Xích Sắt Cát Nóng
Ánh bình minh đỏ rực như một vệt máu tươi quét ngang qua đường chân trời sa mạc sỏi đá phương Bắc, xua đi bóng tối lạnh giá của đêm đông biên cảnh nhưng lại mang đến cái nóng rát bỏng của một ngày mới sắp bắt đầu. Cát bụi sa mạc bốc lên hầm hập dưới ánh mặt trời non, phản chiếu những dải sáng vàng nhạt lên khuôn mặt nhợt nhạt, bám đầy nhọ nồi và bùn đất ngập mặn của Phùng Thiệu Phong.
Hắn và ngoại tộc dịch sinh A Ba Chi đang dắt thớt chiến mã kiệt sức bước đi lảo đảo trên cát nóng. Lồng ngực Thiệu Phong thắt lại, mỗi nhịp thở là một lần phế quản phồng rộp do hít phải sương độc lưu huỳnh từ Đầm lầy Chết đêm qua bỏng rát như lửa đốt. Hắn ho khàn một tiếng, lòng bàn tay phải đưa lên chặn miệng lập tức thấm đẫm những vệt máu tươi màu sẫm đen. Ngón tay út bàn tay trái bị giẫm nghiền nát xương từ trận bạo hành của Khâu Hữu Lợi vẫn sưng tấy, nhói buốt dữ dội theo từng nhịp đập của mạch máu, hoàn toàn mất đi cảm giác cơ học.
"Phùng đại nhân... phía trước..." A Ba Chi khàn giọng thì thầm, đôi mắt xanh lá cây nhạt của gã co rụt lại đầy sợ hãi.
Từ phía đường chân trời cát nóng, một bóng ngựa khổng lồ từ từ nhô lên ngược ánh mặt trời đỏ rực. Tiếng vó ngựa nện trên cát sỏi khô khốc nghe như tiếng gõ cửa của thần chết. Đó là một chiến binh Hung Nô khổng lồ, mặc giáp da thú dơ bẩn bám đầy máu khô, lưng đeo cánh cung dài sừng trâu, hông giắt thanh mã tấu bằng thép ròng có khía răng cưa ở lưỡi kiếm. Khuôn mặt gã đen sạm vì sương gió, có một vết chém ngang mũi hung tợn, đôi mắt ti hí sắc lạnh như rắn độc nhìn chằm chằm vào hai kẻ Đại triều rách rưới trước mặt.
Tướng tiên phong quân du kích Hung Nô dưới quyền Tả Hiền Vương Ô Duy — Mộc Sa Nhĩ.
"Một con chuột Đại triều mặc quan phục cửu phẩm rách nát..." Mộc Sa Nhĩ ghìm cương thớt chiến mã khổng lồ thở phì phò trước mặt Thiệu Phong, khóe môi nở một nụ cười thô lỗ đầy khinh miệt. Gã giơ roi ngựa chỉ thẳng vào mặt hắn, phát ra tiếng lóng thảo nguyên trầm đục: "Dịch quan hèn nhát sống sót sau vụ thảm sát Thung lũng Sương Mù! Tả Hiền Vương đã ra lệnh truy quét toàn bộ biên giới để tìm cái đầu của ngươi."
A Ba Chi run rẩy, định lén rút con dao găm bằng xương sói bên hông ra tự vệ dã ngoại, nhưng Phùng Thiệu Phong đã nhanh chóng dùng bàn tay phải lành lặn đè chặt cổ tay gã lại. Thiệu Phong nhắm mắt, vận dụng nhẫn nhục phụ trọng tâm pháp để kiểm soát nhịp tim và hơi thở ổn định tuyệt đối dưới họng đao kề cổ. Hắn biết rõ võ lực chênh lệch quá lớn, bất kỳ phản kháng thô bạo nào lúc này chỉ dẫn đến cái chết tức khắc cho cả hai dưới vó ngựa thiết kỵ Hung Nô.
"Mộc Sa Nhĩ tướng quân," Thiệu Phong bước lên một bước, lưng thẳng đứng như ngọn tùng biên ải dù cơ thể đang run rẩy vì kiệt sức. Hắn phát âm bằng thứ tiếng Hung Nô bản địa chuẩn xác đến kinh ngạc, giọng điệu điềm tĩnh không chút van xin: "Ta là dịch quan cửu phẩm Đại triều Phùng Thiệu Phong. Ta không mang vũ khí, thớt chiến mã này đã kiệt sức. Nếu tướng quân muốn dâng đầu ta lên Ô Duy để nhận thưởng, ngài đã lầm. Một dịch quan còn sống nắm giữ bí mật về sổ sách muối sắt Nhạn Môn Quan sẽ có giá trị với Tả Hiền Vương gấp vạn lần một cái xác không biết nói."
