Nhạc nềnKengeki

Mạng Lưới Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bùm! Bùm! Bùm!


"Khâu đại nhân! Có chuyện gì bên trong thế? Chúng tôi nghe thấy tiếng động lớn!"


Tiếng đập cửa dồn dập của toán tuần binh gác cổng dịch trạm như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Lý Mậu. Gã thư lại trẻ tuổi đứng chết lặng giữa gian bếp, gương mặt vốn đã nhợt nhạt vì hoảng sợ nay càng thêm cắt không còn giọt máu. Dưới chân gã, đống củi gỗ đổ nát, tàn tro đen nhẻm và xác chết của ác bá Khâu Hữu Lợi vẫn còn bốc lên thứ mùi khét lẹt của da thịt bị than nóng thiêu đốt.


"Lý Mậu! Mau bôi nhọ nồi lên mặt!"


Giọng nói trầm lạnh, khàn đặc của Phùng Thiệu Phong vang lên từ góc tối. Hắn đang quỳ bên cạnh đống đổ nát, dùng bàn tay phải lành lặn vơ lấy vốc nhọ nồi đen kịt từ vách lò sưởi bị vỡ, thô bạo chà xát lên mặt mình rồi ném một vốc khác về phía Lý Mậu.


Cơn đau từ ngón tay út bàn tay trái bị giẫm nghiền nát xương từ Episode 3 đang giật lên từng hồi dữ dội, tàn nhẫn buốt thấu tận tâm can. Mỗi nhịp tim đập là một lần khớp xương rạn nứt cọ xát vào thớ thịt dập nát, khiến mồ hôi lạnh của Thiệu Phong chảy ròng ròng trên trán, hòa cùng nhọ nồi thành những vệt nhem nhuốc ghê người. Hông hắn, vết xước cũ do mũi giáo sượt qua cũng bắt đầu rỉ máu, bỏng rát dưới lớp áo quan phục cửu phẩm rách nát.


"Nhưng... nhưng còn cái xác?" Lý Mậu run rẩy bôi nhọ nồi lên mặt, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào.


"Cứ để nguyên đó! Chúng ta không có thời gian dọn dẹp. Phải biến nó thành một vụ tai nạn sập gác bếp tự nhiên ngay lập tức!"


Đột nhiên, từ phía cửa sổ nhỏ sát mái bếp, một bóng người gầy gò, nhỏ bé nhẹ nhàng tuột xuống. Đó là Tiểu Đậu Tử, đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi làm tạp dịch tại dịch trạm. Đôi mắt nó sáng láo liên trong đêm tối, không hề tỏ ra sợ hãi trước xác chết của Khâu Hữu Lợi. Nó đã lén nghe thấy mọi chuyện từ lúc Khâu Hữu Lợi xông vào bạo hành Lý Mậu.


"Phùng đại nhân, Lý thúc thúc, mau lên! Cháu giúp hai người!"


Tiểu Đậu Tử nhanh nhẹn như một con sóc, dùng đôi bàn tay nhỏ bé bám đầy mỡ cừu vơ lấy một bao bột mì cũ bị rách trên kệ, thô bạo rắc đều lên những vệt máu tươi vương vãi trên nền gạch, biến chúng thành những mảng bột nhão màu xám đục lẫn lộn với tro tàn. Nó lại dùng sức đẩy thêm một khúc gỗ chịu lực mục nát của gác bếp đổ sập xuống, che khuất hoàn toàn khuôn mặt đầy mụn thịt đang co quắp của Khâu Hữu Lợi dưới đống tàn tro.


"Lý thúc, nằm xuống bên cạnh đống củi, giả vờ bị đè trúng chân!" Tiểu Đậu Tử rỉ tai Lý Mậu, rồi bản thân nó cũng tự lăn lộn vào đống tro bếp, khóc ré lên đầy sợ hãi.


Rầm!


Cánh cửa bếp gỗ mục nát bị toán tuần binh gác cổng đạp tung. Ba tên lính tuần cầm đuốc và tuốt đao xông vào, khói bụi từ vụ sập gác bếp nhân tạo vẫn còn bay mù mịt khiến chúng phải lấy tay che mũi, ho sặc sụa.


