Thần linh thảo nguyên chỉ tôn thờ máu tươi và võ lực! Lũ Đại triều các người chỉ là nô lệ thấp kém, thần linh của chúng ta sẽ vui mừng khi nhận tế phẩm này!"


"Lầm to!" Thiệu Phong hét lớn, giọng nói vang dội át cả tiếng gió rít qua khe đá vách núi: "Ngài có biết vì sao sông Vô Định — huyết mạch sinh tồn của các bộ tộc thảo nguyên — đột ngột cạn khô dòng chảy suốt một mùa qua không? Ngài có biết vì sao bão cát liên tục tàn phá các bãi chăn thả dê cừu của các người không?"


Các chiến binh Hung Nô gác ngục bắt đầu hoang mang nhìn nhau. Nỗi sợ hãi tâm linh cuồng tín của người du mục đối với thiên tai hoang dã cực hạn là có thật. Lời nói của Thiệu Phong đã chạm đúng vào nỗi sợ hãi đức tin sâu thẳm nhất của họ.


Thiệu Phong chỉ thẳng tay vào hố chôn chung, dõng dạc phân tích theo luật ngoại giao cổ đại: "Trong cuốn luật cấm kỵ tổ tiên Hung Nô truyền đời từ ba trăm năm trước, có ghi rõ quy tắc cấm kỵ tối cao: 'Tuyệt đối không được đổ máu của sứ giả mang quốc thư bang giao trên đất thánh'. Sứ đoàn Đại triều của Thẩm Hoài An mang theo quốc thư của Hoàng đế Đại triều để cầu hòa, việc Tả Hiền Vương Ô Duy lập mưu thảm sát họ tại Thung lũng Sương Mù đã phá vỡ lời thề tổ tiên, làm vấy bẩn đất thánh biên cương! Lời nguyền hạn hán sông Vô Định hiện tại chính là điềm báo phạt của thần linh nhắm vào hành vi sát sứ giả tàn bạo đó!"


Ba Sâm biến sắc, bàn tay cầm đao bắt đầu run nhẹ. Gã cố tình gầm gừ để che giấu sự hoang mang: "Đó chỉ là lời nhảm nhí của một tên thư sinh Đại triều hèn nhát!"


"Nhảm nhí sao?" Thiệu Phong bước thêm một bước sát lưỡi đao, thần thái tự tin áp chế đối thủ: "Ta chính là dịch quan duy nhất sống sót của sứ đoàn Thẩm Hoài An. Ta mang danh nghĩa sứ giả còn sống của Đại triều. Thiết Ngưu và những tù binh này là những người đã chứng kiến vụ thảm sát tàn bạo đó. Ngài đẩy họ xuống hố chôn chung tế thần lúc này, chính là ngài đang tiếp tục tích lũy tội lỗi sát sứ giả, ép thần linh thảo nguyên phải phát động đợt đại tuyết thiên tai kỷ lục chôn vùi toàn bộ thảo nguyên Hung Nô trong mùa đông này! Đầu ta rơi xuống, lời nguyền sẽ ứng nghiệm ngay lập tức lên đầu ngài và gia đình ngài!"


Toàn bộ lính gác ngục Hung Nô hoảng sợ tột độ. Chúng hạ vũ khí xuống, quỳ sụp xuống đất bái vọng về hướng núi thiêng đền thờ tổ tiên, miệng lẩm bẩm cầu xin thần linh tha thứ. Sự cuồng tín tín ngưỡng của người du mục đã hoàn toàn bị mưu trí ngoại giao tâm lý chiến của Thiệu Phong khống chế.


Ba Sâm nổi giận lôi đình trước sự rã ngũ tinh thần của thuộc hạ. Gã lao tới, tung một cú đạp tàn bạo thẳng vào lồng ngực gầy yếu của Phùng Thiệu Phong.


"Hự!"


Thiệu Phong bay người ngã văng xuống bãi bùn đen nhầy nhụa, ngực đau thắt như rạn nứt xương sườn, ngụm máu tươi sẫm đen trào ra ướt đẫm quan phục rách nát. Cơ thể hắn suy kiệt hoàn toàn, phổi co thắt dữ dội khiến hắn phải cố sức hít thở dã chiến để không bị ngất đi. Nhưng hắn vẫn nhẫn nhục phụ trọng, dùng tay phải lành lặn bám vào đá nhọn gượng đứng dậy, lưng thẳng đứng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Ba Sâm.


"Ba Sâm... cai ngục trưởng..." Thiệu Phong khàn giọng nói, từng lời đanh thép: "Ngài có thể giết ta để bịt đầu mối vũ khí lậu đêm nay... Nhưng ngài không thể bịt được mắt của thần linh tổ tiên. Hãy hoãn cuộc tàn sát này lại ba ngày... Nếu trong ba ngày tới sông Vô Định không có nước ngọt trở lại, ngài hãy chém đầu ta tế thần cũng chưa muộn. Ngài dám đặt cược mạng sống của cả bộ tộc ngài với thần linh không?"


Ba Sâm nhìn chằm chằm vào ánh mắt cương nghị bất khuất, không chút sợ hãi cái chết của dịch quan Đại triều. Sự điềm tĩnh lạnh lùng của Thiệu Phong dưới áp lực bạo lực khiến gã thực sự run sợ trước lời nguyền tâm linh. Gã nhận định nếu giết main ngay lập tức mà gặp thiên tai thật, gã sẽ bị Thiền Vu lột da tế thần.


Gã hậm hực thu đao vào vỏ, quát lớn ra lệnh cho quân lính: "Được lắm! Ta cho ngươi ba ngày mạng chó! Lôi thằng câm Thiết Ngưu và lũ tù binh này trở lại hầm tối giam giữ! Giám sát chặt chẽ con chuột dịch quan này cho ta!"


Cuộc tàn sát tù binh khẩn cấp đã bị chặn đứng hoàn toàn nhờ mưu trí ngoại giao thực tế của Phùng Thiệu Phong.


Khi trở lại hầm tối, Thiết Ngưu được lính canh tháo xích sắt siết cổ mạo hiểm. Người đàn ông câm khổng lồ quỳ sụp xuống trước mặt Phùng Thiệu Phong đang nằm kiệt sức ho ra máu tươi bên vách đá. Gã dập đầu mạnh ba lần xuống nền bùn đen nhầy nhụa, ánh mắt rưng rưng lệ đỏ ngầu thể hiện sự biết ơn cứu mạng tột đỉnh và lời thề trung thành tuyệt đối vĩnh viễn với dịch quan Đại triều.


Thiệu Phong mỉm cười nhợt nhạt, khẽ đưa tay phải đỡ Thiết Ngưu dậy. Hắn đã thu phục được vị cận vệ dũng mãnh nhất thảo nguyên làm lá chắn bảo mạng đầu tiên cho mình.


Đột nhiên, tiếng xích sắt va chạm chói tai lại vang lên ngoài cửa hầm. Cai ngục trưởng Ba Sâm bất ngờ quay trở lại cùng hai tên cận vệ hung hãn gác cửa. Gã phát hiện ra sự can thiệp ngầm và mối liên kết trung thành giữa Thiết Ngưu và main.


"Xoảng!"


Ba Sâm rút thanh mã tấu bằng thép ròng sắc bén, kề sát lưỡi đao lạnh ngắt vào da cổ họng đang rỉ máu tươi của Phùng Thiệu Phong, đôi mắt ti hí sắc lạnh đầy quỷ quyệt gặng hỏi:

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!