Mộc Sa Nhĩ biến sắc, đôi mắt ti hí híp lại đầy nghi kỵ. Gã không ngờ một thư sinh Đại triều yếu ớt lại có thể nói trôi chảy ngôn ngữ thảo nguyên và biết rõ danh tính của mình lẫn Tả Hiền Vương. Sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc của Thiệu Phong dưới lưỡi đao khiến gã chần chừ.
"Một con chuột Đại triều xảo quyệt!" Mộc Sa Nhĩ hừ lạnh một tiếng, nhảy vọt xuống ngựa. Gã thọc bàn tay thô ráp vào ngực áo rách nát của Thiệu Phong, giật phăng chiếc thẻ bài dịch quan cửu phẩm bằng đồng rỉ sét giấu bên trong. Nhìn thấy triện đỏ của Dịch ty Đại triều bám máu khô, gã cười khẩy: "Được lắm, ta sẽ giữ mạng chó của ngươi để dâng lên Tả Hiền Vương. Nhưng luật lệ của quân tiên phong Ô Duy không nuôi những kẻ ăn bám hèn nhọn!"
Gã quay người lại phía sau xe thồ chở quân nhu, lôi ra một vòng xích sắt rỉ sét nặng nề bám đầy những gai nhọn hoắt đúc thủ công tại binh xưởng — Xích sắt siết cổ Hung Nô.
"Cạch!"
Mộc Sa Nhĩ thô bạo quật mạnh vòng xích sắt vào cổ họng Phùng Thiệu Phong, khóa chặt lại bằng một ổ khóa đồng thô sơ. Những gai sắt nhọn hoắt rỉ sét đâm sượt qua da cổ hắn, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực dọc theo vết thương cũ. Mỗi nhịp thở, mỗi lần nuốt nước bọt, vòng xích sắt siết chặt lại khiến da thịt cổ hắn rách ra đau đớn dữ dội. Gã buộc đầu dây xích còn lại vào yên ngựa chiến khổng lồ của mình, nhảy vọt lên lưng ngựa, vung roi da quất mạnh.
"Chạy đi, con chuột Đại triều! Nếu không muốn bị ngựa chiến kéo lê thành đống xương vụn trên cát nóng sa mạc!"
Chiến mã hí vang, phi nước đại dã chiến trên sa mạc sỏi đá hầm hập nắng nóng. Phùng Thiệu Phong bị giật mạnh về phía trước bởi dây xích sắt siết cổ, suýt chút nữa ngã sụp xuống cát nóng. Hắn phải dùng toàn bộ ý chí kiên cường chịu đựng cực hạn để nhấc đôi chân rã rời chạy theo nhịp vó ngựa chiến.
Mỗi bước chạy là một lần xích sắt gai cọ xát vào cổ họng rách da rỉ máu, máu tươi chảy ròng ròng xuống ngực áo quan phục cửu phẩm rách nát bám đầy bùn sét trắng. Nắng nóng sa mạc buổi trưa bắt đầu thiêu đốt da mặt hắn phồng rộp, hơi nóng hầm hập từ mặt cát bốc lên xộc thẳng vào buồng phổi đang bị tổn thương nghiêm trọng do hít sương độc đầm lầy đêm qua. Thiệu Phong ho sặc sụa, từng ngụm máu tươi lẫn cát mịn liên tục trào ra ngoài khóe môi khô nứt nẻ.
"Chạy nhanh lên! Lũ hèn nhát Đại triều!" Tên lính gác Hung Nô cưỡi ngựa đi bên cạnh cười lớn, vung roi da quất mạnh ba nhát liên tiếp vào tấm lưng gầy còm của hắn. Vết roi rách áo, rạch sâu vào thớ thịt rỉ máu rát bỏng, nhưng Thiệu Phong cắn chặt môi đến bật máu, im lặng tuyệt đối không van xin nửa lời. Hắn biết rõ, trước những chiến binh thảo nguyên tôn sùng võ lực tàn bạo này, sự van xin yếu đuối chỉ kích động bản năng khinh miệt tàn sát của họ nhanh hơn.
Hắn cần phải sống. Hắn cần phải kéo dài thời gian di chuyển để hồi phục thể lực yếu ớt thư sinh của mình.
Thiệu Phong nheo mắt nhìn về phía sau. Đoàn tù binh Đại triều rách rưới — những người lính biên phòng và phu dịch bị bắt giữ dọc biên cảnh — đang lầm lũi đi bộ theo hàng một dưới sự áp giải của tuần binh Hung Nô. Nhiều người già yếu đã bắt đầu lảo đảo, sắp gục ngã dưới nắng nóng cực hạn.