"Chuyện gì thế này? Khâu đại nhân đâu?" Tên trưởng toán lính tuần quát lớn, ánh mắt quét qua gian bếp đổ nát.


"Cứu... cứu mạng! Gác bếp... gác bếp chứa củi bị sập rồi!" Lý Mậu nằm dưới đất, nén cơn đau từ vết roi quất rách vai rỉ máu ở Episode 3, gào lên thảm thiết, hai tay ôm lấy chân giả vờ bị khúc gỗ đè chặt.


Tiểu Đậu Tử khóc lóc thảm thiết, chỉ vào đống củi sắt đổ nát ở góc lò sưởi: "Khâu đại nhân... đại nhân đang đứng kiểm tra bệ thờ thần đất thì... thì gác bếp cũ nát đổ sập xuống đè bẹp ngài ấy rồi! Khói than nóng... dầu hỏa bùng lên... cứu ngài ấy với!"


Toán tuần binh nghe vậy thì kinh hoàng biến sắc. Chúng không nghi ngờ lời nói của một đứa trẻ tạp dịch nhem nhuốc và một gã thư lại đang bị thương. Chúng vội vàng quăng đuốc, lao vào dùng sức vần những khúc gỗ nặng nề và giá đỡ sắt ra ngoài. Khi chúng kéo được thân hình béo phì, nặng nề của Khâu Hữu Lợi ra khỏi đống tro tàn, gã ác bá đã tắt thở từ lâu. Khuôn mặt gã bị than nóng đốt cháy xém, miệng và mũi bít chặt tro than đen kịt, đôi mắt trợn trừng đầy uất ức.


"Khâu đại nhân chết rồi! Đại nhân bị ngạt khói tro nóng chết rồi!" Một tên lính tuần run rẩy sờ mũi gã, hét lên kinh hoàng.


"Mau! Mau khiêng xác đại nhân về phủ Tổng binh báo cáo cho Khâu Thần Lục tướng quân!" Tên trưởng toán hoảng loạn chỉ đạo. Chúng vội vã khiêng cái xác béo phì đi ra ngoài, hoàn toàn bỏ quên Phùng Thiệu Phong đang nằm co quắp, giả vờ điên loạn lẩm bẩm trong góc tối.


Khi tiếng bước chân của toán tuần binh xa dần, gian bếp dịch trạm trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc. Thiệu Phong gượng dậy, cơn đau từ ngón tay út trái khiến hắn suýt chút nữa ngất đi. Hắn biết, vụ tai nạn giả này chỉ có thể đánh lừa toán lính tuần gác cổng trong vài canh giờ. Một khi Khâu Thần Lục – vị Tổng binh biên phòng Nhạn Môn Quan tàn bạo và xảo quyệt – nhìn thấy xác cháu ruột mình, gã sẽ lập tức nhận ra đây là một vụ mưu sát dã chiến. Gã sẽ nổi giận lôi đình, phái Thống lĩnh kỵ binh Triệu Vô Kỵ phong tỏa toàn bộ Nhạn Môn Quan để truy quét hắn bằng mọi giá.


"Lý Mậu, ngươi và Lục Du phải tiếp tục ẩn nấp dưới hầm ngầm bí mật dịch trạm Nhạn Môn. Tuyệt đối không được ra ngoài cho đến khi ta gửi tín hiệu." Thiệu Phong thì thầm, giọng nói đanh thép đầy quả quyết.


"Còn ngươi? Ngươi định đi đâu với bàn tay thương tích thế này?" Lý Mậu lo lắng hỏi.


"Ta phải vượt ải Nhạn Môn Quan ngay trong đêm nay, trước khi Triệu Vô Kỵ thiết lập lệnh thiết quân luật toàn diện. Nếu bị kẹt lại bên trong cửa ải, tất cả chúng ta đều chết."


Thiệu Phong lén lách mình ra khỏi dịch trạm qua lối cửa sau. Dưới màn sương mù dày đặc của đêm đông biên ải, hắn bước nhanh về phía khu Chợ phiên biên giới Nhạn Môn Quan.


Khu chợ phiên ban đêm hiện lên như một thế giới hỗn loạn, dơ bẩn nhưng đầy rực rỡ của vùng biên thùy. Những ngọn đuốc dầu hỏa cháy bập bùng trên các cọc gỗ, tỏa ra làn khói đen khét lẹt. Không khí nơi đây đặc quánh mùi mồ hôi ngựa chiến, mùi thịt cừu nướng mỡ màng xộc lên từ các quán ăn dã chiến, và tiếng la hét, cãi vã bằng đủ loại phương ngữ của thương nhân Đại triều và mục dân Hung Nô lai tạp. Đây là nơi duy nhất tại biên cảnh Nhạn Môn Quan mà luật pháp triều đình bị lu mờ trước sức mạnh của đồng tiền ngầm.


Thiệu Phong kéo thấp chiếc mũ vải rách bám đầy bụi cát sa mạc, giấu đi khuôn mặt nhem nhuốc nhọ nồi của mình. Hắn di chuyển chậm rãi qua những dãy lều bạt rách nát, né tránh những toán lính tuần biên phòng đang bắt đầu tăng cường tuần tra nghiêm ngặt. Bàn tay trái của hắn găm chặt vào ngực áo, cơn đau nhói buốt liên tục nhắc nhở hắn về sự mong manh của sinh mệnh con người trước bánh xe lịch sử.


Hắn dừng lại trước một ngôi nhà gạch nhỏ hẻo lánh nằm ở góc khuất phía Tây chợ phiên – thương điếm nhỏ của Tiền Vạn Lịch.


Tiền Vạn Lịch là một thương nhân biên giới mập lùn, mắt hí sáng quắc đầy vẻ ranh ma. Gã đang ngồi bên bàn tính gỗ mun bọc đồng mòn nhẵn, tỉ mỉ đếm những đồng tiền đồng Khải Nguyên bám đầy rỉ sét xanh dưới ánh đèn dầu lạc mờ ảo. Khi thấy bóng người rách rưới của Thiệu Phong đẩy cửa bước vào, Tiền Vạn Lịch giật nảy mình, bàn tay béo múp míp lập tức giấu cuốn sổ nợ vào ngăn kéo dưới bàn.


"Kẻ nào..." Tiền Vạn Lịch quát khẽ, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt nhem nhuốc nhọ nồi của Thiệu Phong dưới vành mũ rách, gã bỗng trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập đầy sợ hãi. "Phùng... Phùng Thiệu Phong? Tên phản đồ đang bị truy nã toàn quốc! Ngươi... ngươi điên rồi sao lại dám mò đến đây?"


Tiền Vạn Lịch vội vàng đứng bật dậy, định chạy ra cửa đóng chặt chốt gỗ để tránh tai mắt tuần binh bên ngoài.


"Tiền chưởng quỹ, nếu ta muốn hại ngài, ta đã dẫn quân tuần phòng đến đây từ lâu." Thiệu Phong điềm tĩnh bước tới, tự ý ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện gã thương nhân. Hắn đặt bàn tay trái bám máu khô và ngón tay út bị nghiền nát xương lên mặt bàn gỗ, sắc mặt không hề biến đổi trước cơn đau đang hành hạ thể xác.


"Ngươi... ngươi muốn gì? Ta chỉ là một thương nhân nhỏ, không dám dính líu đến tội thông địch bán nước của ngươi!" Tiền Vạn Lịch run rẩy, mắt láo liên nhìn ra cửa sổ.


"Ta cần năm mươi lượng tiền đồng Khải Nguyên và một bao lương khô dã chiến để vượt ải ngay trong đêm nay." Thiệu Phong thẳng thắn đưa ra yêu cầu.


"Năm mươi lượng? Ngươi điên rồi! Việc che giấu và tiếp tế cho tội nhân truy nã là tội chu di cửu tộc! Ta không thể bán mạng vì ngươi!" Tiền Vạn Lịch lắc đầu nguầy nguậy, từ chối thẳng thừng.