"Nếu cứ gồng mình chạy theo ngựa chiến với tốc độ này, không chỉ ta mà toàn bộ đoàn tù binh phía sau sẽ kiệt sức chết khô trên cát nóng trước khi đến được doanh trại." Thiệu Phong thầm tính toán trong đầu. Hắn cần phải bẻ gãy nhịp độ hành quân tàn bạo này của Mộc Sa Nhĩ.
"Phịch!"
Phùng Thiệu Phong cố tình bước hụt chân vào một hốc cát sạt lở đá bên đường, đổ sụp toàn bộ thân hình gầy yếu xuống cát nóng bỏng rát. Vòng xích sắt siết cổ giật mạnh, gai nhọn đâm sâu vào cổ họng hắn rách da rỉ máu tươi đẫm cát. Hắn nằm bất động trên cát, hai tay ôm lấy lồng ngực, giả vờ co giật dữ dội và ho ra những ngụm máu sẫm đen sặc sụa, hơi thở thoi thóp như kẻ sắp chết lâm sàng.
Chiến mã của Mộc Sa Nhĩ bị ghì lại đột ngột do sức nặng của cơ thể Thiệu Phong kéo ghì yên ngựa. Gã tướng tiên phong giận dữ quay đầu ngựa lại, phi tốc đến bên cạnh hắn, vung roi da định quất mạnh xuống đầu hắn:
"Đứng lên! Con chuột hèn nhát kia! Đừng giở trò lừa bịp trước mặt ta!"
Nhưng Phùng Thiệu Phong vẫn nằm im, nhắm nghiền mắt, vận dụng nhẫn nhục tâm pháp để duy trì nhịp tim ở mức cực thấp, sắc mặt nhợt nhạt không chút biến đổi dưới cái nắng thiêu đốt. Máu tươi từ cổ họng và hông bị thương rỉ ra, thấm đẫm bãi cát muối trắng dưới thân hắn tạo thành một cảnh tượng bi thảm thực tế.
"Tướng quân!" Một tên lính Hung Nô gác ngục bước tới lật người hắn lên kiểm tra, bắt mạch cổ rách da của hắn rồi lo sợ báo cáo: "Hơi thở của hắn cực kỳ yếu ớt, máu phổi ho ra quá nhiều do hít sương độc đầm lầy ngập mặn lưu huỳnh. Nếu tiếp tục kéo lê chạy theo ngựa chiến, hắn sẽ chết khô trên cát trong vòng nửa canh giờ nữa. Cái đầu của hắn sẽ không còn giá trị thông tin muối sắt để dâng lên Tả Hiền Vương Ô Duy."
Mộc Sa Nhĩ hậm hực hạ roi da xuống, nhổ một ngụm nước bọt đầy khinh bỉ xuống cát nóng. Gã nhận định một dịch quan hèn nhát Đại triều rách rưới không có võ công như Thiệu Phong không thể chịu đựng nổi đòn roi xích sắt, việc hắn ngã gục là phản ứng sinh lý thực tế của kẻ yếu.
"Thật là lũ thư sinh Đại triều vô dụng!" Mộc Sa Nhĩ quát lớn ra lệnh cho toàn quân: "Toàn quân dừng lại nghỉ ngơi nửa canh giờ bên bóng râm vách đá phía trước! Cho hắn uống một ngụm nước bẩn để giữ mạng chó lại!"
M mưu kế ngụy trang ngã gục của Phùng Thiệu Phong đã thành công bẻ gãy nhịp độ hành quân tàn bạo của đối thủ, mua thêm thời gian nghỉ ngơi quý giá cho bản thân và toàn bộ đoàn tù binh Đại triều rách rưới phía sau đang kiệt sức.
Họ được lôi vào bóng râm mát lạnh của một vách đá vôi dựng đứng bên đường. Thiệu Phong nằm tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, cổ họng bỏng rát vì khát nước và đau đớn dữ dội do vòng xích sắt siết cổ găm chặt. Vết thương ngón tay út trái dập nát xương nhói buốt liên tục khiến hắn không thể cử động nổi bàn tay trái.
"Nước... nước bẩn đây, uống đi rồi đi tiếp!" Một tên lính Hung Nô thô bạo ném một gáo nước ngầm đục ngầu, bám đầy bùn đất sét mặn chát xuống trước mặt hắn.
Thiệu Phong nhìn gáo nước bẩn chứa đầy mầm bệnh tả ngập mặn, biết rõ nếu uống trực tiếp lúc cơ thể đang suy kiệt ho ra máu này, hắn sẽ bị tiêu chảy mất nước tử vong nhanh chóng trong hoang mạc. Hắn nhắm mắt lại, nén cơn khát bỏng rát cuống họng, kiên quyết từ chối không uống gáo nước bẩn.