Thiệu Phong khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng ẩn sau lớp nhọ nồi nhem nhuốc. Hắn nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân của thông tin tình báo:


"Tiền chưởng quỹ, ngài thèm tiền nhưng rất trọng chữ tín và biết tính toán lời lỗ. Ngài có biết tại sao thương hội Phan gia của Phan Vạn Xuân dạo gần đây lại liên tục độc chiếm toàn bộ các chuyến hàng muối mỏ lậu sang thảo nguyên Hung Nô, đẩy thương điếm của ngài vào thế phá sản không?"


Tiền Vạn Lịch khựng lại, đôi mắt hí chợt lóe lên một tia sáng tham lam xen lẫn tò mò: "Ngươi... ngươi biết nguyên nhân?"


"Ta không chỉ biết nguyên nhân, mà còn nắm giữ lộ trình chi tiết và thời gian vận chuyển chuyến hàng muối lậu tiếp theo của Phan gia vượt Đèo Quỷ Khóc vào đêm mốt. Chuyến hàng đó trị giá ít nhất ba ngàn lượng bạc ròng, được bảo kê trực tiếp bởi phủ Tổng binh của Khâu Thần Lục."


Thiệu Phong dùng ngón tay trỏ bàn tay phải gõ nhẹ xuống mặt bàn tính, từng nhịp gõ đều đặn như đang gieo rắc lòng tham vào tâm trí gã thương nhân buôn lậu:


"Nếu ngài giúp ta vượt ải đêm nay, lộ trình đó sẽ thuộc về ngài. Ngài có thể lén báo tin cho băng cướp thảo nguyên Hắc Lang chặn đường cướp bóc Phan gia, hoặc tự mình dùng lộ trình đó để hối lộ cho các trạm gác biên giới của Tào Hùng tướng quân nhằm độc chiếm thị trường trà muối biên mậu ngầm. Lời hay lỗ, Tiền chưởng quỹ tự mình tính toán đi."


Tiền Vạn Lịch đứng chết lặng, ngón tay béo múp míp vô thức gõ lên bàn tính gỗ mun. Đầu óc gã đang xoay chuyển nhanh như chớp để tính toán giá trị của thông tin tình báo này. Đúng vậy, Phan gia đã chèn ép gã suốt hai năm qua nhờ có thế lực của Khâu Thần Lục bảo kê. Nếu gã có được lộ trình mật này, gã không chỉ lật đổ được đối thủ cạnh tranh tàn nhẫn, mà còn mở ra con đường làm giàu khổng lồ trên thảo nguyên.


"Ngươi... ngươi không lừa ta chứ?" Tiền Vạn Lịch rụt rè hỏi, giọng nói đã dịu đi nhiều.


"Thẻ bài dịch quan cửu phẩm của ta vẫn còn đây. Nếu thông tin sai lệch, ngài có thể dâng thẻ bài này lên Khâu Thần Lục để nhận thưởng vạn lượng bạc ròng tội bắt giữ phản đồ." Thiệu Phong lạnh lùng nói, lén giơ thẻ bài đồng rỉ sét trong ngực áo ra ngoài một giây rồi cất giấu lại.


Sự quả quyết và đòn bẩy kinh tế thực tế của Thiệu Phong đã hoàn toàn khuất phục lòng tham của Tiền Vạn Lịch. Gã thương nhân thở dài một tiếng bất đắc dĩ, cúi xuống mở hòm sắt bí mật dưới đáy giường, lấy ra một túi gấm nặng trịch chứa đầy những đồng tiền đồng Khải Nguyên bám đầy rỉ sét xanh và một bao lương khô quân dụng Đại triều ép cứng bọc trong lá chuối khô dâng lên.


"Đây là năm mươi lượng tiền đồng và lương khô dã chiến. Lộ trình của Phan gia đâu?" Tiền Vạn Lịch gặng hỏi.


Thiệu Phong nhận lấy túi tiền và bao lương khô bằng bàn tay phải, ghé sát tai Tiền Vạn Lịch rỉ tai đọc nhanh tọa độ các mạch nước ngầm và hang đá Đèo Quỷ Khóc nơi đoàn xe Phan gia sẽ đi qua.


"Cảm ơn Tiền chưởng quỹ. Chúc ngài buôn may bán đắt." Thiệu Phong đứng dậy, nhanh chóng nhét túi tiền và lương khô vào chiếc áo tơi rách nát rồi đẩy cửa bước ra ngoài màn sương mù lạnh giá của chợ phiên.


Bên ngoài, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt va chạm đột ngột vang lên từ phía cổng chính Nhạn Môn Quan. Thống lĩnh kỵ binh Triệu Vô Kỵ đã dẫn theo năm mươi thiết kỵ tinh nhuệ biên phòng áp sát biên cảnh. Khâu Thần Lục đã phát hiện ra cái chết của cháu trai mình không phải là tai nạn, gã điên cuồng ra lệnh thiết quân luật toàn diện, khóa chặt toàn bộ cửa ải.


Thiệu Phong phải hành động ngay lập tức.


Hắn lén lách mình qua những con hẻm tối tăm, hướng thẳng về phía cổng phụ phía Bắc của pháo đài Nhạn Môn Quan – nơi dịch trạm trung chuyển phân ngựa và củi khô ra ngoài biên giới. Nơi đây gác cổng bởi cựu binh sĩ bị thương Mộc Đầu.


Tại một góc khuất sát vách đá cổng phụ, Lão Tiêu – đầu bếp già của dịch trạm – đang đứng chờ sẵn bên cạnh một vò rượu gốm lớn bám đầy bùn đất. Mùi rượu nếp thơm nồng nặc, nồng độ cồn cực cao xộc lên trong không khí lạnh buốt.


"Phùng tiểu tử, ngươi đến rồi à?" Lão Tiêu khàn giọng hỏi, khuôn mặt đỏ gay vì hơi rượu khẽ giãn ra khi thấy Thiệu Phong sống sót bước tới. "Toán lính gác cổng phụ đêm nay gồm bốn tên lính tuần biên phòng mới nhậm chức dưới quyền Khâu Thần Lục. Chúng cực kỳ nghiêm nghị và tham lam."


"Lão Tiêu, vò rượu nếp Nhạn Môn này có đủ để chuốc say chúng không?" Thiệu Phong hỏi, nén cơn ho khan chực trào do phế quản bị tổn thương.


"Rượu nếp Nhạn Môn của ta ủ bằng men thảo mộc bí truyền suốt ba năm, nồng độ cao như lửa đốt, lính tuần biên thùy chưa ai uống quá ba bát mà còn đứng vững được. Cứ giao cho ta!"


Lão Tiêu vác vò rượu lớn bước thẳng về phía chốt gác cổng phụ, nơi bốn tên lính tuần đang đứng co ro sưởi ấm bên đống lửa củi khô nhỏ. Lão cười lớn hể hả, giọng nói vang dội dã chiến biên cương:


"Các vị huynh đệ gác đêm vất vả quá! Đêm đông lạnh buốt xương thế này, lão Tiêu ta có vò rượu nếp Nhạn Môn mới khui hũ, mang ra cho các huynh đệ ấm bụng phòng chướng khí thảo nguyên đây!"


Toán lính tuần đang mệt mỏi và lạnh cóng nghe thấy mùi rượu thơm nồng nặc xộc tới thì thèm thuồng nhỏ dãi. Tên trưởng toán tuy còn chút cảnh giác nhưng dưới sự nịnh bợ, hào phóng của lão đầu bếp già quen mặt, hắn nhanh chóng buông lỏng cảnh giác.


"Lão Tiêu quả là biết thương người! Mau, mau rót cho anh em mỗi người một bát sưởi ấm bụng!"


Trong lúc Lão Tiêu liên tục chuốc say toán lính tuần bằng những bát rượu nếp nồng độ cao nồng cháy, Phùng Thiệu Phong lén lướt nhanh vào chuồng bò kéo phân ngựa sát cổng phụ.


Hắn định mượn một thớt ngựa chiến của dịch trạm để đào thoát nhanh chóng, nhưng khi bước vào chuồng, hắn bàng hoàng phát hiện toàn bộ ngựa chiến đã bị tuần binh của Triệu Vô Kỵ niêm phong chặt chẽ, đếm số lượng gắt gao bằng dây xích sắt khóa chặt cổng chuồng. Đây là một thử nghiệm thất bại nằm ngoài tính toán ban đầu của hắn do lệnh phong tỏa diễn ra quá nhanh.