Đúng lúc đó, từ phía bãi chăn thả dê khô cằn ven sườn núi vách đá, một lão nhân Hung Nô ngoài 70 tuổi, lưng còng rạp, khuôn mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm như rãnh đất sa mạc phong hóa, mặc áo choàng lông cừu bạc màu rách vá chằng vá đụp l lững dắt đàn dê đi qua.
Lão chăn dê Hung Nô lương thiện — Cáp Đan.
Lão Cáp Đan giả vờ xua đàn dê chạy hỗn loạn bám đầy bụi cát để làm nhiễu loạn tầm nhìn của lính canh tuần Hung Nô đang ngồi uống rượu sữa dê sưởi ấm đằng xa. Lão nhanh nhẹn dắt một con dê mẹ khổng lồ đi sát vào góc khuất vách đá nơi Phùng Thiệu Phong đang nằm kiệt sức.
"Ngoan nào, con dê của ta..." Lão Cáp Đan lẩm bẩm bằng phương ngữ thảo nguyên cổ vương đình, giả vờ kiểm tra móng chân dê bị thương, nhưng bàn tay thô ráp của lão đã lén lút rút ra một túi da dê nhỏ chứa đầy sữa dê ấm còn nguyên mùi béo ngậy vừa vắt từ vú dê mẹ.
Lão quỳ sụp xuống bên cạnh Thiệu Phong, dùng thân hình còng rạp của mình che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán lính gác ngục Hung Nô đằng xa. Lão khẽ đỡ đầu Thiệu Phong lên, ghé sát tai hắn rỉ tai bằng giọng nói khàn khàn đầy lòng nhân ái trắc ẩn thảo nguyên:
"Uống đi, con trai Đại triều... Sữa dê ấm này đã được ta bỏ thêm vài hạt muối cạn và tro thảo mộc trị thương phổi, nó sẽ cứu mạng họng rách nát của ngươi khỏi độc sương đầm lầy."
Thiệu Phong mở mắt nhìn lão nhân lương thiện, nụ cười hiền hậu đầy phóng khoáng của tổ mẫu Lương thị xưa kia như hiện về trong ánh mắt của lão mục dân Cáp Đan. Hắn không ngần ngại, há miệng đón nhận dòng sữa dê ấm, béo ngậy và mặn chát chảy vào cổ họng bỏng rát của mình.
Nhựa sữa dê ấm áp lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi cơn phế quản phồng rộp đau đớn dữ dội do hít sương độc lưu huỳnh Đầm lầy Chết đêm qua, tiếp thêm một nguồn sinh lực dồi dào dã chiến sưởi ấm cơ thể đang kiệt sức lạnh run của hắn. Hắn ho khẽ một tiếng nhỏ, vệt máu tươi rỉ ra từ khóe môi dần ngưng chảy nhờ tác dụng của tro thảo mộc dã ngoại.
"Cảm ơn... thúc thúc..." Thiệu Phong thầm thì bằng phương ngữ Hung Nô bản địa chuẩn xác nhất của bộ tộc phía Nam thảo nguyên, khiến lão Cáp Đan vô cùng bàng hoàng xúc động.
Lão chăn dê già nhìn vệt sẹo xích sắt siết cổ rách da rỉ máu quanh cổ hắn, đôi mắt mờ đục rưng rưng lệ thương cảm cốt nhục sắc tộc biên cương. Lão khẽ vuốt ve mái tóc rối bù đầy cát sa mạc của hắn, ghé sát tai hắn rỉ tai cảnh báo khẩn cấp bằng giọng run rẩy ban đêm:
"Con trai Đại triều dũng cảm... Mau nghe ta nói đây. Mộc Sa Nhĩ và toán tuần binh này không đưa các người về vương đình Thiền Vu Đầu Man đâu..."
Thiệu Phong giật mình nheo mắt, nhịp tim đập mạnh ổn định trở lại theo nhẫn nhục tâm pháp. Hắn lắng nghe từng lời nói thì thầm của lão nhân:
"Tả Hiền Vương Ô Duy đã ra lệnh ngầm cho Mộc Sa Nhĩ... Toàn bộ toán tù binh Đại triều bị bắt giữ dọc biên cảnh Nhạn Môn Quan này sắp bị đưa đến Hắc Thủy doanh khét tiếng tàn bạo phía hẻm núi hắc thạch... Nơi đó có mỏ đá đen khổ sai của Ô Duy... Họ muốn vắt kiệt sức lao động của các người để khai thác mỏ sắt thô và đá đen phục vụ chế tạo vũ khí phản loạn chuẩn bị đảo chính đoạt ngôi Thiền Vu vương vương triều..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!