Không có ngựa chiến, hắn buộc phải sử dụng phương án dự phòng mạo hiểm nhất: trốn dưới thùng xe bò chở phân ngựa ngụy trang của phu dịch.


Thiệu Phong cắn răng chịu đựng mùi hôi thối nồng nặc, lách mình nằm bẹp dí dưới đáy gỗ hai tầng của chiếc xe bò chứa đầy phân ngựa khô dùng để đốt lửa sưởi ấm của mục dân. Bàn tay trái bị thương tì chặt vào sườn gỗ hẹp, đau đớn nhói buốt giật lên từng hồi khiến hắn phải cắn chặt vạt áo rách nát để không phát ra tiếng rên rỉ.


Chiếc xe bò bắt đầu chuyển bánh chậm rãi dưới sự điều khiển của một phu dịch câm trung thành.


Khi xe bò tiến sát cổng gỗ khổng lồ nạm sắt của cổng phụ Bắc Nhạn Môn Quan, bốn tên lính tuần gác cổng lúc này đã ngà ngà say, mắt lờ đờ đỏ gay vì hơi rượu nếp Nhạn Môn nồng đậm. Tuy nhiên, khi thấy chiếc xe bò tiến tới, tên trưởng toán lính tuần vẫn loạng choạng bước ra, vung giáo dài chặn đầu xe bò.


"Đứng... đứng lại! Lệnh của... Tổng binh đại nhân... kiểm tra toàn bộ... xe cộ ra vào!"


Phùng Thiệu Phong nín thở dưới đáy xe phân ngựa, nhịp tim đập dồn dập đập mạnh vào ván gỗ hẹp. Hông hắn vết xước cũ bị rách da rỉ máu ướt đẫm ván gỗ, mùi máu tươi hòa lẫn mùi phân ngựa khô nồng nặc.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, cựu binh sĩ gác cổng Mộc Đầu bước khập khiễng từ trong phòng gác ra ngoài. Một mắt gã bị chột đeo băng đen, chân đi khập khiễng do vết thương sa trường cũ. Gã nhìn thấy vết máu rỉ ra từ đáy xe bò và chiếc áo tơi rách quen thuộc bám đầy nhọ nồi của Thiệu Phong lấp ló qua khe gỗ lỏng.


Mộc Đầu nhớ đến ơn nghĩa sâu nặng năm xưa khi phụ thân Phùng Hoài Nam của Thiệu Phong từng viết thư tay giúp gia đình nghèo khổ của gã ở quê tránh được họa tịch thu đất đai của quan phủ tham nhũng. Gã quyết định mạo hiểm mạng sống để trả ơn cứu mạng.


Gã cố tình vấp chân vào bậc thềm đá cổng ải, làm rơi chiếc chìa khóa đồng cổ khổng lồ mở cổng pháo đài xuống đất tạo ra một tiếng clatter vang dội dã chiến.


Keng! Keng!


"Ối dào! Cái chân què này thật vô dụng quá!" Mộc Đầu hét lớn, cúi xuống lóng ngóng nhặt chìa khóa, cố tình tạo ra một khoảng trống thời gian hỗn loạn và che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán lính tuần đang say xỉn bằng thân hình cao lớn, gù lưng của mình.


Gã lóng ngóng cắm chìa khóa vào ổ khóa đồng rỉ sét, cố tình vặn lệch chốt khóa, trì hoãn việc mở cổng pháo đài trễ vài giây vàng ngọc để đánh lạc hướng sự chú ý của tên trưởng toán lính tuần đang định chọc giáo vào thùng xe bò.


"Mộc Đầu! Cầm cái chìa khóa cũng không xong! Đồ què vô dụng!" Tên trưởng toán lính tuần say xỉn mắng nhiếc, quay sang giật lấy chìa khóa để tự mở cổng.


"Để tôi mở... để tôi mở cho các đại nhân!" Mộc Đầu giả vờ khúm núm, dùng thân mình chắn trước thùng xe phân ngựa, khẽ dùng chân đá mạnh vào bánh xe bò ra hiệu cho phu xe di chuyển thật nhanh qua khe cổng gỗ đang từ từ hé mở.


Chiếc xe bò chở phân ngựa ngụy trang lách qua khe cổng gỗ hẹp thành công, lăn bánh nhanh chóng vượt qua ranh giới pháo đài Nhạn Môn Quan, thâm nhập sâu vào hoang mạc sỏi đá hoang vu biên giới mịt mù sương mù lạnh giá.


Phùng Thiệu Phong đã vượt ải Nhạn Môn Quan thành công ra ngoài biên giới tự do hoang dã. Cái giá phải trả là sự an toàn của Lão Tiêu và Mộc Đầu đang đối mặt với nguy cơ bị kỷ luật quân đội tàn bạo nếu Khâu Thần Lục phát hiện ra kẽ hở thông quan này.


Tuy nhiên, cuộc đào thoát ẩn mật này không thể giấu giếm được lâu.


Chỉ nửa canh giờ sau khi chiếc xe bò vượt ải, Thống lĩnh kỵ binh Triệu Vô Kỵ cưỡi hắc mã chiến tốt nhất phi nước đại tiến sát cổng phụ Bắc Nhạn Môn Quan. Ánh mắt hổ uy nghiêm, lạnh lùng của gã quét qua bốn tên lính tuần đang nằm ngủ say như chết bên đống lửa tàn bám đầy mùi rượu nếp Nhạn Môn nồng nặc.


"Lũ ăn hại!" Triệu Vô Kỵ nổi giận quát lớn, vung roi ngựa quất mạnh vào mặt tên trưởng toán lính tuần khiến hắn giật mình tỉnh giấc hoảng sợ.


Triệu Vô Kỵ bước xuống ngựa chiến, cầm chiếc la bàn truy phong bằng đồng ngự ban soi sáng nền đất sỏi đá bám đầy sương muối biên giới. Gã cúi người xuống sát vách đá đứng cổng phụ, đôi bàn tay chai sạn vì cưỡi ngựa bắn cung vuốt nhẹ lên những vệt bánh xe bò mới tinh khôi còn ẩm ướt cát mịn.


Trên nền đất sỏi đá lạnh giá, gã phát hiện ra một vệt nước màu sẫm kỳ lạ rò rỉ ra từ vết bánh xe bò chở phân ngựa ngụy trang. Gã đưa ngón tay quệt nhẹ vệt nước màu sẫm ấy đưa lên mũi ngửi.


Mùi máu tươi Đại triều còn mới, chưa bị đông cứng hoàn toàn bởi khí lạnh núi tuyết.


Triệu Vô Kỵ khẽ nheo mắt lại đầy vẻ tàn nhẫn, nụ cười hổ oai phong lạnh lùng hiện rõ trên khuôn mặt quắc thước râu hùm hàm én. Gã đứng bật dậy, giơ cao la bàn truy phong chỉ thẳng hướng vệt bánh xe bò đang chạy trốn dọc theo biên giới sỏi đá phía Đông:


"Phùng Thiệu Phong! Ngươi mang theo vết thương rỉ máu thế này thì không thể chạy thoát khỏi la bàn của ta đâu! Vệt bánh xe này hướng thẳng về phía Đầm lầy Chết đầy sương độc ngập mặn!"


Gã vung cờ lệnh kỵ binh, nhảy vọt lên lưng hắc mã chiến dũng mãnh, hét lớn ra lệnh cho năm mươi thiết kỵ tinh nhuệ biên phòng phía sau chuẩn bị vũ khí cung nỏ tầm xa truy kích nước đại:


"Toàn quân nghe lệnh! Phi nước đại theo dấu vết bánh xe lậu cho ta! Bất kỳ ai bắt giữ hoặc chém đầu phản đồ Phùng Thiệu Phong sẽ được thưởng vạn lượng bạc ròng từ phủ Tổng binh! Xuất phát!"


Tiếng vó ngựa chiến của năm mươi thiết kỵ Đại triều dồn dập vang lên như sấm truyền sa trường, xé toạc màn sương mù dày đặc đêm đông biên cảnh, phi tốc đuổi theo bóng dáng cô độc của chiếc xe bò đang chầm chậm tiến vào vùng tử địa chết chóc Đầm lầy Chết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!